Chương 54: Trận Văn Khắc Trên Thân Kiếm Vốn
Đăng: 09/07/2026 11:21
3,690 từ
1 lượt đọc
u chuyển động. Từng lóng xương trắng bệch ma sát vào nhau tạo ra những tiếng răng rắc rợn người, kéo theo chín thanh kiếm đồng rỉ sét rung lên bần bật. Trận văn khắc trên thân kiếm vốn đã mờ nhạt nay lóe lên ánh sáng vàng ảm đạm, cố gắng vung vẫy những sợi linh lực cuối cùng để đè ép cỗ tử khí đang cuồn cuộn trào dâng. Nước bùn đen ngòm xung quanh bộ xương sôi sùng sục, bốc lên từng đợt khói độc mang theo hàn ý thấu xương.
Trong thức hải, Lâm Mặc không hề hay biết dị biến bên ngoài, toàn bộ tâm trí hắn đang bị ép vào một cuộc tử chiến không cân sức. Sợi xích phù văn màu máu do lão giả hư ảnh ngưng tụ mang theo lực lượng cắn nuốt cực kỳ bá đạo, siết chặt lấy linh thể mỏng manh của hắn. Mỗi một đạo trận văn chạm vào đều phát ra tiếng xèo xèo như nung sắt đỏ trên da thịt, điên cuồng tước đoạt lấy thần trí và ký ức. Đây căn bản không phải là công kích thần thức thông thường, mà là một môn tà pháp kết hợp giữa Khốn Thần Trận và thuật Đoạt Xá.
Lão tặc này muốn xóa sổ hoàn toàn linh trí của ta để mượn xác hoàn hồn.
Ý niệm xẹt qua trong đầu Lâm Mặc vô cùng rõ ràng nhưng hắn không hề hoảng loạn. Đối mặt với tàn hồn của tu sĩ Trúc Cơ kỳ viên mãn, tu vi Luyện Khí của hắn chỉ như giun dế, càng giãy giụa bằng thần thức thuần túy càng chết nhanh. Điểm đột phá duy nhất chính là mộc linh khí thuần hậu từ Tử Trúc Trường Thanh Quyết mà hắn tu luyện, thứ vốn mang thuộc tính sinh cơ vô tận, thiên địch của mọi loại tử khí tà môn.
Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, trực tiếp đốt cháy một giọt tinh huyết ẩn sâu trong đan điền. Khí huyết bùng nổ men theo kinh mạch xông thẳng lên não bộ, hóa thành một cỗ linh lực cuồng bạo tràn vào thức hải. Trong không gian tĩnh mịch đang bị huyết quang bao phủ, một gốc Tử Trúc hư ảnh đột ngột vươn lên, tỏa ra ánh sáng xanh biếc thanh khiết. Những chiếc lá trúc sắc bén như kiếm quang, mang theo sinh cơ bừng bừng chém thẳng vào mớ xích sắt màu máu.
Sinh cơ và tử khí va chạm không tạo ra tiếng động, nhưng sức ép vô hình lại khiến thức hải Lâm Mặc rung chuyển dữ dội. Hàng loạt vết nứt nhỏ xuất hiện quanh không gian tinh thần, kéo theo cơn đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên qua vỏ não. Đổi lại cái giá rạn nứt thần thức, ba sợi xích máu trói buộc linh thể của hắn bị lá trúc chém đứt đoạn, hóa thành từng luồng khói xám tiêu tán.
Nhờ một cái chớp mắt áp lực được giải phóng, Lâm Mặc đoạt lại quyền khống chế nhục thân. Hắn đột ngột mở bừng đôi mắt rỉ máu, thân thể theo bản năng mượn lực đẩy từ đan điền lăn vòng sang một bên trên nền đất nhầy nhụa.
Ngay tại vị trí hắn vừa nằm, một luồng kiếm khí đen ngòm xé toạc không khí chém xuống, trực tiếp rạch một đường rãnh sâu hoắm trên mặt bùn. Bộ hài cốt khổng lồ dưới đáy đầm đã mạnh mẽ nhổ bật một thanh kiếm đồng cắm ở vai phải. Trận văn trên thanh kiếm vỡ vụn thành từng mảng sáng lấp lánh, giải phóng hoàn toàn cánh tay phải chỉ còn xương xẩu của nó. Hốc mắt trống rỗng của bộ xương bừng lên hai ngọn lửa u lam lạnh lẽo, ghim chặt lấy bóng dáng Lâm Mặc vừa chật vật đứng lên.
Trận Tỏa Hồn đã nứt một góc, tử khí dồn ép phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh đầm lầy.
Lâm Mặc hít một ngụm khí lạnh, phổi truyền đến cảm giác đau nhói do chướng khí xâm nhập. Hắn nhanh chóng lùi lại ba trượng, tay trái bấm pháp quyết duy trì Tử Trúc hư ảnh trong thức hải để giằng co với lão giả, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật rút ra một tấm mộc thuẫn hình mai rùa. Bị kẹp giữa hai tầng công kích, một bên là tàn hồn cường giả đang chực chờ đoạt xá, một bên là thi cốt Trúc Cơ mất đi phong ấn đang khát máu, linh lực trong cơ thể hắn đang tiêu hao với tốc độ cực kỳ khủng khiếp. Nếu không mau chóng mượn địa thế phá vỡ mắt trận cốt lõi để thoát khỏi cái gọng kìm này, hắn sớm muộn cũng bị hút cạn thọ nguyên mà chết.
Ngay tại vị trí hắn vừa nằm, một đạo trảo phong xám ngắt xé gió lao tới, cắm ngập vào lớp bùn lầy sền sệt. Bùn đen nổ tung, bắn lên những giọt chất lỏng mang theo tính ăn mòn cực mạnh. Lâm Mặc tung người lùi lại, tay áo đạo bào chạm phải vài giọt bùn liền xèo xèo bốc khói, nháy mắt thủng lỗ chỗ.
