Vạn Cổ Thiên Tôn

Chương 38: Giá Chiến

Đăng: 29/08/2026 15:46 6,208 từ 1 lượt đọc


Đêm ngày thứ mười sáu.

Cánh cửa Thanh Mộc Các đã đóng lại từ lâu.

Con phố phía nam Khánh Hải Thành cũng dần mất đi sự náo nhiệt ban ngày. Những cửa hàng hai bên đường lần lượt tắt đèn, chỉ còn vài quán rượu cùng khách điếm vẫn vang lên tiếng người trò chuyện.

Gió từ Vô Tận Hải thổi vào, mang theo hơi lạnh cùng vị mặn nhàn nhạt. Tấm rèm trước cửa Thanh Mộc Các bị gió cuốn lên rồi chậm rãi hạ xuống.

Bên trong đại sảnh, những chiếc kệ từng chất đầy bình ngọc vào buổi sáng đã trống đi hơn phân nửa.

Mấy tiểu nhị đang kiểm kê số hàng còn lại. Có người mệt tới mức hai chân gần như không đứng vững, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên nụ cười.

Hai năm qua, bọn họ đã quá quen với sự yên tĩnh.

Quen với việc cả ngày chỉ có vài người bước vào hỏi giá rồi rời đi. Quen với những chiếc kệ bám bụi và ánh mắt thương hại của người bên Vương Đan Các mỗi khi nhìn sang.

Hôm nay là lần đầu tiên sau rất lâu, bọn họ phải chạy tới chạy lui đến mức không có thời gian uống một ngụm nước.

Nhưng không ai oán trách.

Cảm giác mệt mỏi vì không có việc làm và cảm giác mệt mỏi vì khách quá đông vốn là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Phía sau quầy, Từ Phúc đang ngồi trước quyển sổ mới. Ông cẩn thận ghi lại số linh thạch thu vào, lượng đan dược đã bán cùng phần tiền công thưởng thêm cho mọi người.

Mỗi khi kiểm tra xong một con số, đôi mắt già nua lại sáng thêm một chút. Ông lật sổ từ đầu đến cuối rồi cúi xuống tính lại lần nữa, hoàn toàn không nhận ra Thủy Mạc đã đứng bên cạnh từ lúc nào.

“Từ lão.”

Giọng nói vang lên khiến đầu bút trong tay ông dừng lại.

Thủy Mạc nhìn những con số được viết kín hai trang sổ, vẻ mặt có phần bất đắc dĩ.

“Ông đã tính lần thứ ba rồi.”

Từ Phúc ngẩng đầu. Trên gương mặt vốn nghiêm nghị hiếm khi xuất hiện một tia ngượng ngùng.

“Lão phu chỉ muốn chắc chắn mình không ghi sai.”

“Lần đầu có thể sai, lần thứ hai cũng có thể sai.” Thủy Mạc kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, đầu ngón tay chỉ vào ba con số giống hệt nhau ở cuối trang. “Nhưng ba lần đều ra cùng một kết quả.”

Từ Phúc ho nhẹ, chậm rãi khép quyển sổ lại. Bàn tay ông vẫn đặt trên bìa sổ, như thể chỉ cần buông ra, doanh thu hôm nay sẽ lập tức biến mất.

“Lão phu quản lý Thanh Mộc Các nhiều năm, chưa từng nghĩ có một ngày doanh thu chỉ trong một buổi lại vượt qua hai tháng trước cộng lại.”

Ông nhìn những chiếc kệ gần trống, khóe mắt hiện lên ý cười khó che giấu.

“Khó tránh khỏi có chút không quen.”

Thủy Mạc không phá hỏng niềm vui ấy. Hắn cũng đưa mắt nhìn những người đang bận rộn thu dọn, đợi thêm một lúc mới chậm rãi nhắc nhở:

“Hôm nay khách tới một phần vì tò mò, một phần vì muốn thử đan dược mới. Chỉ dựa vào một ngày náo nhiệt vẫn chưa thể xem là Thanh Mộc Các đã đứng vững.”

