Chương 74: Trận Văn Lá Trúc Trên Thân Kiếm
Đăng: 11/07/2026 09:15
3,844 từ
1 lượt đọc
...mang theo sự tĩnh mịch lạnh lẽo của cửu tuyền hung hăng đâm thẳng vào mi tâm Lâm Mặc. Thức hải của hắn lập tức nổi lên sóng to gió lớn, màng nhĩ truyền đến tiếng ong ong chói tai, máu tươi từ thất khiếu không khống chế được mà rỉ ra từng giọt đỏ thẫm.
Cảm giác đau đớn kịch liệt truyền đến từ cổ tay phải kéo vãn lại một tia thanh minh cuối cùng của hắn. Lớp xương trắng ởn của bộ hài cốt không hề có linh lực ba động, nhưng lại dựa vào sự cường hãn của di cốt tu sĩ tiền bối mà siết chặt lấy khớp xương hắn. Tiếng rạn nứt giòn giã vang lên, xương trụ cổ tay của Lâm Mặc đã bị bóp nứt một đường, linh lực vận chuyển trong kinh mạch cánh tay phải nháy mắt tắc nghẽn.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, không lùi mà tiến. Hắn hiểu rõ, đối mặt với tàn niệm của tu sĩ thượng cổ, càng lùi bước thần thức sẽ càng bị áp bách đến hỏng mất.
Ngươi muốn đoạt xác, hay muốn giữ kiếm?
Trong chớp mắt sinh tử, Lâm Mặc đình chỉ toàn bộ linh lực đang cố gắng giằng co ở cánh tay phải. Tay trái hắn bấm niệm pháp quyết, điên cuồng rút cạn một phần ba lượng linh lực trong đan điền, rót thẳng vào tấm Mộc Tường Phù dán sẵn bên hông.
Một bức tường gỗ xanh biếc mang theo sinh cơ bừng bừng đột ngột trồi lên ngay giữa lồng ngực hắn và bộ xương khô. Không gian trên tế đàn vốn đã chật hẹp, bức tường gỗ vừa thành hình lập tức bị vách đá phía sau và bộ hài cốt ép chặt.
Lâm Mặc không dùng tấm phù lục cấp một này để phòng ngự, mà mượn lực nở rạn của mộc hệ pháp thuật trong không gian hẹp để tạo ra khoảng cách.
Bức tường gỗ chỉ trụ được nửa nhịp thở liền bị hai đốm lửa u lam từ hốc mắt bộ xương thiêu đốt thành tro bụi. Thế nhưng, nửa nhịp thở này đã đủ để Lâm Mặc tung ra quyết định tiếp theo. Hắn há miệng, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sậm thẳng vào mặt dây chuyền ngọc bội hình lá trúc trên cổ.
Ngọc bội vỡ nát, hóa thành ba đạo phong nhận mỏng như cánh ve, mang theo sát khí sắc bén chém thẳng vào khớp xương vai của bộ hài cốt. Đây là pháp bảo phòng thân duy nhất do Trưởng lão gia tộc ban cho hắn trước khi lên đường, uy lực tương đương một kích toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.
Ba tiếng leng keng chói tai vang lên, tia lửa bắn tung tóe. Phong nhận dốc toàn lực cũng chỉ để lại ba vết xước mờ nhạt trên đoạn xương quai xanh màu xám tro, căn bản không thể chặt đứt cánh tay đối phương.
Nhưng ngay tại khoảnh khắc phong nhận va chạm, giọt Mộc Bản Nguyên đang cuộn mình trong ngực Lâm Mặc rốt cuộc bạo phát. Một luồng mộc khí tinh thuần đến mức cực đoan thuận theo kinh mạch vai phải, hóa thành hàng ngàn mũi kim nhỏ li ti đâm ngược vào luồng tử khí đang xâm nhập từ bàn tay khô khốc kia.
Sinh cơ và tử khí vốn là thiên địch, vừa chạm trán liền sinh ra phản ứng bài xích kịch liệt. Một tiếng nổ trầm đục phát ra ngay tại khớp cổ tay Lâm Mặc. Huyết nhục cánh tay phải của hắn nổ tung một mảng, lộ ra cả một đoạn xương trắng hếu bên trong.
Cái giá phải trả vô cùng thê thảm, kinh mạch tay phải gần như phế bỏ, nhưng lực phản chấn cường đại rốt cuộc cũng khiến năm ngón tay bằng xương của bộ hài cốt lỏng ra một khe hở.
Lâm Mặc không màng đến cơn đau xé rách thần kinh, tay phải mang theo thanh phi kiếm gãy rỉ sét hung hăng giật ngược về sau. Lưỡi kiếm ma sát với xương tay của bộ hài cốt tạo ra một vệt lửa chói lóa, kéo theo một mảng đạo bào màu xám tro rách bươm.
Đúng lúc này, trận pháp dưới chân hoàn toàn sụp đổ. Nền đá tảng vỡ vụn thành hàng trăm mảnh lớn nhỏ. Bộ xương khô mất đi điểm tựa, thân hình xám tro chao đảo rồi mang theo ngọn lửa u lam trong hốc mắt rơi thẳng xuống khe vực sâu hoắm vừa nứt toác.
Lâm Mặc mượn lực giật lùi, cả người lăn vòng trên nền đất đầy bụi vụn, khó khăn lắm mới cắm được gót giày vào một khe nứt, dừng lại ở sát mép vực.
Hắn thở dốc từng cơn nhọc nhằn, mồ hôi hột trộn lẫn với máu tươi chảy ròng ròng trên mặt. Cánh tay phải buông thõng bên hông, máu tuôn xối xả nhuộm đỏ cả một mảng nham thạch, linh khí trong đan điền đã cạn kiệt quá nửa.
Thế nhưng, nguy cơ chưa hề qua đi. Thanh kiếm gãy trong tay hắn lúc này không còn rỉ sét tĩnh lặng, mà bắt đầu tỏa ra một tầng sương mù màu đen đặc quánh. Sương mù không tản ra không trung mà chậm rãi ngưng tụ dọc theo sống kiếm, hóa thành một đạo trận văn hình tròn, mang theo hàn khí thấu xương trực tiếp khóa chặt lấy vị trí đan điền của Lâm Mặc.
