Tử Trúc Tiên Tộc

Chương 399: Tử Bỗng Chốc Co Rút Kịch Liệt

Đăng: 30/08/2026 18:40 3,663 từ 1 lượt đọc
Cuốn sổ viền đen nện thẳng vào lồng ngực Lâm Thục, mang theo một cỗ hàn ý thấu xương khiến vị chấp sự ngoại viện bất giác rùng mình. Lệnh phong tỏa vừa thốt ra từ miệng gia chủ không chỉ là một câu nói suông, mà đại diện cho sự sụp đổ hoàn toàn của hệ thống canh tác phía nam. Ba mẫu linh điền từng là nguồn thu cố định nay chính thức bị gạch tên khỏi danh sách cấp phát linh khí. Lâm Thục run rẩy ôm chặt vật chứng định đoạt sinh tử của khu vực này, mồ hôi lạnh rịn qua lớp áo đạo bào.


Lâm Mặc không buông bút, đầu cọ nhuốm chu sa tiếp tục khoanh tròn một điểm trung chuyển linh mạch nằm cách sườn nam mười dặm. Hắn chậm rãi nâng mắt, ánh nhìn tĩnh lặng như mặt hồ cạn.


Lập tức phái người đến Trúc Tiết Cốc, tháo dỡ toàn bộ trận bàn dẫn thủy.


Lâm Thục nghe xong liền hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt nháy mắt trắng bệch. Trúc Tiết Cốc là mạch máu duy nhất nối liền ngoại viện và khu vực cấm phong, nếu cưỡng chế rút đi cốt lõi cấm chế, mười mấy hộ tộc nhân nương tựa ở đó sẽ mất trắng vụ mùa năm nay. Lão vốn có một đứa cháu ruột đang quản lý việc ghi chép sổ sách tại nhánh này, lệnh vừa ban xuống chẳng khác nào tự tay chặt đứt đường tiến thân của người nhà.


Gia chủ, nếu rút cạn linh thủy đột ngột, đất đai xung quanh sẽ nứt nẻ thành hoang mạc, e rằng mấy vị trưởng lão giám sát khố phòng sẽ dâng sớ chất vấn.


Bọn chúng lấy được nửa mảnh tàn đồ giả, tất nhiên sẽ sinh nghi mà cho người quay lại thăm dò hiện trường.


Lâm Mặc ném ngòi bút tàn tạ vào chậu rửa, âm thanh lách cách vang lên khô khốc. Bố cục đã giăng ra, không thể vì chút tài nguyên trước mắt mà để lộ sơ hở.


Nếu sườn nam chỉ hỏng hóc ngoài da, Tôn gia sẽ nhận ra ngay đây là một cái bẫy dụ địch. Chỉ khi linh mạch đứt gãy triệt để, khí tức khô kiệt không thể vãn hồi, bọn chúng mới tin rằng nhóm trinh sát kia thực sự đã chạm trán một thế lực luyện đan tàn độc.


Nói đoạn, nam thanh niên đẩy về phía mép bàn một tấm mộc bài sứt mẻ, bề mặt ám một tầng đan hương nồng đậm. Đây là vật phẩm thu được từ thi thể của một gã tán tu chuyên buôn lậu dược liệu hồi đầu tháng, nay đã được ám vệ cẩn thận xử lý để xóa sạch mọi dấu vết liên quan đến Lâm gia. Khối gỗ xỉn màu này chính là mồi lửa thứ hai, dùng để củng cố niềm tin mù quáng của kẻ địch.


Đem vật này chôn sâu dưới lớp bùn tại mắt trận dẫn thủy, nhớ dặn dò người làm cho khéo.


Gió đêm rít gào qua khe cửa, thổi tung vạt áo của vị gia chủ trẻ tuổi.


Sáng mai, ngươi tự mình dẫn đội tuần tra đi kiểm tra tổn thất, cố tình để lộ sơ hở cho thám tử Tôn gia nhìn thấy thứ dưới bùn.