Bộ xương khổng lồ đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ tĩnh mịch. Hốc mắt trống rỗng của nó bùng lên hai ngọn lửa u lam lạnh lẽo, ghim chặt lấy Lâm Mặc. Chín thanh kiếm đồng đóng quanh đầm lầy phát ra tiếng ong ong chói tai, từng đạo trận văn rỉ sét nay bắt đầu rỉ máu tươi, liên kết thành một tấm lưới đỏ rực úp ngược xuống, hoàn toàn phong tỏa không gian trốn chạy.
Lâm Mặc nén cơn đau xé rách từ thức hải, vỗ mạnh vào túi trữ vật. Ba tấm Mộc Tường Phù giai đoạn nhất giai thượng phẩm lướt ra, hóa thành ba bức tường dây leo chằng chịt chắn ngang mặt.
Hắn quát khẽ một tiếng, linh lực trong đan điền dồn dập rót vào phù lục.
Cốt trảo khổng lồ vung lên, mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ kỳ dù đã suy giảm đi quá nửa vẫn vô cùng khủng bố. Tường dây leo vừa tiếp xúc với tử khí liền héo úa, gãy vụn thành cặn bã chỉ trong một cái chớp mắt. Lực phản chấn bạo liệt truyền ngược qua thần thức khiến Lâm Mặc lảo đảo, khóe miệng rỉ ra một tia máu đen, ngũ tạng lục phủ nhộn nhạo như bị búa tạ nện trúng.
Từ trong hàm răng trắng hếu của bộ xương, một giọng nói khàn đục như tiếng kim loại cọ xát vang lên, mang theo sự tức giận điên cuồng.
"Tiểu bối sâu kiến, dám dùng sinh cơ chặt đứt Khốn Thần Trận của lão phu! Khắc chế thì đã sao? Cảnh giới chênh lệch, tử khí của ta đủ để dìm chết ngươi mười lần!"
Lâm Mặc lùi gót chân phải, đạp mạnh lên một tảng đá ngầm để ổn định thân hình. Hắn không đáp lời, đôi mắt tràn ngập tơ máu gắt gao nhìn chằm chằm vào quỹ đạo di chuyển của bộ xương. Trong tuyệt cảnh, tâm trí hắn lại càng thêm tĩnh lặng. Hắn phát hiện ra một chi tiết chí mạng: mỗi khi cốt trảo vung lên, thanh kiếm đồng ở hướng Tây Bắc lại rung động mạnh nhất, linh quang trên thân kiếm lóe lên rồi mờ đi ngay lập tức.
Chín thanh kiếm này vốn là Tỏa Hồn Trận giam giữ tàn hồn, nay lại bị lão già này cưỡng ép mượn lực để khống chế nhục thân bộ xương. Phá vỡ một mắt xích, tất phá được thế cục giằng co này.
Không chút do dự, Lâm Mặc lật tay, lòng bàn tay hiện ra một viên Hỏa Lôi Tử cỡ quả nhãn. Đây là át chủ bài bảo mệnh mà gia tộc cấp cho vị trí Trưởng lão Dược Viên, được rèn từ hạch của Xích Diệm Xà bậc một đỉnh phong, giá trị xa xỉ vô cùng. Lúc này mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn không thể tiếc rẻ tài nguyên.
Hắn vận chuyển Tử Trúc Trường Thanh Quyết đến cực hạn, dồn toàn bộ mộc linh lực tinh thuần vào cánh tay phải, mượn thế ném mạnh viên Hỏa Lôi Tử về phía thanh kiếm đồng hướng Tây Bắc. Mộc sinh Hỏa, linh lực hệ mộc bọc lấy Hỏa Lôi Tử khiến nó rực lên một quầng sáng chói lòa trước khi va chạm, đẩy uy lực nổ vọt lên một tầng.
Lão giả hư ảnh hiển nhiên nhìn thấu ý đồ của hắn. Bộ hài cốt gầm lên một tiếng không tiếng động, lập tức từ bỏ việc truy kích Lâm Mặc. Cốt trảo đột ngột đổi hướng, năm ngón tay xương xẩu cắm phập xuống lớp bùn, trực tiếp rút lên một cột nước đen ngòm hòa lẫn tà khí, dựng thành một tấm thuẫn dày cộp chắn ngang đường bay của Hỏa Lôi Tử.
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.
Hỏa Lôi Tử phát nổ, ngọn lửa đỏ rực mang theo sát thương bạo liệt xé toạc tấm thuẫn nước đen. Nhiệt độ cực cao bốc hơi tà khí, tạo ra một màn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn. Tuy nhiên, uy lực của vụ nổ đã bị suy giảm đáng kể sau khi xuyên qua lớp phòng ngự, chỉ đủ sức đánh bật thanh kiếm đồng lùi lại nửa tấc, làm nứt ra vài đạo trận văn mỏng manh trên chuôi kiếm.
Đúng lúc Lâm Mặc định cắn răng tung thêm một kích để triệt để đánh gãy thanh kiếm, dị biến lại nảy sinh. Từ vị trí thanh kiếm vừa xê dịch, lớp bùn lầy nứt toác ra. Một cỗ âm phong lạnh buốt tủy sống không thuộc về tàn hồn lão giả đột nhiên trào ra, mang theo mùi hôi thối của thi thể vạn năm. Trận nhãn bị lệch, không ngờ lại vô tình làm nứt rạn phong ấn tầng thứ hai của đầm lầy, giải phóng ra một thứ hơi thở hung lệ vượt xa cả tu sĩ Trúc Cơ.
...hắn đứt đoạn. Ngay trong khoảnh khắc ba sợi xích máu nổ tung, một tia thanh minh ngắn ngủi chớp lóe qua đại não, giúp Lâm Mặc giành lại quyền khống chế nhục thân. Thất khiếu hắn trào ra từng ngụm máu đen ngòm mang theo mùi hôi thối của tử khí. Không chần chừ dù chỉ nửa nhịp thở, bàn tay đang nắm chặt Hỏa Lôi Tử của hắn thình lình vung lên. Toàn bộ linh lực hệ mộc trong đan điền bị ép khô đến giọt cuối cùng, cuồn cuộn tràn vào viên hắc châu cỡ quả nhãn. Hỏa Lôi Tử xé gió lao đi, nhắm thẳng tới vị trí thanh kiếm đồng rỉ sét cắm ở hướng Tây Bắc, nơi mắt xích yếu nhất của Tỏa Hồn Trận mà thần thức hắn vừa liều mạng dò xét được.
