Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 463: Tộc Tầng Thứ Hai

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,617 từ 1 lượt đọc
Hẻm Quỷ Sầu chìm trong sương mù xám xịt, âm phong luồn lách qua những vách đá sắc lẹm như răng cưa tạo nên những tiếng rít gào thê lương. Hắc Ẩn bám chặt thân hình gầy gò vào vách đá, ngón tay vuốt nhẹ lên một chiếc la bàn bằng ngọc thạch đã xuất hiện vết nứt nhỏ. Kim chỉ nam trên mặt trận bàn dò xét đang rung lên bần bật, chỉ thẳng về phía cửa hang động cạn dưới đáy hẻm. Mùi hương ngai ngái của Dẫn Hồn Hương vốn vô hình trong không khí, nhưng lại rực sáng như ngọn đuốc dưới nhãn thuật đặc thù của gã.


"Bọn chuột nhắt họ Lâm quả nhiên chọn đường này để tẩu tán tang vật."


Hắc Ẩn truyền âm mỉa mai, ra hiệu cho ba tên thủ hạ siết chặt vòng vây. Theo tin tức tình báo từ Vương Hạc truyền về, vị gia chủ trẻ tuổi của Tử Trúc Lĩnh đang hoảng loạn tột độ vì linh điền bị hủy. Việc phái người mang tàn tích trận bàn lén lút rời khỏi cấm địa chính là nước cờ tuyệt vọng nhằm tìm kiếm viện binh từ tông môn thượng cấp.


Gã siết chặt thanh trủy thủ tôi độc, trong lòng thầm tính toán công lao to lớn sắp đạt được. Chỉ cần cướp được cái hộp gỗ kia, bằng chứng duy nhất chỉ điểm Vương gia phá hoại linh mạch sẽ hoàn toàn bốc hơi khỏi thế gian.


Từ trong bóng tối của hang cạn, hai bóng người vận hắc y cẩn trọng bước ra, vác theo một túi vải bọc thi thể và một chiếc hộp gỗ tỏa ra hỏa linh lực nhàn nhạt. Lâm Tự Viễn đi đầu, bàn tay giấu trong tay áo gắt gao nắm lấy ba tấm phù lục lấp lánh ánh bạc. Ánh mắt gã đảo qua những tảng đá lớn, lập tức nhận ra sát khí nhàn nhạt tỏa ra từ chín ô trận vị phong tỏa mà kẻ địch đã bày sẵn.


Đúng như lời gia chủ dự liệu, Vương gia không cam tâm chỉ dâng vật chứng giả lên đài nghị sự. Bọn chúng còn muốn diệt khẩu toàn bộ đường lui của Lâm tộc trước khi trời sáng. Không chút do dự, gã bóp nát tấm Huyễn Ảnh Phù cấp hai đầu tiên.


Linh lực bạc bùng nổ, không gian xung quanh hai tên ám vệ lập tức vặn vẹo. Trong mắt nhóm sát thủ, thân ảnh của Lâm Tự Viễn bỗng chốc biến đổi, khoác lên mình chiếc trường bào viền trúc xanh đặc trưng của đại trưởng lão Lâm Uy, vội vã dùng thân thể che chở cho món đồ vật đang cầm trên tay.


"Là lão già giữ kho của chúng đích thân hộ tống! Giết!"


Hắc Ẩn không kìm được sự hưng phấn, gầm lên một tiếng rồi hóa thành một đạo hắc mang lao vút xuống. Ba tên thủ hạ đồng loạt ném ra bốn lá cờ trận màu máu, ghim chặt vào bốn góc hẻm núi. Huyết Sát Khốn Trận nháy mắt được kích hoạt, tạo thành một bức tường đỏ rực phong tỏa hoàn toàn không gian. Hắc Ẩn tự tin vung trủy thủ, nhắm thẳng vào yết hầu của ảo ảnh đại trưởng lão. Gã đinh ninh rằng một tu sĩ già nua chuyên lo việc hậu cần sẽ không thể né tránh đòn ám sát mang theo kịch độc này.


