Chương 44: Lộ Ra Những Dòng Phù Văn Cổ
Đăng: 09/07/2026 11:21
3,730 từ
1 lượt đọc
...vực sâu, vách đá dựng đứng đen ngòm lao vút qua tầm mắt. Gió rít gào bên tai, mang theo mùi tử khí nồng nặc lấp đầy buồng phổi đang co rút từng cơn. Lâm Mặc cắn chặt răng, cố gắng kiềm chế cơn đau nhức từ đan điền truyền tới. Ấn chú hình bán nguyệt nửa đỏ nửa đen kia tựa như một con đỉa hút máu khổng lồ, ghim chặt lấy luồng linh lực Luyện Khí tầng chín mỏng manh, biến toàn bộ khí hải của hắn thành một vũng bùn tù đọng. Không có linh lực hộ thể, rơi tự do từ độ cao hơn trăm trượng này xuống đáy vực, dù là thể phách tu sĩ dẻo dai đến mấy cũng chỉ có kết cục thịt nát xương tan.
Hắn không hoảng loạn. Đôi mắt hằn vằn máu gắt gao nhìn chằm chằm bóng tối đang lao đến. Cánh tay phải run rẩy luồn vào trong vạt áo, gắt gao nắm lấy một tấm phù triện màu vàng xỉn đã nhăn nhúm. Đây là Tật Phong Lạc Diệp Phù cấp một thượng phẩm, vốn dĩ chỉ cần một tia linh lực mỏng manh để kích hoạt. Nhưng hiện tại, ngay cả một tia linh lực hắn cũng không thể điều động, kinh mạch toàn thân khô cạn như sông ngòi ngày hạn hán.
Chỉ còn cách này.
Lâm Mặc dứt khoát cắn nát đầu lưỡi. Một ngụm tinh huyết đỏ tươi mang theo sinh cơ của thọ nguyên phun thẳng lên bề mặt phù văn. Tinh huyết bốc cháy xèo xèo, bóc lột một phần khí huyết tàn tạ của hắn để cưỡng chế thay thế linh lực. Tấm phù triện bùng lên một luồng ánh sáng xanh nhạt ảm đạm, hóa thành một cơn lốc nhỏ quấn lấy thân thể đang rơi tự do.
Nhịp rơi thoáng chững lại trong nửa cái chớp mắt, triệt tiêu đi quá nửa lực va đập. Đúng lúc đó, lưng hắn hung hăng nện xuống một mảng rễ cây Tử Trúc khô héo đan chéo nhau. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên khô khốc. Cơn lốc xanh nhạt lập tức vỡ nát, hóa thành vô số đốm sáng li ti tan biến vào hư không. Lâm Mặc hộc ra một ngụm máu đen, thân thể lăn vòng trên mặt đất lởm chởm đá nhọn rồi đập mạnh vào một tảng đá vôi lạnh lẽo mới dừng lại được.
Cơn đau nhức từ lục phủ ngũ tạng truyền đến khiến tầm nhìn của hắn tối sầm. Hắn không dám ngất đi, vội vã cắn nát môi dưới để duy trì sự tỉnh táo. Thần thức Trúc Cơ kỳ từng mạnh mẽ quét ngang cả ngọn núi nay bị áp chế nặng nề, chỉ còn miễn cưỡng phóng ra được trong vòng ba trượng quanh thân. Xung quanh tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc của chính hắn vang vọng.
Không gian dưới đáy vực không hề tối tăm như hắn tưởng tượng. Từ những khe nứt trên vách đá, từng luồng hắc thủy mang theo ma khí nồng đậm đang chậm rãi rỉ ra, phát ra thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, soi rọi một vùng không gian rộng chừng mười trượng vuông. Cách chỗ hắn nằm không xa, bộ hài cốt mặc đạo bào xám vẫn cắm chặt thanh kiếm rỉ sét trên lồng ngực.
Thứ khiến con ngươi Lâm Mặc co rụt lại không phải là bộ xương, mà là rễ chính của cội Tử Trúc ngàn năm. Trục rễ khổng lồ vốn dĩ phải mang màu tím biếc đầy sinh cơ, nay đã bị hắc thủy ăn mòn quá nửa, chuyển sang màu xám tro chết chóc. Đáng sợ hơn, những sợi rễ phụ đang không ngừng ngọ nguậy, vươn ra như những xúc tu ghim thẳng vào vũng máu tươi mà hắn vừa phun ra trên nền đất.
Nó đang hút máu thịt tu sĩ để duy trì trận nhãn bảo vệ linh mạch.
Lâm Mặc chống tay trái xuống đất, nghiến răng lùi lại phía sau tránh xa tầm với của đám rễ cây ma quái. Nhưng ngay khi hắn vừa cử động, ấn chú bán nguyệt trên đan điền lại bỗng nhiên nóng rực lên. Nó sinh ra một cỗ lực hút yếu ớt nhưng cực kỳ bướng bỉnh, cộng hưởng trực tiếp với nhịp đập của trái tim đen ngòm trong lồng ngực bộ hài cốt. Mỗi lần trái tim kia đập một nhịp, phù văn trên bụng hắn lại nhấp nháy một lần.
Ma khí xung quanh dường như ngửi thấy mùi vị quen thuộc, bắt đầu ngưng tụ thành từng sợi khói mỏng manh, men theo mặt đất lởm chởm đá nhọn bò về phía hắn. Hắn mất đi linh lực, trận pháp bảo vệ gốc Tử Trúc thì đang cắn nuốt sinh mệnh để cầm cự, còn ma khí lại muốn mượn cơ thể hắn làm vật dẫn mới. Hạt giống Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong tâm mạch lúc này lại im lìm bất động, dường như đang dồn toàn bộ sức mạnh để phòng thủ, ngăn chặn ấn chú tử thần kia xâm nhập vào tim. Cục diện tử địa không lối thoát đã hiện rõ ngay trước mắt, ép Lâm Mặc phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn hơn với chính bản thân mình.
