Chương 439: Trận Vị Phòng Ngự
Sự hy sinh này quá đắt đỏ đối với nhánh phụ của gã. Linh khí từ mạch nước ngầm đang tiêu tán nhanh chóng, dự tính sản lượng linh thảo khu vực này tháng tới sẽ sụt giảm ít nhất ba thành. Lâm Cảnh không hiểu vì sao Tộc trưởng lại ra lệnh rút lui ngay khi tà tu của Vương gia vừa chạm đến mép trận pháp. Gã siết chặt tàn tích pháp khí trong tay, đang định xoay người hạ lệnh thu dọn tàn cuộc thì một bóng đen từ trên ngọn trúc quạt nhẹ vạt áo, đáp xuống ngay trước mặt.
Kẻ vừa đến là Lâm Hạc, ám vệ thân tín nhất của thư phòng, trên tay cầm một chiếc hộp gỗ lim tản ra hàn khí âm trầm. Hắn không nói lời dư thừa, trực tiếp ném vật kia về phía vị chấp sự tuần tra.
Mở ra xem đi, Tộc trưởng có lệnh mới.
Lâm Cảnh nhíu mày đón lấy, cẩn trọng bật nắp hộp. Bên trong không phải đan dược trị thương hay linh thạch bồi thường, mà là một đoạn rễ cây xám xịt, dính đầy một loại chất lỏng sền sệt tỏa ra sát khí hỏa thuộc tính vô cùng gay gắt. Khí tức này tà môn đến mức vừa tiếp xúc với không khí, vài cọng cỏ linh thú dưới chân gã đã bốc khói xèo xèo rồi hóa thành tro bụi.
Đem thứ này chôn xuống ngay vị trí mắt trận trung tâm vừa bị phá hủy.
Lâm Hạc truyền âm, giọng nói lạnh lẽo không mang theo mảy may cảm xúc.
Tuyệt đối không được dùng pháp lực che đậy, cứ để sát khí tự nhiên rỉ ra, hòa vào mạch nước ngầm.
Đồng tử Lâm Cảnh co rụt lại. Gã lập tức nhận ra loại sát khí này giống hệt với công pháp Huyết Hỏa mà đám tử sĩ Vương gia thường tu luyện. Đêm nay bọn chúng cướp được tình báo giả rồi rút lui êm thấm, tưởng chừng đã xóa sạch dấu vết, nhưng Tộc trưởng lại muốn tự tay cấy vật chứng giả vào ngay hiện trường thật. Sự uất ức trong lòng vị chấp sự nháy mắt tan biến, thay vào đó là một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng trước tâm cơ sâu không lường được của người ngồi trong thư phòng.
Tộc trưởng đã tính trước việc hội đồng phường thị sẽ dùng pháp bảo dò xét tàn dư linh lực.
Lâm Cảnh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên tia sáng ngộ ra vấn đề.
Vương gia tưởng mình rút lui sạch sẽ, nhưng khi người của Bách Bảo Các mang khối ngọc bài sứt mẻ kia đến đối chiếu, sát khí hỏa thuộc tính ở hiện trường này sẽ trở thành gông cùm khóa chết chúng.
Đúng vậy.
Lâm Hạc gật đầu xác nhận, tay chỉ về phía tuyến đường mòn dẫn xuống chân núi.
Bắt đầu từ khắc này, triệt thoái toàn bộ đội tuần tra lùi về sau mười dặm, đổi luật canh gác sang trạng thái phong tỏa nội bộ. Tộc nghị ngày mai, nhánh phụ sườn đông các ngươi sẽ bị ghi nợ công huân vì tội danh thất trách, để mất trận địa.
Lâm Cảnh hít sâu một hơi, bàn tay nắm chặt đoạn rễ cây tà môn. Việc bị trừ công huân và bêu tên trước toàn tộc là một cái giá bẽ bàng, nhưng so với việc dồn kẻ thù vào chỗ chết, chút khuất tất này hoàn toàn xứng đáng. Gã dứt khoát rút chủy thủ bên hông, tự tay rạch một đường sâu hoắm trên cánh tay trái.