Thế nhưng, mũi trủy thủ vừa chạm vào lớp vải xanh, toàn bộ thân ảnh mục tiêu liền vỡ vụn thành hàng ngàn đốm sáng bạc. Trái tim Hắc Ẩn hẫng đi một nhịp, luồng thần thức cường đại của sát thủ lập tức nhận ra mưu kế. Gã vội vã xoay người, định đổi từ thế công kích trực diện sang phong tỏa linh khí xung quanh.


Ngay khoảnh khắc đó, Lâm Tự Viễn từ góc khuất tung ra chiếc hộp gỗ, đồng thời bóp nát hai tấm bùa huyễn ảnh còn lại. Món đồ vật không rơi xuống đất mà lơ lửng giữa không trung, nắp hộp bật mở. Bên trong hoàn toàn không chứa tàn tích trận pháp nào, mà là một viên Liệt Hỏa Lôi được chế tác từ phần cốt lõi của dung nham cấm địa.


Tiếng nổ rúng động màng nhĩ vang lên, hỏa quang đỏ rực nuốt chửng lấy Hắc Ẩn cùng trận nhãn của Huyết Sát Khốn Trận. Áp lực linh khí bùng phát khiến vách đá nứt toác, đánh sập hoàn toàn lối ra của đường hầm bí mật. Cái giá phải trả cho cái bẫy này không chỉ là ba tấm bùa cấp hai cực kỳ quý giá, mà Lâm gia đã vĩnh viễn mất đi một tuyến đường thoát hiểm quan trọng nhất ở sườn đông. Sổ công huân của tộc đêm nay sẽ phải ghi nhận một khoản thâm hụt tài nguyên khổng lồ.


Lâm Tự Viễn mượn lực đẩy từ vụ nổ, kéo theo đồng bạn lùi sâu vào phần hầm ngầm chưa sập, để lại hiện trường cháy đen không thể phân biệt thực giả. Sáng ngày mai, khi liên minh phái người đi tuần tra, thứ họ tìm thấy không phải là bằng chứng buộc tội Vương gia hụt, mà là thi thể của nhóm sát thủ khét tiếng cùng tàn lưu của Huyết Sát Trận. Bốn lá cờ trận màu máu kia chính thức đổi chủ, trở thành vật chứng rành rành cho thấy thế lực họ Vương đã ngang nhiên tập kích người của Lâm tộc ngay trong đêm.


Mũi trủy thủ đen ngòm xé toạc lớp áo choàng viền trúc xanh, nhưng thứ trào ra không phải máu tươi mà là vô vàn điểm sáng bạc vỡ vụn. Lưỡi đao sắc bén tôi độc chỉ cắm phập vào một thân cây khô héo đã bị rút cạn mộc linh khí, tỏa ra mùi khét lẹt. Ảo ảnh vừa vỡ, Hắc Ẩn biến sắc, luồng thần thức cường đại cấp bậc Trúc Cơ sơ kỳ lập tức quét ngang vách đá. Gã nháy mắt phát hiện linh lực chấn động phát ra từ góc khuất cách đó mười trượng, nơi Lâm Tự Viễn đang bám chặt vào một mỏm đá nhô ra. Không chút do dự, gã ám vệ họ Lâm bóp nát tấm bùa chú thứ hai mang theo sát cơ chân chính.


Một đạo hắc tuyến bùng lên, mang theo hơi thở mục nát của đầm lầy hủ cốt đâm thẳng vào mắt trận Huyết Sát Khốn Trận đang vận hành. Đây chính là Phá Cấm Phù đặc chế mà gia chủ đã giao phó, chuyên dùng để khắc chế thuộc tính khát máu của trận pháp phong tỏa. Chín ô trận vị bằng ngọc thạch dưới chân nhóm sát thủ kịch liệt run rẩy, sương mù đỏ sậm bị xé toạc thành một lỗ hổng lớn. Sự chênh lệch cảnh giới khiến Lâm Tự Viễn hiểu rõ, nán lại giao chiến rập khuôn chỉ có con đường chết, mục tiêu duy nhất là hoàn thành bố cục.