ắn. Mùi tanh tưởi của hắc thủy bốc lên từ khe nứt địa mạch xộc thẳng vào mũi, mang theo luồng hàn khí thấu xương. Lâm Mặc cố nhịn cơn đau xé rách lồng ngực, dùng khuỷu tay trái làm trụ, chậm chạp lê thân thể tàn tạ về phía trước. Trong phạm vi ba trượng thần thức ít ỏi, ánh sáng mờ ảo từ những vũng nước đen kịt hắt lên vách đá, soi rõ một bóng người đang ngồi xếp bằng cách hắn không xa. Đó chính là bộ hài cốt mặc đạo bào xám, nơi cắm thanh kiếm rỉ sét mà hắn từng nhìn thấy trước khi rơi xuống.
Mỗi tấc đất bò qua, hắc khí lượn lờ trên mặt đất lại cọ xát vào da thịt hắn, tạo ra những tiếng xèo xèo như mỡ nướng trên lửa đỏ. Không có linh lực hộ thể, ma khí tàn dư dễ dàng xuyên qua lỗ chân lông, hóa thành hàng vạn cây kim nhỏ đâm chích vào kinh mạch đang khô cạn. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, mặc kệ vành môi đã rỉ máu tươi. Càng đến gần, hắn càng nhận ra sự quỷ dị của bộ hài cốt. Lớp đạo bào xám dường như được dệt từ tơ của Băng Tàm ngàn năm, trải qua tuế nguyệt vẫn không hề mục nát, ngược lại còn lưu chuyển một tầng trận văn hình bát quái vô cùng vi diệu.
Trọng tâm của trận văn mờ ảo ấy lại chính là thanh kiếm rỉ sét đang cắm phập qua lồng ngực khô khốc. Nơi đó, trái tim màu đen đặc kịt được bao bọc bởi tơ máu vẫn đang thoi thóp đập từng nhịp yếu ớt. Lâm Mặc dừng lại ở khoảng cách một trượng, không dám mạo hiểm tiến sát hơn. Hắn vươn bàn tay phải đang run lẩy bẩy, rút từ trong ống tay áo ra một thanh chủy thủ bằng đồng thau. Đây là Dược Cừ, một pháp khí hạ phẩm chuyên dùng để đào rễ linh dược mạch ngầm của Lâm gia, chất liệu pha lẫn một chút Dương Viêm Thiết có tính bài xích âm tà.
Hắn hít sâu một hơi, ném mạnh thanh Dược Cừ về phía nếp gấp của vạt đạo bào, nơi có một gò nổi cộm lên giống như hình dáng của một chiếc túi trữ vật. Chủy thủ xé gió bay đi, mang theo chút sức lực nhục thân cuối cùng của hắn.
Keng một tiếng chát chúa vang lên.
Mũi dao bằng đồng thau vừa chạm vào mép đạo bào, một tầng ánh sáng xám xịt từ bộ xương đột ngột bùng lên. Trận văn bát quái vốn đang tĩnh lặng bỗng chốc xoay tròn, ngưng tụ thành một đạo cương khí hình lưỡi liềm chém thẳng vào thanh Dược Cừ. Pháp khí hạ phẩm vốn kiên cố là thế, dưới đòn đánh của tàn trận liền nứt toác ra làm đôi, hóa thành mảnh vụn rơi lả tả xuống vũng hắc thủy. Lực phản chấn truyền ngược lại theo luồng khí cơ, đánh thẳng vào ngực Lâm Mặc.
Hắn rên lên một tiếng nghẹn ngào, lùi về sau nửa bước, cảm nhận rõ rệt hai đoạn xương sườn gãy vừa đâm sâu thêm vào màng phổi. Tầm nhìn của hắn chớp giật liên hồi, huyết khí cuộn trào trong cổ họng nhưng bị hắn hung hăng nuốt ngược trở lại.
"Trận văn phòng ngự tự chủ, uy áp cỡ này... ít nhất cũng là tàn trận cấp ba."
Lâm Mặc thầm nghĩ, mồ hôi lạnh toát ra hòa cùng máu tươi trên trán. Đổi lại cái giá phải trả bằng pháp khí vỡ nát và thương thế thêm trầm trọng, luồng cương khí kia sau khi phát động cũng cạn kiệt năng lượng mà tiêu tán. Vạt đạo bào bị gió lốc xốc lên, không có túi trữ vật nào cả, chỉ để lộ ra một khối ngọc giản màu huyết dụ đang ghim chặt vào xương chậu của bộ hài cốt, tỏa ra vầng sáng đỏ ối.
Ánh mắt Lâm Mặc ngưng trọng, gắt gao nhìn chằm chằm vào những ký tự cổ xưa khắc nổi trên khối ngọc giản. Thần thức ba trượng miễn cưỡng vươn tới, vừa chạm vào bề mặt ngọc giản liền bị một cỗ sát khí cuồn cuộn dội ngược trở lại. Tuy nhiên, chỉ trong một cái chớp mắt tiếp xúc ngắn ngủi ấy, vài luồng tin tức vỡ vụn đã thô bạo tràn vào thức hải của hắn.
Huyết trận... Dưỡng thi... Lấy Tử Trúc làm rễ, lấy linh mạch làm huyết nuôi dưỡng...
Hóa ra, cội Tử Trúc ngàn năm bảo hộ Lâm gia không phải là kỳ ngộ thiên ban, mà lại chính là một cái trận nhãn để phong ấn và bòn rút sinh cơ nuôi dưỡng cho sinh vật tà ác này. Kẻ thù giấu mặt không phải là một tu sĩ bình thường, mà là một đại năng đã tính kế bòn rút linh mạch của cả một vùng Nam Cương từ hàng trăm năm trước. Đạo bùa chú bán nguyệt đang phong ấn đan điền của hắn lúc này, chính là chìa khóa cuối cùng để khởi động quá trình đoạt xá hoặc sống lại của thứ đang thoi thóp trong lồng ngực kia.
Lâm Mặc thở hổn hển, đan điền bỏng rát như bị nung trong lò bát quái. Hắn biết rõ, nếu không lấy được khối ngọc giản kia để tìm cách giải ấn, hắn sẽ chết rũ ở đáy vực này, và toàn bộ Lâm gia trên mặt đất cũng sẽ bồi táng theo khi linh mạch triệt để hóa thành ma mạch.