Máu tươi trào ra, gã ép từng giọt đỏ thẫm nhỏ thẳng xuống đoạn rễ cây xám xịt kia rồi ném mạnh vào hố sâu của mắt trận. Hỗn hợp máu thịt tu sĩ họ Lâm và sát khí hỏa thuộc tính nhanh chóng dung hợp, tạo thành một hiện trường phản phệ bạo liệt, chân thật đến mức không một vị kim đan nào có thể nhìn ra sơ hở.
Sáng mai khi chấp sự của phường thị đến rà soát, các ngươi cứ giữ nguyên bộ dạng uất ức và tổn thất này.
Bóng đen của Lâm Hạc dần mờ đi trong sương mù, chỉ để lại một câu dặn dò cuối cùng.
Càng phẫn nộ, kẻ cầm cân nảy mực kia mới càng tin tưởng Lâm gia chúng ta là những người bị hại đáng thương.
Gió lạnh lại rít lên, cuốn theo lớp tro tàn mỏng manh phủ lên miệng hố. Cái giá phải trả thực sự đã thành hình, linh mạch sườn đông chính thức bị ô nhiễm cục bộ trong ít nhất nửa năm, sản lượng linh thảo bốc hơi trong chớp mắt. Nhưng ngay tại nơi đất cằn này, một cái bẫy pháp lý hoàn hảo đã được giương lên, lặng lẽ chờ đợi sự xuất hiện của những vị khách không mời từ hội đồng phường thị vào rạng sáng ngày mai.
Cơn ớn lạnh lướt qua sống lưng Lâm Cảnh, xua tan hoàn toàn tàn dư của sự phẫn nộ trước đó. Gã nhìn chằm chằm vào đoạn rễ cây xám xịt trong hộp, hiểu rõ đây không chỉ là một khối tang vật, mà là lưỡi dao vô hình Tộc trưởng chuẩn bị để cứa vào yết hầu đối thủ. Để một vật mang thuộc tính Huyết Hỏa bám rễ vào linh mạch hệ Mộc mà không gây ra sự bài xích lộ liễu, tuyệt đối không thể chỉ ném bừa xuống đất. Kẻ thám tra của Bách Bảo Các đều là những lão hồ ly am hiểu trận đạo, bất kỳ dấu vết can thiệp khiên cưỡng nào cũng sẽ làm hỏng toàn bộ cục diện, thậm chí khiến Lâm gia gánh tội ngụy tạo chứng cứ.
"Thập tam thúc, linh khí đang xói mòn quá nhanh, chúng ta có nên dùng Khóa Linh Phù phong bế hố trận lại không?"
Lâm Thạch, một gã tuần tra viên trẻ tuổi bước tới, tay ôm khư khư mảnh khiên mây đã cháy đen quá nửa. Ánh mắt gã lộ rõ vẻ xót xa khi nhìn những gốc Huyết Sâm trăm năm đang rủ lá. Lâm Cảnh khép hờ mi mắt, vung tay ra hiệu cho toàn bộ đội ngũ lùi lại ba mươi bước. Gã không trả lời, trực tiếp tiến về phía hố sâu nhất nơi mắt trận trung tâm vừa bị đánh sập. Từ trong túi trữ vật, gã lấy ra một nửa mặt đồng khắc trận văn đã nứt toác lúc nãy, quyết định dùng chính tàn tích pháp khí này làm vật dẫn để che đậy sự cưỡng ép vặn vẹo của linh khí.