Ba đạo phong nhận tan biến thành những đốm linh quang vỡ vụn, để lại cõi lòng Lâm Mặc lạnh lẽo như rơi vào hầm băng. Lực phòng ngự của bộ xương này vượt xa cực hạn Luyện Khí kỳ, dùng thuật pháp cường công từ bên ngoài chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Lực siết ở cổ tay phải mỗi lúc một tăng, tiếng xương rạn nứt lanh lảnh dồn dập truyền đến, gân xanh nổi ngoằn ngoèo chực chờ đứt đoạn dưới lớp da tái nhợt.
Nếu đã không thể lùi, vậy thì tiến thẳng vào tử địa! Lâm Mặc quyết đoán buông bỏ ý định dùng cơ nhục để vùng vẫy. Thần thức của hắn ngưng tụ thành một mũi nhọn, không thèm để ý tới uy áp đang tàn phá thức hải, trực tiếp đâm sầm vào giọt Mộc Bản Nguyên đang bạo động kịch liệt nơi ngực trái.
Hắn cắn nát chóp lưỡi, mượn cơn đau xé rách tâm can để gầm lên một tiếng nghẹn ứ trong cổ họng. Dưới sự thúc dục điên cuồng không màng hậu quả, giọt Mộc Bản Nguyên vỡ ra thành hàng ngàn mũi kim sinh cơ nhỏ xíu. Chúng xuyên thủng vách ngăn tâm mạch, hóa thành một dòng thác xanh biếc tràn thẳng vào hệ thống kinh mạch đang tắc nghẽn ở cánh tay phải. Quá trình này tàn khốc chẳng khác nào lăng trì. Sinh cơ mộc thuộc tính quá mức nồng đậm va chạm nảy lửa với tử khí lạnh lẽo đang xâm nhập từ bàn tay bộ xương, biến cánh tay Lâm Mặc thành một chiến trường thu nhỏ. Lỗ chân lông rịn ra những giọt máu đen ngòm sôi sục, huyết nhục phồng rộp lên rồi nứt toác, lộ ra những đoạn kinh mạch đang bốc khói xèo xèo.
Nương theo dòng thác sinh cơ bạo liệt ấy, Lâm Mặc dồn toàn lực lao người tới trước. Bàn tay phải đang bị gọng kìm siết chặt không những không cố giật ra, mà còn hung hăng ấn mạnh xuống. Hắn đem trọn lòng bàn tay đẫm máu ép sát vào chuôi thanh phi kiếm gãy rỉ sét trên đùi bộ hài cốt, biến chính thân thể mình thành cây cầu nối.
Khoảnh khắc máu thịt chạm vào lớp kim loại lạnh lẽo, một cỗ hấp lực khổng lồ từ thân kiếm bùng nổ, điên cuồng cắn nuốt tia sinh cơ vừa được truyền tới. Hai đốm lửa u lam trong hốc mắt bộ xương bỗng nhiên lay động dữ dội. Nó dường như nhận ra luồng khí tức quen thuộc của Mộc Bản Nguyên, tiếng xương cốt ma sát lập tức vang lên một tràng dồn dập tựa như tiếng cười giễu cợt. Một luồng tàn niệm khàn đục, mang theo uy áp thượng cổ trực tiếp giáng xuống, hóa thành âm thanh nổ tung trong thức hải Lâm Mặc.
Bản nguyên chi vật... Hậu bối sâu kiến cũng dám nhúng chàm?
Thứ đồ bỏ đi của ngươi, nay đổi chủ rồi!
Lâm Mặc không hề lùi bước, mượn cỗ khí thế điên cuồng vãn hồi một tia thanh minh, hung hãn dùng thần thức đáp trả. Hắn hiểu rõ, đối thoại lúc này không phải để tranh cãi, mà là để dụ dỗ tàn niệm tập trung vào thức hải của mình.
Ngay khi uy áp của đối phương dồn toàn lực đánh sâu vào tâm trí hắn, tay trái Lâm Mặc nhanh như chớp rút ra ba tấm Liệt Hỏa Phù cấp thấp. Hắn không ném chúng về phía bộ hài cốt không thể phá hủy, mà vung tay dán thẳng vào vách đá cắm đầy trận văn ngay phía sau lưng nó. Dưới cái nhìn dò xét của thần thức, hắn đã sớm nhận ra bộ xương này tuy mạnh nhưng không thể rời khỏi trung tâm tế đàn. Mắt trận thực sự cung cấp tử khí duy trì tàn niệm không nằm ở nền đá, mà nằm ở hệ thống rãnh máu trên vách tường.
Ba tiếng nổ trầm đục vang lên liên tiếp. Ngọn lửa phàm tục yếu ớt bùng lên, dĩ nhiên không làm xước được tảng đá, nhưng lại thành công nung nóng bề mặt những đạo trận văn đang rỉ máu. Hỏa khí dương cương thiêu đốt tử khí âm hàn, lập tức tạo ra một luồng khói trắng bốc lên xèo xèo, làm gián đoạn luồng cung cấp năng lượng từ vách đá truyền vào thân thể bộ hài cốt trong chớp mắt.
Chỉ một phần mười nhịp thở ngắn ngủi, ngọn lửa u lam trong hốc mắt bộ xương mờ đi rõ rệt. Lực siết ở cổ tay phải Lâm Mặc xuất hiện một kẽ hở cực nhỏ.
Không chần chừ nửa lời, Lâm Mặc mạnh mẽ vận chuyển luồng linh lực cuối cùng ở đan điền, dứt khoát giật phăng cánh tay phải ra khỏi gọng kìm. Lực ma sát tàn nhẫn kéo theo một mảng da thịt lớn, ba đốt ngón tay bị lột sạch da lộ ra phần xương trắng dập nát. Máu tươi văng tung tóe lên mặt tế đàn, nhưng hắn đã thành công thoát khỏi sự giam cầm. Cùng lúc đó, thanh phi kiếm gãy sau khi cắn nuốt đủ sinh cơ bỗng nhiên phát ra một tiếng ngâm khẽ. Lớp rỉ sét ngàn năm bên ngoài bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra thân kiếm khắc đầy những đường vân hình lá trúc màu tím sẫm, đang tỏa ra một cỗ kiếm ý bén ngót chĩa thẳng vào mi tâm bộ hài cốt.
uai xanh cằn cỗi. Lực phản chấn dội ngược lại dọc theo cánh tay khiến lồng ngực Lâm Mặc nghẹn ứ, linh lực vừa ngưng tụ nháy mắt tán loạn. Bộ hài cốt dường như bị hành động phản kháng tôm tép này chọc giận, hai đốm lửa u lam trong hốc mắt bùng lên dữ dội, hóa thành hai vòng xoáy quỷ dị. Một cỗ hấp lực vô hình từ bàn tay xương xẩu truyền thẳng vào thanh phi kiếm gãy ngang đang bị Lâm Mặc nắm chặt.