"Bạo!"
Lâm Mặc gầm lên một tiếng khàn đặc, hai mắt vằn vện tơ máu gắt gao nhìn chằm chằm vào quỹ đạo bay của pháp khí. Một tiếng nổ kinh thiên động địa xé toạc không gian tù túng dưới đáy đầm lầy. Sức mạnh cuồng bạo của hỏa diễm và lôi đình nháy mắt nuốt chửng khu vực Tây Bắc, trực tiếp đâm sầm vào lớp huyết võng đang phong tỏa không gian. Lôi hỏa vốn là khắc tinh của tà ma, nay được kích nổ ở cự ly gần lập tức thiêu rụi hàng vạn phù văn màu máu đang trôi nổi. Thanh kiếm đồng hướng Tây Bắc rên rỉ từng đợt chói tai, bề mặt xuất hiện chằng chịt vết nứt chân chim rồi ầm ầm gãy vụn.
Trận nhãn sụp đổ kéo theo toàn bộ Tỏa Hồn Trận mất đi sự cân bằng. Tám thanh kiếm đồng còn lại đồng loạt bật gốc khỏi lớp bùn lầy, văng tung tóe khắp nơi. Sóng xung kích từ vụ nổ hòa cùng dư chấn của trận pháp vỡ nát hung hăng quét qua, đánh thẳng vào lồng ngực Lâm Mặc. Hắn phun ra một ngụm máu tươi xen lẫn vụn nội tạng, thân thể như diều đứt dây văng ngược về phía sau, hung hăng va đập vào vách đá. Lớp mộc thuẫn vừa ngưng tụ hộ thể vỡ nát thành từng điểm linh quang, kinh mạch toàn thân truyền đến cảm giác đau xé rách do phản phệ từ việc cưỡng ép vận công. Tuy nhiên, huyết võng phong tỏa không gian rốt cuộc cũng bị xé toạc ra một lỗ hổng lớn.
Thế nhưng, chưa kịp mượn lực phản chấn để tìm đường tẩu thoát, sắc mặt Lâm Mặc bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy. Hắn tính toán không sai về mắt xích phá trận, nhưng lại đánh giá thấp sự tàn độc và xảo quyệt của lão quái vật Trúc Cơ kỳ. Ngay khi Tỏa Hồn Trận bị phá vỡ, tàn hồn trong thức hải hắn đột ngột thu hồi toàn bộ xích máu, dứt khoát từ bỏ việc đoạt xá thần trí. Lão giả hư ảnh phát ra một tràng cười chói tai, hóa thành một đạo hắc mang bắn ngược ra ngoài, chui tọt vào hốc mắt trống rỗng của bộ hài cốt khổng lồ dưới đáy đầm.
Mất đi xiềng xích áp chế từ trận pháp, lại được tàn hồn nhập chủ, bộ xương trắng bệch lập tức đứng thẳng dậy. Cỗ tử khí Trúc Cơ kỳ vốn đang bị đè nén nay như núi lửa phun trào, bạo phát ra uy áp khủng khiếp gấp mười lần trước đó. Nước bùn đen xung quanh bị tử khí ép cho bốc hơi khô khốc, để lộ ra một nền đất nứt nẻ sặc mùi lưu huỳnh. Hai hốc mắt của bộ xương bùng lên ngọn lửa ma trơi màu lục thảm thiết, ghim chặt lấy bóng dáng đang trọng thương của Lâm Mặc.
Không một lời dư thừa, bộ xương giơ lên cánh tay cốt nhục, năm ngón tay sắc nhọn như lưỡi đao vạch một đường chéo giữa không trung. Một đạo trảo phong được ngưng tụ hoàn toàn từ tử khí đặc sệt xé rách không khí, mang theo tiếng quỷ khốc sói gào chém thẳng về phía mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ của đòn tấn công quá nhanh, hoàn toàn vượt xa phản ứng của một tu sĩ Luyện Khí kỳ, trực tiếp khóa chặt mọi góc độ né tránh của hắn.
Đối mặt với một đòn hẳn phải chết, Lâm Mặc cắn răng, tay trái khó nhọc vỗ mạnh vào túi trữ vật. Một tấm bùa chú màu vàng sậm, trên mặt vẽ chi chít những đường vân đỏ như máu bay vút ra. Đây là Huyết Mộc Thuẫn Phù phẩm giai cấp hai hạ phẩm, thứ bảo mệnh đắt giá nhất mà hắn tích cóp được từ phường thị. Lâm Mặc không chút do dự xé rách phù lục, đồng thời phun thêm một ngụm tinh huyết lên đó để cưỡng ép kích phát uy năng tối đa. Một bức tường phòng ngự đan xen giữa rễ cây cổ thụ và huyết khí lập tức dựng lên trước mặt hắn.
Một tiếng ầm vang dội, trảo phong tử khí hung hăng bổ xuống Huyết Mộc Thuẫn. Ánh sáng vàng sậm chỉ lóe lên được nửa nhịp thở liền tối sầm lại, những gốc rễ mộc bản nguyên bị tử khí ăn mòn phát ra tiếng xèo xèo thê thảm. Bức tường phòng ngự nứt toác rồi vỡ vụn, nhưng cũng kịp thời làm chệch hướng đạo trảo phong đi vài tấc. Cỗ lực lượng tàn dư sượt qua vai trái Lâm Mặc, gọt đi một mảng huyết nhục lớn, lộ cả xương trắng ở bả vai. Tử khí lạnh buốt men theo vết thương điên cuồng chui vào kinh mạch, trực tiếp đóng băng một nửa dòng chảy linh lực trong cơ thể hắn. Cục diện vốn tưởng có thể mượn đường lui, nay lại triệt để biến thành tử cục đối đầu trực diện.