Lâm Cảnh đặt đoạn rễ mang sát khí lên trên mặt đồng, cắn răng rót linh lực mộc thuộc tính của bản thân vào. Sát khí tà môn lập tức phản phệ, hóa thành một luồng nhiệt độc men theo linh lực cắn ngược lại kinh mạch. Gã không thu tay mà cố tình mượn lực đẩy thẳng cả hai thứ chìm sâu xuống lớp bùn lầy. Một tiếng xèo xèo trầm đục vang lên dưới lòng đất. Mạch nước ngầm vốn thanh khiết nay bị cưỡng ép dung hợp với tà khí, lập tức sủi bọt đen ngòm. Cái giá phải trả cho sự hoàn hảo này hiện rõ ngay trước mắt. Ba mẫu linh điền thượng hạng xung quanh hố trận triệt để hóa thành tử địa, đất đai khô nứt, bốc lên mùi hôi thối của bùn lầy nhiễm độc.
"Ghi vào sổ tuần tra đêm nay."
Lâm Cảnh đứng thẳng dậy, giấu nhẹm bàn tay đang run rẩy vì bị tà khí ăn mòn vào trong tay áo. Giọng gã vang lên lạnh lẽo, mang theo uy nghiêm của một vị chấp sự vừa đưa ra quyết định tàn nhẫn với chính tài nguyên của gia tộc.
"Tà tu Vương gia dùng thủ đoạn bẩn thỉu phá hủy cấm chế, làm ô nhiễm mạch nước ngầm sườn đông. Toàn bộ tổn thất linh điền, thư phòng sẽ dùng công huân gấp đôi để đền bù cho các ngươi. Từ giờ khắc này, chuyển trạng thái phong tỏa lên mức cao nhất. Kẻ nào để lọt nửa lời về chiếc hộp gỗ vừa rồi, lập tức phế bỏ tu vi, trục xuất khỏi Tử Trúc Lĩnh."
Đám tuần tra viên đồng loạt rùng mình, cúi đầu lĩnh mạng. Bọn họ không ngốc, nhìn thấy chấp sự tự tay hủy đi linh điền thì hiểu ngay gia tộc đang bày ra một ván cờ lớn để bóp chết kẻ thù. Cuốn sổ công huân trong tay Lâm Thạch nhanh chóng được lấy ra, nét mực đỏ hạ xuống, chính thức hợp thức hóa sự tồn tại của luồng sát khí kia thành hậu quả do ngoại địch gây ra. Từ một đoạn rễ cây vô danh, vật chứng này đã thực sự trở thành vết sẹo không thể chối cãi trên thân thể Tử Trúc Lĩnh. Lúc này, Lâm Hạc vẫn đứng trên ngọn tử trúc, gật gù tán thưởng sự quyết đoán của vị chấp sự nhánh phụ. Ám vệ này phất tay, ném xuống một khối ngọc giản truyền âm màu bích ngọc.
"Tộc trưởng có lệnh bổ sung."
Lâm Hạc truyền âm thẳng vào thức hải của Lâm Cảnh, giọng điệu mang theo sự toan tính cẩn mật không lẫn vào đâu được của người ngồi trong thư phòng.
"Sáng ngày mai, khi hội đồng Bách Bảo Các phái người đến kiểm tra hiện trường, ngươi tuyệt đối không được chủ động chỉ điểm hố trận. Phải tỏ ra uất ức, tìm mọi cách ngăn cản chúng tiếp cận mạch nước ngầm với lý do bảo vệ bí mật hạch tâm của gia tộc. Càng ra sức che giấu, đám người tham lam đó sẽ càng dùng cường quyền ép buộc ngươi phải mở đường."
Lâm Cảnh bắt lấy khối ngọc giản, đồng tử khẽ co lại rồi nhanh chóng giãn ra. Mưu kế của Tộc trưởng quả nhiên kín kẽ đến mức khiến người ta phát lạnh. Nếu Lâm gia vội vàng đưa tang vật ra, kẻ địch ắt sinh nghi đây là bẫy rập. Nhưng nếu Lâm gia sống chết che giấu sự nhục nhã vì bị phá linh mạch, chính tay những kẻ cầm cân nảy mực của phường thị sẽ tự mình đào lên bằng chứng thép. Bố cục đã hoàn tất, khối ngọc giản trong tay gã chính là chỉ thị định đoạt màn kịch ngày mai. Vương gia hiện tại chỉ là một con thú say mồi, hoàn toàn không biết chiếc lồng sắt mang tên dư luận và luật lệ Nam Cương đã sập xuống ngay trên đỉnh đầu.
