Chương 46: Tử Trúc Khô Héo Một Tiếng Xèo
Đăng: 09/07/2026 11:21
4,062 từ
1 lượt đọc
ễ rễ nhỏ li ti màu lục lam. Những sợi rễ này hoàn toàn phớt lờ sự suy kiệt của túc chủ, ngang nhiên xé rách màng nhĩ, xuyên thủng lồng ngực Lâm Mặc. Từng chùm huyết hoa nổ tung trong không khí, mang theo chút nhiệt độ cuối cùng của cơ thể hắn lao thẳng về phía bệ đá.
Cơn đau xé rách lục phủ ngũ tạng ập đến khiến Lâm Mặc suýt cắn nát môi dưới. Lớp áo gai rách rưới trên người nháy mắt bị máu tươi nhuộm thành một màu đỏ sẫm tanh tưởi. Hắn muốn giơ tay chặt đứt những dị vật đang bám rễ trong cơ thể mình, nhưng kinh mạch toàn thân đã bị ấn chú bán nguyệt gắt gao phong tỏa. Thêm vào đó, sự bạo động của Mộc Bản Nguyên đã hoàn toàn tước đoạt quyền khống chế nhục thể của hắn, biến hắn thành một nhịp cầu nối bất đắc dĩ.
Đầu rễ lục lam vừa chạm vào lớp vỏ tím sẫm của đoạn Tử Trúc khô héo, một tiếng xèo xèo chói tai tựa như mỡ lợn ném vào chảo lửa liền vang lên. Tử khí hóa lỏng vốn đang lượn lờ quanh bệ đá lập tức sinh ra phản phệ. Từng luồng khói đen đặc quánh, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương men theo sợi rễ lục lam, điên cuồng trào ngược về phía cơ thể Lâm Mặc.
Sinh cơ bừng bừng và tử khí u ám lấy lồng ngực hắn làm chiến trường, không chút kiêng dè mà trực tiếp va chạm. Đan điền cạn kiệt của hắn phát ra những tiếng nứt rạn rợn người, tựa như đồ sứ sắp vỡ vụn. Không gian dưới đáy vực bị ép tới vặn vẹo, đá vụn xung quanh bệ đá chưa kịp rơi xuống đã bị nghiền thành bột mịn. Lâm Mặc hiểu rõ, với tu vi Luyện Khí tầng chín yếu ớt hiện tại, chỉ cần một tia tử khí thuần túy kia tràn vào tâm mạch, huyết nhục của hắn sẽ lập tức hóa thành vũng máu loãng, ngay cả cơ hội làm quỷ tu cũng không còn.
Không thể để chúng tùy ý giao phong trên thân thể mình!
Lâm Mặc cắn chặt răng, cưỡng ép thu nhiếp tâm thần đang chao đảo trong biển máu. Thể xác bất động, linh lực khô kiệt, thứ duy nhất hắn còn có thể vung động lúc này là thần thức. Nhờ vào vô số lần mài giũa khi tinh luyện Tử Trúc Linh Dịch, thần thức của hắn vốn đã cô đọng và sắc bén hơn tu sĩ Luyện Khí viên mãn bình thường một bậc. Hắn ngưng tụ toàn bộ ý niệm thành một thanh đao vô hình, nhắm thẳng vào luồng tử khí đang hung hãn tràn tới dọc theo sợi rễ mà chém xuống.
Phập!
Thần thức va chạm với tử khí, đầu óc Lâm Mặc như bị búa tạ ngàn cân hung hăng nện trúng. Thất khiếu đồng loạt rỉ ra những vệt máu đen ngòm. Màng nhĩ truyền đến tiếng ong ong đinh tai nhức óc, tầm nhìn hoàn toàn bị nhuộm trong một màu đỏ quạch. Nhưng đổi lại, luồng khói đen mang theo tính ăn mòn quả thực bị khựng lại nửa nhịp thở.
Lợi dụng khe hở ngắn ngủi như tia lửa xẹt qua này, hắn không ngu ngốc dùng thần thức đi cắt đứt liên kết giữa Mộc Bản Nguyên và đoạn rễ chết. Hắn biết rõ lực lượng của mình căn bản như muối bỏ bể trước hai luồng khí tức cổ xưa này. Thay vào đó, hắn dồn dặn chút thần thức còn lại, bọc lấy một giọt tinh huyết nơi đầu quả tim, mang theo ý chí quyết tuyệt cưỡng chế đẩy ngược vào bên trong hạt giống Mộc Bản Nguyên đang điên cuồng.
Nuốt thì phải tuần tự, ngươi muốn chết no, nhưng Lâm mỗ chưa muốn bồi táng!
Giọt tinh huyết mang theo sát ý và khát vọng sống mãnh liệt của chủ nhân hung hăng đập vào hạt giống lục lam. Mộc Bản Nguyên hơi chấn động, ánh sáng xanh lam chớp lóe liên tục. Tốc độ cắn nuốt thô bạo rốt cuộc cũng bị áp chế chậm lại. Những sợi rễ đang cắm phập trên bệ đá bắt đầu co rút, phân hóa thành hàng trăm nhánh nhỏ li ti hơn. Chúng không còn điên cuồng hút lấy toàn bộ tử khí vào người Lâm Mặc, mà chuyển sang tước đoạt từng tia nhỏ xíu, cẩn thận lọc qua một tầng ánh sáng xanh nhạt ngay tại bề mặt bệ đá trước khi truyền về lồng ngực hắn.
Cục diện giằng co sinh tử tạm thời được thiết lập, nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ. Thọ nguyên và khí huyết của Lâm Mặc đang bốc hơi theo từng nhịp thở dốc. Làn da hắn nhanh chóng khô chùng lại, mất đi độ bóng bẩy của tu sĩ, tóc đen bên thái dương bắt đầu điểm những sợi bạc trắng xơ xác.
Ngay khi hắn định tìm cách mượn lực đẩy của rễ cây để lùi ra khỏi tầm ảnh hưởng của bệ đá, đoạn rễ Tử Trúc khô héo đột ngột nứt toác ra một khe hở lớn chạy dọc thân. Từ sâu trong lõi gỗ mục nát tản mát ra mùi hôi thối, một vệt sáng màu ám kim bất thần lóe lên. Vệt sáng này xé rách màn đêm dưới đáy vực, không hề mang theo tà khí, mà lại tỏa ra dao động trận pháp cực kỳ quen thuộc, hoàn toàn đồng nguyên với hộ tộc đại trận cấp hai của Lâm gia trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh.