Không còn đường lùi, Lâm Mặc ép tay trái lên bả vai, nơi vết thương cũ do vật thể hình thoi gây ra vẫn đang rỉ máu. Hắn không dùng phù triện nữa, mà vận dụng khẩu quyết luyện thể thô thiển nhất của gia tộc để ép tinh huyết tập trung vào đầu ngón tay. Nếu linh lực bị phong, thần thức bị nghẽn, hắn chỉ có thể dùng máu của hậu duệ Lâm gia mang hơi thở Mộc Bản Nguyên để thử đánh lừa tàn trận trên đạo bào kia một lần nữa. Mũi ngón tay nhuốm máu đỏ thẫm chậm rãi vươn tới, xé rách lớp chướng khí mờ mịt, đâm thẳng vào vòng phòng ngự của trận văn.
Cơn ho nổ ra xé rách lồng ngực, Lâm Mặc hộc ra một ngụm máu đen đặc lẫn lộn những mảnh nội tạng vỡ nát. Huyết dịch vừa chạm xuống nền đá tảng, cỗ ma khí âm hàn vương vất xung quanh bỗng chốc sôi trào. Từ khoảng cách một trượng, trái tim đen kịt nằm gọn trong lồng ngực bộ hài cốt đập lên một nhịp thịch chát chúa. Lớp tơ máu chằng chịt bao quanh quả tim đột ngột vươn dài ra như những xúc tu, tham lam hút lấy luồng huyết sương vừa văng khỏi miệng hắn.
Máu tươi của tu sĩ Luyện Khí mang theo sinh cơ nguyên thủy lập tức trở thành chất xúc tác chí mạng. Thanh kiếm rỉ sét cắm xuyên qua trái tim bỗng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, thân kiếm rung lên bần bật rồi chậm rãi bị đẩy ngược lên trên nửa tấc. Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm rời khỏi tâm mạch hài cốt, vạt đạo bào Băng Tàm xám xịt chớp lóe ánh sáng u lam. Tàn trận Bát Quái thêu trên vạt áo vốn dĩ dùng để phong ấn nay bị ma khí kích thích, tự động xoay chuyển, ngưng tụ ra ba đạo hàn băng kiếm khí to bằng bắp tay người lớn.
Nhưng mục tiêu của ba đạo kiếm khí này lại hoàn toàn không phải là trái tim đang thức tỉnh. Khí tức từ đạo phù văn bán nguyệt nửa đỏ nửa đen trên đan điền Lâm Mặc tỏa ra đã đánh lừa tàn trận, khiến Bát Quái trận nhận định hắn mới là tà vật uy hiếp phong ấn cần bị thanh tẩy. Không khí lạnh buốt thấu xương khóa chặt lấy thân hình tàn tạ của hắn, hàn khí bủa vây làm lớp máu tươi trên khóe môi lập tức đóng băng, đâm những mũi nhọn li ti vào tận chân răng.
Trận nhãn nằm ở cúc áo thứ hai, chỉ có thể mượn lực đả lực!
Lâm Mặc cắn nát ngón tay trỏ, móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu. Hắn không có linh lực để thi triển ngự vật, chỉ có thể đánh cược bằng chút thần thức Trúc Cơ tàn tạ và sức lực phàm nhân cuối cùng. Bàn tay trái run rẩy vung lên, ném mạnh mảnh vỡ tàn tạ của pháp khí Dược Cừ còn sót lại trong tay áo về phía bộ hài cốt. Cùng lúc đó, thần thức bị ép đến cực hạn hóa thành một mũi kim vô hình, tàn nhẫn đâm thẳng vào trung tâm mảnh vỡ.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trên đỉnh đầu bộ hài cốt. Lực chấn động vật lý không lớn, nhưng vụn pháp khí mang theo thuộc tính Mộc nổ tản ra đã tạo thành một màn sương mỏng che khuất luồng khí tức tà ác từ đan điền Lâm Mặc trong chớp mắt. Mất đi mục tiêu khóa chặt, ba đạo hàn băng kiếm khí khựng lại giữa không trung. Lợi dụng khe hở sinh tử này, mũi kim thần thức của hắn điên cuồng bẻ ngoặt, đâm sầm vào vạch trận văn Càn vị ngay trên cúc áo đạo bào.
Thức hải Lâm Mặc truyền đến một tiếng nứt vỡ giòn giã, cơn đau buốt óc khiến hai hốc mắt hắn rỉ máu tươi. Đổi lại, tàn trận Bát Quái mất đi sự cân bằng, ba đạo kiếm khí mất khống chế liền quay ngoắt quỹ đạo, đâm sầm vào chính thanh kiếm rỉ sét đang trồi lên. Lực lượng va chạm khủng khiếp ép lưỡi kiếm cắm phập trở lại xuyên qua trái tim đen kịt. Một tiếng thét chói tai không thuộc về nhân loại vang vọng khắp đáy vực, sóng âm chấn động hất văng thân thể Lâm Mặc lăn xa thêm vài vòng, lưng đập mạnh vào vách đá.
Phản phệ từ tàn trận khiến đạo bào Băng Tàm rách toạc làm đôi, linh quang triệt để dập tắt. Trái tim đen bị đâm xuyên lần nữa liền ngừng đập, nhưng cái giá phải trả cho sự can thiệp thô bạo này lập tức hiện rõ. Chuôi của thanh kiếm rỉ sét không chịu nổi lực ép từ hàn băng kiếm khí đã vỡ nát thành từng mảnh vụn. Từ vết nứt rạn rịt trên thân kiếm, một giọt chất lỏng màu vàng sậm đặc quánh chậm rãi rỉ ra, tỏa ra một cỗ mùi hương dịu ngọt đến nức mũi. Hương thơm này vừa xuất hiện, hạt giống Mộc Bản Nguyên trong cơ thể Lâm Mặc vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiên chấn động kịch liệt, phát ra ý niệm khát khao điên cuồng muốn cắn nuốt, hoàn toàn phớt lờ ấn chú tử thần đang giam cầm đan điền.