Thanh kiếm rỉ sét vốn đang im lìm bỗng nhiên rung lên bần bật, thân kiếm tỏa ra thứ ánh sáng đỏ sậm như máu khô. Khí tức cắn nuốt sinh cơ không còn tỏa ra vô định mà men theo vết thương trên lòng bàn tay phải của Lâm Mặc, hóa thành hàng vạn sợi chỉ đỏ đâm xuyên qua lớp da thịt, điên cuồng hút lấy huyết khí cùng mộc hệ linh lực trong kinh mạch hắn. Tốc độ xé rách này tàn bạo đến mức cánh tay phải của hắn lấy mắt thường có thể thấy được đang dần teo tóp lại, tựa như một cành cây khô héo giữa mùa đông khắc nghiệt.
Trong thức hải, tàn niệm thượng cổ mượn sự kết nối của thanh kiếm gãy, trực tiếp giáng xuống một đạo ý niệm khàn đục, mang theo hàn ý lạnh lẽo thấu xương.
Giao ra Mộc Bản Nguyên, nể tình đồng nguyên mộc hệ, bản tọa ban cho ngươi cái chết toàn thây.
Thì ra mục tiêu thực sự của lão quái vật này không phải là đoạt xác một tên Luyện Khí kỳ ti tiện, mà là thèm khát giọt sinh cơ chí bảo đang cắm rễ nơi ngực trái hắn. Uy áp của tu sĩ thượng cổ tàn phá thức hải khiến Lâm Mặc đau đớn như bị búa tạ bổ đôi đầu. Hắn hung hăng cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau nhói từ tinh huyết để giữ cho đài sen thần thức không bị vòng xoáy u lam hoàn toàn thôn phệ.
Tiền bối đã khao khát sinh cơ đến vậy, vãn bối đành dốc lòng dâng tặng!
Lâm Mặc không tiếp tục giằng co lùi bước, mà đưa ra một quyết định chiến thuật cực kỳ điên rồ. Hắn chủ động buông lỏng toàn bộ áp chế linh lực trong đan điền, đem phần mộc hệ chân khí còn sót lại dồn hết vào cánh tay phải đang bị hút cạn. Đồng thời, hắn dùng thần thức khống chế, cẩn thận dẫn động một tia khí tức cực kỳ nhỏ bé từ giọt Mộc Bản Nguyên, pha trộn vào dòng linh lực đang cuồn cuộn chảy ngược vào chuôi kiếm.
Thanh phi kiếm gãy nhận được khí tức Bản Nguyên liền phát ra tiếng kiếm minh vang dội. Lớp rỉ sét bám trên bề mặt bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra những đạo trận văn hình lá trúc đan xen chằng chịt, đang điên cuồng lóe sáng rực rỡ. Bộ hài cốt dường như cảm nhận được thứ sinh cơ thuần túy nhất thế gian đang tràn tới, hai đốm lửa u lam chớp động liên tục. Lực đạo bóp chặt cổ tay Lâm Mặc hơi lơi lỏng một cái chớp mắt để dồn toàn lực kích phát trận văn luyện hóa.
Chính khoảnh khắc tham lam này của tàn niệm đã mở ra điểm đột phá duy nhất cho hắn.
Lâm Mặc lật tay trái, lấy ra ba tấm Hỏa Bạo Phù cấp một thượng phẩm, không chút do dự vỗ thẳng lên chính mu bàn tay phải đang dính chặt vào chuôi kiếm của mình. Linh lực hỏa hệ cuồng bạo nháy mắt bị kích nổ ở cự ly cực hạn, mượn thế tương sinh Mộc sinh Hỏa từ chính dòng chân khí dồi dào hắn vừa chủ động bơm vào thanh kiếm. Ngũ hành tương khắc, hỏa diệm bùng phát thiêu đốt mộc khí, tạo ra một trận bạo liệt vượt xa uy lực vốn có của phù lục cấp thấp.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, sóng nhiệt đỏ rực cuộn trào xé toạc lớp tử khí ngưng trọng xung quanh tế đàn. Huyết nhục trên mu bàn tay phải của Lâm Mặc nổ tung, máu tươi văng khắp nơi, lộ ra cả những khớp xương trắng bệch rạn nứt. Kinh mạch nửa thân trên đau đớn như bị ngàn vạn kim châm hung hăng đâm xuyên, linh lực trong đan điền nháy mắt cạn kiệt đến mức báo động.
Thế nhưng, cái giá thảm khốc này đã mang lại hiệu quả thực sự. Luồng hỏa lực cực hạn mượn thế phản phệ từ chính trận văn cắn nuốt đã thành công cắt đứt sự liên kết thần thức giữa bộ hài cốt và thanh kiếm gãy. Lớp xương tay của lão quái vật bị ngọn lửa bạo viêm thiêu đốt sém đen, lực đạo kìm kẹp hoàn toàn tan rã, khựng lại giữa không trung.
Lâm Mặc mượn lực đẩy từ vụ nổ, thân hình lảo đảo thối lui về phía sau ba trượng, gót chân cày xới một đường dài trên nền đá tảng vỡ nát. Khóe miệng hắn trào ra dòng máu đen đặc do kinh mạch phản chấn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Chưa kịp vỗ túi trữ vật lấy ra Hồi Xuân Đan để ổn định thương thế, đồng tử Lâm Mặc chợt co rụt lại khi nhìn về phía trung tâm vụ nổ.