Niềm vui trong mắt Từ Phúc dần lắng xuống.

Ông quay đầu nhìn sang phía đối diện con phố. Cửa chính Vương Đan Các đã đóng, nhưng ánh đèn trong phòng sổ sách phía sau vẫn còn sáng.

“Hôm nay bọn họ đã cho người thay y phục tới mua đan dược. Lúc ấy người trong các quá đông, chúng ta không ngăn lại.” Từ Phúc vuốt nhẹ chòm râu, vẻ mặt trở nên nặng nề. “Hiện tại, chỉ sợ Vương Đan Các đã xác nhận được phẩm chất.”

“Ngăn làm gì?”

Thủy Mạc không hề bất ngờ.

“Hồi Nguyên Đan cùng Tiềm Hải Đan đã công khai bày bán. Cho dù hôm nay ngăn được một người, ngày mai bọn họ vẫn có thể đổi sang người khác.”

Hắn bước tới chiếc kệ chính diện, lấy một bình Hồi Nguyên Đan còn sót lại rồi nhẹ nhàng xoay trong tay.

“Vương Đan Các không thể lập tức luyện ra Tiềm Hải Đan. Muốn phản ứng trong thời gian ngắn, bọn họ chỉ có thể bắt đầu từ Hồi Nguyên Đan.”

Suy nghĩ một lát, Từ Phúc đã đoán được phương án dễ thực hiện nhất của đối phương.

“Giảm giá?”

“Khả năng rất lớn.”

Hồi Nguyên Đan là loại đan dược phổ biến, đan phương không hiếm. Vương Đan Các lại có nguồn cung ổn định cùng tài lực vượt xa Thanh Mộc Các.

Chỉ cần bọn họ chấp nhận giảm lợi nhuận, thậm chí bán với giá gần bằng vốn, không ít khách nhân thiếu linh thạch chắc chắn sẽ quay trở lại.

Nếp nhăn giữa hai hàng lông mày Từ Phúc dần sâu hơn.

“Nếu ngày mai bọn họ thật sự hạ giá, chúng ta có cần giảm theo không?”

“Không.”

Thủy Mạc đặt bình ngọc trở lại kệ. Câu trả lời dứt khoát khiến Từ Phúc hơi bất ngờ.

“Ưu đãi viên đầu tiên chỉ dùng trong ngày mở cửa. Từ ngày mai, toàn bộ Hồi Nguyên Đan sẽ bán theo giá Tinh Phẩm bình thường.”

Lần này, Từ Phúc không thể giữ im lặng.

Nếu Vương Đan Các hạ giá trong lúc Thanh Mộc Các vừa kết thúc ưu đãi, khách nhân rất dễ cho rằng nơi này vừa có chút tiếng tăm đã vội vàng nâng giá kiếm lời.

Thủy Mạc đợi ông nói hết mới bình tĩnh giải thích:

“Đan dược của chúng ta là Tinh Phẩm, còn phần lớn Hồi Nguyên Đan của Vương Đan Các chỉ đạt Phàm Phẩm. Chúng ta không thể để người khác dùng giá Phàm Phẩm để định giá hàng Tinh Phẩm.”

Ngày đầu tiên hạ giá chỉ nhằm cho khách nhân tự mình cảm nhận sự khác biệt. Sau khi đã biết chất lượng tốt hơn mà vẫn chỉ muốn mua thứ rẻ nhất, vậy người ấy vốn không phải đối tượng Thanh Mộc Các cần dùng mọi giá để giữ lại.

“Quan trọng hơn…” Thủy Mạc quay đầu nhìn ánh đèn phía Vương Đan Các, ánh mắt dần trở nên sâu hơn. “Nếu đối phương vừa giảm giá, chúng ta lập tức làm theo, chẳng khác nào thừa nhận quy tắc cuộc chơi do bọn họ quyết định.”

Giảm một lần sẽ có lần thứ hai.

Đến cuối cùng, cả hai bên đều không còn lợi nhuận. Kẻ thắng chỉ có thể là người sở hữu nhiều linh thạch hơn.

