Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 491: Vào Sổ Công Huân Khoản Nợ Lớn

Đăng: 30/08/2026 18:40 4,174 từ 2 lượt đọc
Sương mù rạng sáng lảng bảng trên mười dặm vành đai phế tàn, mang theo hơi lạnh thấu xương của sương giá Nam Cương. Khói xám từ ba mẫu linh điền xém đen vẫn âm ỉ bốc lên, hòa quyện cùng mùi khét lẹt của những gốc linh dược bách niên cháy rụi. Đội tuần tra ngoại vi đã triệt thoái toàn bộ vào sâu bên trong, bỏ lại một khoảng không tĩnh lặng đến rợn người. Tại đài quan sát tạm thời dựng giáp ranh cấm địa, Lâm Hoằng khoanh tay đứng lặng, ánh mắt găm chặt vào một bóng đen đang lén lút di chuyển giữa đống tro tàn. Kẻ đột nhập không khoác dạ hành y của sát thủ, mà mang theo thân pháp khinh linh đặc trưng, thoắt ẩn thoắt hiện như loài thạch sùng tìm mồi.


Đó là thám tử của Bách Dược Các, một thế lực trung lập chuyên thu thập tình báo tại phường thị. Tối qua, gia chủ Lâm Mặc đã đích thân dặn dò kỹ lưỡng trước khi tuyên bố bế quan dưỡng thương. Hắn biết rõ việc Tử Trúc Lĩnh đột ngột co cụm phòng ngự sẽ khiến các gia tộc xung quanh sinh nghi. Thay vì che giấu tổn thất, Lâm Mặc quyết định phơi bày sự thảm hại ra ánh sáng, biến điểm yếu thành một lớp bình phong hoàn hảo. Hắn đã lệnh cho ám vệ ném lại một nửa khối Trận Bàn Tụ Linh nứt toác ngay sát gốc cây tử đàn héo rũ ngoài rìa linh mạch. Trên mặt ngọc tàn tạ của khối trận bàn vẫn còn vương lại một vệt thủy độc âm hàn, thứ linh lực đặc trưng chỉ có công pháp của Tôn Lệ mới ngưng tụ ra được.


Bóng đen kia cẩn trọng rảo bước, thỉnh thoảng lại ném ra vài lá bùa dò xét ba động linh khí. Khi gót giày dẫm lên lớp bùn đen đẫm máu giả, gã thám tử khựng lại, đôi mắt híp lộ ra tia tham lam xen lẫn kinh hãi. Gã nhanh chóng cúi người, dùng một chiếc kẹp gỗ đào cẩn thận gắp lấy khối ngọc nứt nẻ nhét sâu vào túi trữ vật bên hông. Lồng ngực Lâm Hoằng khẽ phập phồng, linh lực trong đan điền cuộn trào chực chờ bộc phát dọc theo kinh mạch, nhưng bàn tay đang đặt trên chuôi đao lại từ từ buông lỏng. Hắn hiểu rõ mệnh lệnh ghi trên ngọc giản của gia chủ không cho phép bất kỳ ai manh động phá hỏng đại cục.


"Đội trưởng, cứ để hắn mang vật chứng đi sao?"


Một gã ám vệ trẻ tuổi nấp sau phiến đá nghiến răng truyền âm, ngữ khí lộ rõ vẻ bất cam. Tên tiểu bối này vừa mới gia nhập đội tuần tra, luôn nung nấu ý định bắt sống kẻ gian để đổi lấy điểm công huân trong sổ gia tộc. Việc phải trơ mắt nhìn ngoại nhân tự do ra vào nhặt nhạnh tàn tích của dòng họ khiến gã cảm thấy vô cùng nghẹn khuất.


"Đó chính là mồi nhử mà gia chủ đã cất công chuẩn bị từ nửa đêm."


Lâm Hoằng lạnh nhạt đáp trả, ánh mắt vẫn không rời khỏi bóng lưng đang khuất dần vào màn sương đục ngầu.