Thanh phi kiếm gãy sau khi hấp thụ tia khí tức Mộc Bản Nguyên và chịu tác động của hỏa bạo không hề rơi xuống đất. Nó lơ lửng giữa không trung, những đạo trận văn hình lá trúc trên thân kiếm không còn màu đỏ sậm mà chuyển sang một màu xanh lục quỷ dị. Mũi kiếm gãy nát chậm rãi xoay chuyển, mang theo một đạo kiếm ý lăng lệ đã hoàn toàn thức tỉnh, khóa chặt lấy mi tâm của hắn.
uai xanh của bộ hài cốt. Lực phản chấn truyền ngược lại khiến màng nhĩ Lâm Mặc ứa máu, nhưng động năng từ ba đạo phong nhận rốt cuộc cũng ép nửa thân trên của bộ xương khô ngửa về phía sau nửa tấc. Nửa tấc này không đủ để hắn rút tay ra, nhưng lại đủ để hắn nhìn rõ sự biến hóa trong hốc mắt đối phương. Hai đốm lửa u lam không hề khóa chặt mi tâm hắn để chuẩn bị đoạt xá, mà đang run rẩy hướng về phía ngực trái, nơi giọt Mộc Bản Nguyên đang đập liên hồi.
Mục tiêu của tàn hồn này vốn dĩ không phải là thân xác Luyện Khí kỳ hèn mọn của hắn. Thứ nó thèm khát chính là sinh cơ thuần túy để duy trì một tia thần thức không tan biến. Nhận ra điểm mấu chốt, trong mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn nhẫn.
Muốn lấy tạo hóa của ta, phải xem ngươi có mạng để nuốt hay không.
Lâm Mặc không những không vùng vẫy muốn rút cổ tay phải về, ngược lại còn buông lỏng toàn bộ linh lực phòng ngự ở cánh tay này. Kinh mạch mất đi sự bảo hộ lập tức bị tử khí xâm thực, da thịt dọc theo cẳng tay phải nhanh chóng teo tóp lại, hóa thành một màu xám xịt như vỏ cây khô. Đổi lấy cái giá thê thảm đó, Lâm Mặc mượn đường kinh mạch đang vỡ nát, điên cuồng áp bức giọt Mộc Bản Nguyên trong tim. Một tia sinh cơ xanh biếc mang theo uy áp thượng cổ dâng lên, thuận theo cánh tay phải rách nát rót thẳng vào chuôi thanh kiếm gãy.
Lớp rỉ sét trên thân kiếm lập tức bong tróc, để lộ ra những đạo trận văn hình lá trúc mỏng manh nhưng chằng chịt đang điên cuồng hấp thụ linh lực. Thanh kiếm gãy như một con dã thú nghẹn đói ngàn năm vừa tỉnh giấc, bắt đầu cắn nuốt ngược lại huyết nhục của chính Lâm Mặc khiến cánh tay hắn gần như phế liệt hoàn toàn. Cảm nhận được luồng Mộc Bản Nguyên thuần túy đang tràn vào thân kiếm, hai đốm lửa u lam trong hốc mắt bộ hài cốt bùng lên dữ dội. Bản năng khát cầu sinh cơ khiến bàn tay xương xẩu của nó hơi lơi lỏng khỏi cổ tay Lâm Mặc, chuyển hướng tóm lấy phần thân kiếm để tranh đoạt nguồn năng lượng khổng lồ.
Chính sát na tàn hồn phân tâm, áp lực đè nặng lên thức hải Lâm Mặc đột ngột giảm bớt một nửa. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết nóng hổi lên lòng bàn tay trái. Huyết dịch không rơi xuống đất mà ngưng tụ thành một đạo phù văn đỏ rực lơ lửng giữa không trung. Đây chính là Huyết Bạo Phù, bí thuật đồng quy vu tận mà trưởng lão gia tộc đã truyền thụ, chuyên dùng để tự hủy pháp khí khi bị đoạt mất nhằm phản phệ kẻ địch. Bàn tay trái dính đầy máu tươi của Lâm Mặc hung hăng vỗ mạnh đạo phù văn vào ngay điểm nứt gãy của thân kiếm, nơi hai luồng sức mạnh sinh cơ và tử khí đang kịch liệt giằng co.
Huyết quang chói lóa lóe lên, một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp không gian chật hẹp. Trận văn lá trúc trên thân kiếm không chịu nổi sự cắn xé giữa Mộc Bản Nguyên, uy áp của tàn hồn và sức công phá của Huyết Bạo Phù, trực tiếp sụp đổ. Uy lực từ một kiện pháp bảo tàn tạ phát nổ ở cự ly gần hất văng bộ hài cốt văng ngược về phía sau, đập gãy vụn mấy cây thạch nhũ trên vách động. Vài đốt xương sườn của nó nứt toác, ngọn lửa u lam trong hốc mắt mờ đi trông thấy.
Lâm Mặc cũng không khá hơn, cả người hắn như chiếc lá rụng trong bão, văng mạnh ra mép vực sâu hoắm vừa nứt toác trên nền tế đàn. Khắp người hắn chi chít những vết cắt do mảnh vỡ pháp khí găm vào, kinh mạch toàn thân đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc. Cánh tay phải đầm đìa máu tươi rủ xuống vô lực, không thể nhấc lên nổi dù chỉ là một ngón tay.
Hắn ho ra một ngụm máu bầm, cố gắng gượng dậy, vội vàng đảo mắt tìm kiếm để xác nhận tình trạng của tàn hồn. Thế nhưng, đập vào mắt hắn không phải là tàn tích của bộ xương khô, mà là nửa đoạn lưỡi kiếm rỉ sét vừa bị nổ văng ra. Đoạn lưỡi kiếm ấy mang theo tàn dư của Mộc Bản Nguyên, xé gió cắm ngập vào một khối tinh thạch màu đỏ sậm ẩn sâu dưới lớp nền đá cốt dừa vừa sụp đổ.
Khối tinh thạch dường như bị sinh cơ kích thích, bắt đầu tỏa ra những nhịp đập phập phồng như trái tim của một đầu hung thú thái cổ. Từng luồng huyết khí đặc quánh mang theo mùi tanh tưởi buồn nôn ồ ạt trào ra từ những vết nứt trên tinh thạch, nhanh chóng hóa thành một bức tường sương mù màu máu, trực tiếp phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất của hang động. Lẫn trong màn sương máu đặc quánh ấy, tiếng bước chân ma sát xuống nền đá chậm rãi vang lên, mang theo một cỗ uy áp vượt xa Luyện Khí kỳ khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại.