Đừng quản đám giun dế, đoạt lấy tang vật! Hắc Ẩn gầm lên, lập tức thay đổi chiến thuật khi nhận ra mưu kế ve sầu thoát xác của đối phương.


Gã sát thủ lão luyện từ bỏ việc truy sát nhân mạng, cổ tay vung lên, tung ra một tấm Tỏa Linh Võng đan bằng gân yêu thú bậc hai phủ kín không gian lùi bước. Ba tên thủ hạ hiểu ý, đồng loạt kết ấn, ép toàn bộ áp lực của tàn trận dồn về phía chiếc hộp gỗ đang tỏa ra hỏa linh lực nhàn nhạt. Mạng lưới phong tỏa siết chặt, mang theo gai nhọn rít gào trong không khí, cắt đứt hoàn toàn hy vọng mang theo đồ vật rời đi của Lâm Tự Viễn. Kẻ địch đã hoàn toàn rơi vào bẫy tâm lý, đinh ninh rằng Lâm gia đang liều mạng bảo vệ bằng chứng.


Đứng trước lựa chọn sinh tử, khóe mắt gã ám vệ lóe lên tia tàn nhẫn. Đúng như kịch bản gia chủ đã vạch sẵn, thứ kẻ địch khao khát nhất chính là chìa khóa đưa chúng vào cửa tử, nhưng nếu nhượng bộ quá dễ dàng sẽ sinh ra nghi ngờ. Lâm Tự Viễn vỗ mạnh vào túi trữ vật, hiến tế mặt khiên đồng thau cấp một thượng phẩm, ném thẳng vào trung tâm tấm lưới. Một tiếng nổ chát chúa vang lên, pháp khí phòng ngự vỡ nát thành trăm mảnh kim loại sắc lẹm, tạo ra một luồng xung kích hất văng chiếc hộp cùng túi bọc thi thể về phía Hắc Ẩn.


Cái giá phải trả cho quyết định đổi thế này không hề nhỏ. Sóng âm phản chấn từ pháp khí bạo liệt đánh nát một góc thần thức của Lâm Tự Viễn, khiến gã mất đi khả năng khống chế linh khí trong mười ngày tới, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Đồng thời, theo thiết luật gia tộc, việc tự ý hủy hoại tài nguyên trấn phái sẽ trực tiếp ghi một khoản nợ ba trăm điểm công huân vào sổ ngọc của chi mạch, tước đi bổng lộc nửa năm của toàn bộ nhánh phụ. Tuy nhiên, mượn lực đẩy từ vụ nổ, bóng dáng gã ám vệ mờ dần rồi hoàn toàn dung nhập vào thông đạo bí mật dưới đáy hẻm.


Hắc Ẩn vươn tay chộp lấy vật chứng, khóe môi nhếch lên nụ cười đắc ý khi cảm nhận được độ ấm của hỏa linh lực bên trong lớp vỏ đào mộc. Gã không hề hay biết, ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào bề mặt hộp, một tia khí tức vô hình từ Tử Trúc Linh Dịch đã âm thầm bám chặt vào lỗ chân lông. Khí tức này không gây sát thương, nhưng lại là một loại hương liệu đánh dấu đặc thù chỉ có linh thú hộ tộc của Lâm gia mới ngửi thấy.


Sâu dưới lòng đất Tử Trúc Lĩnh, ngọc giản ghi chép nhiệm vụ trên tay Lâm Mặc khẽ chớp sáng, báo hiệu con mồi đã nuốt trọn lưỡi câu. Một đạo lệnh bài màu đen lập tức được truyền xuống đội kiến trúc. Tộc quy tuần tra đêm nay tiếp tục biến động, chính thức phong tỏa vĩnh viễn lối thoát hiểm tại hẻm Quỷ Sầu, lấp kín toàn bộ đường hầm bằng đá tảng. Nơi đó giờ đây trở thành một phế tích bỏ hoang, cắt đứt mọi dấu vết truy nguyên, mặc kệ nhóm sát thủ hân hoan mang theo mầm mống hủy diệt trở về báo cáo công trạng với Vương gia.