Lâm Mặc cố nén cơn buồn nôn rỉ ra từ cổ họng, mượn chút thần thức tàn tạ quét về phía trước. Tảng đá vôi lạnh lẽo mà hắn vừa va phải căn bản không phải là đá tự nhiên, mà là một bệ ngọc trận bàn đã nứt nẻ quá nửa. Ngay trên bệ ngọc ấy, bộ hài cốt mặc đạo bào xám đang ngồi xếp bằng, cách hắn chưa tới ba thước. Hai hốc mắt hắn rỉ máu ròng ròng, tầm nhìn đỏ lòm nhưng vẫn đủ để nhận ra dị biến kinh hoàng đang diễn ra. Ấn chú hình bán nguyệt nửa đỏ nửa đen trên đan điền hắn đột nhiên nóng rực, phát ra những tiếng xèo xèo như mỡ cháy. Đạo phù văn quỷ dị này không chỉ phong bế linh lực, mà còn đang tỏa ra một cỗ dao động tà ác y hệt như thứ đang ngự trị trong lồng ngực hài cốt.
Lực lượng phong ấn của thanh kiếm rỉ sét vốn đang cắm chặt giữa tâm mạch hài cốt bỗng nhiên khựng lại. Trận văn hoàng kim khắc chìm trên thân kiếm chớp lóe liên hồi, dường như cảm nhận được khí tức đồng nguyên phát ra từ đan điền của kẻ vừa rơi xuống. Lưới sáng vàng nhạt vốn bao phủ toàn bộ bệ ngọc lập tức biến đổi cấu trúc. Thay vì dồn toàn lực trấn áp trái tim đen kịt, một luồng kiếm ý sắc lạnh mang theo thiên uy thuần dương của chính đạo lại rẽ ngoặt, nhắm thẳng vào Lâm Mặc mà khóa chặt. Trận pháp đã tồn tại quá lâu, khí linh tiêu tán, chỉ còn lại bản năng diệt ma máy móc lầm tưởng hắn là một phân thân tà vật vừa thoát xác.
Chỉ chờ có khoảnh khắc áp lực phong ấn bị phân tán này, trái tim đen kịt được bao bọc bởi tơ máu chằng chịt lập tức co bóp dữ dội. Những vũng máu tươi mà Lâm Mặc vừa hộc ra trên mặt đất giống như bị một ma lực vô hình dẫn dắt, sôi trào bọt khí rồi bốc hơi thành từng luồng huyết vụ mỏng manh trôi dạt về phía trước. Huyết vụ mang theo sinh cơ của tu sĩ quấn chặt lấy lưỡi kiếm rỉ sét, phát ra những tiếng xèo xèo ăn mòn chói tai. Lớp linh quang hoàng kim bảo vệ thân kiếm nháy mắt bị ô nhiễm, mờ đi trông thấy.
Đáng chết, nó cố tình dụ dỗ trận pháp nhắm vào mình để mượn huyết khí phá vỡ trận nhãn!
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm đến bật máu, muốn đưa tay kích hoạt một đạo phù chú ẩn nấp nhưng cánh tay phải đã gãy nát không thể nhúc nhích. Hắn điên cuồng thúc giục Mộc Bản Nguyên trong cơ thể, hy vọng dùng sinh cơ thuần túy để che lấp đi khí tức tà ác của ấn chú bán nguyệt. Thế nhưng, hạt giống màu lục lam lúc này lại co cụm sâu trong kinh mạch, hoàn toàn bị uy áp của trận pháp và tà khí kẹp ở giữa gắt gao áp chế.
Thịch! Thịch!
Nhịp đập của trái tim đen kịt tăng tốc đến mức cực đoan, mỗi một nhịp đều nện thẳng vào thức hải vốn đã đầy vết rạn nứt của Lâm Mặc khiến hắn ứa máu thất khiếu. Dưới sự ăn mòn của huyết vụ và sức đẩy điên cuồng từ ma khí bên trong, thanh kiếm rỉ sét bắt đầu run lên bần bật. Lớp rỉ sét bong tróc lả tả, để lộ ra những dòng phù văn cổ xưa đang nứt toác. Một tiếng rít chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng dưới đáy vực, thanh kiếm rốt cuộc không thể bám trụ, bị một cỗ hắc thủy đặc quánh từ trong tâm mạch hài cốt đánh bật văng ra ngoài.
Thanh kiếm vừa rời khỏi vị trí, toàn bộ bệ ngọc trận bàn bên dưới lập tức nổ tung thành vô số mảnh vụn. Một cột sáng đen ngòm từ hốc xương sườn của hài cốt phóng thẳng lên không trung, mang theo oán khí ngưng tụ ngàn năm hung hăng đâm toạc lớp sương mù xám xịt. Rễ chính của cội Tử Trúc ngàn năm bám trên vách đá phát ra tiếng gãy vụn lộp bộp như xương sườn bị nghiền nát. Cột sáng đen không chút lưu tình đâm xuyên qua lớp vỏ cây sần sùi, trực tiếp cắm phập vào trung tâm mạch máu của linh mạch cấp hai đang thoi thóp.
Lâm Mặc trừng lớn đôi mắt đẫm máu, trơ mắt nhìn linh mạch cốt lõi của gia tộc, thứ duy trì sinh cơ cho hàng trăm tộc nhân trên đỉnh núi, đang bị tà khí cưỡng chế dung hợp, chuyển dần sang màu tro tàn thối rữa. Nhưng tử cục chân chính của hắn lại không nằm ở sự diệt vong của linh mạch. Thanh kiếm cổ sau khi văng ra không hề rơi xuống đất, mà lơ lửng ngay trên đỉnh đầu hắn. Trên mũi kiếm tàn tạ, một giọt hắc huyết nhỏ xuống, hòa cùng sát ý diệt ma lạnh lẽo của tàn dư trận văn hoàng kim đang gắt gao khóa chặt lấy ấn chú bán nguyệt giữa đan điền. Lưỡi kiếm rung lên bần bật, chậm rãi xoay mũi nhọn chĩa thẳng vào mi tâm của Lâm Mặc, dồn toàn bộ thiên uy thuần dương cuối cùng chuẩn bị giáng xuống đòn trừng phạt tàn khốc nhất của một phong ấn đã hoàn toàn mất trí.