Mà Vương Gia đang đứng đầu tam đại gia tộc Khánh Hải Thành. Nếu chỉ so sánh tài lực, Thanh Mộc Các hiện tại tuyệt đối không phải đối thủ.

Từ Phúc lặng lẽ suy nghĩ hồi lâu. Sự lo lắng trên gương mặt chậm rãi biến thành vẻ hiểu rõ.

“Bọn họ dùng giá thấp giữ lại những người chỉ quan tâm linh thạch. Chúng ta dùng phẩm chất giữ những người coi trọng dược hiệu.”

“Đúng.”

Khóe môi Thủy Mạc hiện lên một nụ cười rất nhạt.

“Bọn họ bán rẻ, chúng ta bán tốt. Để khách nhân tự mình lựa chọn.”

Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt đang đứng bên mặt hồ, nghe vậy liền chậm rãi lên tiếng:

“Nghe qua rất có khí phách. Không sợ ngày mai Thanh Mộc Các lại không còn khách sao?”

Nhận ra ý trêu chọc trong mắt nàng, Thủy Mạc lập tức truyền âm:

“Nương tử đang lo cho ta?”

“Ta chỉ sợ ngươi vừa kiếm được chút linh thạch đã phải đóng cửa lần nữa.”

“Yên tâm. Cho dù thật sự không có khách, số đan dược còn lại vẫn đủ để ta tặng nàng làm đồ ăn vặt.”

Một tia lôi quang tím nhạt lập tức xuất hiện nơi đầu ngón tay Hi Nguyệt.

Thủy Mạc ho nhẹ, rất tự nhiên thu hồi tâm thần rồi quay sang Từ Phúc.

“Từ lão, chuyện ngoài đại sảnh đã xử lý xong. Chúng ta đi xem hai người dưới hầm.”

Nhắc tới Hà Minh cùng Chu Hàn, vẻ vui mừng trên gương mặt Từ Phúc lập tức biến mất.

Ông đứng dậy, cất quyển sổ vào trong ngực áo.

“Vâng.”

Phía dưới kho hàng Thanh Mộc Các có hai gian hầm nhỏ.

Ban đầu, nơi này được dùng để bảo quản những loại linh dược cần môi trường lạnh và khô. Sau khi cửa hàng sa sút, phần lớn kho hầm bị bỏ trống.

Hiện tại, Hà Minh cùng Chu Hàn bị giam trong hai gian khác nhau. Linh lực của cả hai đều đã bị phong bế, bên ngoài còn có hộ vệ thân tín của Từ Phúc canh giữ.

Khi cánh cửa đá đầu tiên mở ra, một luồng khí ẩm lạnh lập tức truyền tới.

Hà Minh đang ngồi dựa vào tường.

Chỉ qua một ngày, gương mặt vốn còn trẻ của hắn đã trở nên tiều tụy. Nghe thấy tiếng cửa mở, hắn vội vàng ngẩng đầu. Đến khi nhận ra người bước vào là Thủy Mạc, sắc mặt lập tức trắng bệch.

“Thiếu gia…”

Thủy Mạc không tỏ vẻ tức giận, cũng không lên tiếng trách mắng. Hắn chỉ kéo chiếc ghế gỗ duy nhất trong gian hầm tới trước mặt Hà Minh rồi chậm rãi ngồi xuống.

Sự bình tĩnh ấy khiến Hà Minh càng thêm bất an.

Hai bàn tay bị trói phía trước không ngừng siết lại. Chưa đợi Thủy Mạc hỏi, hắn đã cúi đầu giải thích rằng mình chỉ nhận một ít linh thạch, chưa từng muốn thật sự hại người trong các.

“Ngươi đã truyền tin bao lâu?”

Câu hỏi đơn giản khiến Hà Minh im bặt.

Sau một thoáng do dự, hắn mới khàn giọng thú nhận:

“Bốn tháng.”

Bốn tháng trước, Hà Minh thua sạch linh thạch trong sòng bạc, còn mắc nợ một khoản không nhỏ. Đúng lúc hắn đang không biết xoay xở thế nào, tên áo xám chủ động tìm tới, đề nghị trả nợ giúp với điều kiện hắn thỉnh thoảng báo cáo tình hình của Thanh Mộc Các.