Tiếng khớp xương vặn xoắn rợn người vang lên liên hồi, xé toạc sự tĩnh mịch của huyệt động. Lão giả tàn hồn sau khi đoạt xá bất thành đã dứt khoát rút lui, đem toàn bộ oán khí dung nhập trở lại cỗ hài cốt khổng lồ dưới đáy đầm lầy. Chín thanh kiếm đồng rỉ sét vốn dùng để trấn áp Tỏa Hồn Trận rốt cuộc không chịu nổi luồng tử khí cường hãn bùng phát từ cường giả Trúc Cơ kỳ, đồng loạt phát ra tiếng vỡ vụn chói tai. Từng mảnh đồng xanh mang theo tàn dư trận văn nổ tung, bắn loạn xạ găm sâu vào vách đá. Cỗ cốt ma cao hơn một trượng chính thức đứng thẳng dậy, hốc mắt trống rỗng bùng lên hai ngọn hỏa tủy u lam lạnh lẽo, ghim chặt lấy Lâm Mặc đang gục ngã.
Nội tạng vỡ nát, linh lực trong đan điền cạn kiệt đến mức khô khốc, Lâm Mặc chỉ có thể cắn chặt răng, cố nuốt ngược ngụm máu tanh đang trào lên cổ họng. Khí tức Trúc Cơ sơ kỳ thô bạo ép xuống khiến lớp đất đá dưới chân hắn nứt nẻ tấc tấc, không khí xung quanh dường như bị đọng lại thành băng. Cốt ma không hề chậm trễ, cánh tay xương xẩu vung lên, năm ngón tay nhọn hoắt xé gió lao tới. Sát ý ngưng thực nháy mắt hóa thành năm đạo phong nhận màu đen đặc, mang theo đặc tính ăn mòn của thi độc. Lưỡi đao tử khí chưa chạm tới, hàn ý đã phong tỏa hoàn toàn đường lui, lột đi tầng linh khí hộ thể mỏng manh cuối cùng của vị Trưởng lão Dược Viên.
"Muốn ép ta vào chỗ chết, lão cẩu nhà ngươi cũng phải tróc một lớp da!"
Lâm Mặc khàn giọng gầm lên, tay trái dốc toàn lực vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một tấm trận bàn bằng ngọc thạch đầy vết nứt bay vọt ra. Đây là Hậu Thổ Trận Bàn, pháp khí phòng ngự cấp Luyện Khí thượng phẩm duy nhất mà gia tộc tích cóp để lại cho hắn. Hắn không dùng nó để ngưng tụ thổ thuẫn chắn đòn, bởi tu vi chênh lệch quá lớn, thuẫn vỡ người vong là chuyện tất yếu. Bằng một tia thần thức nhạt nhòa cuối cùng, Lâm Mặc điên cuồng thay đổi quỹ đạo của trận bàn, ném thẳng nó vào vị trí mắt trận của Tỏa Hồn Trận vừa bị phá hủy dưới đầm lầy.
"Bạo cho ta!"
Trận bàn ngọc thạch nổ tung ngay tại tâm điểm hội tụ linh khí cũ. Sức công phá từ pháp khí tự bạo lập tức kích động tàn dư trận văn phong ấn thuộc tính Thổ dưới đáy bùn. Một cột sáng màu vàng đất thô bạo vọt lên, mượn nhờ địa mạch của Tử Trúc Lĩnh, vừa vặn chặn ngang đường đi của năm đạo hắc phong nhận. Tiếng rít gào chói tai vang lên khi hai luồng lực lượng triệt tiêu lẫn nhau, thi độc xèo xèo bốc khói làm tan chảy cả nham thạch. Dư chấn kinh hoàng hất văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách đá phía sau. Xương sườn hắn gãy nát thêm ba cái, kinh mạch cánh tay trái truyền đến cảm giác tê dại vì phản chấn, triệt để phế bỏ khả năng kết ấn trong trận chiến này.
Tuy nhiên, cỗ cốt ma không hề bị chọc giận mà lao tới bồi thêm một kích tất sát. Hỏa tủy u lam trong hốc mắt nó chớp lóe đầy xảo quyệt. Mượn lực đẩy từ vụ nổ địa mạch, thân ảnh khổng lồ bằng xương trắng đột ngột đổi hướng, xoay người lao thẳng về phía giữa đầm lầy cạn. Mục tiêu thực sự của lão tặc này căn bản không phải là băm vằn Lâm Mặc ngay lập tức, mà là mầm cây Tử Trúc trong suốt đang cắm rễ ngay tại vị trí đan điền cũ của bộ xương.
"Không ổn..."
Đồng tử Lâm Mặc co rút kịch liệt, lập tức nhìn thấu mưu đồ thâm độc của đối phương. Lão tặc muốn mượn tử khí tinh thuần của bản thể để cưỡng ép luyện hóa mầm Tử Trúc sinh cơ dồi dào kia, từ đó tái tạo lại căn cơ Mộc hệ, hoàn toàn sống lại dưới hình hài thi ma.
Bàn tay cốt nhục khổng lồ vươn ra, hung hăng nắm chặt lấy gốc trúc mỏng manh. Ngay khoảnh khắc tử khí đen ngòm chạm vào lớp lá pha lê, dị biến kinh hoàng xảy ra. Mầm Tử Trúc đột nhiên tỏa ra ánh sáng xanh biếc chói lòa, những sợi rễ tử sắc điên cuồng vươn dài, đâm thủng ngược lại xương cốt của cỗ ma thi để cắn nuốt oán khí.
Cùng lúc đó, giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong linh đài Lâm Mặc bỗng nhiên sôi trào dữ dội. Một sợi dây liên kết vô hình mang theo phù văn cổ xưa thình lình kéo căng giữa hắn, mầm trúc và lão quái vật. Mất đi sự cân bằng, một cỗ lực lượng thôn phệ không thể kháng cự từ mầm cây bùng phát. Nó không chỉ hút tử khí của cốt ma, mà còn thông qua sợi dây liên kết bản nguyên, bắt đầu điên cuồng rút đi thọ nguyên vốn đã ít ỏi của Lâm Mặc để làm nguồn năng lượng duy trì trận giằng co. Tóc mai của hắn chỉ trong một cái chớp mắt đã ngả sang màu tro xám, nếp nhăn hằn sâu lên khóe mắt, báo hiệu sinh cơ đang trôi tuột vào bờ vực hư vô.