Lâm Thục nuốt khan, rốt cuộc hiểu rõ thủ đoạn nhổ cỏ tận gốc của người đối diện. Hy sinh tài nguyên thật, tạo ra hiện trường giả, lại dùng chính chức trách của ngoại viện làm bình phong che mắt địch. Lão cắn răng gật đầu, cất kỹ khối mộc bài mang mùi đan dược vào túi trữ vật. Chuyến đi này không chỉ định đoạt số phận của ba mẫu đất, mà còn trực tiếp biến lão thành kẻ gánh tội danh quản lý yếu kém trước toàn tộc vào kỳ nghị sự sắp tới. Khoản nợ công huân do thất thoát linh thủy sẽ bị ghi thẳng vào danh tự của lão, đổi lấy việc che giấu hoàn toàn sự nhúng tay của Lâm Mặc.


Chưa đầy nửa nén nhang sau, bóng dáng vị chấp sự đã lao vào màn đêm đen kịt, mang theo mệnh lệnh tước đoạt sinh cơ của cả một vùng đồi núi. Tại Trúc Tiết Cốc, tiếng kim loại va chạm vang lên chát chúa khi trận bàn cốt lõi bị cưỡng chế cạy lên khỏi lòng đất. Linh khí vốn dĩ ôn hòa bỗng chốc trở nên cuồng bạo, xé rách từng tấc đất màu mỡ. Những mầm linh dược non nớt vừa nhú lên lập tức héo úa, rễ cây đứt lìa trong tiếng thở dài bất lực của đám tu sĩ thi hành nhiệm vụ.


Lâm Thục đứng trên gò đất cao, tận tay nhấn chìm tấm mộc bài tàn tạ xuống lớp bùn lầy đang bốc lên mùi hôi thối của linh mạch suy kiệt. Bố cục niêm phong đã hoàn tất, một cái bẫy hoang tàn được dựng lên bằng cái giá vô cùng đắt đỏ. Cùng lúc đó, tại bậu cửa sổ Nghị Sự Đường, một con hạc giấy truyền âm mang theo ký hiệu ngọn lửa xanh nhạt âm thầm hạ xuống. Ám Vệ Đường vừa gửi về tin tức mới nhất, Tôn Lệ mang theo cánh tay tàn phế đã thành công lết về tới trạm gác tiền tiêu của Tôn gia, và hướng điều tra đầu tiên gã bẩm báo hoàn toàn khớp với quỹ đạo mà Lâm Mặc đã vạch sẵn.


Sương mù buổi sớm tại Trúc Tiết Cốc chưa kịp tan, từng luồng khí lạnh đã bị tiếng bước chân vội vã đánh tan. Lâm Thục dẫn theo đội tuần tra ngoại viện đạp lên lớp cỏ linh ngọc còn đọng sương, sắc mặt âm trầm như nước. Đứng trước trận nhãn trung tâm, lão nhìn dòng linh thủy róc rách chảy qua những luống đan sâm đang độ trổ lá. Đứa cháu ruột Lâm Cảnh vội vã chạy ra đón, trên tay vẫn cầm cuốn sổ ghi chép sản lượng, nụ cười chào hỏi chưa kịp nở đã bị cái xua tay phũ phàng của thúc phụ dập tắt.


Tháo dỡ toàn bộ cấm chế dẫn thủy, lập tức niêm phong khu vực này.


Mệnh lệnh bật ra khỏi môi Lâm Thục khô khốc, không mang theo nửa điểm tình cảm. Lâm Cảnh sững sờ, cuốn sổ bọc da rớt xuống đất, ánh mắt hoảng loạn nhìn về phía ba mẫu linh điền sắp đến kỳ thu hoạch. Nếu cưỡng chế rút cạn mạch nước lúc này, toàn bộ rễ đan sâm sẽ héo úa trong vòng nửa canh giờ, bao nhiêu công sức chăm bón của mười mấy hộ tộc nhân coi như đổ sông đổ bể. Lão chấp sự nghiến răng, giơ cao khối lệnh bài quản sự ép buộc đám thanh niên phía sau tiến lên thi hành.