Ban đầu, Hà Minh cho rằng cửa hàng đã sắp đóng cửa, những tin tức ấy không có bao nhiêu giá trị. Nhưng sau khi nhận linh thạch lần đầu, yêu cầu của đối phương cũng ngày càng nhiều.

Khách nào từng tới.

Thanh Mộc Các nhập thứ gì.

Từ Phúc gặp những người nào.

Sau khi tiếp quản cửa hàng, Thủy Mạc đã làm những gì.

Tất cả đều phải được báo lại.

Càng kể, giọng Hà Minh càng nhỏ. Đến cuối cùng, hắn gần như không dám nhìn Từ Phúc đang đứng phía sau.

Thủy Mạc lặng lẽ quan sát từng phản ứng của hắn. Đợi lời kể dừng lại, hắn mới hỏi:

“Ngươi biết tên áo xám làm việc cho ai không?”

Hà Minh cúi đầu, do dự trong chốc lát rồi gật đầu.

Có một lần vì tò mò, hắn từng âm thầm đi theo đối phương từ xa và nhìn thấy người kia tiến vào khu vực tiểu viện của Thủy Thanh Diệu.

Vừa nghe tới đây, ánh mắt Từ Phúc lập tức lạnh xuống.

Hà Minh cảm nhận được sự thay đổi phía sau, cả người khẽ run lên. Hắn vội vàng ngẩng đầu, giọng nói mang theo sự hoảng loạn:

“Thiếu gia, ta thật sự chỉ truyền tin. Ta chưa từng bỏ độc, cũng chưa từng cố ý phá hỏng linh dược. Xin ngài cho ta một con đường sống.”

Thủy Mạc không trả lời ngay.

Trong gian hầm chỉ còn tiếng nước nhỏ xuống từ một góc tường. Mỗi âm thanh vang lên đều khiến sắc mặt Hà Minh trắng thêm một phần.

Qua một lúc lâu, Thủy Mạc mới lên tiếng:

“Viết toàn bộ địa điểm liên lạc, thời gian gặp mặt, ám hiệu cùng cách nhận biết người của đối phương ra.”

Hà Minh ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt lập tức xuất hiện một tia hy vọng.

“Chỉ cần lời ngươi nói là thật, ta sẽ không giết ngươi.” Thủy Mạc nhìn thẳng vào hắn, giọng nói vẫn bình tĩnh nhưng không cho phép thương lượng. “Nếu cố ý giấu dù chỉ một chuyện, lời hứa này lập tức không còn giá trị.”

“Ta viết.”

Hà Minh liên tục gật đầu, giống như sợ Thủy Mạc sẽ đổi ý.

“Ta sẽ viết tất cả.”

Từ Phúc ra hiệu cho hộ vệ đưa giấy bút vào. Sau khi nhìn Hà Minh run rẩy cầm bút, hai người mới rời khỏi gian hầm thứ nhất.

Gian bên cạnh yên tĩnh hơn rất nhiều.

Chu Hàn ngồi xếp bằng giữa phòng. Dù linh lực đã bị phong bế, sống lưng hắn vẫn thẳng, sắc mặt cũng không có quá nhiều thay đổi.

Cửa vừa mở, hắn chỉ hơi nâng mắt.

“Cuối cùng cũng tới.”

Thủy Mạc đứng ngoài cửa nhìn hắn một lát rồi mới bước vào.

“Ngươi biết ta sẽ tới?”

“Bắt được người của Vương Gia, ngươi không thể không hỏi.”

Chu Hàn lạnh nhạt đáp, sau đó lại nhắm mắt như thể không có ý tiếp tục.

Thủy Mạc cũng không nóng vội. Hắn kéo ghế ngồi xuống đúng vị trí vừa dùng trong phòng Hà Minh, đầu ngón tay chậm rãi gõ lên tay vịn.

“Hai năm trước, người nào giới thiệu ngươi vào Thanh Mộc Các?”