Ánh mắt Lâm Mặc ngưng trọng đến cực điểm, hô hấp cũng theo đó mà đình trệ. Đoạn rễ này không phải bị tà vật từ bên ngoài làm cho ô nhiễm. Nó vốn dĩ là một cái trận nhãn sống đã bị cao nhân cố tình chôn sâu dưới lòng đất Nam Cương từ hàng trăm năm trước, dùng để mượn tử khí cắn nuốt sinh cơ, trấn áp thứ gì đó còn đáng sợ hơn ở bên dưới khe nứt địa mạch. Và hiện tại, sự tham lam của Mộc Bản Nguyên vừa vô tình chọc thủng lớp vỏ bọc cuối cùng của cái phong ấn ấy.
cân đập mạnh. Tầm nhìn của hắn nhòe đi trong huyết thủy, thất khiếu đồng loạt ứa ra những vệt máu đen ngòm, nhưng luồng tử khí lạnh lẽo kia thực sự khựng lại giữa không trung. Nửa nhịp thở ngắn ngủi này chính là ranh giới sinh tử mà hắn vừa đánh đổi bằng một phần ba lực lượng thần hồn. Trong đầu hắn truyền đến tiếng ong ong chát chúa, thức hải rung chuyển dữ dội tựa như mặt hồ hứng trọn một tảng đá lớn. Tuy nhiên, Lâm Mặc không dám buông lỏng, hắn cưỡng ép thu hẹp thần thức đang tán loạn lại thành một sợi chỉ mỏng, men theo đường rễ cây tàn tạ cẩn thận thăm dò vào lõi của sự va chạm.
Dưới sự quan sát của thần thức, hắn phát hiện ra một sự thật kinh tởm. Tử khí vây quanh đoạn rễ khô héo kia không hề tấn công vô đích, chúng đang kết thành từng vòng trận văn nhỏ li ti, thuận theo những sợi rễ lục lam của Mộc Bản Nguyên để bòn rút sinh cơ. Cội Tử Trúc dưới đáy vực này căn bản không phải là vật chết thông thường, mà là một trận nhãn ký sinh đã được ai đó cố tình cắm rễ vào địa mạch, dùng để hút cạn số mệnh của vạn vật xung quanh.
Nếu cứ tiếp tục giằng co bằng thần thức, không tới mười nhịp thở, Mộc Bản Nguyên sẽ bị hút khô, còn thân xác hắn sẽ biến thành chất dinh dưỡng tế bái cho bệ đá. Hắn không thể lùi, cũng không thể dùng linh lực Luyện Khí yếu ớt để đánh gãy rễ cây. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn nhẫn, tầm mắt ghim chặt vào ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen đang nằm im lìm trên đan điền. Thứ quỷ dị này vừa phong bế linh lực của hắn, nhưng cũng mang theo lực lượng thôn phệ cực đoan từ tàn dư trận văn hoàng kim.
Muốn hút sinh cơ của gia tộc ta, vậy xem ngươi có nuốt trôi được ngọn lửa này không.
Lâm Mặc thầm rít lên trong lòng. Thay vì tiếp tục dùng thần thức chặt đứt tử khí, hắn đột ngột đảo chiều ý niệm. Sợi chỉ thần thức cuốn lấy một luồng hắc khí vừa tràn qua ranh giới phòng thủ, không màng đến sự ăn mòn tàn khốc mà hung hăng kéo tuột nó đâm thẳng vào vị trí của ấn chú bán nguyệt. Quyết định điên rồ này chẳng khác nào dẫn lửa thiêu thân, lấy chính nhục thể của mình làm chiến trường cho hai cỗ lực lượng hồng hoang cắn xé.
Ngay khi luồng tử khí đầu tiên chạm vào lớp da thịt trên đan điền, ấn chú bán nguyệt lập tức phát sáng rực rỡ. Đạo phù văn nửa đỏ nửa đen dường như cảm nhận được sự khiêu khích, lập tức tỏa ra nhiệt độ nóng chảy như dung nham để cắn nuốt kẻ xâm nhập. Một tiếng xèo xèo rợn người vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Vùng da quanh đan điền của Lâm Mặc cháy đen thành than, kinh mạch vốn đã rạn nứt nay trực tiếp đứt đoạn thêm ba tấc.
Cơn đau thấu tủy khiến toàn thân hắn co giật kịch liệt, bọt mép trào ra lẫn với máu loãng. Thế nhưng, cái giá thảm khốc này lại đem đến hiệu quả rõ rệt đến đáng sợ. Ấn chú bán nguyệt như một con thú hoang bị đánh thức, không chỉ cắn nuốt luồng tử khí mồi nhử mà còn bộc phát ra một lực hút kinh nhân. Nó biến đan điền của Lâm Mặc thành một vòng xoáy khổng lồ, cưỡng chế đoạt lấy toàn bộ hắc khí đang trào ngược trên những sợi rễ lục lam.
Áp lực trong lồng ngực giảm bớt, Mộc Bản Nguyên cuối cùng cũng thoát khỏi sự kìm kẹp. Hạt giống lục lam rực sáng, dồn toàn bộ sinh cơ còn sót lại thúc đẩy những rễ cây nhỏ li ti. Đám rễ này không còn bị cản trở, như những mũi khoan bằng ngọc thạch đồng loạt cắm phập vào sâu bên trong lõi của đoạn rễ Tử Trúc khô héo trên bệ đá. Âm thanh nứt vỡ giòn giã vang lên liên hồi, trận văn ký sinh ẩn giấu bên dưới lớp vỏ sần sùi màu tím sẫm bị sinh cơ mạnh mẽ cưỡng chế xé rách.
Ngay khoảnh khắc trận văn vỡ vụn, lớp vỏ ngoài của đoạn rễ tà ác nứt toác làm đôi. Từ bên trong lõi cây mục rỗng, tử khí đột ngột tiêu tán, để lộ ra một khoảng không gian chật hẹp được bao bọc bởi lớp linh tuyến mỏng manh. Một mảnh ngọc giản màu xám tro từ từ rơi ra, nện xuống mặt đá phát ra tiếng lạch cạch khô khốc.