"Nếu không có kẻ ngoài cuộc mang theo khối ngọc nhiễm độc kia về phường thị, làm sao bá tánh tin rằng Lâm gia chúng ta vừa trải qua một hồi kiếp nạn thập tử nhất sinh? Tôn Lệ muốn mượn đao giết người, gia chủ liền mượn miệng lưỡi thế gian tặng cho ả một cái danh tiếng diệt môn ác độc. Ngươi muốn hỏng việc lớn thì cứ lao ra mà bắt người."


Lời cảnh cáo lạnh lẽo khiến tên ám vệ trẻ rùng mình, vội vàng thu liễm sát khí, không dám hó hé thêm nửa lời. Tuy nhiên, cái giá phải trả cho mưu kế này không hề rẻ mạt. Tin tức Tử Trúc Lĩnh bị tập kích một khi lan truyền qua miệng thám tử Bách Dược Các, uy tín an toàn của Lâm gia sẽ chạm đáy. Các mối lái thương nhân thường xuyên thu mua linh dược tại Nam Cương chắc chắn sẽ mượn cớ này đồng loạt ép giá, hoặc tệ hơn là đơn phương hủy bỏ khế ước vì sợ rước họa vào thân.


Cuốn sổ hạch toán của đài chấp sự sẽ không chỉ dừng lại ở hai ngàn linh thạch xuất khố để vá víu trận pháp tối qua. Dòng tiền lưu thông của gia tộc trong ba tháng tới đối diện với nguy cơ bị đóng băng hoàn toàn. Sản lượng linh điền sụt giảm, cộng thêm danh tiếng suy vi, buộc đài nghị sự phải tức tốc thông qua quyết định phong tỏa một nửa ngân sách thu mua vật tư tu luyện. Đây là một ván cờ tàn nhẫn, Lâm Mặc đã dùng chính huyết mạch kinh tế của dòng họ để đổi lấy sự an toàn tuyệt đối, ép kẻ thù phải tự bước vào vòng xoáy nghi kỵ của liên minh trung lập.


Đúng lúc bóng đen thám tử vừa hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt, một đạo bùa truyền âm màu đỏ rực xé gió bay thẳng đến trước mặt Lâm Hoằng. Hắn vung tay bắt lấy, bóp nát lá bùa, sắc mặt lập tức trầm xuống vô cùng khó coi. Kế hoạch thả mồi đã thành công, vật chứng đã thuận lợi đổi chủ, nhưng biến số mà gia chủ lo ngại nhất cũng vừa xuất hiện. Chấp sự phụ trách bám đuôi tại trung tâm phường thị vừa báo tin khẩn cấp, đại diện của Tôn gia không hề lên tiếng đính chính tin đồn tập kích. Ngược lại, bọn chúng đang công khai treo thưởng một ngàn linh thạch để thu mua bất kỳ mảnh vỡ pháp khí nào có nguồn gốc từ mười dặm vành đai phế tàn của Tử Trúc Lĩnh.


Lâm Hoằng khẽ giơ tay lên, ra hiệu cho gã ám vệ trẻ tuổi ngậm miệng. Đôi mắt lão luyện của vị đội trưởng tuần tra vẫn không rời khỏi bóng đen đang lùi dần về phía màn sương. Tên thám tử kia tuy đã lấy được vật chứng mang thủy độc, nhưng bản tính đa nghi của kẻ chuyên thu thập tình báo không cho phép gã quay lưng rời đi một cách dễ dàng. Gã đột ngột dừng bước, lật tay ném ra ba lá bùa màu vàng nhạt, cắm phập xuống ba góc bùn lầy xung quanh gốc tử đàn héo rũ. Đây là Thám Linh Phù, loại bùa chú chuyên dùng để dò xét sự ổn định của trận pháp phòng ngự.