Chu Hàn không đáp.

Thủy Mạc tiếp tục hỏi về người tiếp nhận tin tức cùng số lượng nội gián trong những sản nghiệp khác của Thủy Gia. Từ đầu đến cuối, Chu Hàn vẫn giữ im lặng.

Chỉ đến khi câu hỏi nhắc tới những người được cài vào các sản nghiệp khác, ngón tay hắn đặt trên đầu gối mới hơi siết lại.

Biến hóa rất nhỏ.

Nhưng Thủy Mạc vẫn nhìn thấy.

Hắn ngừng gõ tay vịn, đôi mắt chậm rãi híp lại.

“Xem ra không chỉ có một mình ngươi.”

Chu Hàn mở mắt. Sự lạnh lẽo trong đó trở nên rõ ràng hơn, nhưng hắn vẫn không phủ nhận hay thừa nhận.

“Ngươi không cần phí lời. Ta đã nhận lệnh của Vương Gia, sẽ không phản bội.”

“Trung thành như vậy?”

Thủy Mạc không chế giễu hắn. Hắn chỉ hơi tựa lưng vào ghế, giọng nói như thuận miệng nhắc tới một chuyện không quan trọng.

“Kho phía Tây là bẫy, ngươi lại mất liên lạc. Chỉ cần người của Vương Gia không quá ngu ngốc, bọn họ đều đã đoán được ngươi bị bắt.”

Bàn tay Chu Hàn vẫn đặt yên trên đầu gối.

Nhưng khi câu nói tiếp theo vang lên, những ngón tay ấy lập tức siết chặt hơn.

“Đã qua một ngày.” Thủy Mạc nhìn thẳng hắn. “Không có ai tới cứu ngươi.”

Sự bình tĩnh trên gương mặt Chu Hàn cuối cùng cũng xuất hiện một vết rạn rất nhỏ.

Thủy Mạc nhìn thấy nhưng không tiếp tục ép buộc. Hắn đứng dậy, phủi nhẹ nếp nhăn trên trường bào.

“Không muốn nói cũng không sao. Ngươi có rất nhiều thời gian để suy nghĩ.”

Hắn xoay người bước về phía cửa.

Ngay khi cánh cửa đá sắp đóng lại, giọng Chu Hàn đột nhiên vang lên phía sau:

“Giữ ta lại cũng vô dụng. Vương Gia sẽ không vì một quân cờ đã bị phát hiện mà thay đổi kế hoạch.”

Bước chân Thủy Mạc dừng lại.

Một nụ cười rất nhạt chậm rãi xuất hiện trên môi hắn.

“Cuối cùng cũng chịu nói một câu có ích.”

Đồng tử Chu Hàn hơi co lại.

Đến lúc nhận ra mình đã vô tình để lộ Vương Gia còn có kế hoạch khác, cánh cửa đá trước mặt đã hoàn toàn khép lại.

Bên ngoài gian hầm, Từ Phúc hạ thấp giọng:

“Thiếu gia cho rằng Vương Gia đã chuẩn bị thủ đoạn khác?”

“Không nhất định đã chuẩn bị từ trước.”

Thủy Mạc chậm rãi bước lên cầu thang.

“Nhưng chỉ cần nhìn tình hình hôm nay, bọn họ cũng sẽ lập tức phản ứng. Ngày mai có lẽ sẽ náo nhiệt hơn.”

Hắn dừng ở bậc thang cuối cùng, quay đầu căn dặn Từ Phúc phải tiếp tục phong bế linh lực của hai người, cho ăn uống đầy đủ nhưng tuyệt đối không để họ tiếp xúc với nhau hay truyền tin ra ngoài.

Từ Phúc nghiêm túc ghi nhớ.

Cùng lúc đó, trong phòng sổ sách của Vương Đan Các, bầu không khí lạnh lẽo tới mức những tiểu nhị đứng bên ngoài cũng không dám gây ra tiếng động.

Chưởng quỹ ngồi sau bàn.

Bên cạnh ông là vị Luyện Đan Sư đã kiểm tra hai viên đan của Thanh Mộc Các vào ban ngày.