Bàn tay gầy guộc như móng vuốt chim ưng của Hắc Ẩn chuẩn xác chộp lấy chiếc hộp gỗ đang lơ lửng giữa không trung. Gã đắc ý truyền vào một luồng hắc ám pháp lực, định bụng phong ấn hoàn toàn hỏa khí tản mát ra từ bên trong để tránh kinh động đến tu sĩ tuần tra quanh hẻm.


Thế nhưng, ngay khoảnh khắc luồng pháp lực kia chạm vào lớp vỏ ngụy trang, một cỗ bài xích kịch liệt bất ngờ bùng nổ. Thần thức của tên sát thủ nhói lên một nhịp, nhãn thuật đặc thù lập tức nhìn thấu kết cấu chân thực ẩn giấu dưới lớp gỗ đào.


Thứ nằm gọn giữa lớp vải nhung tuyệt đối không phải là mảnh trận bàn hỏa độc như Vương gia mường tượng. Đó là ba tấm Bạo Viêm Phù cấp hai được cuộn chặt quanh một lõi Tử Trúc nén đặc linh khí mộc thuộc tính, đang điên cuồng hấp thụ chính hắc ám pháp lực của gã để châm ngòi.


"Mắc mưu rồi, mau lui!"


Hắc Ẩn gầm lên kinh hãi, nháy mắt vứt bỏ sự kiêu ngạo của một kẻ đi săn. Gã không chút do dự thay đổi chiến thuật, thay vì ôm chiến lợi phẩm bỏ chạy, liền hung hăng tung một cước đá phăng chiếc hộp về phía hai gã thủ hạ đang lao tới hỗ trợ.


Đồng thời, tên sát thủ cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm khiên nhỏ màu xám đen trước ngực. Pháp khí Quy Giáp Thuẫn cấp hai bành trướng giữa không trung, tạo thành một bức tường sừng sững che chắn toàn bộ tử huyệt.


Một tiếng nổ đinh tai nhức óc xé toạc màn sương mù tĩnh lặng của hẻm Quỷ Sầu. Hỏa quang ngút trời cuộn xoáy cùng mộc linh khí bạo loạn, trực tiếp nuốt chửng hai tên hắc y nhân xấu số chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra.


Sóng xung kích hất văng Hắc Ẩn đập mạnh vào vách đá, khiến bề mặt mặt khiên rùa xuất hiện chằng chịt vết rạn nứt. Gã thở dốc, khóe môi tứa máu nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ tàn nhẫn xen lẫn may mắn, đinh ninh rằng bản thân đã thoát khỏi sát chiêu phản kích của vị gia chủ họ Lâm.


Đáng tiếc, lão hồ ly Vương Hạc đã đoán sai nước cờ, kéo theo toàn bộ phán đoán của nhóm sát thủ đi vào ngõ cụt. Lâm Mặc căn bản không định dùng ba tấm phù lục rẻ tiền để đổi mạng một tên tu sĩ Trúc Cơ kỳ dạn dày sương gió.


Cú nổ vừa rồi chỉ là mồi lửa, mượn sức ép của hỏa linh lực để xé toạc lớp vải bọc thi thể đang rơi tự do bên cạnh. Lớp vải rách bươm, để lộ ra bộ xương khô cháy đen vốn được cho là nạn nhân của vụ phá hoại linh điền lúc chập tối.


Dưới ánh lửa bập bùng, Hắc Ẩn kinh hoàng nhận ra trên từng đốt xương sườn của cái xác đều được khắc họa chi chít trận văn màu máu. Đây chính là Huyết Sát Khóa Hồn Trận một đi không trở lại, dùng nhân cốt làm trận nhãn, thứ mà Lâm Mặc đã cất công chuẩn bị từ nửa đêm hôm trước.


Chưa kịp để kẻ địch phản ứng, bộ xương khô lập tức nổ tung thành một màn sương máu đặc quánh. Hàng ngàn sợi tơ đỏ rực như giòi bọ vươn ra, trực tiếp bỏ qua lớp phòng ngự vật lý của tấm thuẫn xám, xuyên thẳng vào thức hải của tên sát thủ.


