Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 71: Trận Văn Này Tuyệt Nhiên Không Dùng

Đăng: 11/07/2026 09:15 3,964 từ 1 lượt đọc
nhiên phình to bạo trướng, mọc ra hàng chục sợi tơ máu mỏng như mạng nhện cắm phập vào tận xương tủy lòng bàn tay Lâm Mặc. Lực cắn nuốt từ đoạn Hấp Huyết Mộc đột ngột đảo chiều, không còn bị động chịu trận mà điên cuồng rút lấy mộc linh khí thuần khiết vừa mới dung nhập vào đan điền của hắn. Từng đợt đau đớn xé rách kinh mạch truyền tới, khiến cánh tay phải của hắn co giật kịch liệt, lớp vảy mộc hóa trên da xuất hiện vô số vết rạn nứt rỉ máu đen. Nhịp đập trầm đục dưới lòng tế đàn lại vang lên lần thứ hai, mang theo một cỗ chấn động vô hình hóa thành sóng âm thực chất quét qua thức hải.

Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, mượn cơn đau nhói để cưỡng ép thần trí bảo trì thanh tỉnh, ngăn không cho huyễn tượng tử vong cắn nuốt ý thức. Thần thức Trúc Cơ kỳ của hắn lập tức ngưng tụ, hóa thành một tầng chắn vô hình gắt gao phong tỏa nê hoàn cung, khó nhọc cản lại luồng âm ba quỷ dị kia. Cùng lúc đó, ánh mắt hắn liếc vội xuống mặt đất. Lớp xương cốt vỡ vụn đã bị dư chấn hất văng hoàn toàn, phơi bày một đồ án huyết trận hình bát giác khổng lồ tỏa ra hồng quang yêu dị. Những đạo trận văn này tuyệt nhiên không dùng linh thạch để vận chuyển, mà đang trực tiếp cắm sâu vào địa mạch tăm tối bên dưới, mượn nhịp đập quỷ dị kia làm cội nguồn thôi động.

Trận nhãn không nằm ở Hấp Huyết Mộc, mà cắm rễ ngay dưới lớp đá tảng nơi hắn đang đứng.

Nhận ra mối nguy trí mạng, Lâm Mặc không chút do dự, tay trái nhanh chóng bấm niệm pháp quyết, điên cuồng thôi động Tử Trúc Trường Thanh Quyết đến cực hạn. Giọt Mộc Bản Nguyên nơi ngực trái bị ép tỏa ra một luồng thanh quang sắc bén như kiếm khí, men theo đường kinh mạch rách nát tràn thẳng ra lòng bàn tay phải. Thanh quang mang theo sinh cơ bạo liệt va chạm với tử khí của những sợi tơ máu đang cắm sâu trong nhục thể, lập tức phát ra những tiếng xèo xèo chói tai, bốc lên từng luồng khói xám khét lẹt mùi tanh hôi. Linh lực trong đan điền vơi đi một phần ba chỉ trong một cái nháy mắt.

Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, vận lực vung mạnh tay trái, kẹp theo một tấm Liệt Hỏa Phù cấp hai bập thẳng vào cổ tay phải của chính mình.

Phù văn nổ tung thành một ngọn lửa đỏ rực, vô tình thiêu rụi lớp da thịt xám ngoét, mượn hỏa lực tàn bạo để triệt để đốt cháy sự liên kết của mấy chục sợi tơ máu đang bám rễ. Lâm Mặc lảo đảo lùi lại ba bước, khóe miệng trào ra một ngụm máu tươi, kéo theo một mảng huyết nhục đầm đìa rơi rụng xuống mặt tế đàn. Cánh tay phải tạm thời phế bỏ, rủ xuống bên hông tứa máu. Đoạn Hấp Huyết Mộc mất đi vật chủ liền rơi bộp xuống đất, lập tức bị đồ án huyết trận háu đói dưới nền đá nuốt chửng. Chỉ trong một nhịp thở, đoạn rễ cây ngàn năm thối rữa hóa thành một vũng mủ máu xám xịt, chảy dọc theo các đường rãnh và dung nhập hoàn toàn vào một điểm khuyết ở góc Tây Nam của trận pháp.