Hắn không hoảng loạn. Đôi mắt hằn vằn máu gắt gao nhìn chằm chằm bóng tối đang lao đến. Cánh tay phải run rẩy luồn vào trong vạt áo, gắt gao nắm lấy một tấm phù triện màu vàng xỉn đã nhăn nhúm. Đây là Tật Phong Lạc Diệp Phù cấp một thượng phẩm, vốn dĩ chỉ cần một tia linh lực mỏng manh để kích hoạt. Nhưng hiện tại, ngay cả một tia linh lực hắn cũng không thể điều động, kinh mạch toàn thân khô cạn như sông ngòi ngày hạn hán.
Chỉ còn cách này.
Lâm Mặc dứt khoát cắn nát đầu lưỡi. Một ngụm tinh huyết đỏ tươi mang theo sinh cơ của thọ nguyên phun thẳng lên bề mặt phù văn. Tinh huyết bốc cháy xèo xèo, bóc lột một phần khí huyết tàn tạ của hắn để cưỡng chế thay thế linh lực. Tấm phù triện bùng lên một luồng ánh sáng xanh nhạt ảm đạm, hóa thành một cơn lốc nhỏ quấn lấy thân thể đang rơi tự do.
Nhịp rơi thoáng chững lại trong nửa cái chớp mắt, triệt tiêu đi quá nửa lực va đập. Đúng lúc đó, lưng hắn hung hăng nện xuống một mảng rễ cây Tử Trúc khô héo đan chéo nhau. Tiếng xương sườn gãy vụn vang lên khô khốc. Cơn lốc xanh nhạt lập tức vỡ nát, hóa thành vô số đốm sáng li ti tan biến vào hư không. Lâm Mặc hộc ra một ngụm máu đen, thân thể lăn vòng trên mặt đất lởm chởm đá nhọn rồi đập mạnh vào một tảng đá vôi lạnh lẽo mới dừng lại được.
Cơn đau nhức từ lục phủ ngũ tạng truyền đến khiến tầm nhìn của hắn tối sầm. Hắn không dám ngất đi, vội vã cắn nát môi dưới để duy trì sự tỉnh táo. Thần thức Trúc Cơ kỳ từng mạnh mẽ quét ngang cả ngọn núi nay bị áp chế nặng nề, chỉ còn miễn cưỡng phóng ra được trong vòng ba trượng quanh thân. Xung quanh tĩnh lặng đến rợn người, chỉ có tiếng thở dốc nặng nhọc của chính hắn vang vọng.
Không gian dưới đáy vực không hề tối tăm như hắn tưởng tượng. Từ những khe nứt trên vách đá, từng luồng hắc thủy mang theo ma khí nồng đậm đang chậm rãi rỉ ra, phát ra thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, soi rọi một vùng không gian rộng chừng mười trượng vuông. Cách chỗ hắn nằm không xa, bộ hài cốt mặc đạo bào xám vẫn cắm chặt thanh kiếm rỉ sét trên lồng ngực.
Thứ khiến con ngươi Lâm Mặc co rụt lại không phải là bộ xương, mà là rễ chính của cội Tử Trúc ngàn năm. Trục rễ khổng lồ vốn dĩ phải mang màu tím biếc đầy sinh cơ, nay đã bị hắc thủy ăn mòn quá nửa, chuyển sang màu xám tro chết chóc. Đáng sợ hơn, những sợi rễ phụ đang không ngừng ngọ nguậy, vươn ra như những xúc tu ghim thẳng vào vũng máu tươi mà hắn vừa phun ra trên nền đất.
Nó đang hút máu thịt tu sĩ để duy trì trận nhãn bảo vệ linh mạch.
Lâm Mặc chống tay trái xuống đất, nghiến răng lùi lại phía sau tránh xa tầm với của đám rễ cây ma quái. Nhưng ngay khi hắn vừa cử động, ấn chú bán nguyệt trên đan điền lại bỗng nhiên nóng rực lên. Nó sinh ra một cỗ lực hút yếu ớt nhưng cực kỳ bướng bỉnh, cộng hưởng trực tiếp với nhịp đập của trái tim đen ngòm trong lồng ngực bộ hài cốt. Mỗi lần trái tim kia đập một nhịp, phù văn trên bụng hắn lại nhấp nháy một lần.
Ma khí xung quanh dường như ngửi thấy mùi vị quen thuộc, bắt đầu ngưng tụ thành từng sợi khói mỏng manh, men theo mặt đất lởm chởm đá nhọn bò về phía hắn. Hắn mất đi linh lực, trận pháp bảo vệ gốc Tử Trúc thì đang cắn nuốt sinh mệnh để cầm cự, còn ma khí lại muốn mượn cơ thể hắn làm vật dẫn mới. Hạt giống Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong tâm mạch lúc này lại im lìm bất động, dường như đang dồn toàn bộ sức mạnh để phòng thủ, ngăn chặn ấn chú tử thần kia xâm nhập vào tim. Cục diện tử địa không lối thoát đã hiện rõ ngay trước mắt, ép Lâm Mặc phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn hơn với chính bản thân mình.
ắn. Mùi tanh tưởi của hắc thủy bốc lên từ khe nứt địa mạch xộc thẳng vào mũi, mang theo luồng hàn khí thấu xương. Lâm Mặc cố nhịn cơn đau xé rách lồng ngực, dùng khuỷu tay trái làm trụ, chậm chạp lê thân thể tàn tạ về phía trước. Trong phạm vi ba trượng thần thức ít ỏi, ánh sáng mờ ảo từ những vũng nước đen kịt hắt lên vách đá, soi rõ một bóng người đang ngồi xếp bằng cách hắn không xa. Đó chính là bộ hài cốt mặc đạo bào xám, nơi cắm thanh kiếm rỉ sét mà hắn từng nhìn thấy trước khi rơi xuống.