Bọn họ vừa cắm cờ lệnh xuống các góc, chín ô trận vị lập tức phát ra tiếng nứt vỡ răng rắc. Khối đá thanh ngọc làm cốt lõi trận pháp bị ép rút lên khỏi mặt đất, kéo theo từng luồng linh khí xám xịt bốc lên từ lòng đất. Không có cấm chế khóa linh, hơi ẩm trong thung lũng bốc hơi với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Những mầm đan sâm xanh mướt chớp mắt chuyển sang màu vàng úa, lá cây cuộn tròn lại rồi vỡ vụn thành tro bụi dưới cơn gió khô khan. Một khoản nợ khổng lồ từ việc thất thu vụ mùa chính thức giáng xuống đầu chi thứ ngoại viện.


Đúng lúc sự hỗn loạn lên đến đỉnh điểm, Lâm Thục khéo léo gạt vạt áo, để khối gỗ xỉn màu rơi xuống mép hố trận nhãn. Một cỗ đan hương gay gắt xen lẫn mùi máu tanh nhàn nhạt lập tức tỏa ra, hoàn toàn đối lập với linh khí mộc thuộc tính của thung lũng. Từ trong bóng tối của rặng trúc già cách đó năm mươi trượng, một tia thần thức cực kỳ mỏng manh khẽ quét qua. Kẻ ẩn nấp hiển nhiên là thám tử Tôn gia được phái đến kiểm chứng hiện trường, gã đã cắn câu ngay khi phát hiện ra luồng khí tức ngoại lai này.


Tên thám tử không vội vàng cướp đoạt, mà ném ra một tấm bùa giấy màu vàng xám nhắm thẳng vào mục tiêu. Tấm bùa hóa thành một con chim sẻ bằng khói, há mỏ định ngậm lấy dị vật bay đi. Lâm Thục hừ lạnh, dậm chân đạp vỡ một khối đá hoa cương, mượn thế lao tới. Lão cố tình dùng chiêu thức vụng về nhất của Hỏa Đạn Thuật, phóng ra một quả cầu lửa chệch hướng, đánh trúng vách đá bên cạnh thay vì nhắm vào con chim khói. Đòn đánh giả vờ hụt này tạo ra một màn khói bụi mù mịt, vừa vặn che khuất tầm nhìn của đám tộc nhân đang hoảng loạn.


Nhận ra tu sĩ Lâm gia phòng ngự lỏng lẻo, tên thám tử lập tức đổi chiến thuật. Gã bóp nát một viên châu tàng hình, mượn lớp khói bụi lao vút qua trận nhãn, bàn tay bọc trong linh lực trảo lấy vật phẩm ám mùi đan dược. Để đổi lấy một nhịp hô hấp trót lọt, gã phải chịu trận gió khô nóng từ linh mạch nứt vỡ phản phệ, khiến vạt áo dạ hành cháy xém, kinh mạch cánh tay phải chịu một tầng hỏa độc ăn mòn. Tuy nhiên, gã không hề nuối tiếc, lập tức dán Thần Hành Phù lên chân, hóa thành một đạo tàn ảnh biến mất vào rừng sâu.


Lâm Thục đứng lặng bên miệng hố tàn tạ, ánh mắt lạnh lẽo nhìn theo hướng kẻ địch tẩu thoát. Lão nhặt lấy mặt đá thanh ngọc đã rạn nứt thành hai nửa, trầm mặc ghi một nét bút đen vào ngọc giản truyền âm. Khối mồi nhử đã thuận lợi đổi chủ, mang theo thông điệp giả mạo về một thế lực luyện đan tàn bạo cắm rễ tại Nam Cương. Bắt đầu từ trưa nay, Lâm Cảnh sẽ bị tước quyền quản sự, giáng xuống làm tạp dịch quét tước khố phòng do lỗi làm hỏng mạch nước. Toàn bộ Trúc Tiết Cốc chính thức trở thành vùng đất chết, mở ra cái cớ hoàn hảo để Lâm gia dâng sớ đòi bồi thường tại đại hội phường thị sắp tới.