Cảm giác đau đớn kịch liệt truyền đến từ cổ tay phải kéo vãn lại một tia thanh minh cuối cùng của hắn. Lớp xương trắng ởn của bộ hài cốt không hề có linh lực ba động, nhưng lại dựa vào sự cường hãn của di cốt tu sĩ tiền bối mà siết chặt lấy khớp xương hắn. Tiếng rạn nứt giòn giã vang lên, xương trụ cổ tay của Lâm Mặc đã bị bóp nứt một đường, linh lực vận chuyển trong kinh mạch cánh tay phải nháy mắt tắc nghẽn.
Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, không lùi mà tiến. Hắn hiểu rõ, đối mặt với tàn niệm của tu sĩ thượng cổ, càng lùi bước thần thức sẽ càng bị áp bách đến hỏng mất.
Ngươi muốn đoạt xác, hay muốn giữ kiếm?
Trong chớp mắt sinh tử, Lâm Mặc đình chỉ toàn bộ linh lực đang cố gắng giằng co ở cánh tay phải. Tay trái hắn bấm niệm pháp quyết, điên cuồng rút cạn một phần ba lượng linh lực trong đan điền, rót thẳng vào tấm Mộc Tường Phù dán sẵn bên hông.
Một bức tường gỗ xanh biếc mang theo sinh cơ bừng bừng đột ngột trồi lên ngay giữa lồng ngực hắn và bộ xương khô. Không gian trên tế đàn vốn đã chật hẹp, bức tường gỗ vừa thành hình lập tức bị vách đá phía sau và bộ hài cốt ép chặt.
Lâm Mặc không dùng tấm phù lục cấp một này để phòng ngự, mà mượn lực nở rạn của mộc hệ pháp thuật trong không gian hẹp để tạo ra khoảng cách.
Bức tường gỗ chỉ trụ được nửa nhịp thở liền bị hai đốm lửa u lam từ hốc mắt bộ xương thiêu đốt thành tro bụi. Thế nhưng, nửa nhịp thở này đã đủ để Lâm Mặc tung ra quyết định tiếp theo. Hắn há miệng, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ sậm thẳng vào mặt dây chuyền ngọc bội hình lá trúc trên cổ.
Ngọc bội vỡ nát, hóa thành ba đạo phong nhận mỏng như cánh ve, mang theo sát khí sắc bén chém thẳng vào khớp xương vai của bộ hài cốt. Đây là pháp bảo phòng thân duy nhất do Trưởng lão gia tộc ban cho hắn trước khi lên đường, uy lực tương đương một kích toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.
Ba tiếng leng keng chói tai vang lên, tia lửa bắn tung tóe. Phong nhận dốc toàn lực cũng chỉ để lại ba vết xước mờ nhạt trên đoạn xương quai xanh màu xám tro, căn bản không thể chặt đứt cánh tay đối phương.
Nhưng ngay tại khoảnh khắc phong nhận va chạm, giọt Mộc Bản Nguyên đang cuộn mình trong ngực Lâm Mặc rốt cuộc bạo phát. Một luồng mộc khí tinh thuần đến mức cực đoan thuận theo kinh mạch vai phải, hóa thành hàng ngàn mũi kim nhỏ li ti đâm ngược vào luồng tử khí đang xâm nhập từ bàn tay khô khốc kia.
Sinh cơ và tử khí vốn là thiên địch, vừa chạm trán liền sinh ra phản ứng bài xích kịch liệt. Một tiếng nổ trầm đục phát ra ngay tại khớp cổ tay Lâm Mặc. Huyết nhục cánh tay phải của hắn nổ tung một mảng, lộ ra cả một đoạn xương trắng hếu bên trong.
Cái giá phải trả vô cùng thê thảm, kinh mạch tay phải gần như phế bỏ, nhưng lực phản chấn cường đại rốt cuộc cũng khiến năm ngón tay bằng xương của bộ hài cốt lỏng ra một khe hở.
Lâm Mặc không màng đến cơn đau xé rách thần kinh, tay phải mang theo thanh phi kiếm gãy rỉ sét hung hăng giật ngược về sau. Lưỡi kiếm ma sát với xương tay của bộ hài cốt tạo ra một vệt lửa chói lóa, kéo theo một mảng đạo bào màu xám tro rách bươm.
Đúng lúc này, trận pháp dưới chân hoàn toàn sụp đổ. Nền đá tảng vỡ vụn thành hàng trăm mảnh lớn nhỏ. Bộ xương khô mất đi điểm tựa, thân hình xám tro chao đảo rồi mang theo ngọn lửa u lam trong hốc mắt rơi thẳng xuống khe vực sâu hoắm vừa nứt toác.
Lâm Mặc mượn lực giật lùi, cả người lăn vòng trên nền đất đầy bụi vụn, khó khăn lắm mới cắm được gót giày vào một khe nứt, dừng lại ở sát mép vực.
Hắn thở dốc từng cơn nhọc nhằn, mồ hôi hột trộn lẫn với máu tươi chảy ròng ròng trên mặt. Cánh tay phải buông thõng bên hông, máu tuôn xối xả nhuộm đỏ cả một mảng nham thạch, linh khí trong đan điền đã cạn kiệt quá nửa.
Thế nhưng, nguy cơ chưa hề qua đi. Thanh kiếm gãy trong tay hắn lúc này không còn rỉ sét tĩnh lặng, mà bắt đầu tỏa ra một tầng sương mù màu đen đặc quánh. Sương mù không tản ra không trung mà chậm rãi ngưng tụ dọc theo sống kiếm, hóa thành một đạo trận văn hình tròn, mang theo hàn khí thấu xương trực tiếp khóa chặt lấy vị trí đan điền của Lâm Mặc.
Ba đạo phong nhận tan biến thành những đốm linh quang vỡ vụn, để lại cõi lòng Lâm Mặc lạnh lẽo như rơi vào hầm băng. Lực phòng ngự của bộ xương này vượt xa cực hạn Luyện Khí kỳ, dùng thuật pháp cường công từ bên ngoài chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Lực siết ở cổ tay phải mỗi lúc một tăng, tiếng xương rạn nứt lanh lảnh dồn dập truyền đến, gân xanh nổi ngoằn ngoèo chực chờ đứt đoạn dưới lớp da tái nhợt.