Mỗi tấc đất bò qua, hắc khí lượn lờ trên mặt đất lại cọ xát vào da thịt hắn, tạo ra những tiếng xèo xèo như mỡ nướng trên lửa đỏ. Không có linh lực hộ thể, ma khí tàn dư dễ dàng xuyên qua lỗ chân lông, hóa thành hàng vạn cây kim nhỏ đâm chích vào kinh mạch đang khô cạn. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, mặc kệ vành môi đã rỉ máu tươi. Càng đến gần, hắn càng nhận ra sự quỷ dị của bộ hài cốt. Lớp đạo bào xám dường như được dệt từ tơ của Băng Tàm ngàn năm, trải qua tuế nguyệt vẫn không hề mục nát, ngược lại còn lưu chuyển một tầng trận văn hình bát quái vô cùng vi diệu.
Trọng tâm của trận văn mờ ảo ấy lại chính là thanh kiếm rỉ sét đang cắm phập qua lồng ngực khô khốc. Nơi đó, trái tim màu đen đặc kịt được bao bọc bởi tơ máu vẫn đang thoi thóp đập từng nhịp yếu ớt. Lâm Mặc dừng lại ở khoảng cách một trượng, không dám mạo hiểm tiến sát hơn. Hắn vươn bàn tay phải đang run lẩy bẩy, rút từ trong ống tay áo ra một thanh chủy thủ bằng đồng thau. Đây là Dược Cừ, một pháp khí hạ phẩm chuyên dùng để đào rễ linh dược mạch ngầm của Lâm gia, chất liệu pha lẫn một chút Dương Viêm Thiết có tính bài xích âm tà.
Hắn hít sâu một hơi, ném mạnh thanh Dược Cừ về phía nếp gấp của vạt đạo bào, nơi có một gò nổi cộm lên giống như hình dáng của một chiếc túi trữ vật. Chủy thủ xé gió bay đi, mang theo chút sức lực nhục thân cuối cùng của hắn.
Keng một tiếng chát chúa vang lên.
Mũi dao bằng đồng thau vừa chạm vào mép đạo bào, một tầng ánh sáng xám xịt từ bộ xương đột ngột bùng lên. Trận văn bát quái vốn đang tĩnh lặng bỗng chốc xoay tròn, ngưng tụ thành một đạo cương khí hình lưỡi liềm chém thẳng vào thanh Dược Cừ. Pháp khí hạ phẩm vốn kiên cố là thế, dưới đòn đánh của tàn trận liền nứt toác ra làm đôi, hóa thành mảnh vụn rơi lả tả xuống vũng hắc thủy. Lực phản chấn truyền ngược lại theo luồng khí cơ, đánh thẳng vào ngực Lâm Mặc.
Hắn rên lên một tiếng nghẹn ngào, lùi về sau nửa bước, cảm nhận rõ rệt hai đoạn xương sườn gãy vừa đâm sâu thêm vào màng phổi. Tầm nhìn của hắn chớp giật liên hồi, huyết khí cuộn trào trong cổ họng nhưng bị hắn hung hăng nuốt ngược trở lại.
"Trận văn phòng ngự tự chủ, uy áp cỡ này... ít nhất cũng là tàn trận cấp ba."
Lâm Mặc thầm nghĩ, mồ hôi lạnh toát ra hòa cùng máu tươi trên trán. Đổi lại cái giá phải trả bằng pháp khí vỡ nát và thương thế thêm trầm trọng, luồng cương khí kia sau khi phát động cũng cạn kiệt năng lượng mà tiêu tán. Vạt đạo bào bị gió lốc xốc lên, không có túi trữ vật nào cả, chỉ để lộ ra một khối ngọc giản màu huyết dụ đang ghim chặt vào xương chậu của bộ hài cốt, tỏa ra vầng sáng đỏ ối.
Ánh mắt Lâm Mặc ngưng trọng, gắt gao nhìn chằm chằm vào những ký tự cổ xưa khắc nổi trên khối ngọc giản. Thần thức ba trượng miễn cưỡng vươn tới, vừa chạm vào bề mặt ngọc giản liền bị một cỗ sát khí cuồn cuộn dội ngược trở lại. Tuy nhiên, chỉ trong một cái chớp mắt tiếp xúc ngắn ngủi ấy, vài luồng tin tức vỡ vụn đã thô bạo tràn vào thức hải của hắn.
Huyết trận... Dưỡng thi... Lấy Tử Trúc làm rễ, lấy linh mạch làm huyết nuôi dưỡng...
Hóa ra, cội Tử Trúc ngàn năm bảo hộ Lâm gia không phải là kỳ ngộ thiên ban, mà lại chính là một cái trận nhãn để phong ấn và bòn rút sinh cơ nuôi dưỡng cho sinh vật tà ác này. Kẻ thù giấu mặt không phải là một tu sĩ bình thường, mà là một đại năng đã tính kế bòn rút linh mạch của cả một vùng Nam Cương từ hàng trăm năm trước. Đạo bùa chú bán nguyệt đang phong ấn đan điền của hắn lúc này, chính là chìa khóa cuối cùng để khởi động quá trình đoạt xá hoặc sống lại của thứ đang thoi thóp trong lồng ngực kia.
Lâm Mặc thở hổn hển, đan điền bỏng rát như bị nung trong lò bát quái. Hắn biết rõ, nếu không lấy được khối ngọc giản kia để tìm cách giải ấn, hắn sẽ chết rũ ở đáy vực này, và toàn bộ Lâm gia trên mặt đất cũng sẽ bồi táng theo khi linh mạch triệt để hóa thành ma mạch.