Lâm Mặc thở dốc, hai mắt rủ xuống nhìn chằm chằm vào vật thể vừa xuất hiện. Hắn cố gắng gượng ép một tia thần thức mỏng manh xẹt qua bề mặt ngọc giản. Chỉ một cái chạm nhẹ, nhịp tim đang đập loạn của hắn bỗng chốc đình trệ. Dao động thần thức lưu lại trên mảnh ngọc giản kia không thuộc về lão quái vật, cũng không mang sát ý của thanh kiếm cổ. Khí tức trầm ổn, mang theo hơi thở mộc linh thanh thuần quen thuộc đến mức khiến hốc mắt hắn nóng rực, rõ ràng là bản mệnh khí tức của vị gia chủ đời trước Lâm gia, người được cho là đã thần hồn câu diệt trong một lần thám hiểm mười năm về trước.
cân nện thẳng vào mi tâm. Một phần ba thần hồn nháy mắt bị tử khí cắn nuốt, hóa thành vô số ảo ảnh oan hồn gào thét trong thức hải. Lâm Mặc phun ra một ngụm máu đen, thất khiếu đồng loạt rỉ máu, nhưng nhát đao thần thức dốc cạn toàn lực kia rốt cuộc cũng chém đứt được tia liên hệ đầu tiên giữa tử khí và kinh mạch. Cơn đau âm ỉ từ sâu trong linh hồn khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi, cả cơ thể lảo đảo lùi lại nửa bước, dẫm lên những mảnh vụn của vách đá.
Nhưng hắn chưa kịp thở dốc, ấn chú bán nguyệt đang nằm im lìm nơi đan điền bỗng nhiên sinh ra biến hóa. Cảm nhận được lượng tử khí nồng đậm vừa rò rỉ từ đoạn rễ khô héo, một nửa màu đen trên ấn chú đột ngột bừng sáng, tỏa ra nhiệt độ lạnh lẽo thấu xương. Nó hoàn toàn phớt lờ sự sống chết của túc chủ, trực tiếp tạo ra một cỗ lực thôn phệ cực kỳ bá đạo, điên cuồng hút lấy cả tử khí đang lượn lờ bên ngoài lẫn sinh cơ từ Mộc Bản Nguyên bên trong.
Hai luồng sức mạnh ngập tràn tính hủy diệt mang thuộc tính trái ngược bị cưỡng ép kéo vào đan điền đã rạn nứt của Lâm Mặc. Nơi ấn chú ngự trị, da thịt hắn bắt đầu cháy đen, bốc lên mùi khét lẹt, rồi lại được sinh cơ dồi dào từ Mộc Bản Nguyên cưỡng ép chữa lành. Quá trình hủy diệt và tái sinh diễn ra liên tục chỉ trong vài nhịp thở, tạo thành một vòng tuần hoàn tàn khốc biến thân thể hắn thành một lò luyện đan bất đắc dĩ.
Trong cơn đau xé rách ý thức, một đoạn ký ức tàn khuyết mang theo oán niệm ngập trời từ đoạn rễ khô héo mượn theo đường dẫn của tử khí xông thẳng vào óc hắn. Bức màn bí mật che đậy hàng trăm năm qua cuối cùng cũng bị xé toạc.
Cội Tử Trúc trên đỉnh núi vốn dĩ không phải là thần vật hộ tộc mang lại phúc trạch cho Lâm gia. Nó thực chất là một cái trận nhãn ký sinh, được cắm thẳng vào linh mạch cấp hai từ thời điểm lập tộc để không ngừng bòn rút số mệnh, sinh cơ của vạn vật trên núi. Mà lúc này, ấn chú bán nguyệt đang lợi dụng sự bạo động của Mộc Bản Nguyên để biến cơ thể hắn thành một cái bình chứa mới, ép hắn thay thế gốc Tử Trúc khô héo trên bệ đá kia làm lõi trận. Nếu quá trình dung hợp này hoàn tất, hắn sẽ vĩnh viễn bị giam cầm ở đáy vực, hóa thành chất dinh dưỡng cung cấp năng lượng cho tà trận thẳng đến khi hồn bay phách lạc.
Không thể ngồi chờ chết.
Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, dùng cơn đau nhói truyền đến từ khoang miệng để duy trì một tia thanh minh cuối cùng. Linh lực đã cạn kiệt, pháp bảo không có trong tay, thứ duy nhất hắn có thể lợi dụng lúc này chính là tàn dư sát khí diệt ma từ thanh kiếm cổ vẫn còn vương lại trong máu huyết.
Hắn vươn bàn tay phải đang run rẩy kịch liệt, dùng hai ngón tay dính đầy hắc huyết của chính mình, lấy da thịt trước ngực làm bùa giấy, lấy máu tươi làm chu sa. Từng nét trận văn phong ấn xiêu vẹo nhưng mang đậm sát khí diệt ma chậm rãi được vẽ ra, bao quanh lấy ấn chú bán nguyệt đang tỏa sáng rực rỡ.
Mỗi một nét vẽ hạ xuống, Lâm Mặc lại cảm nhận rõ ràng tuổi thọ và căn cơ tu luyện của mình bị tước đoạt đi một phần. Tóc đen hai bên thái dương lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được chuyển sang màu hoa râm, làn da căng bóng cũng bắt đầu xuất hiện nếp nhăn của sự lão hóa. Hắn đang dùng chính thọ nguyên của mình để bù đắp cho sự thiếu hụt linh lực, mượn sát ý của thanh kiếm cổ để áp chế sự thôn phệ của tà trận.
Phá cho ta!
Hắn gầm lên một tiếng khô khốc trong cổ họng. Huyết phù trước ngực vừa thành hình liền bốc cháy dữ dội, hóa thành một đạo kim quang mang theo sát ý cực đoan đâm thẳng vào trung tâm ấn chú bán nguyệt.
Sự cân bằng quỷ dị giữa sinh cơ và tử khí đang giao tranh lập tức bị phá vỡ hoàn toàn. Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong cơ thể Lâm Mặc, lực lượng phản chấn cuồng bạo trực tiếp đánh gãy ba cái xương sườn của hắn, đâm thủng phế phủ. Hắn phun ra một ngụm sương máu lớn, cả người như bao tải rách gục ngã xuống mặt đất lạnh lẽo đầy đá vụn.
Ấn chú bán nguyệt bị huyết phù mang sát khí diệt ma đè ép, tạm thời đình chỉ quá trình thôn phệ, nhưng nó đã biến dị thành một cái bớt hình thoi quỷ dị khắc sâu vào đan điền. Một nửa cái bớt rực rỡ sắc xanh mộc linh dồi dào sinh cơ, một nửa lại tản ra hắc khí u ám lạnh lẽo, hoàn toàn phong bế con đường vận chuyển linh khí của hắn.
Cùng lúc đó, vì mất đi sự liên kết cưỡng chế từ ấn chú, đoạn rễ Tử Trúc khô héo trên bệ đá không chịu nổi sự cắn trả của trận pháp liền phát ra những tiếng vỡ vụn giòn giã. Lớp vỏ tím sẫm nứt toác thành từng mảnh nhỏ rơi lả tả xuống đất, tử khí bao trùm cũng theo đó mà tiêu tán dần.