Nếu đã không thể lùi, vậy thì tiến thẳng vào tử địa! Lâm Mặc quyết đoán buông bỏ ý định dùng cơ nhục để vùng vẫy. Thần thức của hắn ngưng tụ thành một mũi nhọn, không thèm để ý tới uy áp đang tàn phá thức hải, trực tiếp đâm sầm vào giọt Mộc Bản Nguyên đang bạo động kịch liệt nơi ngực trái.
Hắn cắn nát chóp lưỡi, mượn cơn đau xé rách tâm can để gầm lên một tiếng nghẹn ứ trong cổ họng. Dưới sự thúc dục điên cuồng không màng hậu quả, giọt Mộc Bản Nguyên vỡ ra thành hàng ngàn mũi kim sinh cơ nhỏ xíu. Chúng xuyên thủng vách ngăn tâm mạch, hóa thành một dòng thác xanh biếc tràn thẳng vào hệ thống kinh mạch đang tắc nghẽn ở cánh tay phải. Quá trình này tàn khốc chẳng khác nào lăng trì. Sinh cơ mộc thuộc tính quá mức nồng đậm va chạm nảy lửa với tử khí lạnh lẽo đang xâm nhập từ bàn tay bộ xương, biến cánh tay Lâm Mặc thành một chiến trường thu nhỏ. Lỗ chân lông rịn ra những giọt máu đen ngòm sôi sục, huyết nhục phồng rộp lên rồi nứt toác, lộ ra những đoạn kinh mạch đang bốc khói xèo xèo.
Nương theo dòng thác sinh cơ bạo liệt ấy, Lâm Mặc dồn toàn lực lao người tới trước. Bàn tay phải đang bị gọng kìm siết chặt không những không cố giật ra, mà còn hung hăng ấn mạnh xuống. Hắn đem trọn lòng bàn tay đẫm máu ép sát vào chuôi thanh phi kiếm gãy rỉ sét trên đùi bộ hài cốt, biến chính thân thể mình thành cây cầu nối.
Khoảnh khắc máu thịt chạm vào lớp kim loại lạnh lẽo, một cỗ hấp lực khổng lồ từ thân kiếm bùng nổ, điên cuồng cắn nuốt tia sinh cơ vừa được truyền tới. Hai đốm lửa u lam trong hốc mắt bộ xương bỗng nhiên lay động dữ dội. Nó dường như nhận ra luồng khí tức quen thuộc của Mộc Bản Nguyên, tiếng xương cốt ma sát lập tức vang lên một tràng dồn dập tựa như tiếng cười giễu cợt. Một luồng tàn niệm khàn đục, mang theo uy áp thượng cổ trực tiếp giáng xuống, hóa thành âm thanh nổ tung trong thức hải Lâm Mặc.
Bản nguyên chi vật... Hậu bối sâu kiến cũng dám nhúng chàm?
Thứ đồ bỏ đi của ngươi, nay đổi chủ rồi!
Lâm Mặc không hề lùi bước, mượn cỗ khí thế điên cuồng vãn hồi một tia thanh minh, hung hãn dùng thần thức đáp trả. Hắn hiểu rõ, đối thoại lúc này không phải để tranh cãi, mà là để dụ dỗ tàn niệm tập trung vào thức hải của mình.
Ngay khi uy áp của đối phương dồn toàn lực đánh sâu vào tâm trí hắn, tay trái Lâm Mặc nhanh như chớp rút ra ba tấm Liệt Hỏa Phù cấp thấp. Hắn không ném chúng về phía bộ hài cốt không thể phá hủy, mà vung tay dán thẳng vào vách đá cắm đầy trận văn ngay phía sau lưng nó. Dưới cái nhìn dò xét của thần thức, hắn đã sớm nhận ra bộ xương này tuy mạnh nhưng không thể rời khỏi trung tâm tế đàn. Mắt trận thực sự cung cấp tử khí duy trì tàn niệm không nằm ở nền đá, mà nằm ở hệ thống rãnh máu trên vách tường.
Ba tiếng nổ trầm đục vang lên liên tiếp. Ngọn lửa phàm tục yếu ớt bùng lên, dĩ nhiên không làm xước được tảng đá, nhưng lại thành công nung nóng bề mặt những đạo trận văn đang rỉ máu. Hỏa khí dương cương thiêu đốt tử khí âm hàn, lập tức tạo ra một luồng khói trắng bốc lên xèo xèo, làm gián đoạn luồng cung cấp năng lượng từ vách đá truyền vào thân thể bộ hài cốt trong chớp mắt.
Chỉ một phần mười nhịp thở ngắn ngủi, ngọn lửa u lam trong hốc mắt bộ xương mờ đi rõ rệt. Lực siết ở cổ tay phải Lâm Mặc xuất hiện một kẽ hở cực nhỏ.
Không chần chừ nửa lời, Lâm Mặc mạnh mẽ vận chuyển luồng linh lực cuối cùng ở đan điền, dứt khoát giật phăng cánh tay phải ra khỏi gọng kìm. Lực ma sát tàn nhẫn kéo theo một mảng da thịt lớn, ba đốt ngón tay bị lột sạch da lộ ra phần xương trắng dập nát. Máu tươi văng tung tóe lên mặt tế đàn, nhưng hắn đã thành công thoát khỏi sự giam cầm. Cùng lúc đó, thanh phi kiếm gãy sau khi cắn nuốt đủ sinh cơ bỗng nhiên phát ra một tiếng ngâm khẽ. Lớp rỉ sét ngàn năm bên ngoài bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra thân kiếm khắc đầy những đường vân hình lá trúc màu tím sẫm, đang tỏa ra một cỗ kiếm ý bén ngót chĩa thẳng vào mi tâm bộ hài cốt.
uai xanh cằn cỗi. Lực phản chấn dội ngược lại dọc theo cánh tay khiến lồng ngực Lâm Mặc nghẹn ứ, linh lực vừa ngưng tụ nháy mắt tán loạn. Bộ hài cốt dường như bị hành động phản kháng tôm tép này chọc giận, hai đốm lửa u lam trong hốc mắt bùng lên dữ dội, hóa thành hai vòng xoáy quỷ dị. Một cỗ hấp lực vô hình từ bàn tay xương xẩu truyền thẳng vào thanh phi kiếm gãy ngang đang bị Lâm Mặc nắm chặt.