Máu tươi từ cổ tay Lâm Mặc nhỏ xuống mặt đá, lập tức bốc hơi thành những luồng sương mù đỏ rực, hòa vào luồng khí tức hung lệ của đại trận. Trận văn bát giác dưới chân hắn hấp thụ huyết nhục của Hấp Huyết Mộc cùng sinh cơ tản mát liền bừng sáng dữ dội, các nét vẽ bằng máu tươi như sống lại, nhung nhúc bò trườn trên mặt đất. Bốn vách tường của không gian ngầm bắt đầu xuất hiện những tiếng nứt vỡ răng rắc, từng mảng đá tảng lớn bong tróc rơi lả tả xuống vực sâu. Từ trong những vách đá vỡ vụn, bốn bức tượng điêu khắc ác quỷ mặt xanh nanh vàng chậm rãi đẩy đá nhô ra, trên đỉnh đầu mỗi bức tượng đều gắn một viên hắc thạch to bằng quả trứng ngỗng đang cuộn trào oán khí ngút trời.

Tứ Tượng Tỏa Hồn Trận.

Ánh mắt Lâm Mặc rụt lại, sắc mặt tái nhợt đến cực điểm khi nhận ra loại trận pháp tà môn từng được ghi chép trong tàn quyển của gia tộc. Trận pháp này một khi khởi động sẽ mượn sát khí ngũ hành để triệt để phong bế không gian, giam cầm thần thức, ép tu sĩ bên trong khô kiệt đan điền cho đến lúc hóa thành thây khô. Đáng sợ hơn, cỗ oán khí từ bốn viên hắc thạch trên đỉnh đầu ác quỷ đang ngưng tụ thành từng sợi xích đen ngòm, lơ lửng vươn dài ra giữa không trung. Những sợi xích ma sát vào nhau tạo ra âm thanh loảng xoảng rợn người, mang theo sát cơ lạnh lẽo khóa chặt lấy khí tức của Lâm Mặc. Không còn địa mạch để mượn lực phản chấn, linh lực trong đan điền lại vừa tiêu hao quá nửa, cục diện tức thời biến thành tử cục bế tắc không lối thoát.

Giữa tiếng xèo xèo của huyết nhục bị nướng chín, những sợi tơ máu ngoan cố rốt cuộc cũng đứt đoạn, hóa thành một làn tro bụi hôi tanh lả tả rơi xuống. Lâm Mặc mượn lực đẩy từ vụ nổ bạo viêm, lảo đảo lùi liền ba bước dài, khóe miệng lại trào ra một ngụm máu tươi đỏ sẫm. Cánh tay phải của hắn buông thõng bên hông, từ đầu ngón tay đến tận khuỷu tay đều là một mảnh máu thịt nham nhở, kinh mạch vặn vẹo co rút, tạm thời mất đi toàn bộ khả năng chiến đấu. Cùng lúc đó, đoạn Hấp Huyết Mộc mất đi vật chủ liền rơi thẳng xuống mặt đất, chuẩn xác nện vào ngay trung tâm đồ án huyết trận hình bát giác.

Ngay khoảnh khắc vật chạm đất, một màn dị tượng khiến da đầu Lâm Mặc tê dại lập tức diễn ra. Đồ án bát giác vốn đang lấp lóe hồng quang bỗng nhiên sáng rực, vô số đạo trận văn khắc trên mặt đá tảng sống lại như những con đỉa đói khát. Chúng trườn lên, găm phập vào thân đoạn Hấp Huyết Mộc, điên cuồng cắn nuốt chút mộc linh khí ít ỏi còn sót lại bên trong. Đoạn gỗ tà môn từng ép Lâm Mặc đến bước đường cùng nay lại mỏng manh như tờ giấy, chỉ trong ba nhịp thở đã bị hút cạn tinh hoa, vỡ vụn thành một đống mùn cưa xám xịt.

Nhịp đập trầm đục từ lòng đất lại dội lên, lần này cuồng bạo và dồn dập hơn trước gấp bội. Sóng âm vô hình đập thẳng vào linh lực hộ thể của Lâm Mặc, chấn cho màng nhĩ hắn rỉ máu, thức hải truyền đến từng cơn đau nhức như bị kim châm.

Tụ Huyết Phản Mạch Trận!

Lâm Mặc thầm mắng một tiếng trong lòng, sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lại lóe lên sự ngoan tuyệt. Thông qua sự cắn nuốt vừa rồi, hắn rốt cuộc cũng nhìn thấu lai lịch của thứ trận pháp đang cắm rễ vào địa mạch này. Trận nhãn không phải để phong ấn, mà là mượn mộc linh khí để đảo ngược trật tự ngũ hành của địa mạch, từ đó cưỡng ép phá vỡ lớp cấm chế bảo vệ một thứ đại hung vật đang say ngủ bên dưới. Nếu để nhịp đập kia hoàn toàn đồng bộ với nhịp lưu chuyển của địa mạch, toàn bộ không gian ngầm này sẽ sụp đổ, và hắn chắc chắn phải chôn cùng.