"Khốn kiếp!"


Hắc Ẩn ôm đầu gào thét thảm thiết, cảm nhận rõ ràng thần thức của mình bị xé rách một mảng lớn. Để bảo toàn mạng sống, gã buộc phải trả một cái giá cực đắt, tự bạo luôn Quy Giáp Thuẫn để mượn lực phản chấn hất văng bản thân ra khỏi phạm vi bao phủ của sương máu.


Pháp khí phòng ngự nổ nát bấy, hóa thành vô số mảnh vụn kim loại găm phập vào vách đá. Bóng dáng gã sát thủ chật vật lộn vòng trên mặt đất, hơi thở suy yếu đến cực điểm, trên trán in hằn một ấn ký hình đóa sen máu nhàn nhạt không thể xóa nhòa.


Từ khoảng cách an toàn, Lâm Tự Viễn lạnh lùng chứng kiến toàn bộ bố cục hoàn mỹ của gia chủ vận hành. Áp lực đổi thế đã ngã ngũ, gã không chần chừ thêm một khắc nào, lập tức bóp nát tấm Độn Địa Phù cuối cùng giấu trong tay áo.


Đổi lại việc thoát thân êm đẹp, Ngọc Cốt Hộ Tâm Kính treo trước ngực gã phát ra một tiếng vỡ vụn giòn giã. Pháp khí bảo mệnh cấp cao nhất của chi mạch sườn đông chính thức phế bỏ, hóa thành một lớp màng sáng mỏng manh cản lại dư chấn cuối cùng của trận pháp.


Thân ảnh Lâm Tự Viễn hoàn toàn chìm vào lòng đất lạnh lẽo, để lại hiện trường tan hoang bốc khói nghi ngút. Tàn cục đêm nay đã được định đoạt bằng một cái giá cụ thể, khắc sâu vào sổ công huân của gia tộc bằng sự hy sinh tài nguyên không thể vãn hồi.


Ánh sáng đỏ thẫm từ Huyết Sát Khóa Hồn Trận bùng lên như một đóa hoa sen khổng lồ nuốt trọn không gian chật hẹp dưới đáy hẻm. Hắc Ẩn cắn chặt răng, cảm nhận từng tia huyết khí hóa thành vô số xiềng xích vô hình siết chặt lấy thần hồn. Khối cốt khô trước mặt gã hoàn toàn không phải thi thể tẩu tán, mà chính là trận nhãn được luyện hóa từ xương của yêu thú bậc hai, mang theo oán khí ngút ngàn. Lớp linh quang bảo vệ từ chiếc khiên rùa trên tay gã vang lên những tiếng rạn nứt chói tai, bề mặt xuất hiện chằng chịt vết nứt hình mạng nhện.


Nhận ra sát cục đã được giăng sẵn từ khi bước chân vào hẻm Quỷ Sầu, tên thủ lĩnh ám sát lập tức thay đổi chiến thuật. Gã không dại dột dùng linh lực ngạnh kháng với huyết trận đang bòn rút sinh cơ, mà quyết định vứt bỏ luôn pháp khí phòng ngự. Hắc Ẩn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên thanh trủy thủ tôi độc, kích phát bí thuật Nhiên Ảnh Độn. Cái giá phải trả cho đòn thoát thân này là ba mươi năm thọ nguyên cùng việc vĩnh viễn mất đi khả năng dung nhập vào bóng tối, một đòn vỡ nát căn cơ đối với tu sĩ chuyên nghề ám sát.


Lưỡi dao rực sáng đâm toạc một góc của màng bọc huyết sắc, tạo ra một khe hở vừa đủ bằng bàn tay. Trước khi vọt thân ra khỏi lồng giam tuyệt mệnh, Hắc Ẩn vung tay vớt lấy chiếc hộp gỗ cháy đen đang lăn lóc bên cạnh khối cốt khô. Gã đinh ninh rằng, dù tổn thất nặng nề, chỉ cần mang được tàn tích chứa hỏa linh lực này về giao cho Vương gia, mọi hy sinh đêm nay đều xứng đáng. Bóng đen gầy gò lảo đảo lao vào màn sương độc, để lại phía sau vũng máu đen ngòm cùng mảnh vỡ của chiếc la bàn ngọc thạch.