Lâm Mặc ôm lấy lồng ngực đau nhức, khó khăn ngẩng đầu nhìn về phía bệ đá. Nơi lớp vỏ cây vừa rụng xuống, thứ được giấu kín bên trong lõi cây suốt mấy trăm năm qua rốt cuộc cũng lộ ra hình dáng thật sự. Đó không phải là lõi gỗ bồi dưỡng linh khí, mà là một khối tủy cốt trắng hếu đã hóa thạch. Trên bề mặt đoạn xương cốt tản ra uy áp hoang cổ ấy, chi chít những dòng danh tự được khắc bằng máu tươi, ghi lại sinh thần bát tự quen thuộc đến rợn người.
cân đập trúng. Thần hồn chấn động kịch liệt, thất khiếu Lâm Mặc đồng loạt ứa ra những vệt máu đen ngòm, tầm nhìn tức khắc bị bóng tối đặc quánh bao phủ. Thế nhưng, nhát chém vô hình được ngưng tụ từ toàn bộ thần thức Luyện Khí viên mãn đã thành công chặt đứt sợi xích liên kết giữa tử khí và kinh mạch của hắn. Luồng khói đen mang theo hàn khí thấu xương khựng lại giữa không trung, mất đi mục tiêu dẫn đường trong một phần mười cái chớp mắt. Chỉ cần một khoảnh khắc ngắn ngủi này, Lâm Mặc đã giành lại được một tia quyền khống chế nhục thân đang tê liệt.
Không lùi bước, cũng không bận tâm đến cội Tử Trúc khô héo đang điên cuồng bạo động trên bệ đá, hắn dồn chút sinh lực tàn tạ cuối cùng vào cánh tay phải. Kẻ địch muốn biến hắn thành trận nhãn, dùng cơ thể hắn làm cầu nối để rút cạn linh mạch Lâm gia, vậy hắn sẽ tự tay hủy đi cái danh ngạch này. Bàn tay đầy thương tích, nơi vẫn còn vương lại bãi máu chứa tàn dư sát khí diệt ma hoàng kim từ thanh kiếm cổ, đột ngột vung lên. Hắn không nhắm vào bệ đá hay đoạn rễ ma quái, mà hung hăng ấn thẳng lòng bàn tay đầy máu tươi của chính mình xuống đan điền.
Chát!
Sát khí diệt ma bá đạo mang theo ý chí trừ tà viễn cổ đánh thẳng vào ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen đang xoay tròn. Hai luồng lực lượng cực đoan chạm mặt tựa như nước lạnh đổ vào chảo dầu sôi. Một tiếng xèo xèo sắc lẹm vang lên, kèm theo đó là luồng sáng vàng kim chói lóa bùng nổ ngay dưới lớp da thịt hắn. Lâm Mặc mượn thuộc tính chí dương chí cương của tàn dư trận văn hoàng kim để cưỡng ép can thiệp vào quá trình tuần hoàn của ấn chú. Quỹ đạo xoay tròn tinh vi của ấn bán nguyệt lập tức đình trệ, hai luồng sinh tử khí bên trong mất đi sự cân bằng liền quay sang cắn xé lẫn nhau, xé rách lớp vỏ bọc hoàn hảo mà tà trận vừa cất công tạo dựng.
Cái giá phải trả cho quyết định tự hủy này đến ngay tức khắc. Khí hải đan điền của Lâm Mặc phát ra một tiếng nứt giòn giã, linh khí Luyện Khí tầng chín vốn đã khô cạn nay triệt để sụp đổ. Vô số vòng xoáy linh lực hỗn loạn bùng phát, như những lưỡi dao nhỏ xé rách ba mươi sáu đường kinh mạch chính yếu. Hắn ho ra liên tiếp ba ngụm máu tươi bầm đen, sắc mặt trắng bệch như giấy bồi, tu vi nháy mắt tụt dốc không phanh xuống Luyện Khí tầng sáu, căn cơ tổn hại nghiêm trọng. Nhưng đổi lại, sợi dây liên kết ép buộc hắn dung hợp với tà trận đã bị bẻ gãy hoàn toàn.
Mất đi nguồn sinh cơ duy trì, vô số sợi rễ lục lam đang cắm trên bệ đá nháy mắt khô héo rồi vỡ vụn thành từng dải tro tàn. Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong tâm mạch phát ra một tiếng vù vù bứt rứt, dường như cực kỳ không cam lòng nhưng đành phải thu mình lại thành một điểm sáng mờ nhạt, lặn sâu vào tận cùng màng tim để tự phong ấn, tránh né dư âm vụ nổ. Không còn vật chủ thay thế để trung hòa, cỗ tử khí lỏng quanh bệ đá hoàn toàn mất kiểm soát. Đoạn rễ Tử Trúc tím sẫm bỗng nhiên phình to gấp ba lần, bề mặt sần sùi nứt toác, bắn ra những đạo gợn sóng đen ngòm mang tính ăn mòn cực mạnh đánh úp ra bốn phương tám hướng.
Không gian dưới đáy vực rung chuyển dữ dội. Vách đá xung quanh không chịu nổi sức ép của tà khí, bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn, đá tảng ầm ầm rơi rụng. Sự tàn phá này trực tiếp lột bỏ lớp ngụy trang cuối cùng của địa hình, để lộ ra những đường vân linh mạch cấp hai của Lâm gia đang thoi thóp phát sáng yếu ớt, bám chặt vào vách đất xám xịt. Tử khí không thể dung nhập vào cơ thể Lâm Mặc liền chuyển hướng, hóa thành hàng ngàn con hắc xà háu đói, điên cuồng lao thẳng vào những đường vân linh mạch mỏng manh kia, chuẩn bị cắn nuốt tia hi vọng cuối cùng của toàn tộc.
Cùng lúc đó, biến số chân chính mới thực sự giáng lâm. Bệ đá cổ xưa dưới cội Tử Trúc khô héo không chịu nổi lực cắn xé của tà khí, đột ngột nứt toác làm đôi với một tiếng vang trầm đục. Từ trong khe nứt sâu hoắm tỏa ra mùi rêu phong và hủ bại, một bàn tay khô khốc, quấn đầy những dải băng rỉ sét vươn ra, gắt gao bám lấy mép đá. Mười ngón tay gầy guộc cắm ngập vào tảng đá cứng rắn như đâm vào đậu hũ. Một cỗ uy áp vượt xa Trúc Cơ kỳ, mang theo sự tà ác tàn khuyết quét qua không gian đáy vực, nương theo dư âm của tiếng chuông đồng báo động trên đỉnh núi mà ghim chặt lấy thân ảnh đang trọng thương của Lâm Mặc.