Nếu lúc này vành đai mười dặm hoàn toàn tĩnh lặng, Bách Dược Các chắc chắn sẽ đánh hơi được mùi vị của một cái bẫy. Lâm Hoằng hiểu rất rõ tâm tư của gia chủ khi bố trí ván cờ này. Muốn lừa được những con cáo già trên phường thị, cái giá phải trả không thể chỉ là vài mẫu đất hoang. Hắn quyết đoán lật tay, một tấm lệnh bài bằng gỗ mun xuất hiện giữa lòng bàn tay. Không chút do dự, Lâm Hoằng rót mạnh linh lực vào bên trong, cưỡng ép kích hoạt một mắt trận phụ đã bị tổn hại từ đêm qua.


"Rút lui, che chắn tâm mạch!"


Lâm Hoằng gầm nhẹ, đồng thời tung ra một tấm khiên linh khí bao bọc lấy bản thân và gã ám vệ trẻ. Ngay khoảnh khắc đó, mặt đất dưới chân tên thám tử rung chuyển dữ dội. Mắt trận Thổ Ngưng nằm sâu dưới lòng đất bị kích nổ, tạo ra một luồng địa khí cuồng bạo hất văng bùn lầy và đá tảng lên không trung. Trận pháp bảo vệ Tử Trúc Lĩnh vốn đang thoi thóp, nay dưới sự can thiệp có chủ đích này liền hiện ra bộ dáng sụp đổ hoàn toàn. Luồng linh lực hỗn loạn cuộn trào, hóa thành những lưỡi dao đất vô hình cắt nát lớp sương mù.


Tên thám tử biến sắc mặt, không kịp thu hồi ba lá Thám Linh Phù. Gã cắn răng vỗ mạnh vào ngực, phun ra một ngụm tinh huyết lên một tấm phù lục màu xám tro. Phù văn vừa sáng lên, thân ảnh gã lập tức vặn vẹo, mượn nhờ lực lượng của Huyết Độn Phù để xuyên phá vòng vây đất đá, trốn bặt vào màn đêm. Tuy nhiên, cái giá để thoát thân không hề nhỏ. Một vệt máu dài rỉ ra từ khoảng không, kèm theo mảnh vải rách nát mang theo ám hiệu của Bách Dược Các rơi rụng trên nền bùn. Kẻ địch đã hoàn toàn tin rằng Lâm gia đang trong tình trạng rắn mất đầu, trận pháp ngoại vi đã triệt để phế tàn sau đợt tấn công của Tôn Lệ.


"Đội trưởng, mắt trận Thổ Ngưng... nứt vỡ hoàn toàn rồi."


Gã ám vệ trẻ run rẩy nhìn mảng linh mạch nhỏ vừa xẹp xuống, linh khí xung quanh tiêu tán không còn một mảnh. Việc tự tay hủy đi một trụ cột phòng ngự khiến trong lòng hắn dâng lên cảm giác nghẹn đắng. Lâm Hoằng không đáp, chỉ lẳng lặng lấy ra cuốn sổ ghi chép tuần tra bìa da thú. Ngòi bút chấm chu sa lạnh lùng gạch bỏ một điểm sáng trên bản đồ phòng ngự. Tổn thất này là thật, một nhánh địa mạch cấp thấp đã bị bóp nghẹt vĩnh viễn, không thể khôi phục. Nhưng chính sự hy sinh đau đớn này mới là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất cho sự im lặng của đài nghị sự.


Một con hạc giấy truyền âm mang theo mật báo nhanh chóng vỗ cánh bay về phía đỉnh núi, nơi đài chấp sự đang đỏ đèn thâu đêm. Nửa canh giờ sau, tại gian phòng nghị sự tĩnh lặng, trưởng lão Lâm Uyển tiếp nhận con hạc giấy. Bà lướt mắt qua dòng chữ mờ ảo, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh. Mồi nhử đã được kẻ trung gian mang đi, bước tiếp theo của bố cục chính là mượn dư luận để trói buộc đối thủ. Bà cầm lấy ấn triện, dứt khoát đóng xuống một bản khế ước giao thương đang mở sẵn trên bàn.


"Truyền lệnh xuống Dược Các."


Giọng nói của Lâm Uyển vang lên đều đều, truyền ra ngoài cửa sổ cho tên chấp sự đang túc trực.