Thanh kiếm rỉ sét vốn đang im lìm bỗng nhiên rung lên bần bật, thân kiếm tỏa ra thứ ánh sáng đỏ sậm như máu khô. Khí tức cắn nuốt sinh cơ không còn tỏa ra vô định mà men theo vết thương trên lòng bàn tay phải của Lâm Mặc, hóa thành hàng vạn sợi chỉ đỏ đâm xuyên qua lớp da thịt, điên cuồng hút lấy huyết khí cùng mộc hệ linh lực trong kinh mạch hắn. Tốc độ xé rách này tàn bạo đến mức cánh tay phải của hắn lấy mắt thường có thể thấy được đang dần teo tóp lại, tựa như một cành cây khô héo giữa mùa đông khắc nghiệt.
Trong thức hải, tàn niệm thượng cổ mượn sự kết nối của thanh kiếm gãy, trực tiếp giáng xuống một đạo ý niệm khàn đục, mang theo hàn ý lạnh lẽo thấu xương.
Giao ra Mộc Bản Nguyên, nể tình đồng nguyên mộc hệ, bản tọa ban cho ngươi cái chết toàn thây.
Thì ra mục tiêu thực sự của lão quái vật này không phải là đoạt xác một tên Luyện Khí kỳ ti tiện, mà là thèm khát giọt sinh cơ chí bảo đang cắm rễ nơi ngực trái hắn. Uy áp của tu sĩ thượng cổ tàn phá thức hải khiến Lâm Mặc đau đớn như bị búa tạ bổ đôi đầu. Hắn hung hăng cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau nhói từ tinh huyết để giữ cho đài sen thần thức không bị vòng xoáy u lam hoàn toàn thôn phệ.
Tiền bối đã khao khát sinh cơ đến vậy, vãn bối đành dốc lòng dâng tặng!
Lâm Mặc không tiếp tục giằng co lùi bước, mà đưa ra một quyết định chiến thuật cực kỳ điên rồ. Hắn chủ động buông lỏng toàn bộ áp chế linh lực trong đan điền, đem phần mộc hệ chân khí còn sót lại dồn hết vào cánh tay phải đang bị hút cạn. Đồng thời, hắn dùng thần thức khống chế, cẩn thận dẫn động một tia khí tức cực kỳ nhỏ bé từ giọt Mộc Bản Nguyên, pha trộn vào dòng linh lực đang cuồn cuộn chảy ngược vào chuôi kiếm.
Thanh phi kiếm gãy nhận được khí tức Bản Nguyên liền phát ra tiếng kiếm minh vang dội. Lớp rỉ sét bám trên bề mặt bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra những đạo trận văn hình lá trúc đan xen chằng chịt, đang điên cuồng lóe sáng rực rỡ. Bộ hài cốt dường như cảm nhận được thứ sinh cơ thuần túy nhất thế gian đang tràn tới, hai đốm lửa u lam chớp động liên tục. Lực đạo bóp chặt cổ tay Lâm Mặc hơi lơi lỏng một cái chớp mắt để dồn toàn lực kích phát trận văn luyện hóa.
Chính khoảnh khắc tham lam này của tàn niệm đã mở ra điểm đột phá duy nhất cho hắn.
Lâm Mặc lật tay trái, lấy ra ba tấm Hỏa Bạo Phù cấp một thượng phẩm, không chút do dự vỗ thẳng lên chính mu bàn tay phải đang dính chặt vào chuôi kiếm của mình. Linh lực hỏa hệ cuồng bạo nháy mắt bị kích nổ ở cự ly cực hạn, mượn thế tương sinh Mộc sinh Hỏa từ chính dòng chân khí dồi dào hắn vừa chủ động bơm vào thanh kiếm. Ngũ hành tương khắc, hỏa diệm bùng phát thiêu đốt mộc khí, tạo ra một trận bạo liệt vượt xa uy lực vốn có của phù lục cấp thấp.
Một tiếng nổ trầm đục vang lên, sóng nhiệt đỏ rực cuộn trào xé toạc lớp tử khí ngưng trọng xung quanh tế đàn. Huyết nhục trên mu bàn tay phải của Lâm Mặc nổ tung, máu tươi văng khắp nơi, lộ ra cả những khớp xương trắng bệch rạn nứt. Kinh mạch nửa thân trên đau đớn như bị ngàn vạn kim châm hung hăng đâm xuyên, linh lực trong đan điền nháy mắt cạn kiệt đến mức báo động.
Thế nhưng, cái giá thảm khốc này đã mang lại hiệu quả thực sự. Luồng hỏa lực cực hạn mượn thế phản phệ từ chính trận văn cắn nuốt đã thành công cắt đứt sự liên kết thần thức giữa bộ hài cốt và thanh kiếm gãy. Lớp xương tay của lão quái vật bị ngọn lửa bạo viêm thiêu đốt sém đen, lực đạo kìm kẹp hoàn toàn tan rã, khựng lại giữa không trung.
Lâm Mặc mượn lực đẩy từ vụ nổ, thân hình lảo đảo thối lui về phía sau ba trượng, gót chân cày xới một đường dài trên nền đá tảng vỡ nát. Khóe miệng hắn trào ra dòng máu đen đặc do kinh mạch phản chấn, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Chưa kịp vỗ túi trữ vật lấy ra Hồi Xuân Đan để ổn định thương thế, đồng tử Lâm Mặc chợt co rụt lại khi nhìn về phía trung tâm vụ nổ.