Trong thức hải, Lâm Mặc không hề hay biết dị biến bên ngoài, toàn bộ tâm trí hắn đang bị ép vào một cuộc tử chiến không cân sức. Sợi xích phù văn màu máu do lão giả hư ảnh ngưng tụ mang theo lực lượng cắn nuốt cực kỳ bá đạo, siết chặt lấy linh thể mỏng manh của hắn. Mỗi một đạo trận văn chạm vào đều phát ra tiếng xèo xèo như nung sắt đỏ trên da thịt, điên cuồng tước đoạt lấy thần trí và ký ức. Đây căn bản không phải là công kích thần thức thông thường, mà là một môn tà pháp kết hợp giữa Khốn Thần Trận và thuật Đoạt Xá.
Lão tặc này muốn xóa sổ hoàn toàn linh trí của ta để mượn xác hoàn hồn.
Ý niệm xẹt qua trong đầu Lâm Mặc vô cùng rõ ràng nhưng hắn không hề hoảng loạn. Đối mặt với tàn hồn của tu sĩ Trúc Cơ kỳ viên mãn, tu vi Luyện Khí của hắn chỉ như giun dế, càng giãy giụa bằng thần thức thuần túy càng chết nhanh. Điểm đột phá duy nhất chính là mộc linh khí thuần hậu từ Tử Trúc Trường Thanh Quyết mà hắn tu luyện, thứ vốn mang thuộc tính sinh cơ vô tận, thiên địch của mọi loại tử khí tà môn.
Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, trực tiếp đốt cháy một giọt tinh huyết ẩn sâu trong đan điền. Khí huyết bùng nổ men theo kinh mạch xông thẳng lên não bộ, hóa thành một cỗ linh lực cuồng bạo tràn vào thức hải. Trong không gian tĩnh mịch đang bị huyết quang bao phủ, một gốc Tử Trúc hư ảnh đột ngột vươn lên, tỏa ra ánh sáng xanh biếc thanh khiết. Những chiếc lá trúc sắc bén như kiếm quang, mang theo sinh cơ bừng bừng chém thẳng vào mớ xích sắt màu máu.
Sinh cơ và tử khí va chạm không tạo ra tiếng động, nhưng sức ép vô hình lại khiến thức hải Lâm Mặc rung chuyển dữ dội. Hàng loạt vết nứt nhỏ xuất hiện quanh không gian tinh thần, kéo theo cơn đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm xuyên qua vỏ não. Đổi lại cái giá rạn nứt thần thức, ba sợi xích máu trói buộc linh thể của hắn bị lá trúc chém đứt đoạn, hóa thành từng luồng khói xám tiêu tán.
Nhờ một cái chớp mắt áp lực được giải phóng, Lâm Mặc đoạt lại quyền khống chế nhục thân. Hắn đột ngột mở bừng đôi mắt rỉ máu, thân thể theo bản năng mượn lực đẩy từ đan điền lăn vòng sang một bên trên nền đất nhầy nhụa.
Ngay tại vị trí hắn vừa nằm, một luồng kiếm khí đen ngòm xé toạc không khí chém xuống, trực tiếp rạch một đường rãnh sâu hoắm trên mặt bùn. Bộ hài cốt khổng lồ dưới đáy đầm đã mạnh mẽ nhổ bật một thanh kiếm đồng cắm ở vai phải. Trận văn trên thanh kiếm vỡ vụn thành từng mảng sáng lấp lánh, giải phóng hoàn toàn cánh tay phải chỉ còn xương xẩu của nó. Hốc mắt trống rỗng của bộ xương bừng lên hai ngọn lửa u lam lạnh lẽo, ghim chặt lấy bóng dáng Lâm Mặc vừa chật vật đứng lên.
Trận Tỏa Hồn đã nứt một góc, tử khí dồn ép phong tỏa toàn bộ không gian xung quanh đầm lầy.
Lâm Mặc hít một ngụm khí lạnh, phổi truyền đến cảm giác đau nhói do chướng khí xâm nhập. Hắn nhanh chóng lùi lại ba trượng, tay trái bấm pháp quyết duy trì Tử Trúc hư ảnh trong thức hải để giằng co với lão giả, tay phải vỗ mạnh vào túi trữ vật rút ra một tấm mộc thuẫn hình mai rùa. Bị kẹp giữa hai tầng công kích, một bên là tàn hồn cường giả đang chực chờ đoạt xá, một bên là thi cốt Trúc Cơ mất đi phong ấn đang khát máu, linh lực trong cơ thể hắn đang tiêu hao với tốc độ cực kỳ khủng khiếp. Nếu không mau chóng mượn địa thế phá vỡ mắt trận cốt lõi để thoát khỏi cái gọng kìm này, hắn sớm muộn cũng bị hút cạn thọ nguyên mà chết.
Ngay tại vị trí hắn vừa nằm, một đạo trảo phong xám ngắt xé gió lao tới, cắm ngập vào lớp bùn lầy sền sệt. Bùn đen nổ tung, bắn lên những giọt chất lỏng mang theo tính ăn mòn cực mạnh. Lâm Mặc tung người lùi lại, tay áo đạo bào chạm phải vài giọt bùn liền xèo xèo bốc khói, nháy mắt thủng lỗ chỗ.
Bộ xương khổng lồ đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ tĩnh mịch. Hốc mắt trống rỗng của nó bùng lên hai ngọn lửa u lam lạnh lẽo, ghim chặt lấy Lâm Mặc. Chín thanh kiếm đồng đóng quanh đầm lầy phát ra tiếng ong ong chói tai, từng đạo trận văn rỉ sét nay bắt đầu rỉ máu tươi, liên kết thành một tấm lưới đỏ rực úp ngược xuống, hoàn toàn phong tỏa không gian trốn chạy.