"Sáng mai, cử ba đệ tử ngoại vi mang theo bản khế ước này ra phường thị. Tuyên bố Lâm gia thiếu hụt linh dược, chấp nhận bồi thường gấp đôi linh thạch để hủy bỏ giao kèo cung cấp Huyết Sâm cho Bách Dược Các. Đồng thời, bảo bọn chúng đi dạo quanh các sạp hàng, thu mua lượng lớn Băng Tán Phù và đan dược trị thương với giá cao."


Tên chấp sự giật mình, vội vàng khom lưng nhận lệnh. Việc chủ động xé bỏ khế ước giao thương không chỉ làm tổn hại danh tiếng làm ăn mấy chục năm của gia tộc, mà còn phải gánh một khoản nợ công huân khổng lồ để đền bù. Khối ngọc tàn tạ mang thủy độc kia giờ đây đã có thêm sự minh chứng từ chính hành động hoảng loạn của Lâm gia. Dư luận tại phường thị sẽ tự động ghép nối các mảnh vỡ, vẽ ra một bức tranh thê thảm về việc Tử Trúc Lĩnh bị Tôn Lệ đánh lén đến mức tàn phế. Một khi tin đồn lan rộng, Tôn gia dù muốn thanh minh cũng không thể gỡ bỏ được cái danh hắc thủ, buộc phải đối mặt với sự dè chừng của toàn bộ liên minh Nam Cương.


Lâm Hoằng cẩn trọng dùng kẹp gỗ gắp mảnh vải nhuốm máu mang ám hiệu Bách Dược Các bỏ vào hộp ngọc cách linh. Hắn đánh mắt ra hiệu cho gã ám vệ trẻ tuổi lùi sâu vào vách đá, triệt để thu liễm khí tức. Tiếng xé gió rít gào đột ngột phá vỡ màn sương lạnh lẽo của Nam Cương.


Ba đạo độn quang nhạt màu không mang gia huy bất ngờ lao thẳng vào khu vực mắt trận vừa bị hủy diệt. Bọn chúng không phải thám tử tình báo, mà là những tán tu liều mạng được Tôn gia ngầm mua chuộc. Kẻ thù muốn mượn cớ nhặt mót tài nguyên phế tàn để kiểm chứng xem vành đai phòng ngự của Tử Trúc Lĩnh đã thực sự sụp đổ hay chưa.


Tên cầm đầu thân hình khô gầy, ánh mắt lộ rõ vẻ tham lam khi nhận ra linh khí hệ Thổ xung quanh đã hoàn toàn tiêu tán. Gã vung tay ném ra một tấm lưới bện từ gân hỏa mãng. Ngọn lửa đỏ rực bùng lên, đan xen thành một cái rổ khổng lồ định vơ vét toàn bộ đống tro tàn của ba mẫu linh điền.


Nấp sau phiến đá, gã ám vệ trẻ toát mồ hôi lạnh, toan rút kiếm xông ra bảo vệ tài sản gia tộc. Lâm Hoằng lập tức vươn tay đè chặt vai tiểu bối, lắc đầu cảnh cáo. Ngón tay cái của hắn khẽ miết lên một mảnh trận phù giấu trong tay áo.


Hắn không kích hoạt sát trận ngay lập tức. Thay vào đó, Lâm Hoằng vận dụng thần thức, cố tình thả lỏng một khe hở linh lực ở góc Tây Nam. Động thái này tạo ra ảo giác rằng trận pháp Lâm gia đang trong tình trạng thoi thóp, thiếu hụt linh thạch để duy trì.


Tấm lưới lửa vừa chạm mặt đất liền khựng lại giữa không trung. Kinh nghiệm liếm máu trên đao nhọn nhiều năm khiến tên tán tu cầm đầu đánh hơi được luồng sát cơ ngầm giấu dưới lớp bùn lầy. Gã gầm lên một tiếng chói tai, dứt khoát vứt bỏ pháp khí thu thập.