Cơn đau nhức buốt tận xương tủy bùng lên từ lòng bàn tay phải của Lâm Cảnh. Tà độc Huyết Hỏa từ đoạn rễ cây xám xịt kia không chỉ hòa vào mạch nước ngầm mà còn mượn cơ hội cắn ngược vào kinh mạch gã. Hắn vội vã vận chuyển linh lực phong bế ba huyệt đạo trên cánh tay, sắc mặt tái nhợt nhưng ánh mắt lại lóe lên vẻ kiên quyết. Đoạn tà vật này vốn là chiến lợi phẩm Tộc trưởng thu được từ một tên tán tu nhiều năm trước, hoàn toàn không lưu lại bất cứ nhân quả nào dính dáng đến Lâm gia. Sự hy sinh này đã được tính toán chi li, dùng máu thịt của chính người trong tộc để biến một vở kịch vu oan thành sự thật không thể vãn hồi.
Chưa kịp phân phó tộc nhân thu dọn tàn cuộc, một đạo độn quang màu lam nhạt đã xé toạc màn đêm, lao thẳng về phía sườn đông. Áp lực của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ ập xuống, ép mười mấy tên tuần tra viên họ Lâm lùi lại vài bước, trận hình bảo vệ nháy mắt rối loạn. Một nam tử trung niên mặc pháp bào thêu hình bảo các đáp xuống, tay cầm một chiếc la bàn bằng ngọc bích đang rung lên bần bật. Kẻ đến chính là Trần quản sự, người phụ trách giám sát sự xao động linh khí của phường thị.
Lâm chấp sự, động tĩnh lớn như vậy, trận pháp sụp đổ, linh mạch rò rỉ. Bách Bảo Các chúng ta phụ trách duy trì trật tự, tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.
Lâm Cảnh ôm chặt cánh tay đang run rẩy, tiến lên chắn trước hố trận đang tỏa ra hơi thở mục nát. Lời dặn của Tộc trưởng vang lên trong đầu gã: phải tỏ ra uất ức, cản trở vừa đủ để đối phương sinh nghi mà tự mình phá vây.
Trần quản sự, đây là nội bộ cấm địa của Lâm gia. Kẻ gian vừa rút lui, chín ô trận vị vẫn còn tàn lưu hỏa khí, ngài mạo muội dùng pháp bảo dò xét e rằng sẽ gây tổn hại đến linh mạch của chúng ta.
Nam tử họ Trần hừ lạnh, căn bản không tin vào bộ dáng nạn nhân của đối phương. Hắn vốn dĩ nghi ngờ Lâm gia tự biên tự diễn để vu vạ Vương gia, liền không nói hai lời, lập tức rót pháp lực vào ngọc bàn. Một luồng thần thức sắc bén hóa thành mũi khoan vô hình, thô bạo xuyên thủng lớp màn chắn do ba mắt trận hỏng tạo ra, cắm thẳng xuống đáy mạch nước ngầm. Hắn muốn tự tay bóc trần màn kịch này, ép Lâm gia phải nhượng bộ thêm lợi ích trên bàn đàm phán.
Thế nhưng, ngay khi thần thức của Trần quản sự chạm vào vùng nước đen kịt, một luồng hỏa độc cuồng bạo đột ngột trào dâng. Đoạn rễ Huyết Hỏa được cấy sẵn dưới bùn bị kích thích bởi linh lực hệ Thủy ngoại lai, lập tức sinh ra phản phệ kịch liệt. Mặt ngọc bàn trong tay nam tử họ Trần xuy xuy bốc khói, xuất hiện ba vết nứt dài vắt ngang bề mặt. Vài gốc tử trúc xung quanh hố sâu không chịu nổi nhiệt lượng tản mát, lá cành phút chốc khô héo rồi bốc cháy phừng phừng.