Lâm Thục cẩn trọng thu lấy vật phẩm xỉn màu trên bàn, giấu kín vào lớp áo đạo bào. Hơi thở dược liệu nồng đậm thoảng qua chóp mũi khiến tâm trí vị chấp sự căng lên như dây đàn. Lão hiểu rõ ý đồ của gia chủ, đây không chỉ là mồi nhử ngoại địch mà còn là lưỡi dao thử thác sự phục tùng của chính nhánh ngoại viện.


Rời khỏi Nghị Sự Đường, thân ảnh lão hóa thành một đạo thanh phong, xé rách màn đêm lao thẳng về phía Trúc Tiết Cốc. Nơi đây vốn là vùng trũng hội tụ linh khí hệ thủy, từng luồng sương mỏng lảng vảng quanh những thửa ruộng trồng bích ngọc liên. Vừa đặt chân đến cửa cốc, thần thức của lão lập tức bắt được một luồng khí tức âm lãnh đang mượn bóng rặng trúc tía đằng xa để ẩn nấp.


"Thúc phụ, người điên rồi sao!" Thanh âm phẫn nộ của Lâm Cảnh xé toạc sự tĩnh lặng vốn có. Gã quản sự trẻ tuổi lao ra từ gian nhà tranh, hai mắt vằn đỏ nhìn chằm chằm vào lệnh bài đình chỉ canh tác vừa được cắm phập xuống đất. Gã dang hai tay chắn trước cột trụ khắc đầy phù văn, nghiến răng chất vấn quyết định đột ngột từ thượng tầng.


"Mười lăm mẫu linh liên đang kỳ kết hạt, chỉ cần ngắt nguồn nước một canh giờ, toàn bộ công sức chăm bón nửa năm qua sẽ hóa thành bùn loãng!" Lâm Cảnh gào lên, linh lực quanh thân dao động bất ổn. Gã không tin vị trưởng bối luôn che chở cho nhánh ngoại viện lại tự tay triệt hạ chén cơm của hơn mười hộ tộc nhân.


Lâm Thục không đáp lời, bàn tay già nua vung lên, tế ra một thanh đoản kiếm tỏa ánh sáng nhạt. Mũi pháp khí không hướng về phía người cháu ruột mà đâm thẳng vào mắt trận hình bát giác được chôn dưới lớp bùn lầy. Một tiếng vỡ nát giòn giã vang lên, mặt ngọc thạch nứt toác thành hàng chục mảnh nhỏ.


Từng luồng linh khí hệ thủy mất đi cấm chế trói buộc liền bạo tán ra xung quanh, cuốn theo vô số cánh hoa úa tàn bay lả tả. "Đây là thiết luật của gia chủ, kẻ nào kháng cự lập tức trục xuất khỏi gia phả." Lâm Thục lạnh lùng gằn từng chữ, đồng thời rút ra cuốn sổ bìa cứng để ghi chép tổn thất hiện trường.


Chín ô trận vị cốt lõi của Trúc Tiết Cốc đã hoàn toàn phế bỏ, linh mạch khu vực này chính thức tụt xuống mức phàm tục. Lâm Cảnh quỳ rạp xuống đất, hai bàn tay cào rách cả bùn lầy, nợ công huân của nhánh này từ nay sẽ phải gánh thêm ba trăm linh thạch hạ phẩm vì làm hỏng kết cấu cấm chế. Cùng lúc lão vận công phá trận, một góc áo bào rách toạc, khiến mảnh gỗ mang đan hương vô tình rơi ra, lăn lóc trên mặt đất.


Đúng lúc sự hỗn loạn nội bộ lên đến đỉnh điểm, bóng đen nấp sau rặng trúc rốt cuộc không kìm được lòng tham. Kẻ đó tung ra một con hắc điểu bằng giấy, nương theo luồng linh khí bạo loạn mà lao vút về phía vũng bùn. Mục tiêu của con rối không phải là ám sát, mà là chộp lấy vật chứng tỏa mùi huyết khí vừa lộ diện.


Nhận ra dị biến, Lâm Thục gầm lên một tiếng, tu vi Luyện Khí hậu kỳ bộc phát toàn diện. Lão bấm pháp quyết, một quả hỏa đạn to bằng miệng bát ngưng tụ giữa không trung, mang theo nhiệt độ bỏng rát nện thẳng vào hư ảnh con chim giấy. Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ngọn lửa sắp thiêu rụi mục tiêu, ngón tay điều khiển của lão lại cố tình chệch đi nửa thốn.