Bàn tay thô ráp của gã vỗ mạnh vào túi trữ vật. Một tấm bùa nạm viền vàng được rút ra, nháy mắt hóa thành một đạo Kim Phong trảm xé rách khe hở linh lực mà Lâm Hoằng vừa giăng ra. Nhận ra mưu kế dụ địch thâm nhập sâu hơn đã bại lộ, tên tán tu lập tức đổi chiến thuật.


Gã không thèm quan tâm đến mớ linh dược cháy đen nữa. Bằng một thủ quyết dứt khoát, gã điều khiển luồng gió sắc lẹm, mang theo sát khí lạnh buốt chém thẳng về phía đài quan sát tạm thời. Hai tên đàn em phía sau cũng đồng loạt tế xuất phi kiếm, yểm trợ hai bên sườn.


Lâm Hoằng hừ lạnh, thần thức tập trung cao độ khóa chặt đường bay của đạo bùa. Hắn rút ra mặt cờ thêu hình lá trúc xanh thẫm - Thanh Mộc Kỳ. Đây là pháp khí trấn mạch thượng phẩm được gia chủ đặc biệt giao phó trước khi bế quan.


Thay vì dùng nó để dựng mộc thuẫn phòng ngự, hắn cắm phập cán cờ vào tâm điểm của đống tro tàn. Linh lực hệ Mộc bạo phát mãnh liệt. Để thôi động pháp khí vượt cấp, Lâm Hoằng cắn đứt đầu lưỡi, thiêu đốt ba giọt tâm huyết ép thẳng vào trận nhãn.


Cái giá phải trả ập đến ngay tắp lự. Thần hồn hắn chấn động kịch liệt, màng nhĩ hai bên tai nháy mắt bị mộc khí cắn trả làm thủng nát. Máu tươi rỉ ra từ vành tai, tước đoạt hoàn toàn thính giác của hắn trong ít nhất mười năm tới.


Đổi lại, luồng mộc linh cuồng bạo không vội vã chế ngự Kim Phong trảm. Nó chủ động chui rúc xuống lòng đất, dung hợp cùng độc tính âm hàn của Tôn Lệ còn sót lại trong rễ cây. Một vòng xoáy chướng khí màu lục bích cuồn cuộn dâng lên, mượn chính sức gió của kẻ địch để khuếch tán ra toàn bộ khu vực.


Đạo Kim Phong trảm va chạm với chướng khí, nháy mắt bị ăn mòn sạch sẽ. Lớp linh quang bảo vệ quanh phi kiếm của hai tên đàn em cũng gỉ sét, rụng lả tả như lá khô. Ba tên kẻ đột nhập hét thảm, da thịt rộp lên những bọng nước tanh hôi.


Biết đã đá phải thiết bản, chúng vội vã bóp nát ngọc giản độn thổ tẩu thoát. Trốn chạy quá gấp gáp, tên cầm đầu để lại một thanh loan đao rạn nứt rơi chỏng chơ trên mặt đất. Tại hiện trường, mặt cờ Thanh Mộc Kỳ cũng phát ra tiếng nứt nẻ rồi vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ.


Luồng chướng khí lục bích không tan đi mà cắm rễ sâu vào linh mạch dưới lòng đất. Nửa mẫu linh điền kề cận triệt để hóa thành vùng đất chết vĩnh viễn, cỏ dại cũng không thể mọc nổi. Màn sương độc lượn lờ, tỏa ra thứ mùi hôi thối đặc trưng của xác chết thối rữa.


Lâm Hoằng lững thững bước tới, dùng một tấm da thú bọc lấy thanh loan đao mang tàn dư hỏa linh lực. Dù thế giới xung quanh đã chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối do mất đi khả năng nghe, khóe môi hắn vẫn nhếch lên một nụ cười lạnh. Mọi diễn biến đều nằm gọn trong tính toán của gia chủ Lâm Mặc.