Không còn đường lùi, Lâm Mặc ép tay trái lên bả vai, nơi vết thương cũ do vật thể hình thoi gây ra vẫn đang rỉ máu. Hắn không dùng phù triện nữa, mà vận dụng khẩu quyết luyện thể thô thiển nhất của gia tộc để ép tinh huyết tập trung vào đầu ngón tay. Nếu linh lực bị phong, thần thức bị nghẽn, hắn chỉ có thể dùng máu của hậu duệ Lâm gia mang hơi thở Mộc Bản Nguyên để thử đánh lừa tàn trận trên đạo bào kia một lần nữa. Mũi ngón tay nhuốm máu đỏ thẫm chậm rãi vươn tới, xé rách lớp chướng khí mờ mịt, đâm thẳng vào vòng phòng ngự của trận văn.
Cơn ho nổ ra xé rách lồng ngực, Lâm Mặc hộc ra một ngụm máu đen đặc lẫn lộn những mảnh nội tạng vỡ nát. Huyết dịch vừa chạm xuống nền đá tảng, cỗ ma khí âm hàn vương vất xung quanh bỗng chốc sôi trào. Từ khoảng cách một trượng, trái tim đen kịt nằm gọn trong lồng ngực bộ hài cốt đập lên một nhịp thịch chát chúa. Lớp tơ máu chằng chịt bao quanh quả tim đột ngột vươn dài ra như những xúc tu, tham lam hút lấy luồng huyết sương vừa văng khỏi miệng hắn.
Máu tươi của tu sĩ Luyện Khí mang theo sinh cơ nguyên thủy lập tức trở thành chất xúc tác chí mạng. Thanh kiếm rỉ sét cắm xuyên qua trái tim bỗng phát ra tiếng gầm gừ trầm đục, thân kiếm rung lên bần bật rồi chậm rãi bị đẩy ngược lên trên nửa tấc. Ngay khoảnh khắc lưỡi kiếm rời khỏi tâm mạch hài cốt, vạt đạo bào Băng Tàm xám xịt chớp lóe ánh sáng u lam. Tàn trận Bát Quái thêu trên vạt áo vốn dĩ dùng để phong ấn nay bị ma khí kích thích, tự động xoay chuyển, ngưng tụ ra ba đạo hàn băng kiếm khí to bằng bắp tay người lớn.
Nhưng mục tiêu của ba đạo kiếm khí này lại hoàn toàn không phải là trái tim đang thức tỉnh. Khí tức từ đạo phù văn bán nguyệt nửa đỏ nửa đen trên đan điền Lâm Mặc tỏa ra đã đánh lừa tàn trận, khiến Bát Quái trận nhận định hắn mới là tà vật uy hiếp phong ấn cần bị thanh tẩy. Không khí lạnh buốt thấu xương khóa chặt lấy thân hình tàn tạ của hắn, hàn khí bủa vây làm lớp máu tươi trên khóe môi lập tức đóng băng, đâm những mũi nhọn li ti vào tận chân răng.
Trận nhãn nằm ở cúc áo thứ hai, chỉ có thể mượn lực đả lực!
Lâm Mặc cắn nát ngón tay trỏ, móng tay cắm sâu vào da thịt đến bật máu. Hắn không có linh lực để thi triển ngự vật, chỉ có thể đánh cược bằng chút thần thức Trúc Cơ tàn tạ và sức lực phàm nhân cuối cùng. Bàn tay trái run rẩy vung lên, ném mạnh mảnh vỡ tàn tạ của pháp khí Dược Cừ còn sót lại trong tay áo về phía bộ hài cốt. Cùng lúc đó, thần thức bị ép đến cực hạn hóa thành một mũi kim vô hình, tàn nhẫn đâm thẳng vào trung tâm mảnh vỡ.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trên đỉnh đầu bộ hài cốt. Lực chấn động vật lý không lớn, nhưng vụn pháp khí mang theo thuộc tính Mộc nổ tản ra đã tạo thành một màn sương mỏng che khuất luồng khí tức tà ác từ đan điền Lâm Mặc trong chớp mắt. Mất đi mục tiêu khóa chặt, ba đạo hàn băng kiếm khí khựng lại giữa không trung. Lợi dụng khe hở sinh tử này, mũi kim thần thức của hắn điên cuồng bẻ ngoặt, đâm sầm vào vạch trận văn Càn vị ngay trên cúc áo đạo bào.
Thức hải Lâm Mặc truyền đến một tiếng nứt vỡ giòn giã, cơn đau buốt óc khiến hai hốc mắt hắn rỉ máu tươi. Đổi lại, tàn trận Bát Quái mất đi sự cân bằng, ba đạo kiếm khí mất khống chế liền quay ngoắt quỹ đạo, đâm sầm vào chính thanh kiếm rỉ sét đang trồi lên. Lực lượng va chạm khủng khiếp ép lưỡi kiếm cắm phập trở lại xuyên qua trái tim đen kịt. Một tiếng thét chói tai không thuộc về nhân loại vang vọng khắp đáy vực, sóng âm chấn động hất văng thân thể Lâm Mặc lăn xa thêm vài vòng, lưng đập mạnh vào vách đá.
Phản phệ từ tàn trận khiến đạo bào Băng Tàm rách toạc làm đôi, linh quang triệt để dập tắt. Trái tim đen bị đâm xuyên lần nữa liền ngừng đập, nhưng cái giá phải trả cho sự can thiệp thô bạo này lập tức hiện rõ. Chuôi của thanh kiếm rỉ sét không chịu nổi lực ép từ hàn băng kiếm khí đã vỡ nát thành từng mảnh vụn. Từ vết nứt rạn rịt trên thân kiếm, một giọt chất lỏng màu vàng sậm đặc quánh chậm rãi rỉ ra, tỏa ra một cỗ mùi hương dịu ngọt đến nức mũi. Hương thơm này vừa xuất hiện, hạt giống Mộc Bản Nguyên trong cơ thể Lâm Mặc vốn đang tĩnh lặng bỗng nhiên chấn động kịch liệt, phát ra ý niệm khát khao điên cuồng muốn cắn nuốt, hoàn toàn phớt lờ ấn chú tử thần đang giam cầm đan điền.