Kẻ thù ẩn nấp cực kỳ nhạy bén, nhận thấy sát cơ liền lập tức thay đổi chiến thuật. Tên thám tử cắn nát đầu lưỡi, phun ra một ngụm tinh huyết lên tấm bùa gia tốc giấu trong tay áo. Huyết quang lóe lên, con hắc điểu mượn lực chấn động từ vụ nổ hỏa đạn, quắp chặt lấy mồi nhử rồi hóa thành một vệt khói đen tẩu thoát vào hư không.


Đòn đánh trượt có chủ đích của Lâm Thục đã hoàn hảo qua mặt đối phương, ép tên trinh sát Tôn gia phải bộc lộ át chủ bài để bảo toàn chiến lợi phẩm. Hắn đinh ninh rằng bản thân vừa cướp được manh mối quan trọng nhất giữa lúc Lâm gia đang lục đục cãi vã. Cái giá phải trả là căn cơ của kẻ đó đã tổn hại nghiêm trọng sau khi đốt tinh huyết kích phát bùa chú vượt cấp.


Nhìn theo vệt khói khuất dần sau đỉnh núi, vị chấp sự ngoại viện từ từ thu hồi thế thủ, khóe môi giật giật để lộ một nụ cười xót xa. Màn kịch đã hạ màn theo đúng kịch bản của Nghị Sự Đường, nhưng hậu quả để lại hiện hữu ngay trước mắt bằng những thửa ruộng nứt nẻ. Mồi lửa thứ hai đã thành công đổi chủ, buộc Tôn gia phải dồn toàn bộ nguồn lực điều tra sang thế lực luyện đan vùng biên giới.


Bóng đen của con huyễn điểu chớp mắt đã dung nhập vào tầng mây mù mịt sương đêm, mang theo khúc mộc xỉn màu vút đi không để lại chút dấu vết. Đứng trên mỏm đá cao, Lâm Thục chậm rãi hạ bàn tay đang siết chặt pháp quyết xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Lão không hề có ý định ngăn cản, bởi mẻ lưới lớn mà gia chủ cất công giăng ra cuối cùng cũng đã thắt chặt miệng. Ngay dưới chân lão, Lâm Cảnh vẫn quỳ gục trên nền đất nứt nẻ, ánh mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào những khe nứt đang bốc lên từng luồng tử khí khô khốc. Thiếu niên rốt cuộc cũng hiểu ra sự thật tàn khốc ẩn sau mệnh lệnh tử thủ đêm nay.


Nhánh ngoại viện bọn họ không phải là lá chắn, mà chỉ là những con tốt thí bị ép phải diễn một màn kịch đẫm máu để mồi nhử trở nên chân thực nhất. Lâm Thục bước từng bước chậm rãi xuống dốc, đế giày đạp lên những mảnh vỡ của trận bàn dẫn thủy tạo ra âm thanh lạo xạo chói tai. Vị chấp sự lão luyện rút từ trong tay áo ra một tấm ngọc giản ghi chép công huân, bề mặt tỏa ra ánh sáng nhạt nhòa soi rõ khuôn mặt trắng bệch của đám tộc nhân đang co cụm phía sau.


Đứng lên đi, đồ vật đã bị cướp mất, các ngươi có quỳ ở đây oán thán cũng vô dụng.


Lâm Cảnh cắn nát môi dưới, mùi máu tanh tràn ngập khoang miệng nhưng vẫn cố gắng gượng ép bản thân đứng thẳng. Thiếu niên chỉ tay vào hố sâu hoắm nơi từng đặt cốt lõi cấm chế, giọng nói run rẩy mang theo sự phẫn uất không thể che giấu.


Chấp sự đại nhân, ba mẫu linh điền hoàn toàn phế bỏ, trận nhãn bị rút cạn linh khí. Ngoại viện chúng ta lấy cái gì để bồi hoàn khoản nợ ba trăm linh thạch hạ phẩm đã bị ghi sổ đây?