Thanh phi kiếm gãy sau khi hấp thụ tia khí tức Mộc Bản Nguyên và chịu tác động của hỏa bạo không hề rơi xuống đất. Nó lơ lửng giữa không trung, những đạo trận văn hình lá trúc trên thân kiếm không còn màu đỏ sậm mà chuyển sang một màu xanh lục quỷ dị. Mũi kiếm gãy nát chậm rãi xoay chuyển, mang theo một đạo kiếm ý lăng lệ đã hoàn toàn thức tỉnh, khóa chặt lấy mi tâm của hắn.
uai xanh của bộ hài cốt. Lực phản chấn truyền ngược lại khiến màng nhĩ Lâm Mặc ứa máu, nhưng động năng từ ba đạo phong nhận rốt cuộc cũng ép nửa thân trên của bộ xương khô ngửa về phía sau nửa tấc. Nửa tấc này không đủ để hắn rút tay ra, nhưng lại đủ để hắn nhìn rõ sự biến hóa trong hốc mắt đối phương. Hai đốm lửa u lam không hề khóa chặt mi tâm hắn để chuẩn bị đoạt xá, mà đang run rẩy hướng về phía ngực trái, nơi giọt Mộc Bản Nguyên đang đập liên hồi.
Mục tiêu của tàn hồn này vốn dĩ không phải là thân xác Luyện Khí kỳ hèn mọn của hắn. Thứ nó thèm khát chính là sinh cơ thuần túy để duy trì một tia thần thức không tan biến. Nhận ra điểm mấu chốt, trong mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn nhẫn.
Muốn lấy tạo hóa của ta, phải xem ngươi có mạng để nuốt hay không.
Lâm Mặc không những không vùng vẫy muốn rút cổ tay phải về, ngược lại còn buông lỏng toàn bộ linh lực phòng ngự ở cánh tay này. Kinh mạch mất đi sự bảo hộ lập tức bị tử khí xâm thực, da thịt dọc theo cẳng tay phải nhanh chóng teo tóp lại, hóa thành một màu xám xịt như vỏ cây khô. Đổi lấy cái giá thê thảm đó, Lâm Mặc mượn đường kinh mạch đang vỡ nát, điên cuồng áp bức giọt Mộc Bản Nguyên trong tim. Một tia sinh cơ xanh biếc mang theo uy áp thượng cổ dâng lên, thuận theo cánh tay phải rách nát rót thẳng vào chuôi thanh kiếm gãy.
Lớp rỉ sét trên thân kiếm lập tức bong tróc, để lộ ra những đạo trận văn hình lá trúc mỏng manh nhưng chằng chịt đang điên cuồng hấp thụ linh lực. Thanh kiếm gãy như một con dã thú nghẹn đói ngàn năm vừa tỉnh giấc, bắt đầu cắn nuốt ngược lại huyết nhục của chính Lâm Mặc khiến cánh tay hắn gần như phế liệt hoàn toàn. Cảm nhận được luồng Mộc Bản Nguyên thuần túy đang tràn vào thân kiếm, hai đốm lửa u lam trong hốc mắt bộ hài cốt bùng lên dữ dội. Bản năng khát cầu sinh cơ khiến bàn tay xương xẩu của nó hơi lơi lỏng khỏi cổ tay Lâm Mặc, chuyển hướng tóm lấy phần thân kiếm để tranh đoạt nguồn năng lượng khổng lồ.
Chính sát na tàn hồn phân tâm, áp lực đè nặng lên thức hải Lâm Mặc đột ngột giảm bớt một nửa. Hắn cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết nóng hổi lên lòng bàn tay trái. Huyết dịch không rơi xuống đất mà ngưng tụ thành một đạo phù văn đỏ rực lơ lửng giữa không trung. Đây chính là Huyết Bạo Phù, bí thuật đồng quy vu tận mà trưởng lão gia tộc đã truyền thụ, chuyên dùng để tự hủy pháp khí khi bị đoạt mất nhằm phản phệ kẻ địch. Bàn tay trái dính đầy máu tươi của Lâm Mặc hung hăng vỗ mạnh đạo phù văn vào ngay điểm nứt gãy của thân kiếm, nơi hai luồng sức mạnh sinh cơ và tử khí đang kịch liệt giằng co.
Huyết quang chói lóa lóe lên, một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp không gian chật hẹp. Trận văn lá trúc trên thân kiếm không chịu nổi sự cắn xé giữa Mộc Bản Nguyên, uy áp của tàn hồn và sức công phá của Huyết Bạo Phù, trực tiếp sụp đổ. Uy lực từ một kiện pháp bảo tàn tạ phát nổ ở cự ly gần hất văng bộ hài cốt văng ngược về phía sau, đập gãy vụn mấy cây thạch nhũ trên vách động. Vài đốt xương sườn của nó nứt toác, ngọn lửa u lam trong hốc mắt mờ đi trông thấy.
Lâm Mặc cũng không khá hơn, cả người hắn như chiếc lá rụng trong bão, văng mạnh ra mép vực sâu hoắm vừa nứt toác trên nền tế đàn. Khắp người hắn chi chít những vết cắt do mảnh vỡ pháp khí găm vào, kinh mạch toàn thân đau đớn như bị hàng vạn mũi kim đâm chọc. Cánh tay phải đầm đìa máu tươi rủ xuống vô lực, không thể nhấc lên nổi dù chỉ là một ngón tay.
Hắn ho ra một ngụm máu bầm, cố gắng gượng dậy, vội vàng đảo mắt tìm kiếm để xác nhận tình trạng của tàn hồn. Thế nhưng, đập vào mắt hắn không phải là tàn tích của bộ xương khô, mà là nửa đoạn lưỡi kiếm rỉ sét vừa bị nổ văng ra. Đoạn lưỡi kiếm ấy mang theo tàn dư của Mộc Bản Nguyên, xé gió cắm ngập vào một khối tinh thạch màu đỏ sậm ẩn sâu dưới lớp nền đá cốt dừa vừa sụp đổ.
Khối tinh thạch dường như bị sinh cơ kích thích, bắt đầu tỏa ra những nhịp đập phập phồng như trái tim của một đầu hung thú thái cổ. Từng luồng huyết khí đặc quánh mang theo mùi tanh tưởi buồn nôn ồ ạt trào ra từ những vết nứt trên tinh thạch, nhanh chóng hóa thành một bức tường sương mù màu máu, trực tiếp phong tỏa hoàn toàn lối thoát duy nhất của hang động. Lẫn trong màn sương máu đặc quánh ấy, tiếng bước chân ma sát xuống nền đá chậm rãi vang lên, mang theo một cỗ uy áp vượt xa Luyện Khí kỳ khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.