Lâm Mặc cố nén cơn buồn nôn rỉ ra từ cổ họng, mượn chút thần thức tàn tạ quét về phía trước. Tảng đá vôi lạnh lẽo mà hắn vừa va phải căn bản không phải là đá tự nhiên, mà là một bệ ngọc trận bàn đã nứt nẻ quá nửa. Ngay trên bệ ngọc ấy, bộ hài cốt mặc đạo bào xám đang ngồi xếp bằng, cách hắn chưa tới ba thước. Hai hốc mắt hắn rỉ máu ròng ròng, tầm nhìn đỏ lòm nhưng vẫn đủ để nhận ra dị biến kinh hoàng đang diễn ra. Ấn chú hình bán nguyệt nửa đỏ nửa đen trên đan điền hắn đột nhiên nóng rực, phát ra những tiếng xèo xèo như mỡ cháy. Đạo phù văn quỷ dị này không chỉ phong bế linh lực, mà còn đang tỏa ra một cỗ dao động tà ác y hệt như thứ đang ngự trị trong lồng ngực hài cốt.
Lực lượng phong ấn của thanh kiếm rỉ sét vốn đang cắm chặt giữa tâm mạch hài cốt bỗng nhiên khựng lại. Trận văn hoàng kim khắc chìm trên thân kiếm chớp lóe liên hồi, dường như cảm nhận được khí tức đồng nguyên phát ra từ đan điền của kẻ vừa rơi xuống. Lưới sáng vàng nhạt vốn bao phủ toàn bộ bệ ngọc lập tức biến đổi cấu trúc. Thay vì dồn toàn lực trấn áp trái tim đen kịt, một luồng kiếm ý sắc lạnh mang theo thiên uy thuần dương của chính đạo lại rẽ ngoặt, nhắm thẳng vào Lâm Mặc mà khóa chặt. Trận pháp đã tồn tại quá lâu, khí linh tiêu tán, chỉ còn lại bản năng diệt ma máy móc lầm tưởng hắn là một phân thân tà vật vừa thoát xác.
Chỉ chờ có khoảnh khắc áp lực phong ấn bị phân tán này, trái tim đen kịt được bao bọc bởi tơ máu chằng chịt lập tức co bóp dữ dội. Những vũng máu tươi mà Lâm Mặc vừa hộc ra trên mặt đất giống như bị một ma lực vô hình dẫn dắt, sôi trào bọt khí rồi bốc hơi thành từng luồng huyết vụ mỏng manh trôi dạt về phía trước. Huyết vụ mang theo sinh cơ của tu sĩ quấn chặt lấy lưỡi kiếm rỉ sét, phát ra những tiếng xèo xèo ăn mòn chói tai. Lớp linh quang hoàng kim bảo vệ thân kiếm nháy mắt bị ô nhiễm, mờ đi trông thấy.
Đáng chết, nó cố tình dụ dỗ trận pháp nhắm vào mình để mượn huyết khí phá vỡ trận nhãn!
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm đến bật máu, muốn đưa tay kích hoạt một đạo phù chú ẩn nấp nhưng cánh tay phải đã gãy nát không thể nhúc nhích. Hắn điên cuồng thúc giục Mộc Bản Nguyên trong cơ thể, hy vọng dùng sinh cơ thuần túy để che lấp đi khí tức tà ác của ấn chú bán nguyệt. Thế nhưng, hạt giống màu lục lam lúc này lại co cụm sâu trong kinh mạch, hoàn toàn bị uy áp của trận pháp và tà khí kẹp ở giữa gắt gao áp chế.
Thịch! Thịch!
Nhịp đập của trái tim đen kịt tăng tốc đến mức cực đoan, mỗi một nhịp đều nện thẳng vào thức hải vốn đã đầy vết rạn nứt của Lâm Mặc khiến hắn ứa máu thất khiếu. Dưới sự ăn mòn của huyết vụ và sức đẩy điên cuồng từ ma khí bên trong, thanh kiếm rỉ sét bắt đầu run lên bần bật. Lớp rỉ sét bong tróc lả tả, để lộ ra những dòng phù văn cổ xưa đang nứt toác. Một tiếng rít chói tai xé toạc không gian tĩnh lặng dưới đáy vực, thanh kiếm rốt cuộc không thể bám trụ, bị một cỗ hắc thủy đặc quánh từ trong tâm mạch hài cốt đánh bật văng ra ngoài.
Thanh kiếm vừa rời khỏi vị trí, toàn bộ bệ ngọc trận bàn bên dưới lập tức nổ tung thành vô số mảnh vụn. Một cột sáng đen ngòm từ hốc xương sườn của hài cốt phóng thẳng lên không trung, mang theo oán khí ngưng tụ ngàn năm hung hăng đâm toạc lớp sương mù xám xịt. Rễ chính của cội Tử Trúc ngàn năm bám trên vách đá phát ra tiếng gãy vụn lộp bộp như xương sườn bị nghiền nát. Cột sáng đen không chút lưu tình đâm xuyên qua lớp vỏ cây sần sùi, trực tiếp cắm phập vào trung tâm mạch máu của linh mạch cấp hai đang thoi thóp.
Lâm Mặc trừng lớn đôi mắt đẫm máu, trơ mắt nhìn linh mạch cốt lõi của gia tộc, thứ duy trì sinh cơ cho hàng trăm tộc nhân trên đỉnh núi, đang bị tà khí cưỡng chế dung hợp, chuyển dần sang màu tro tàn thối rữa. Nhưng tử cục chân chính của hắn lại không nằm ở sự diệt vong của linh mạch. Thanh kiếm cổ sau khi văng ra không hề rơi xuống đất, mà lơ lửng ngay trên đỉnh đầu hắn. Trên mũi kiếm tàn tạ, một giọt hắc huyết nhỏ xuống, hòa cùng sát ý diệt ma lạnh lẽo của tàn dư trận văn hoàng kim đang gắt gao khóa chặt lấy ấn chú bán nguyệt giữa đan điền. Lưỡi kiếm rung lên bần bật, chậm rãi xoay mũi nhọn chĩa thẳng vào mi tâm của Lâm Mặc, dồn toàn bộ thiên uy thuần dương cuối cùng chuẩn bị giáng xuống đòn trừng phạt tàn khốc nhất của một phong ấn đã hoàn toàn mất trí.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.