Trên mặt bàn đặt ba thứ.

Một viên Hồi Nguyên Đan Tinh Phẩm.

Một viên Tiềm Hải Đan.

Cùng quyển sổ doanh thu của ngày hôm nay.

Chưởng quỹ nhìn con số cuối cùng hồi lâu. Lượng Hồi Nguyên Đan bán ra chỉ bằng chưa tới một nửa ngày thường, trong khi tin tức Thanh Mộc Các mở cửa trở lại còn chưa truyền khắp thành.

Nếu tiếp tục thêm vài ngày, hậu quả đã không cần nói rõ.

Vị Luyện Đan Sư cầm viên Hồi Nguyên Đan lên, nhắc lại kết luận ban ngày. Hồi Nguyên Đan của Thanh Mộc Các có phẩm chất ổn định hơn số hàng Vương Đan Các đang bán.

Muốn giữ khách, bọn họ chỉ có hai lựa chọn.

Nâng cao phẩm chất.

Hoặc hạ giá.

Chưởng quỹ lập tức hỏi thời gian cần thiết để luyện ra một lô Hồi Nguyên Đan Tinh Phẩm đủ lớn.

Lão giả im lặng suy tính một lát rồi mới trả lời:

“Ít nhất mười ngày. Hơn nữa, ta không thể bảo đảm toàn bộ đều đạt Tinh Phẩm.”

“Mười ngày quá lâu.”

Đầu ngón tay chưởng quỹ gõ mạnh xuống mặt bàn.

“Ngày mai giảm giá Hồi Nguyên Đan ba thành.”

Quản sự đứng bên cạnh lập tức biến sắc. Mức giảm ấy gần như sẽ xóa sạch phần lớn lợi nhuận hiện tại.

Chưởng quỹ lại không hề do dự.

“Chỉ cần kéo khách trở lại là đủ. Đợi Thanh Mộc Các không chịu nổi, giá có thể tăng lại.”

Nói xong, ánh mắt ông chuyển sang viên Tiềm Hải Đan màu lam nhạt.

Vương Đan Các không thể lập tức mô phỏng loại đan dược này, vậy chỉ còn cách khiến khách nhân không dám mua.

“Cho người truyền tin rằng Tiềm Hải Đan chưa trải qua kiểm nghiệm lâu dài. Nó có thể tạm thời giảm tiêu hao linh lực, nhưng cũng có khả năng gây tổn hại kinh mạch.”

Vị Luyện Đan Sư đang ngồi bên cạnh lập tức cau mày.

“Chúng ta chưa phát hiện viên đan này có vấn đề.”

Chưởng quỹ quay sang nhìn lão. Ánh mắt ông không có chút dao động.

“Ta chỉ nói có khả năng, không khẳng định. Người khác tin hay không không liên quan tới chúng ta.”

Lão giả im lặng.

Sự bất mãn hiện rõ trong mắt, nhưng cuối cùng lão vẫn không lên tiếng phản đối.

Chưởng quỹ tiếp tục giao thêm một mệnh lệnh.

Từ kết quả kiểm tra, Hải Tức Thảo rất có thể là một trong những chủ dược quan trọng của Tiềm Hải Đan. Vương Đan Các phải lập tức mua toàn bộ Hải Tức Thảo xuất hiện trong những cửa hàng lớn nhỏ của Khánh Hải Thành, cho dù giá cao hơn bình thường một thành cũng không được bỏ qua.

“Không cần xác định nó có thật sự là chủ dược hay không.” Chưởng quỹ nhìn viên đan màu lam trước mặt, giọng nói lạnh lẽo. “Chỉ cần Thanh Mộc Các cần nó, sau này bọn họ sẽ phải tới cầu Vương Gia.”

Sáng ngày thứ mười bảy.

Trời vừa sáng, trước cửa Vương Đan Các đã xuất hiện một tấm bảng lớn màu đỏ.

Hồi Nguyên Đan giảm giá ba thành trong ba ngày.