Lâm Mặc nén cơn đau xé rách từ thức hải, vỗ mạnh vào túi trữ vật. Ba tấm Mộc Tường Phù giai đoạn nhất giai thượng phẩm lướt ra, hóa thành ba bức tường dây leo chằng chịt chắn ngang mặt.
Hắn quát khẽ một tiếng, linh lực trong đan điền dồn dập rót vào phù lục.
Cốt trảo khổng lồ vung lên, mang theo uy áp của tu sĩ Trúc Cơ kỳ dù đã suy giảm đi quá nửa vẫn vô cùng khủng bố. Tường dây leo vừa tiếp xúc với tử khí liền héo úa, gãy vụn thành cặn bã chỉ trong một cái chớp mắt. Lực phản chấn bạo liệt truyền ngược qua thần thức khiến Lâm Mặc lảo đảo, khóe miệng rỉ ra một tia máu đen, ngũ tạng lục phủ nhộn nhạo như bị búa tạ nện trúng.
Từ trong hàm răng trắng hếu của bộ xương, một giọng nói khàn đục như tiếng kim loại cọ xát vang lên, mang theo sự tức giận điên cuồng.
"Tiểu bối sâu kiến, dám dùng sinh cơ chặt đứt Khốn Thần Trận của lão phu! Khắc chế thì đã sao? Cảnh giới chênh lệch, tử khí của ta đủ để dìm chết ngươi mười lần!"
Lâm Mặc lùi gót chân phải, đạp mạnh lên một tảng đá ngầm để ổn định thân hình. Hắn không đáp lời, đôi mắt tràn ngập tơ máu gắt gao nhìn chằm chằm vào quỹ đạo di chuyển của bộ xương. Trong tuyệt cảnh, tâm trí hắn lại càng thêm tĩnh lặng. Hắn phát hiện ra một chi tiết chí mạng: mỗi khi cốt trảo vung lên, thanh kiếm đồng ở hướng Tây Bắc lại rung động mạnh nhất, linh quang trên thân kiếm lóe lên rồi mờ đi ngay lập tức.
Chín thanh kiếm này vốn là Tỏa Hồn Trận giam giữ tàn hồn, nay lại bị lão già này cưỡng ép mượn lực để khống chế nhục thân bộ xương. Phá vỡ một mắt xích, tất phá được thế cục giằng co này.
Không chút do dự, Lâm Mặc lật tay, lòng bàn tay hiện ra một viên Hỏa Lôi Tử cỡ quả nhãn. Đây là át chủ bài bảo mệnh mà gia tộc cấp cho vị trí Trưởng lão Dược Viên, được rèn từ hạch của Xích Diệm Xà bậc một đỉnh phong, giá trị xa xỉ vô cùng. Lúc này mạng sống ngàn cân treo sợi tóc, hắn không thể tiếc rẻ tài nguyên.
Hắn vận chuyển Tử Trúc Trường Thanh Quyết đến cực hạn, dồn toàn bộ mộc linh lực tinh thuần vào cánh tay phải, mượn thế ném mạnh viên Hỏa Lôi Tử về phía thanh kiếm đồng hướng Tây Bắc. Mộc sinh Hỏa, linh lực hệ mộc bọc lấy Hỏa Lôi Tử khiến nó rực lên một quầng sáng chói lòa trước khi va chạm, đẩy uy lực nổ vọt lên một tầng.
Lão giả hư ảnh hiển nhiên nhìn thấu ý đồ của hắn. Bộ hài cốt gầm lên một tiếng không tiếng động, lập tức từ bỏ việc truy kích Lâm Mặc. Cốt trảo đột ngột đổi hướng, năm ngón tay xương xẩu cắm phập xuống lớp bùn, trực tiếp rút lên một cột nước đen ngòm hòa lẫn tà khí, dựng thành một tấm thuẫn dày cộp chắn ngang đường bay của Hỏa Lôi Tử.
Một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên.
Hỏa Lôi Tử phát nổ, ngọn lửa đỏ rực mang theo sát thương bạo liệt xé toạc tấm thuẫn nước đen. Nhiệt độ cực cao bốc hơi tà khí, tạo ra một màn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn. Tuy nhiên, uy lực của vụ nổ đã bị suy giảm đáng kể sau khi xuyên qua lớp phòng ngự, chỉ đủ sức đánh bật thanh kiếm đồng lùi lại nửa tấc, làm nứt ra vài đạo trận văn mỏng manh trên chuôi kiếm.
Đúng lúc Lâm Mặc định cắn răng tung thêm một kích để triệt để đánh gãy thanh kiếm, dị biến lại nảy sinh. Từ vị trí thanh kiếm vừa xê dịch, lớp bùn lầy nứt toác ra. Một cỗ âm phong lạnh buốt tủy sống không thuộc về tàn hồn lão giả đột nhiên trào ra, mang theo mùi hôi thối của thi thể vạn năm. Trận nhãn bị lệch, không ngờ lại vô tình làm nứt rạn phong ấn tầng thứ hai của đầm lầy, giải phóng ra một thứ hơi thở hung lệ vượt xa cả tu sĩ Trúc Cơ.
...hắn đứt đoạn. Ngay trong khoảnh khắc ba sợi xích máu nổ tung, một tia thanh minh ngắn ngủi chớp lóe qua đại não, giúp Lâm Mặc giành lại quyền khống chế nhục thân. Thất khiếu hắn trào ra từng ngụm máu đen ngòm mang theo mùi hôi thối của tử khí. Không chần chừ dù chỉ nửa nhịp thở, bàn tay đang nắm chặt Hỏa Lôi Tử của hắn thình lình vung lên. Toàn bộ linh lực hệ mộc trong đan điền bị ép khô đến giọt cuối cùng, cuồn cuộn tràn vào viên hắc châu cỡ quả nhãn. Hỏa Lôi Tử xé gió lao đi, nhắm thẳng tới vị trí thanh kiếm đồng rỉ sét cắm ở hướng Tây Bắc, nơi mắt xích yếu nhất của Tỏa Hồn Trận mà thần thức hắn vừa liều mạng dò xét được.
"Bạo!"