Việc hy sinh pháp khí trấn mạch và nửa mẫu đất trồng không chỉ tạo ra một ranh giới độc chướng tự nhiên ngăn chặn mọi sự dòm ngó. Nó còn ép Tôn gia vào thế bí. Kẻ thù muốn dùng tán tu để thử dò, Lâm gia liền mượn đòn tấn công của chúng để kích hoạt bẫy rập.


Sáng ngày mai, thanh loan đao này cùng hộp ngọc chứa ám hiệu Bách Dược Các sẽ được bí mật gửi đến đài nghị sự của liên minh các gia tộc trung lập. Lời đồn về việc Tôn gia ngang ngược dung túng ác nhân tàn phá linh mạch đồng đạo sẽ lan truyền khắp phường thị.


Uy tín của mụ Tôn Lệ chắc chắn sẽ bị giáng một đòn chí mạng. Đổi lại, cuốn sổ kho của đài chấp sự sẽ phải ghi nhận một khoản nợ công huân khổng lồ để đền bù cho vật phẩm vừa vỡ nát.


Đội tuần tra ngoại vi chính thức nhận lệnh cấm bước vào khu vực chướng khí. Bất kỳ kẻ nào vi phạm sẽ bị phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia tộc theo đúng tộc quy mới ban hành. Tử Trúc Lĩnh chính thức bước vào giai đoạn phong tỏa toàn diện.


n. Nhưng lời tiểu bối kia còn chưa dứt, từ sâu trong lớp sương mù dị biến chợt sinh. Một đạo Kim Phong trảm sắc lẹm xé toạc không gian, mang theo hai thanh phi kiếm bọc sát khí lạnh lẽo đánh úp thẳng vào đài quan sát. Kẻ địch ẩn nấp phía sau gã thám tử cuối cùng cũng không nhịn được mà lộ diện. Bọn chúng muốn mượn cơ hội hỗn loạn này để diệt khẩu toàn bộ, đồng thời cướp trắng vật chứng mang tính quyết định.


Linh lực hệ Mộc bùng phát từ Thanh Mộc Kỳ tạo thành thế trận phòng ngự vòng cung vững chãi. Lâm Hoằng không chọn cách ngạnh kháng bằng sức mạnh đơn thuần. Hắn cắn răng bấm quyết, chủ động triệt tiêu ba phần linh lực trên mặt cờ, cố tình để lộ ra một kẽ hở chí mạng. Luồng kiếm khí hung hãn lập tức chọc thủng lớp mộc thuẫn, mang theo uy áp bức người lao thẳng về phía yết hầu của vị trưởng lão.


Đòn tấn công xuyên thấu quá mức dễ dàng khiến tên tán tu phe địch lập tức sinh nghi. Kinh nghiệm chém giết nhiều năm mách bảo gã có điều bất thường. Gã trợn trừng mắt, nhận ra luồng mộc khí tản mác xung quanh không hề tiêu tán, mà đang hóa thành vô số sợi tơ xanh bám chặt lấy thân kiếm như rễ cây siết chặt con mồi. Kẻ giấu mặt biến sắc, đoán được ý đồ khóa chặt pháp khí của đối phương. Gã quyết đoán cắn chót lưỡi phun ra một ngụm tinh huyết, định cưỡng ép cắt đứt thần thức liên kết với phi kiếm để bứt ra khỏi vũng lầy.


Nhưng phản ứng đó đã nằm gọn trong tính toán của Lâm gia. Lâm Hoằng vỗ mạnh tay trái vào ngực, rót toàn bộ chân nguyên khô kiệt vào trận nhãn tàn phế dưới chân. Một tiếng gãy vụn khô khốc vang lên giữa đêm đen. Cán cờ Thanh Mộc Kỳ nứt toác thành từng mảnh vụn, kéo theo tàn dư của mảng linh mạch ngoại vi triệt để sụp đổ. Lực phản chấn cuồng bạo từ địa mạch hất văng hai thanh phi kiếm cắm ngập vào vách đá. Đồng thời, dư ba trận pháp đánh bật tên tán tu văng ngược ra sau, gân cốt toàn thân truyền đến tiếng nứt gãy rợn người.