Tại từ đường trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh, ngọn nến hồn đăng thứ tư trên đài cao khẽ chớp lên rồi cháy rực rỡ, phản chiếu ánh sáng nhàn nhạt lên khuôn mặt trầm tĩnh của Lâm Mặc. Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ tử đàn, ánh mắt lướt qua tấm bản đồ địa hình Nam Cương đang trải rộng. Khối ngọc giản truyền âm trong tay hắn khẽ rung, truyền đến giọng nói đứt quãng nhưng mang theo sự hưng phấn của Lâm Tự Viễn. Nhóm ám vệ đã rút lui an toàn qua tuyến đường hầm số ba, thành công để lại mồi nhử và khóa chặt khí tức của kẻ địch.


Lão hồ ly họ Vương cho rằng phái sát thủ chặn đường là có thể bóp chết hy vọng kêu oan của Lâm gia, lại không biết bản thân vừa nuốt vào một viên thuốc độc. Chiếc hộp gỗ mà Hắc Ẩn liều mạng mang đi vốn không chứa bằng chứng phá hoại linh mạch, mà được tẩm đẫm Phệ Hồn Tán cùng tro cốt của yêu thú mang mầm bệnh. Lâm Mặc cầm lấy quản bút chu sa, dứt khoát vạch một đường đỏ chót lên danh sách tài nguyên của gia tộc. Hắn quay sang đại trưởng lão đang đứng hầu bên cạnh, thanh âm lạnh nhạt phá vỡ sự tĩnh lặng của đêm đen.


"Lâm Uy trưởng lão, lập tức mở kho tộc tầng thứ hai, trích xuất ba trăm khối linh thạch hạ phẩm cùng hai viên Tục Mệnh Đan ban thưởng cho nhóm Tự Viễn."


"Gia chủ, kho tàng hiện tại đã cạn kiệt, nếu xuất ra số lượng lớn như vậy, e rằng chi phí duy trì linh trận phòng ngự ngày mai sẽ xuất hiện lỗ hổng." Lão giả khom lưng, nếp nhăn trên trán xô vào nhau đầy xót xa, tiểu tâm tư lo sợ trách nhiệm quản lý tài nguyên thâm hụt hiện rõ qua giọng nói run rẩy.


"Không cần lo lắng, mười lăm mẫu linh điền sườn đông từ giờ phút này chính thức bị liệt vào vùng phong cấm mức độ cao nhất, cắt đứt toàn bộ linh khí cung cấp." Lâm Mặc ném ra một đạo lệnh bài màu xám xịt. "Thay đổi luật tuần tra nội bộ, rút toàn bộ nhân thủ canh gác khu vực đó chuyển sang bảo vệ từ đường. Bất kỳ kẻ nào tự ý bước vào vùng phong cấm, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi gia phả."


Lệnh bài quản sự mang theo quyết định tàn nhẫn này chính thức đổi chủ, nằm gọn trong đôi tay run rẩy của Lâm Uy. Cái giá phải trả cho việc phong tỏa linh mạch sườn đông là tổn thất ba năm thu hoạch linh dược, một đòn giáng mạnh vào nền tảng kinh tế vốn đã bấp bênh của Lâm tộc. Thế nhưng, sự hy sinh tài nguyên này lại là mảnh ghép cuối cùng hoàn thiện tấm lưới vô hình đang bủa vây kẻ thù. Sáng ngày mai, khi Vương Hạc kiêu ngạo mang chiếc hộp tẩm Phệ Hồn Tán bước lên đài nghị sự, gã sẽ không biết rằng vật chứng trong tay mình chính là ngòi nổ dẫn dắt toàn bộ cơn thịnh nộ của liên minh phường thị giáng thẳng xuống đầu gia tộc mình.

0