Cơn đau xé rách lục phủ ngũ tạng ập đến khiến Lâm Mặc suýt cắn nát môi dưới. Lớp áo gai rách rưới trên người nháy mắt bị máu tươi nhuộm thành một màu đỏ sẫm tanh tưởi. Hắn muốn giơ tay chặt đứt những dị vật đang bám rễ trong cơ thể mình, nhưng kinh mạch toàn thân đã bị ấn chú bán nguyệt gắt gao phong tỏa. Thêm vào đó, sự bạo động của Mộc Bản Nguyên đã hoàn toàn tước đoạt quyền khống chế nhục thể của hắn, biến hắn thành một nhịp cầu nối bất đắc dĩ.
Đầu rễ lục lam vừa chạm vào lớp vỏ tím sẫm của đoạn Tử Trúc khô héo, một tiếng xèo xèo chói tai tựa như mỡ lợn ném vào chảo lửa liền vang lên. Tử khí hóa lỏng vốn đang lượn lờ quanh bệ đá lập tức sinh ra phản phệ. Từng luồng khói đen đặc quánh, mang theo sự lạnh lẽo thấu xương men theo sợi rễ lục lam, điên cuồng trào ngược về phía cơ thể Lâm Mặc.
Sinh cơ bừng bừng và tử khí u ám lấy lồng ngực hắn làm chiến trường, không chút kiêng dè mà trực tiếp va chạm. Đan điền cạn kiệt của hắn phát ra những tiếng nứt rạn rợn người, tựa như đồ sứ sắp vỡ vụn. Không gian dưới đáy vực bị ép tới vặn vẹo, đá vụn xung quanh bệ đá chưa kịp rơi xuống đã bị nghiền thành bột mịn. Lâm Mặc hiểu rõ, với tu vi Luyện Khí tầng chín yếu ớt hiện tại, chỉ cần một tia tử khí thuần túy kia tràn vào tâm mạch, huyết nhục của hắn sẽ lập tức hóa thành vũng máu loãng, ngay cả cơ hội làm quỷ tu cũng không còn.
Không thể để chúng tùy ý giao phong trên thân thể mình!
Lâm Mặc cắn chặt răng, cưỡng ép thu nhiếp tâm thần đang chao đảo trong biển máu. Thể xác bất động, linh lực khô kiệt, thứ duy nhất hắn còn có thể vung động lúc này là thần thức. Nhờ vào vô số lần mài giũa khi tinh luyện Tử Trúc Linh Dịch, thần thức của hắn vốn đã cô đọng và sắc bén hơn tu sĩ Luyện Khí viên mãn bình thường một bậc. Hắn ngưng tụ toàn bộ ý niệm thành một thanh đao vô hình, nhắm thẳng vào luồng tử khí đang hung hãn tràn tới dọc theo sợi rễ mà chém xuống.
Phập!
Thần thức va chạm với tử khí, đầu óc Lâm Mặc như bị búa tạ ngàn cân hung hăng nện trúng. Thất khiếu đồng loạt rỉ ra những vệt máu đen ngòm. Màng nhĩ truyền đến tiếng ong ong đinh tai nhức óc, tầm nhìn hoàn toàn bị nhuộm trong một màu đỏ quạch. Nhưng đổi lại, luồng khói đen mang theo tính ăn mòn quả thực bị khựng lại nửa nhịp thở.
Lợi dụng khe hở ngắn ngủi như tia lửa xẹt qua này, hắn không ngu ngốc dùng thần thức đi cắt đứt liên kết giữa Mộc Bản Nguyên và đoạn rễ chết. Hắn biết rõ lực lượng của mình căn bản như muối bỏ bể trước hai luồng khí tức cổ xưa này. Thay vào đó, hắn dồn dặn chút thần thức còn lại, bọc lấy một giọt tinh huyết nơi đầu quả tim, mang theo ý chí quyết tuyệt cưỡng chế đẩy ngược vào bên trong hạt giống Mộc Bản Nguyên đang điên cuồng.
Nuốt thì phải tuần tự, ngươi muốn chết no, nhưng Lâm mỗ chưa muốn bồi táng!
Giọt tinh huyết mang theo sát ý và khát vọng sống mãnh liệt của chủ nhân hung hăng đập vào hạt giống lục lam. Mộc Bản Nguyên hơi chấn động, ánh sáng xanh lam chớp lóe liên tục. Tốc độ cắn nuốt thô bạo rốt cuộc cũng bị áp chế chậm lại. Những sợi rễ đang cắm phập trên bệ đá bắt đầu co rút, phân hóa thành hàng trăm nhánh nhỏ li ti hơn. Chúng không còn điên cuồng hút lấy toàn bộ tử khí vào người Lâm Mặc, mà chuyển sang tước đoạt từng tia nhỏ xíu, cẩn thận lọc qua một tầng ánh sáng xanh nhạt ngay tại bề mặt bệ đá trước khi truyền về lồng ngực hắn.
Cục diện giằng co sinh tử tạm thời được thiết lập, nhưng cái giá phải trả vô cùng đắt đỏ. Thọ nguyên và khí huyết của Lâm Mặc đang bốc hơi theo từng nhịp thở dốc. Làn da hắn nhanh chóng khô chùng lại, mất đi độ bóng bẩy của tu sĩ, tóc đen bên thái dương bắt đầu điểm những sợi bạc trắng xơ xác.
Ngay khi hắn định tìm cách mượn lực đẩy của rễ cây để lùi ra khỏi tầm ảnh hưởng của bệ đá, đoạn rễ Tử Trúc khô héo đột ngột nứt toác ra một khe hở lớn chạy dọc thân. Từ sâu trong lõi gỗ mục nát tản mát ra mùi hôi thối, một vệt sáng màu ám kim bất thần lóe lên. Vệt sáng này xé rách màn đêm dưới đáy vực, không hề mang theo tà khí, mà lại tỏa ra dao động trận pháp cực kỳ quen thuộc, hoàn toàn đồng nguyên với hộ tộc đại trận cấp hai của Lâm gia trên đỉnh Tử Trúc Lĩnh.