Ánh mắt Lâm Thục lóe lên một tia không đành lòng, nhưng nỗi sợ hãi đối với cuốn sổ viền đen trong tay vị gia chủ trẻ tuổi đã triệt để dập tắt chút tình máu mủ mỏng manh. Lão biết rõ nếu lúc này nương tay, người phải chịu phạt trước Tộc nghị ngày mai chính là bản thân mình. Một khối lệnh bài đúc bằng hắc thiết nặng trịch được ném thẳng xuống mặt đất, cắm phập vào lớp bùn lầy đang dần khô cứng.


Gia tộc không có chỗ dung túng cho kẻ thất bại. Bắt đầu từ rạng sáng mai, toàn bộ đệ tử nhánh Trúc Tiết Cốc bị tước đoạt quyền phân phối linh thủy. Các ngươi sẽ bị sung quân vào đội tuần tra mỏ quặng Hắc Thạch, dùng mồ hôi và huyết nhục để trả dần số nợ khổng lồ này.


Cách đó mười lăm dặm về phía tây nam, sâu trong một hang động ẩm thấp bám đầy rêu xanh, huyễn điểu mỏi mệt vỗ cánh hạ cánh lên bả vai một bóng người vận áo choàng xám. Gã tu sĩ chớp lấy dị vật từ mỏ con chim, ngón tay vừa chạm vào bề mặt thô ráp đã lập tức cảm nhận được một cỗ đan hương nồng đậm xộc thẳng vào mũi. Lão nhắm nghiền mắt, thần thức đảo qua tàn dư linh lực còn sót lại trên vật chứng, đồng tử bỗng chốc co rút kịch liệt.


Mùi vị của Huyết Ô Thảo dung hợp cùng tàn tro của Luyện Đan Lô, đây tuyệt đối không phải là thứ mà đám nông phu trồng trọt nhà họ Lâm có thể sở hữu.


Gã lẩm bẩm trong cổ họng, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán. Cạm bẫy tâm lý do Lâm Mặc thiết lập đã hoàn toàn phát huy tác dụng. Kẻ thù không còn nghi ngờ một gia tộc Luyện Khí nhỏ bé đang cố tình bày binh bố trận, mà chuyển hướng e dè trước viễn cảnh một thế lực luyện đan tàn độc nào đó đã âm thầm can thiệp vào địa bàn Nam Cương. Gã tu sĩ vội vã thu hồi chiến lợi phẩm vào túi trữ vật, bóp nát một tấm độn thổ phù để xóa sạch khí tức, điên cuồng rút lui về hướng doanh trại Tôn gia để báo cáo phát hiện động trời này.


Cùng lúc đó, tại Nghị Sự Đường tĩnh lặng của nội viện Lâm gia, nén nhang trầm cuối cùng cũng vừa vặn tàn lụi. Lâm Mặc tiếp nhận một đạo hỏa âm phù nổ tung giữa không trung, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong hoàn mỹ. Khúc mộc tẩm dược liệu đã chính thức đổi chủ, an vị gọn gàng trong mạng lưới tình báo của kẻ địch. Nam thanh niên thong thả cầm lấy ngòi bút chu sa, gạch một dấu chéo đỏ chót lên vị trí của Trúc Tiết Cốc trên bản đồ địa hình.


Bố cục mượn dao giết người đã hoàn thành bước đệm quan trọng nhất. Sáng sớm ngày mai, tại buổi Tộc nghị toàn viện, khối hắc thiết lệnh bài ghi nợ cùng những mảnh vỡ của trận bàn dẫn thủy sẽ được trình ra như những bằng chứng đanh thép nhất về sự xâm lăng của ngoại địch. Lâm Mặc sẽ dùng chính sự hy sinh của nhánh ngoại viện làm đòn bẩy, danh chính ngôn thuận ban bố lệnh mở cửa khố phòng vũ khí cấm kỵ, ép toàn bộ các vị trưởng lão bảo thủ phải dốc cạn tài nguyên để chuẩn bị cho một cuộc thanh trừng nhắm thẳng vào Bách Dược Cốc.

0