Lợi dụng khoảnh khắc hai bên giằng co kịch liệt, gã thám tử Bách Dược Các điên cuồng kích hoạt một tấm Huyết Độn Phù. Thân ảnh gã hóa thành một vệt đỏ rực, liều mạng lẩn khuất vào khu rừng rậm rạp phía xa. Trong vạt áo tơi tả, gã vẫn ôm khư khư khối ngọc nứt nẻ mang theo vệt thủy độc âm hàn. Kẻ chuyên buôn bán tình báo này đinh ninh rằng bản thân vừa may mắn thoát khỏi một cuộc thanh trừng đẫm máu.


Lâm Hoằng lảo đảo lùi lại nửa bước, sắc mặt tái nhợt vì kinh mạch tay phải bị luồng linh lực cuồng bạo làm cho tổn thương nặng nề. Hắn hít một hơi thật sâu, phẩy tay ngăn cản đám ám vệ đang lăm lăm pháp khí định đuổi theo. Mọi thứ diễn ra đêm nay đều tuân theo đúng từng bước cờ mà gia chủ Lâm Mặc đã sắp đặt sẵn. Tên tán tu ngã gục kia chỉ là mồi nhử thô thiển của Tôn gia, nhưng gã thám tử vừa tẩu thoát mới là người đưa thư thực sự mà Lâm gia cần.


Sớm muộn gì Bách Dược Các cũng sẽ đem khối trận bàn tàn tạ kia lên bàn đấu giá ngầm để đổi lấy linh thạch. Khi đó, toàn bộ phường thị sẽ thông qua mạng lưới tình báo độc lập để tự mình khám phá ra chân tướng. Bọn họ sẽ tin chắc rằng Tôn Lệ đã dùng thủ đoạn tàn độc phá hủy linh mạch Lâm gia. Sự thật bị bóp méo này sẽ tạo thành áp lực dư luận khổng lồ, buộc liên minh các gia tộc trung lập phải ra tay can thiệp vì lo sợ trở thành nạn nhân tiếp theo. Lâm Mặc không cần tốn một binh một tốt, vẫn có thể mượn tay ngoại nhân để trói buộc hành động của kẻ thù.


Cái giá phải trả cho ván cờ này hoàn toàn không hề rẻ. Kiện pháp khí trung phẩm từng là niềm tự hào của đội tuần tra nay chỉ còn là một đống mộc tra vô dụng nằm lăn lóc trên đất. Quan trọng hơn, mảnh đất dưới chân bọn họ đã triệt để hóa thành tử địa do linh mạch bị vắt kiệt để tạo lực phản chấn. Trong vòng mười năm tới, nơi này không thể gieo trồng bất kỳ mầm linh dược nào, cắt đứt một nguồn thu nhập ổn định của gia tộc.


Trở lại đài quan sát đang nghi ngút khói, Lâm Hoằng rút ra tấm ngọc giản truyền âm, trầm giọng hạ lệnh cho người quản sự. Hắn yêu cầu ghi rõ vào sổ công huân khoản nợ lớn, đồng thời xác nhận linh mạch sườn đông chính thức bị phong cấm. Đội tuần tra ngoại vi lập tức thu hẹp phạm vi canh gác vào trong năm dặm, chuyển toàn bộ trận thế sang luật phòng ngự bậc hai.


Ánh mắt vị trưởng lão lạnh lẽo nhìn hai thanh phi kiếm đang bị niêm phong cẩn thận trong hộp gỗ sồi. Vật chứng này sẽ sớm được đưa vào kho tộc để chờ ngày định tội. Sáng ngày mai, đài nghị sự sẽ không bàn về việc sửa chữa đài quan sát, mà phải đối mặt với một quyết định mở kho tàn khốc. Ba ngàn khối linh thạch hạ phẩm sẽ được xuất ra để âm thầm thu mua trận bàn hỏa hệ từ thương nhân ngoại lai, chuẩn bị cho một màn phản kích nhắm thẳng vào yếu huyệt chí mạng của Tôn gia.

0