Ánh mắt Lâm Mặc ngưng trọng đến cực điểm, hô hấp cũng theo đó mà đình trệ. Đoạn rễ này không phải bị tà vật từ bên ngoài làm cho ô nhiễm. Nó vốn dĩ là một cái trận nhãn sống đã bị cao nhân cố tình chôn sâu dưới lòng đất Nam Cương từ hàng trăm năm trước, dùng để mượn tử khí cắn nuốt sinh cơ, trấn áp thứ gì đó còn đáng sợ hơn ở bên dưới khe nứt địa mạch. Và hiện tại, sự tham lam của Mộc Bản Nguyên vừa vô tình chọc thủng lớp vỏ bọc cuối cùng của cái phong ấn ấy.
cân đập mạnh. Tầm nhìn của hắn nhòe đi trong huyết thủy, thất khiếu đồng loạt ứa ra những vệt máu đen ngòm, nhưng luồng tử khí lạnh lẽo kia thực sự khựng lại giữa không trung. Nửa nhịp thở ngắn ngủi này chính là ranh giới sinh tử mà hắn vừa đánh đổi bằng một phần ba lực lượng thần hồn. Trong đầu hắn truyền đến tiếng ong ong chát chúa, thức hải rung chuyển dữ dội tựa như mặt hồ hứng trọn một tảng đá lớn. Tuy nhiên, Lâm Mặc không dám buông lỏng, hắn cưỡng ép thu hẹp thần thức đang tán loạn lại thành một sợi chỉ mỏng, men theo đường rễ cây tàn tạ cẩn thận thăm dò vào lõi của sự va chạm.
Dưới sự quan sát của thần thức, hắn phát hiện ra một sự thật kinh tởm. Tử khí vây quanh đoạn rễ khô héo kia không hề tấn công vô đích, chúng đang kết thành từng vòng trận văn nhỏ li ti, thuận theo những sợi rễ lục lam của Mộc Bản Nguyên để bòn rút sinh cơ. Cội Tử Trúc dưới đáy vực này căn bản không phải là vật chết thông thường, mà là một trận nhãn ký sinh đã được ai đó cố tình cắm rễ vào địa mạch, dùng để hút cạn số mệnh của vạn vật xung quanh.
Nếu cứ tiếp tục giằng co bằng thần thức, không tới mười nhịp thở, Mộc Bản Nguyên sẽ bị hút khô, còn thân xác hắn sẽ biến thành chất dinh dưỡng tế bái cho bệ đá. Hắn không thể lùi, cũng không thể dùng linh lực Luyện Khí yếu ớt để đánh gãy rễ cây. Ánh mắt Lâm Mặc lóe lên một tia tàn nhẫn, tầm mắt ghim chặt vào ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen đang nằm im lìm trên đan điền. Thứ quỷ dị này vừa phong bế linh lực của hắn, nhưng cũng mang theo lực lượng thôn phệ cực đoan từ tàn dư trận văn hoàng kim.
Muốn hút sinh cơ của gia tộc ta, vậy xem ngươi có nuốt trôi được ngọn lửa này không.
Lâm Mặc thầm rít lên trong lòng. Thay vì tiếp tục dùng thần thức chặt đứt tử khí, hắn đột ngột đảo chiều ý niệm. Sợi chỉ thần thức cuốn lấy một luồng hắc khí vừa tràn qua ranh giới phòng thủ, không màng đến sự ăn mòn tàn khốc mà hung hăng kéo tuột nó đâm thẳng vào vị trí của ấn chú bán nguyệt. Quyết định điên rồ này chẳng khác nào dẫn lửa thiêu thân, lấy chính nhục thể của mình làm chiến trường cho hai cỗ lực lượng hồng hoang cắn xé.
Ngay khi luồng tử khí đầu tiên chạm vào lớp da thịt trên đan điền, ấn chú bán nguyệt lập tức phát sáng rực rỡ. Đạo phù văn nửa đỏ nửa đen dường như cảm nhận được sự khiêu khích, lập tức tỏa ra nhiệt độ nóng chảy như dung nham để cắn nuốt kẻ xâm nhập. Một tiếng xèo xèo rợn người vang lên giữa không gian tĩnh lặng. Vùng da quanh đan điền của Lâm Mặc cháy đen thành than, kinh mạch vốn đã rạn nứt nay trực tiếp đứt đoạn thêm ba tấc.
Cơn đau thấu tủy khiến toàn thân hắn co giật kịch liệt, bọt mép trào ra lẫn với máu loãng. Thế nhưng, cái giá thảm khốc này lại đem đến hiệu quả rõ rệt đến đáng sợ. Ấn chú bán nguyệt như một con thú hoang bị đánh thức, không chỉ cắn nuốt luồng tử khí mồi nhử mà còn bộc phát ra một lực hút kinh nhân. Nó biến đan điền của Lâm Mặc thành một vòng xoáy khổng lồ, cưỡng chế đoạt lấy toàn bộ hắc khí đang trào ngược trên những sợi rễ lục lam.
Áp lực trong lồng ngực giảm bớt, Mộc Bản Nguyên cuối cùng cũng thoát khỏi sự kìm kẹp. Hạt giống lục lam rực sáng, dồn toàn bộ sinh cơ còn sót lại thúc đẩy những rễ cây nhỏ li ti. Đám rễ này không còn bị cản trở, như những mũi khoan bằng ngọc thạch đồng loạt cắm phập vào sâu bên trong lõi của đoạn rễ Tử Trúc khô héo trên bệ đá. Âm thanh nứt vỡ giòn giã vang lên liên hồi, trận văn ký sinh ẩn giấu bên dưới lớp vỏ sần sùi màu tím sẫm bị sinh cơ mạnh mẽ cưỡng chế xé rách.
Ngay khoảnh khắc trận văn vỡ vụn, lớp vỏ ngoài của đoạn rễ tà ác nứt toác làm đôi. Từ bên trong lõi cây mục rỗng, tử khí đột ngột tiêu tán, để lộ ra một khoảng không gian chật hẹp được bao bọc bởi lớp linh tuyến mỏng manh. Một mảnh ngọc giản màu xám tro từ từ rơi ra, nện xuống mặt đá phát ra tiếng lạch cạch khô khốc.
Lâm Mặc thở dốc, hai mắt rủ xuống nhìn chằm chằm vào vật thể vừa xuất hiện. Hắn cố gắng gượng ép một tia thần thức mỏng manh xẹt qua bề mặt ngọc giản. Chỉ một cái chạm nhẹ, nhịp tim đang đập loạn của hắn bỗng chốc đình trệ. Dao động thần thức lưu lại trên mảnh ngọc giản kia không thuộc về lão quái vật, cũng không mang sát ý của thanh kiếm cổ. Khí tức trầm ổn, mang theo hơi thở mộc linh thanh thuần quen thuộc đến mức khiến hốc mắt hắn nóng rực, rõ ràng là bản mệnh khí tức của vị gia chủ đời trước Lâm gia, người được cho là đã thần hồn câu diệt trong một lần thám hiểm mười năm về trước.
cân nện thẳng vào mi tâm. Một phần ba thần hồn nháy mắt bị tử khí cắn nuốt, hóa thành vô số ảo ảnh oan hồn gào thét trong thức hải. Lâm Mặc phun ra một ngụm máu đen, thất khiếu đồng loạt rỉ máu, nhưng nhát đao thần thức dốc cạn toàn lực kia rốt cuộc cũng chém đứt được tia liên hệ đầu tiên giữa tử khí và kinh mạch. Cơn đau âm ỉ từ sâu trong linh hồn khiến tầm nhìn của hắn nhòe đi, cả cơ thể lảo đảo lùi lại nửa bước, dẫm lên những mảnh vụn của vách đá.