Không thể lùi, chỉ có thể phá!

Bàn tay trái của Lâm Mặc lật nhẹ, một thanh mộc kiếm ngắn cỡ thước rưỡi, tỏa ra vầng sáng màu lục nhạt xuất hiện trong lòng bàn tay. Đây là Thanh Sam Kiếm, pháp khí trung phẩm mang thuộc tính mộc thuần túy nhất mà hắn mang theo bên người. Hắn cắn chót lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết đỏ tươi phủ lên thân kiếm, đồng thời dồn ép toàn bộ một phần ba lượng linh lực còn lại trong đan điền tràn vào lưỡi kiếm. Thân Thanh Sam Kiếm rung lên bần bật, phát ra tiếng kiếm minh thanh thúy nhưng lại mang theo một tia bi tráng của việc ép khô bản nguyên.

Hắn không dùng kiếm để chém vào trận nhãn, mà vận lực ném mạnh thanh pháp khí cắm phập vào một góc rạn nứt của mặt đá, nơi có một đạo trận văn đang phình to vì nuốt no mộc khí.

Thanh Sam Kiếm vừa cắm xuống, mộc linh khí tinh thuần bên trong lập tức kích thích sự thèm khát của huyết trận. Hàng chục tia sáng màu máu từ bát giác trận đồ tách ra, lao thẳng về phía thanh mộc kiếm như bầy sói vồ mồi. Ngay khoảnh khắc những tia máu chạm vào vỏ kiếm, khóe mắt Lâm Mặc giật mạnh, tay trái điên cuồng bấm một đạo pháp quyết dẫn bạo.

Pháp khí trung phẩm nổ tung từ bên trong, giải phóng một luồng mộc linh khí bạo liệt cuộn trào mang theo vô số mảnh vỡ sắc lẹm cắt đứt hàng loạt tơ máu. Sự gián đoạn đột ngột này khiến dòng chảy năng lượng của Tụ Huyết Phản Mạch Trận bị khựng lại một nhịp. Áp lực vô hình đang giam cầm không gian lập tức buông lỏng. Thế nhưng, cái giá phải trả cũng vô cùng thảm liệt. Thần thức của Lâm Mặc bám trên thanh kiếm bị tàn phá nặng nề, hắn kêu lên một tiếng đau đớn thấu xương, thất khiếu đồng loạt trào máu tươi, thân hình lảo đảo quỳ một chân xuống nền đá.

Sự phản phệ từ việc tự bạo pháp khí khiến kinh mạch vốn đã rạn nứt của hắn càng thêm tàn tạ, linh lực trong đan điền triệt để khô cạn. Thế nhưng, sự hy sinh của Thanh Sam Kiếm đã đổi lại được một vết rách chí mạng trên bề mặt trận đồ. Từ chỗ pháp khí nổ tung, đồ án bát giác mất đi sự cân bằng, linh khí ngũ hành hỗn loạn bắt đầu cắn trả lẫn nhau. Lớp đá tảng dưới chân Lâm Mặc nứt toác ra những đường rãnh sâu hoắm, để lộ ra một thông đạo tối tăm đang không ngừng phun trào chướng khí. Từ sâu trong khe nứt ấy, một luồng âm phong lạnh lẽo buốt tận xương tủy thổi thốc lên, mang theo tiếng xiềng xích cọ xát vào nhau chói tai, tựa như có thứ gì đó vừa bị đánh thức đang tuyệt vọng vươn vuốt bám lấy vách đá để leo lên.

Lửa đỏ bùng lên thiêu đứt triệt để những sợi tơ máu, giải phóng cánh tay phải đã tê dại và bốc mùi khét lẹt. Lâm Mặc không để lỡ dù chỉ nửa cái chớp mắt, tay trái nắm chặt chuôi Thanh Sam Kiếm, dồn toàn bộ linh lực hệ mộc bạo phát cùng tinh huyết vừa cắn nuốt từ đầu lưỡi. Thân kiếm xẹt qua một đạo tàn ảnh màu xanh lục, mang theo uy thế sấm sét đâm thẳng xuống phiến đá tảng dưới chân, nơi hội tụ của vô số đồ án huyết trận chằng chịt. Mũi kiếm sắc bén mang theo sinh cơ cuồn cuộn chạm vào mặt đá không phát ra tiếng kim loại va đập, mà truyền đến một tiếng "phốc" trầm đục như đâm vào đầm lầy vạn năm. Lớp đá cứng rắn dưới tác động của trận pháp đã hoàn toàn biến chất, trở thành một vũng máu nhão nhoét đầy tà tính.