Lâm Mặc gầm lên một tiếng khàn đặc, hai mắt vằn vện tơ máu gắt gao nhìn chằm chằm vào quỹ đạo bay của pháp khí. Một tiếng nổ kinh thiên động địa xé toạc không gian tù túng dưới đáy đầm lầy. Sức mạnh cuồng bạo của hỏa diễm và lôi đình nháy mắt nuốt chửng khu vực Tây Bắc, trực tiếp đâm sầm vào lớp huyết võng đang phong tỏa không gian. Lôi hỏa vốn là khắc tinh của tà ma, nay được kích nổ ở cự ly gần lập tức thiêu rụi hàng vạn phù văn màu máu đang trôi nổi. Thanh kiếm đồng hướng Tây Bắc rên rỉ từng đợt chói tai, bề mặt xuất hiện chằng chịt vết nứt chân chim rồi ầm ầm gãy vụn.
Trận nhãn sụp đổ kéo theo toàn bộ Tỏa Hồn Trận mất đi sự cân bằng. Tám thanh kiếm đồng còn lại đồng loạt bật gốc khỏi lớp bùn lầy, văng tung tóe khắp nơi. Sóng xung kích từ vụ nổ hòa cùng dư chấn của trận pháp vỡ nát hung hăng quét qua, đánh thẳng vào lồng ngực Lâm Mặc. Hắn phun ra một ngụm máu tươi xen lẫn vụn nội tạng, thân thể như diều đứt dây văng ngược về phía sau, hung hăng va đập vào vách đá. Lớp mộc thuẫn vừa ngưng tụ hộ thể vỡ nát thành từng điểm linh quang, kinh mạch toàn thân truyền đến cảm giác đau xé rách do phản phệ từ việc cưỡng ép vận công. Tuy nhiên, huyết võng phong tỏa không gian rốt cuộc cũng bị xé toạc ra một lỗ hổng lớn.
Thế nhưng, chưa kịp mượn lực phản chấn để tìm đường tẩu thoát, sắc mặt Lâm Mặc bỗng chốc trắng bệch như tờ giấy. Hắn tính toán không sai về mắt xích phá trận, nhưng lại đánh giá thấp sự tàn độc và xảo quyệt của lão quái vật Trúc Cơ kỳ. Ngay khi Tỏa Hồn Trận bị phá vỡ, tàn hồn trong thức hải hắn đột ngột thu hồi toàn bộ xích máu, dứt khoát từ bỏ việc đoạt xá thần trí. Lão giả hư ảnh phát ra một tràng cười chói tai, hóa thành một đạo hắc mang bắn ngược ra ngoài, chui tọt vào hốc mắt trống rỗng của bộ hài cốt khổng lồ dưới đáy đầm.
Mất đi xiềng xích áp chế từ trận pháp, lại được tàn hồn nhập chủ, bộ xương trắng bệch lập tức đứng thẳng dậy. Cỗ tử khí Trúc Cơ kỳ vốn đang bị đè nén nay như núi lửa phun trào, bạo phát ra uy áp khủng khiếp gấp mười lần trước đó. Nước bùn đen xung quanh bị tử khí ép cho bốc hơi khô khốc, để lộ ra một nền đất nứt nẻ sặc mùi lưu huỳnh. Hai hốc mắt của bộ xương bùng lên ngọn lửa ma trơi màu lục thảm thiết, ghim chặt lấy bóng dáng đang trọng thương của Lâm Mặc.
Không một lời dư thừa, bộ xương giơ lên cánh tay cốt nhục, năm ngón tay sắc nhọn như lưỡi đao vạch một đường chéo giữa không trung. Một đạo trảo phong được ngưng tụ hoàn toàn từ tử khí đặc sệt xé rách không khí, mang theo tiếng quỷ khốc sói gào chém thẳng về phía mi tâm Lâm Mặc. Tốc độ của đòn tấn công quá nhanh, hoàn toàn vượt xa phản ứng của một tu sĩ Luyện Khí kỳ, trực tiếp khóa chặt mọi góc độ né tránh của hắn.
Đối mặt với một đòn hẳn phải chết, Lâm Mặc cắn răng, tay trái khó nhọc vỗ mạnh vào túi trữ vật. Một tấm bùa chú màu vàng sậm, trên mặt vẽ chi chít những đường vân đỏ như máu bay vút ra. Đây là Huyết Mộc Thuẫn Phù phẩm giai cấp hai hạ phẩm, thứ bảo mệnh đắt giá nhất mà hắn tích cóp được từ phường thị. Lâm Mặc không chút do dự xé rách phù lục, đồng thời phun thêm một ngụm tinh huyết lên đó để cưỡng ép kích phát uy năng tối đa. Một bức tường phòng ngự đan xen giữa rễ cây cổ thụ và huyết khí lập tức dựng lên trước mặt hắn.
Một tiếng ầm vang dội, trảo phong tử khí hung hăng bổ xuống Huyết Mộc Thuẫn. Ánh sáng vàng sậm chỉ lóe lên được nửa nhịp thở liền tối sầm lại, những gốc rễ mộc bản nguyên bị tử khí ăn mòn phát ra tiếng xèo xèo thê thảm. Bức tường phòng ngự nứt toác rồi vỡ vụn, nhưng cũng kịp thời làm chệch hướng đạo trảo phong đi vài tấc. Cỗ lực lượng tàn dư sượt qua vai trái Lâm Mặc, gọt đi một mảng huyết nhục lớn, lộ cả xương trắng ở bả vai. Tử khí lạnh buốt men theo vết thương điên cuồng chui vào kinh mạch, trực tiếp đóng băng một nửa dòng chảy linh lực trong cơ thể hắn. Cục diện vốn tưởng có thể mượn đường lui, nay lại triệt để biến thành tử cục đối đầu trực diện.