Trận văn khắc trên la bàn nổ tung, ép Trần quản sự kêu lên một tiếng đau đớn. Hắn vội vàng cắt đứt thần thức, lảo đảo lùi lại phía sau, ánh mắt nhìn về phía hố sâu đã thay đổi hoàn toàn. Sự chống cự của tà vật chân thật đến mức đánh nát cả pháp khí thăm dò giai đoạn Trúc Cơ, cắn nuốt luôn một luồng thần niệm của hắn. Mọi nghi ngờ về việc Lâm gia tự tung tự tác nháy mắt bị đánh tan bởi tổn thất hiển hiện trước mắt. Không một gia tộc nào lại điên cuồng đến mức dùng tà vật ăn mòn chính nền tảng sinh tồn của mình chỉ để diễn kịch.
Khí tức Huyết Hỏa thật bá đạo, lại còn mang theo tà độc tàn phá linh điền!
Đúng lúc này, Lâm Cảnh cố tình nới lỏng linh lực phong bế. Tà độc trong tay phải mất đi kiềm chế liền xông thẳng lên, xé rách tay áo gã, để lộ những đường gân đen ngòm vằn vện đang phồng rộp. Gã khụy một gối xuống nền đất lạnh, cố nén cơn đau thiêu đốt tủy sống, giọng nói khàn đặc đầy uất hận.
Ngài đã thấy rõ rồi chứ? Vương gia khinh người quá đáng, phái tử sĩ tu luyện tà công phá hủy mạch nước ngầm nhà ta. Món nợ này, Bách Bảo Các là người cầm cân nảy mực, chẳng lẽ định nhắm mắt làm ngơ cho ma tu lộng hành tại Nam Cương?
Sổ công huân của chi thứ sườn đông đêm nay chính thức ghi thêm một khoản nợ khổng lồ từ việc ba mẫu linh điền hóa thành tử địa, cộng thêm cánh tay phải của một vị chấp sự bị tà độc phế bỏ. Đổi lại, Trần quản sự không dám chậm trễ, cẩn thận dùng kẹp ngọc gắp đoạn rễ cây xám xịt từ dưới bùn lầy lên, phong ấn vào một chiếc hộp thiếc dán đầy bùa chú. Vật chứng mang tính quyết định này đã thuận lợi đổi chủ, nằm gọn trong tay thế lực trung lập, vĩnh viễn khóa chặt tội danh dung túng ma tu lên đầu kẻ địch, buộc hội đồng phường thị ngày mai phải mở cuộc thanh trừng toàn diện.
Khí tức nóng rực bùng lên từ hố sâu trung tâm, mang theo sát ý tà ác cuồn cuộn dâng trào như dã thú thoát cương. Vạt áo gấm thêu kim tuyến của Trần quản sự vừa lướt qua mép hố đã lập tức bốc cháy phừng phừng, thiêu rụi một mảng lớn.
Lão lảo đảo lùi lại ba bước, vội vã phóng xuất thần thức dò xét dị biến. Thế nhưng, luồng ý niệm vô hình vừa chạm vào vệt chất lỏng sền sệt rỉ ra từ đoạn rễ xám xịt liền bị một cỗ hỏa độc hung hãn cắn nuốt sạch sẽ.
Sự phản phệ ập đến nhanh như chớp giật. Lực lượng tà môn men theo sợi thần thức bị đứt đoạn, hóa thành một mũi khoan đỏ rực đánh thẳng vào Thức Hải của kẻ trung gian.
Trần quản sự hoảng hốt cắn nát đầu lưỡi, đôi tay kết ấn cực nhanh, lập tức tế ra một tấm Băng Phách Cổ Phù. Hơi lạnh màu lam ngọc vừa tỏa ra tạo thành ba lớp màng chắn băng tinh kiên cố, liền bị hỏa độc ăn mòn phát ra tiếng xèo xèo chói tai, sương trắng bốc lên mù mịt.
Tuy tấm phù lục bậc cao đã chặn đứng được đòn công kích vật lý chí mạng, nhưng một luồng tà hỏa vô hình vẫn quỷ dị xuyên thấu qua hàng phòng ngự. Ngọn lửa tà ác ấy không thiêu đốt thể xác mà nhắm thẳng vào cội nguồn linh hồn.