Nhưng hắn chưa kịp thở dốc, ấn chú bán nguyệt đang nằm im lìm nơi đan điền bỗng nhiên sinh ra biến hóa. Cảm nhận được lượng tử khí nồng đậm vừa rò rỉ từ đoạn rễ khô héo, một nửa màu đen trên ấn chú đột ngột bừng sáng, tỏa ra nhiệt độ lạnh lẽo thấu xương. Nó hoàn toàn phớt lờ sự sống chết của túc chủ, trực tiếp tạo ra một cỗ lực thôn phệ cực kỳ bá đạo, điên cuồng hút lấy cả tử khí đang lượn lờ bên ngoài lẫn sinh cơ từ Mộc Bản Nguyên bên trong.
Hai luồng sức mạnh ngập tràn tính hủy diệt mang thuộc tính trái ngược bị cưỡng ép kéo vào đan điền đã rạn nứt của Lâm Mặc. Nơi ấn chú ngự trị, da thịt hắn bắt đầu cháy đen, bốc lên mùi khét lẹt, rồi lại được sinh cơ dồi dào từ Mộc Bản Nguyên cưỡng ép chữa lành. Quá trình hủy diệt và tái sinh diễn ra liên tục chỉ trong vài nhịp thở, tạo thành một vòng tuần hoàn tàn khốc biến thân thể hắn thành một lò luyện đan bất đắc dĩ.
Trong cơn đau xé rách ý thức, một đoạn ký ức tàn khuyết mang theo oán niệm ngập trời từ đoạn rễ khô héo mượn theo đường dẫn của tử khí xông thẳng vào óc hắn. Bức màn bí mật che đậy hàng trăm năm qua cuối cùng cũng bị xé toạc.
Cội Tử Trúc trên đỉnh núi vốn dĩ không phải là thần vật hộ tộc mang lại phúc trạch cho Lâm gia. Nó thực chất là một cái trận nhãn ký sinh, được cắm thẳng vào linh mạch cấp hai từ thời điểm lập tộc để không ngừng bòn rút số mệnh, sinh cơ của vạn vật trên núi. Mà lúc này, ấn chú bán nguyệt đang lợi dụng sự bạo động của Mộc Bản Nguyên để biến cơ thể hắn thành một cái bình chứa mới, ép hắn thay thế gốc Tử Trúc khô héo trên bệ đá kia làm lõi trận. Nếu quá trình dung hợp này hoàn tất, hắn sẽ vĩnh viễn bị giam cầm ở đáy vực, hóa thành chất dinh dưỡng cung cấp năng lượng cho tà trận thẳng đến khi hồn bay phách lạc.
Không thể ngồi chờ chết.
Lâm Mặc cắn nát đầu lưỡi, dùng cơn đau nhói truyền đến từ khoang miệng để duy trì một tia thanh minh cuối cùng. Linh lực đã cạn kiệt, pháp bảo không có trong tay, thứ duy nhất hắn có thể lợi dụng lúc này chính là tàn dư sát khí diệt ma từ thanh kiếm cổ vẫn còn vương lại trong máu huyết.
Hắn vươn bàn tay phải đang run rẩy kịch liệt, dùng hai ngón tay dính đầy hắc huyết của chính mình, lấy da thịt trước ngực làm bùa giấy, lấy máu tươi làm chu sa. Từng nét trận văn phong ấn xiêu vẹo nhưng mang đậm sát khí diệt ma chậm rãi được vẽ ra, bao quanh lấy ấn chú bán nguyệt đang tỏa sáng rực rỡ.
Mỗi một nét vẽ hạ xuống, Lâm Mặc lại cảm nhận rõ ràng tuổi thọ và căn cơ tu luyện của mình bị tước đoạt đi một phần. Tóc đen hai bên thái dương lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được chuyển sang màu hoa râm, làn da căng bóng cũng bắt đầu xuất hiện nếp nhăn của sự lão hóa. Hắn đang dùng chính thọ nguyên của mình để bù đắp cho sự thiếu hụt linh lực, mượn sát ý của thanh kiếm cổ để áp chế sự thôn phệ của tà trận.
Phá cho ta!
Hắn gầm lên một tiếng khô khốc trong cổ họng. Huyết phù trước ngực vừa thành hình liền bốc cháy dữ dội, hóa thành một đạo kim quang mang theo sát ý cực đoan đâm thẳng vào trung tâm ấn chú bán nguyệt.
Sự cân bằng quỷ dị giữa sinh cơ và tử khí đang giao tranh lập tức bị phá vỡ hoàn toàn. Một tiếng nổ trầm đục vang lên ngay trong cơ thể Lâm Mặc, lực lượng phản chấn cuồng bạo trực tiếp đánh gãy ba cái xương sườn của hắn, đâm thủng phế phủ. Hắn phun ra một ngụm sương máu lớn, cả người như bao tải rách gục ngã xuống mặt đất lạnh lẽo đầy đá vụn.
Ấn chú bán nguyệt bị huyết phù mang sát khí diệt ma đè ép, tạm thời đình chỉ quá trình thôn phệ, nhưng nó đã biến dị thành một cái bớt hình thoi quỷ dị khắc sâu vào đan điền. Một nửa cái bớt rực rỡ sắc xanh mộc linh dồi dào sinh cơ, một nửa lại tản ra hắc khí u ám lạnh lẽo, hoàn toàn phong bế con đường vận chuyển linh khí của hắn.
Cùng lúc đó, vì mất đi sự liên kết cưỡng chế từ ấn chú, đoạn rễ Tử Trúc khô héo trên bệ đá không chịu nổi sự cắn trả của trận pháp liền phát ra những tiếng vỡ vụn giòn giã. Lớp vỏ tím sẫm nứt toác thành từng mảnh nhỏ rơi lả tả xuống đất, tử khí bao trùm cũng theo đó mà tiêu tán dần.