Một tầng huyết quang đặc quánh từ dưới mặt đất đột ngột dâng lên, tựa như những xúc tu sống động gắt gao quấn lấy thân kiếm. Lâm Mặc biến sắc, thần thức nhạy bén của Trúc Cơ kỳ lập tức bắt được luồng dị biến động trời đang diễn ra bên dưới. Thanh Sam Kiếm vốn là pháp khí thượng phẩm mang mộc thuộc tính, uy lực sắc bén, nay lại bị Tụ Huyết Phản Mạch Trận xem như chất dinh dưỡng tuyệt hảo. Từng đạo trận văn hình bát giác sáng rực lên thứ ánh sáng đỏ quỷ dị, điên cuồng cắn nuốt mộc linh khí từ lưỡi kiếm. Lực hút bá đạo đó tuân theo đúng quy luật tương sinh của ngũ hành, mượn sinh cơ dồi dào của hệ mộc để gia tốc việc dung giải phong ấn dưới sâu địa mạch.

"Mộc sinh Hỏa, Hỏa luyện Huyết... Trận pháp này lại có thể tự chủ cắn nuốt linh lực để phản bổ cho đại hung vật!"

Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tiếng nhịp đập từ lòng đất đột nhiên tăng tốc cuồng bạo, hoàn toàn đồng bộ với nhịp đập nơi lồng ngực của Lâm Mặc. Không gian ngầm rung bần bật, vô số vụn đá từ trần hang rào rào rơi xuống, những vết nứt trên vách động lan rộng báo hiệu địa mạch sắp sửa đứt gãy. Nếu để trận pháp thuận lợi hút cạn linh lực của Thanh Sam Kiếm, không gian này sẽ triệt để sụp đổ, chôn vùi hắn cùng toàn bộ bí mật của Tử Trúc Lĩnh dưới hàng vạn tấn đất đá. Lâm Mặc cắn chặt khớp hàm, trong mắt lóe lên một tia tàn nhẫn và quyết đoán. Tay trái hắn đột ngột buông chuôi kiếm, mũi chân điểm nhẹ lên một tảng đá nhô cao, thân hình lướt gấp về sau ba trượng.

Vừa kéo giãn khoảng cách, hai tay hắn nhuốm đầy máu tươi nhanh chóng kết xuất một đạo pháp quyết xa lạ. Mười ngón tay đan chéo kéo theo những tàn ảnh mờ ảo, dẫn động tia thần thức cuối cùng còn lưu lại trên thân kiếm.

"Bạo cho ta!"

Âm thanh trầm khàn vang lên mang theo sát ý quyết tuyệt. Thanh Sam Kiếm đang cắm rễ giữa huyết trận bỗng phát ra một tiếng ngâm bi ai. Linh tính bên trong pháp khí bị chủ nhân cưỡng ép nổ tung, giải phóng toàn bộ mộc linh khí nén chặt trong thân kiếm thành một trận cuồng phong lưỡi đao xanh biếc. Uy năng tự bạo của một kiện pháp khí thượng phẩm vượt xa sức tưởng tượng, hung hăng xé toạc tầng huyết quang phòng ngự đang giăng lưới. Những lưỡi đao linh lực sắc bén như thực chất chém đứt hàng chục đường trận văn cốt lõi đang kết nối với địa mạch. Sự cân bằng của Tụ Huyết Phản Mạch Trận lập tức bị bẻ gãy, linh khí ngũ hành mất đi sự khống chế bắt đầu cuộn trào hỗn loạn, tạo thành một vòng xoáy năng lượng nghiền nát hoàn toàn lớp đá tảng ở khu vực trung tâm.