Hai tiểu nhị đứng trước cửa lớn tiếng giới thiệu. Không lâu sau, một nhóm khách đã tập trung bên ngoài.

Hồi Nguyên Đan là vật phẩm tiêu hao thường dùng. Phẩm chất tuy quan trọng, nhưng đối với những tu sĩ không có quá nhiều linh thạch, giá cả đôi khi còn quan trọng hơn.

Giảm ba thành đã đủ để khiến rất nhiều người động lòng.

Phía đối diện, Thanh Mộc Các cũng vừa mở cửa.

Một số khách vốn định bước vào nhìn thấy tấm bảng đỏ của Vương Đan Các liền chậm lại. Sau khi biết ưu đãi ngày đầu của Thanh Mộc Các đã kết thúc, vài người nhanh chóng đổi hướng.

“Dù sao đều là Hồi Nguyên Đan, sang bên kia xem trước cũng không mất gì.”

Một câu nói khiến thêm vài người đang do dự đi theo.

Đứng sau quầy, Từ Phúc nhìn những bóng lưng ấy, hàng lông mày vô thức nhíu lại.

Dù đã được Thủy Mạc nhắc nhở từ tối qua, tận mắt nhìn khách nhân quay sang Vương Đan Các vẫn khiến ông khó tránh khỏi lo lắng.

“Bọn họ thật sự giảm ba thành.”

Thủy Mạc đang ngồi bên cửa sổ uống trà. Nghe vậy, hắn chỉ đưa mắt nhìn tấm bảng đỏ đang lay động phía đối diện rồi bình thản đặt chén xuống.

“Hôm nay vẫn bán theo giá đã định. Không thay đổi.”

Từ Phúc im lặng trong chốc lát rồi chậm rãi thở ra. Ông không nhắc tới việc giảm giá thêm lần nữa, chỉ xoay người dặn các tiểu nhị tiếp khách như bình thường.

Không lâu sau, những lời bàn tán khác bắt đầu xuất hiện trong đám đông.

Ban đầu chỉ có vài câu ở cuối phố.

Có người nói Tiềm Hải Đan có thể gây tổn thương kinh mạch. Có người nghi ngờ đội Triệu Sơn mới sử dụng một lần nên chưa nhìn ra tác dụng phụ. Thậm chí còn có lời đồn vị Luyện Đan Sư cung cấp đan dược không dám lộ thân phận vì đan phương có vấn đề.

Những lời ấy nhanh chóng truyền tới trước cửa Thanh Mộc Các.

Một vài người đang định mua Tiềm Hải Đan lập tức do dự. Có người cầm bình ngọc lên rồi lại chậm rãi đặt xuống.

Giữa lúc không khí trong đại sảnh trở nên khác thường, một nam tử gầy gò bỗng bước ra, lớn tiếng hỏi:

“Từ chưởng quỹ, nếu chúng ta dùng Tiềm Hải Đan rồi kinh mạch xảy ra vấn đề thì sao?”

Mọi ánh mắt lập tức tập trung lên quầy.

Từ Phúc còn chưa kịp trả lời, Thủy Mạc đã đặt chén trà xuống rồi chậm rãi bước ra.

Hắn vẫn mang sắc mặt nhợt nhạt, bước chân cũng không nhanh. Nhưng khi đứng trước đám đông, ánh mắt lại bình tĩnh tới mức khiến những tiếng bàn luận xung quanh dần nhỏ xuống.

“Các hạ đã mua Tiềm Hải Đan chưa?”

Nam tử gầy gò hơi khựng lại.

“Chưa.”

“Vậy chắc hẳn ngươi cũng chưa từng dùng.”

Thủy Mạc không tiếp tục để cuộc đối thoại biến thành chuỗi truy hỏi. Hắn chỉ nhìn thẳng người trước mặt rồi bình thản nói tiếp:

“Ngươi chưa mua, chưa dùng, bản thân cũng không hề bị tổn thương. Điều duy nhất ngươi có chỉ là vài lời nghe được ngoài đường.”