Tiếng khớp xương vặn xoắn rợn người vang lên liên hồi, xé toạc sự tĩnh mịch của huyệt động. Lão giả tàn hồn sau khi đoạt xá bất thành đã dứt khoát rút lui, đem toàn bộ oán khí dung nhập trở lại cỗ hài cốt khổng lồ dưới đáy đầm lầy. Chín thanh kiếm đồng rỉ sét vốn dùng để trấn áp Tỏa Hồn Trận rốt cuộc không chịu nổi luồng tử khí cường hãn bùng phát từ cường giả Trúc Cơ kỳ, đồng loạt phát ra tiếng vỡ vụn chói tai. Từng mảnh đồng xanh mang theo tàn dư trận văn nổ tung, bắn loạn xạ găm sâu vào vách đá. Cỗ cốt ma cao hơn một trượng chính thức đứng thẳng dậy, hốc mắt trống rỗng bùng lên hai ngọn hỏa tủy u lam lạnh lẽo, ghim chặt lấy Lâm Mặc đang gục ngã.
Nội tạng vỡ nát, linh lực trong đan điền cạn kiệt đến mức khô khốc, Lâm Mặc chỉ có thể cắn chặt răng, cố nuốt ngược ngụm máu tanh đang trào lên cổ họng. Khí tức Trúc Cơ sơ kỳ thô bạo ép xuống khiến lớp đất đá dưới chân hắn nứt nẻ tấc tấc, không khí xung quanh dường như bị đọng lại thành băng. Cốt ma không hề chậm trễ, cánh tay xương xẩu vung lên, năm ngón tay nhọn hoắt xé gió lao tới. Sát ý ngưng thực nháy mắt hóa thành năm đạo phong nhận màu đen đặc, mang theo đặc tính ăn mòn của thi độc. Lưỡi đao tử khí chưa chạm tới, hàn ý đã phong tỏa hoàn toàn đường lui, lột đi tầng linh khí hộ thể mỏng manh cuối cùng của vị Trưởng lão Dược Viên.
"Muốn ép ta vào chỗ chết, lão cẩu nhà ngươi cũng phải tróc một lớp da!"
Lâm Mặc khàn giọng gầm lên, tay trái dốc toàn lực vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông. Một tấm trận bàn bằng ngọc thạch đầy vết nứt bay vọt ra. Đây là Hậu Thổ Trận Bàn, pháp khí phòng ngự cấp Luyện Khí thượng phẩm duy nhất mà gia tộc tích cóp để lại cho hắn. Hắn không dùng nó để ngưng tụ thổ thuẫn chắn đòn, bởi tu vi chênh lệch quá lớn, thuẫn vỡ người vong là chuyện tất yếu. Bằng một tia thần thức nhạt nhòa cuối cùng, Lâm Mặc điên cuồng thay đổi quỹ đạo của trận bàn, ném thẳng nó vào vị trí mắt trận của Tỏa Hồn Trận vừa bị phá hủy dưới đầm lầy.
"Bạo cho ta!"
Trận bàn ngọc thạch nổ tung ngay tại tâm điểm hội tụ linh khí cũ. Sức công phá từ pháp khí tự bạo lập tức kích động tàn dư trận văn phong ấn thuộc tính Thổ dưới đáy bùn. Một cột sáng màu vàng đất thô bạo vọt lên, mượn nhờ địa mạch của Tử Trúc Lĩnh, vừa vặn chặn ngang đường đi của năm đạo hắc phong nhận. Tiếng rít gào chói tai vang lên khi hai luồng lực lượng triệt tiêu lẫn nhau, thi độc xèo xèo bốc khói làm tan chảy cả nham thạch. Dư chấn kinh hoàng hất văng Lâm Mặc đập mạnh vào vách đá phía sau. Xương sườn hắn gãy nát thêm ba cái, kinh mạch cánh tay trái truyền đến cảm giác tê dại vì phản chấn, triệt để phế bỏ khả năng kết ấn trong trận chiến này.
Tuy nhiên, cỗ cốt ma không hề bị chọc giận mà lao tới bồi thêm một kích tất sát. Hỏa tủy u lam trong hốc mắt nó chớp lóe đầy xảo quyệt. Mượn lực đẩy từ vụ nổ địa mạch, thân ảnh khổng lồ bằng xương trắng đột ngột đổi hướng, xoay người lao thẳng về phía giữa đầm lầy cạn. Mục tiêu thực sự của lão tặc này căn bản không phải là băm vằn Lâm Mặc ngay lập tức, mà là mầm cây Tử Trúc trong suốt đang cắm rễ ngay tại vị trí đan điền cũ của bộ xương.
"Không ổn..."
Đồng tử Lâm Mặc co rút kịch liệt, lập tức nhìn thấu mưu đồ thâm độc của đối phương. Lão tặc muốn mượn tử khí tinh thuần của bản thể để cưỡng ép luyện hóa mầm Tử Trúc sinh cơ dồi dào kia, từ đó tái tạo lại căn cơ Mộc hệ, hoàn toàn sống lại dưới hình hài thi ma.
Bàn tay cốt nhục khổng lồ vươn ra, hung hăng nắm chặt lấy gốc trúc mỏng manh. Ngay khoảnh khắc tử khí đen ngòm chạm vào lớp lá pha lê, dị biến kinh hoàng xảy ra. Mầm Tử Trúc đột nhiên tỏa ra ánh sáng xanh biếc chói lòa, những sợi rễ tử sắc điên cuồng vươn dài, đâm thủng ngược lại xương cốt của cỗ ma thi để cắn nuốt oán khí.
Cùng lúc đó, giọt Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong linh đài Lâm Mặc bỗng nhiên sôi trào dữ dội. Một sợi dây liên kết vô hình mang theo phù văn cổ xưa thình lình kéo căng giữa hắn, mầm trúc và lão quái vật. Mất đi sự cân bằng, một cỗ lực lượng thôn phệ không thể kháng cự từ mầm cây bùng phát. Nó không chỉ hút tử khí của cốt ma, mà còn thông qua sợi dây liên kết bản nguyên, bắt đầu điên cuồng rút đi thọ nguyên vốn đã ít ỏi của Lâm Mặc để làm nguồn năng lượng duy trì trận giằng co. Tóc mai của hắn chỉ trong một cái chớp mắt đã ngả sang màu tro xám, nếp nhăn hằn sâu lên khóe mắt, báo hiệu sinh cơ đang trôi tuột vào bờ vực hư vô.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.