Lâm Mặc ôm lấy lồng ngực đau nhức, khó khăn ngẩng đầu nhìn về phía bệ đá. Nơi lớp vỏ cây vừa rụng xuống, thứ được giấu kín bên trong lõi cây suốt mấy trăm năm qua rốt cuộc cũng lộ ra hình dáng thật sự. Đó không phải là lõi gỗ bồi dưỡng linh khí, mà là một khối tủy cốt trắng hếu đã hóa thạch. Trên bề mặt đoạn xương cốt tản ra uy áp hoang cổ ấy, chi chít những dòng danh tự được khắc bằng máu tươi, ghi lại sinh thần bát tự quen thuộc đến rợn người.
cân đập trúng. Thần hồn chấn động kịch liệt, thất khiếu Lâm Mặc đồng loạt ứa ra những vệt máu đen ngòm, tầm nhìn tức khắc bị bóng tối đặc quánh bao phủ. Thế nhưng, nhát chém vô hình được ngưng tụ từ toàn bộ thần thức Luyện Khí viên mãn đã thành công chặt đứt sợi xích liên kết giữa tử khí và kinh mạch của hắn. Luồng khói đen mang theo hàn khí thấu xương khựng lại giữa không trung, mất đi mục tiêu dẫn đường trong một phần mười cái chớp mắt. Chỉ cần một khoảnh khắc ngắn ngủi này, Lâm Mặc đã giành lại được một tia quyền khống chế nhục thân đang tê liệt.
Không lùi bước, cũng không bận tâm đến cội Tử Trúc khô héo đang điên cuồng bạo động trên bệ đá, hắn dồn chút sinh lực tàn tạ cuối cùng vào cánh tay phải. Kẻ địch muốn biến hắn thành trận nhãn, dùng cơ thể hắn làm cầu nối để rút cạn linh mạch Lâm gia, vậy hắn sẽ tự tay hủy đi cái danh ngạch này. Bàn tay đầy thương tích, nơi vẫn còn vương lại bãi máu chứa tàn dư sát khí diệt ma hoàng kim từ thanh kiếm cổ, đột ngột vung lên. Hắn không nhắm vào bệ đá hay đoạn rễ ma quái, mà hung hăng ấn thẳng lòng bàn tay đầy máu tươi của chính mình xuống đan điền.
Chát!
Sát khí diệt ma bá đạo mang theo ý chí trừ tà viễn cổ đánh thẳng vào ấn chú bán nguyệt nửa đỏ nửa đen đang xoay tròn. Hai luồng lực lượng cực đoan chạm mặt tựa như nước lạnh đổ vào chảo dầu sôi. Một tiếng xèo xèo sắc lẹm vang lên, kèm theo đó là luồng sáng vàng kim chói lóa bùng nổ ngay dưới lớp da thịt hắn. Lâm Mặc mượn thuộc tính chí dương chí cương của tàn dư trận văn hoàng kim để cưỡng ép can thiệp vào quá trình tuần hoàn của ấn chú. Quỹ đạo xoay tròn tinh vi của ấn bán nguyệt lập tức đình trệ, hai luồng sinh tử khí bên trong mất đi sự cân bằng liền quay sang cắn xé lẫn nhau, xé rách lớp vỏ bọc hoàn hảo mà tà trận vừa cất công tạo dựng.
Cái giá phải trả cho quyết định tự hủy này đến ngay tức khắc. Khí hải đan điền của Lâm Mặc phát ra một tiếng nứt giòn giã, linh khí Luyện Khí tầng chín vốn đã khô cạn nay triệt để sụp đổ. Vô số vòng xoáy linh lực hỗn loạn bùng phát, như những lưỡi dao nhỏ xé rách ba mươi sáu đường kinh mạch chính yếu. Hắn ho ra liên tiếp ba ngụm máu tươi bầm đen, sắc mặt trắng bệch như giấy bồi, tu vi nháy mắt tụt dốc không phanh xuống Luyện Khí tầng sáu, căn cơ tổn hại nghiêm trọng. Nhưng đổi lại, sợi dây liên kết ép buộc hắn dung hợp với tà trận đã bị bẻ gãy hoàn toàn.
Mất đi nguồn sinh cơ duy trì, vô số sợi rễ lục lam đang cắm trên bệ đá nháy mắt khô héo rồi vỡ vụn thành từng dải tro tàn. Mộc Bản Nguyên ẩn sâu trong tâm mạch phát ra một tiếng vù vù bứt rứt, dường như cực kỳ không cam lòng nhưng đành phải thu mình lại thành một điểm sáng mờ nhạt, lặn sâu vào tận cùng màng tim để tự phong ấn, tránh né dư âm vụ nổ. Không còn vật chủ thay thế để trung hòa, cỗ tử khí lỏng quanh bệ đá hoàn toàn mất kiểm soát. Đoạn rễ Tử Trúc tím sẫm bỗng nhiên phình to gấp ba lần, bề mặt sần sùi nứt toác, bắn ra những đạo gợn sóng đen ngòm mang tính ăn mòn cực mạnh đánh úp ra bốn phương tám hướng.
Không gian dưới đáy vực rung chuyển dữ dội. Vách đá xung quanh không chịu nổi sức ép của tà khí, bắt đầu sụp đổ từng mảng lớn, đá tảng ầm ầm rơi rụng. Sự tàn phá này trực tiếp lột bỏ lớp ngụy trang cuối cùng của địa hình, để lộ ra những đường vân linh mạch cấp hai của Lâm gia đang thoi thóp phát sáng yếu ớt, bám chặt vào vách đất xám xịt. Tử khí không thể dung nhập vào cơ thể Lâm Mặc liền chuyển hướng, hóa thành hàng ngàn con hắc xà háu đói, điên cuồng lao thẳng vào những đường vân linh mạch mỏng manh kia, chuẩn bị cắn nuốt tia hi vọng cuối cùng của toàn tộc.
Cùng lúc đó, biến số chân chính mới thực sự giáng lâm. Bệ đá cổ xưa dưới cội Tử Trúc khô héo không chịu nổi lực cắn xé của tà khí, đột ngột nứt toác làm đôi với một tiếng vang trầm đục. Từ trong khe nứt sâu hoắm tỏa ra mùi rêu phong và hủ bại, một bàn tay khô khốc, quấn đầy những dải băng rỉ sét vươn ra, gắt gao bám lấy mép đá. Mười ngón tay gầy guộc cắm ngập vào tảng đá cứng rắn như đâm vào đậu hũ. Một cỗ uy áp vượt xa Trúc Cơ kỳ, mang theo sự tà ác tàn khuyết quét qua không gian đáy vực, nương theo dư âm của tiếng chuông đồng báo động trên đỉnh núi mà ghim chặt lấy thân ảnh đang trọng thương của Lâm Mặc.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.