Đánh đổi một kiện pháp khí hộ thân trân quý nhất, cái giá Lâm Mặc phải trả không hề nhỏ. Sóng xung kích cuồng bạo quét qua, hất văng thân thể tàn tạ của hắn đập mạnh vào vách động phía sau. Khí huyết trong lồng ngực quay cuồng dữ dội, đan điền truyền đến từng cơn đau nhói do linh lực bị rút cạn quá độ trong thời gian ngắn. Hắn trượt dài xuống nền đất lạnh lẽo, thất khiếu ứa ra những vệt máu đen ngòm. Giọt Mộc Bản Nguyên nơi ngực trái ảm đạm đi trông thấy, chỉ có thể miễn cưỡng phân tách ra từng tia sinh cơ mỏng manh hộ trụ tâm mạch. Dù đau đớn đến mức tầm nhìn mờ đi, ánh mắt hắn vẫn sắc lạnh găm chặt vào vị trí trung tâm của vụ nổ.

Bụi mù và huyết khí nồng nặc dần bị luồng gió lạnh dưới hang ngầm thổi tán, để lộ ra một cái hố sâu hoắm khảm sâu vào lòng đất nơi trận nhãn vừa bị phá hủy. Nhịp đập trầm đục quỷ dị kia đã im bặt, nhưng sự tĩnh lặng lúc này lại mang đến một cỗ áp bức nguyên thủy còn đáng sợ hơn trước. Từ dưới đáy hố sâu hun hút, một luồng hắc khí lạnh lẽo mang theo tử khí nồng nặc chậm rãi tràn lên, làm đông cứng những giọt sương trên vách đá thành lớp băng đen xì. Trong làn hắc khí mờ ảo ấy, một bàn tay khô héo chỉ còn da bọc xương, móng tay dài nhọn hoắt rỉ ra nọc độc màu lục thẫm, bất ngờ bươn lên bám chặt lấy bờ đá. Thanh âm ma sát rin rít vang lên, tựa như có thứ gì đó đang dùng móng vuốt cào xé vách đá để lết thân hình mục rữa bò lên từ Cửu U hoàng tuyền.

huyết mạch tà ác kia. Cơn đau rát thấu tận tủy xương truyền đến, da thịt khét lẹt bong tróc, nhưng Lâm Mặc không mảy may nhíu mày. Mượn lực đẩy từ vụ nổ phù lục, mũi chân hắn điểm mạnh xuống nền đá tảng đang rung bần bật, thân hình dứt khoát thối lui về phía sau ba trượng, khó nhọc kéo giãn khoảng cách với trung tâm tế đàn.

Huyết quang từ đồ án bát giác lập tức bùng lên dữ dội, tựa như một con dã thú khát máu vừa để xổng mất con mồi. Những đạo trận văn đỏ ngòm vốn đang bám trên mặt đất bỗng chốc dựng đứng lên, vặn vẹo giữa không trung tạo thành vô số xúc tu điên cuồng tìm kiếm nguồn mộc linh khí để tiếp tục cắn nuốt.

Tệ hại hơn, nhịp đập trầm đục dưới lòng đất lúc này đã hoàn toàn đồng bộ với nhịp tim trong lồng ngực Lâm Mặc. Cứ mỗi lần âm thanh quỷ dị kia vang lên, khí huyết toàn thân hắn lại cuộn trào luân hãm, mộc linh lực trong đan điền kịch liệt bạo động, va đập vào thành đan điền sinh ra từng đợt đau đớn như xé rách kinh mạch.

Cục diện đã hung hiểm đến cực điểm, trận pháp này đang dùng chính sự sống của hắn làm cọc tiêu dẫn đường. Nếu để nó hút cạn linh khí xung quanh, thứ đại hung vật dưới phong ấn tuyệt đối sẽ mượn lực hiện thế.

Lâm Mặc vỗ mạnh vào túi trữ vật bên hông, một đạo thanh mang sắc lẹm xé gió bay ra, lơ lửng ngay trước mặt. Thanh Sam Kiếm, kiện pháp khí thượng phẩm trân quý nhất mà hắn dốc cạn tài nguyên của Dược Viên mới rèn ra được, lúc này đang phát ra từng trận kiếm minh ong ong rung động.

Ánh mắt hắn lóe lên một tia tàn nhẫn, hai tay điên cuồng biến ảo pháp quyết. Hắn hiểu rõ, dùng kiếm chiêu bình thường căn bản không thể chặt đứt được trận văn nối thẳng với địa mạch. Thay vì ngự kiếm công kích, hắn trực tiếp rót toàn bộ ba phần linh lực còn sót lại cùng một tia thần thức bản mệnh vào sâu trong hạch tâm của thân kiếm.