Trần quản sự gầm lên một tiếng bi thảm, hai tay ôm chặt lấy nửa bên mặt. Một mảng thần hồn nhỏ bé giấu sâu trong Thức Hải đã bị luyện hóa thành hư vô. Cái giá phải trả cho sự bất cẩn này cực kỳ tàn khốc.
Thính giác bên tai trái của lão lập tức điếc đặc trước linh âm, vĩnh viễn không thể nghe được những chấn động tinh vi của thiên địa linh khí nữa. Sắc mặt kẻ trung gian trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh túa ra ướt đẫm cả lưng áo lót bên trong.
Đôi mắt vằn vện tia máu hoang mang nhìn chằm chằm thứ chất lỏng đang không ngừng dung nhập, cắn nuốt mạch nước ngầm. Thứ hỏa độc đang tàn phá gốc rễ tử trúc kia tuyệt đối không phải là chiêu trò huyễn thuật che mắt thông thường.
Sát khí cuồng bạo và tà môn cỡ này, hiển nhiên là thủ đoạn thâm độc nhằm triệt để hủy diệt linh mạch, đoạn tuyệt sinh cơ của cả một vùng. Lâm Cảnh đứng cách đó không xa, đương nhiên không bỏ lỡ thời cơ ngàn năm có một này.
Gã siết chặt nửa mặt đồng nứt toác trong tay, âm thầm rót linh lực vào những đường nét trận văn còn sót lại. Một vệt sáng vàng nhạt lóe lên dưới lớp bùn đất, kết nối với tàn tích của ba mắt trận vòng ngoài vừa sụp đổ.
Đất đá dưới chân rung chuyển nhẹ, khéo léo tạo thành một vòng cung phong tỏa vô hình, chắn ngay lối thoái lui an toàn nhất của đối phương. Ánh mắt vị chấp sự tuần tra lóe lên tia sắc lạnh, nhưng giọng điệu cất lên lại tràn ngập vẻ bi phẫn tột cùng.
"Trần đạo hữu tận mắt chứng kiến rồi chứ? Đây chính là thủ đoạn tuyệt miêu tuyệt chủng của đám ma tu Vương gia!" Lâm Cảnh vung tay chỉ thẳng về phía mảng linh điền rộng lớn đang chìm trong biển lửa vô hình.
Từng luồng khói đen kịt bốc lên ngùn ngụt, mang theo mùi khét lẹt của sinh mệnh đang lụi tàn. Dưới tác động của tà hỏa, hàng trăm gốc Huyết Sâm trăm năm tuổi vô cùng quý giá đang héo rũ với tốc độ kinh người.
Lớp lá đỏ tươi mang dược tính cường đại bỗng chốc quắt lại, rụng lả tả xuống mặt đất nứt nẻ khô cằn. Mạch nước ngầm bên dưới vốn dĩ trong vắt tinh khiết, nay lại sủi bọt đục ngầu, tản ra hơi nóng hầm hập như nước sôi.
Toàn bộ khu vực sườn đông dường như đang rên rỉ dưới sức ép của thứ độc chất ngoại lai. "Bọn chúng không chỉ xua quân cướp đoạt trận địa, mà còn rải loại tà vật hỏa thuộc tính này xuống ngay tâm điểm linh mạch."
Lâm Cảnh bước ép tới thêm một bước, áp lực từ trận bàn vỡ nát trên tay gã âm thầm khóa chặt khí cơ của Trần quản sự, không cho lão cơ hội lảng tránh. "Mục đích của đám cẩu tặc đó quá rõ ràng: phế bỏ hoàn toàn chín ô trận vị phòng ngự, biến vùng đất màu mỡ này thành tử địa."
Gã đưa tay lên cao, phơi bày khối ngọc thạch trấn mạch đã vỡ nát thành vô số mảnh nhỏ li ti. "Ng
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.