Thanh Sam Kiếm bỗng chốc phình to, ánh sáng xanh thẳm tỏa ra rực rỡ đến lóa mắt. Trận pháp khắc bên trong thân kiếm bị linh lực cưỡng ép vận hành vượt quá giới hạn, phát ra những tiếng răng rắc chói tai, mang theo luồng uy áp bạo liệt lao thẳng vào trung tâm Tụ Huyết trận.

Bạo cho ta!

Một tiếng quát lạnh lùng vang lên trong không gian tăm tối.

Oanh!

Tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát, sóng xung kích mang theo linh lực hệ mộc cuồng bạo xé toạc lớp sương mù huyết sắc. Linh tính của kiện pháp khí thượng phẩm triệt để mẫn diệt, biến thành hàng vạn mảnh vụn sắc bén cuộn theo sức công phá tàn khốc quét ngang mặt đất.

Từng luồng kiếm khí vỡ vụn hóa thành cơn bão tử thần, hung hăng băm vằm hàng loạt trận văn đang vươn lên. Mộc khí tinh thuần từ vụ nổ va chạm nảy lửa với tử khí của huyết trận, hai luồng sức mạnh bài xích lẫn nhau tạo thành những cột sáng đen xanh hỗn loạn bốc thẳng lên trần hang.

Nền đá tảng dưới tế đàn rốt cuộc không chịu nổi sức ép vạn quân, ầm ầm sụp đổ. Vô số khe nứt sâu hoắm rộng hàng trượng nứt toác ra, cắn nuốt luôn cả những đoạn xương cốt tàn tạ còn sót lại.

Lực phản chấn từ vụ nổ cộng với việc tự bạo pháp khí bản mệnh khiến thần thức Lâm Mặc bị xé rách một mảng. Hắn phun ra một ngụm máu tươi lẫn những bọt khí li ti, lảo đảo lùi thêm mấy bước, lưng đập mạnh vào vách đá lạnh lẽo, thất khiếu rỉ máu trông vô cùng thê thảm.

Đất đá trên đỉnh đầu bắt đầu rơi rụng lả tả, toàn bộ không gian ngầm rung chuyển dữ dội chực chờ chôn vùi tất cả. Mạng nhện trận văn bát giác đã bị vụ nổ oanh kích đến tàn tạ, ánh sáng huyết sắc ảm đạm dần rồi đứt gãy từng khúc.

Thành công rồi sao?

Lâm Mặc gượng ép nuốt xuống mùi tanh ngọt trong cổ họng, cắn răng chịu đựng cơn đau buốt từ nê hoàn cung, phóng xuất một luồng thần thức mỏng manh dò xét trung tâm vụ nổ. Thế nhưng, cảnh tượng phản hồi lại khiến luồng hàn khí buốt giá chạy dọc từ gót chân lên tận đỉnh đầu hắn.

Trận pháp Tụ Huyết quả thực đã bị Thanh Sam Kiếm phá hủy. Nhưng mộc linh khí bạo liệt từ vụ nổ lại vô tình trở thành chất xúc tác cuối cùng, lấp đầy lỗ hổng năng lượng cốt lõi của thứ đang bị giam cầm bên dưới lớp đá tảng.

Giữa đống đổ nát mù mịt khói bụi, một bàn tay khô héo xám xịt to cỡ cối xay bỗng nhiên thò ra từ khe nứt sâu nhất. Bàn tay ấy không có da thịt, chỉ là một lớp vảy sừng sần sùi bám chặt lấy khung xương, móng vuốt sắc nhọn cắm phập vào tảng đá cứng rắn như cắm vào đậu hũ.

Theo sau động tác vươn lên của bàn tay khổng lồ, nhịp đập trầm đục biến mất, thay vào đó là một tiếng thở dài tang tóc vang vọng khắp hang động đang vỡ nát. Một luồng tử khí nồng nặc hóa thành sương mù thực chất ồ ạt trào dâng, trực tiếp ăn mòn vách đá xung quanh biến thành bột mịn.

Cánh tay khổng lồ chậm rãi chống xuống mép vực, dùng lực kéo theo một cái bóng tà ác đang từ từ trồi lên khỏi lòng đất. Giọt Mộc Bản Nguyên trong ngực Lâm Mặc vốn đang cuộn trào bỗng nhiên chết lặng, triệt để đóng kín mọi đường vòng tuần hoàn kinh mạch, phảng phất như đang run rẩy thần phục trước một cỗ uy áp vượt xa phạm trù Trúc Cơ kỳ đang giáng lâm.
0