Sắc mặt nam tử gầy gò trở nên mất tự nhiên. Hắn quay đầu nhìn quanh, muốn tìm người đã truyền tin cho mình nhưng đối phương đã sớm biến mất giữa đám đông.

Thủy Mạc không làm khó hắn.

Ánh mắt hắn chuyển sang những khách nhân đang có mặt trong đại sảnh.

“Thanh Mộc Các sẽ không ép bất kỳ ai mua đan. Người không tin có thể không mua.”

Giọng nói không lớn, nhưng từng chữ đều vô cùng rõ ràng.

“Bắt đầu từ hôm nay, bất kỳ ai sử dụng Tiềm Hải Đan đúng cách mà xuất hiện tổn thương do dược lực gây ra, Thanh Mộc Các sẽ hoàn trả toàn bộ linh thạch và chịu mọi chi phí chữa trị.”

Đại sảnh lập tức vang lên tiếng xôn xao.

Nam tử gầy gò còn chưa chịu từ bỏ. Hắn nhìn Thủy Mạc, lớn tiếng hỏi:

“Ngươi lấy gì bảo đảm?”

Thủy Mạc không tranh luận.

Hắn chỉ nâng tay, chỉ vào tấm biển Thanh Mộc Các phía trên cửa.

“Lấy chính tấm biển này bảo đảm.”

Gió ngoài phố lướt qua khiến vạt áo hắn nhẹ nhàng lay động.

“Nếu Thanh Mộc Các không thực hiện lời đã nói, nơi này cũng không cần tiếp tục mở cửa.”

Sự ồn ào trong đại sảnh chậm rãi lắng xuống.

Một cửa hàng dám dùng chính danh tiếng cùng sự tồn tại của mình để bảo đảm. Phần tự tin ấy khiến không ít người bắt đầu dao động.

Đúng lúc ấy, bên ngoài bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

“Tránh đường một chút!”

“Để bọn ta vào!”

Ba nam tử mặc áo giáp da yêu thú nhanh chóng bước vào đại sảnh. Y phục trên người bọn họ vẫn còn ướt, từng giọt nước biển liên tục rơi xuống nền đá.

Người đi đầu còn vác trên vai một chiếc túi lớn đang không ngừng lay động, dường như bên trong chứa một sinh vật vừa mới chết.

Từ Phúc lập tức nhận ra người này.

Hôm qua, Trương đội trưởng đã mua sáu viên Tiềm Hải Đan cho đội của mình.

“Trương đội trưởng?”

Người đàn ông vừa nghe gọi đã đặt mạnh chiếc túi xuống đất.

“Bịch!”

Một con Hải Giáp Thú toàn thân phủ vảy xanh từ trong túi lăn ra. Tuy đã chết, khí tức còn sót lại vẫn khiến vài tu sĩ có tu vi thấp vô thức lùi về sau.

Trương đội trưởng lau nước biển trên mặt, nụ cười gần như không thể che giấu.

“Từ chưởng quỹ, còn Tiềm Hải Đan không? Cho bọn ta thêm sáu viên.”

Những người xung quanh lập tức nhìn sang.

Không đợi bọn họ hỏi quá nhiều, Trương đội trưởng đã kể lại chuyến đi sáng nay. Con Hải Giáp Thú này nhiều lần trốn trong khe đá dưới biển. Trước kia, đội của ông từng phát hiện nhưng không đủ linh lực đuổi bắt.

Sau khi ba người sử dụng Tiềm Hải Đan, thời gian bọn họ duy trì dưới nước tăng thêm gần nửa canh giờ. Nhờ phần linh lực tiết kiệm được, cả đội cuối cùng cũng kéo được Hải Giáp Thú ra khỏi khe đá.

Trương đội trưởng vỗ mạnh lên chiếc túi, tiếng cười càng thêm sang sảng.

“Chỉ riêng nội đan cùng giáp xác của nó đã đủ mua mấy chục viên Tiềm Hải Đan.”

Một người trong đội đứng bên cạnh cũng cười theo.

“Có tổn thương kinh mạch hay không thì ta chưa nhìn thấy. Nhưng nếu lần nào dùng đan cũng kiếm được như hôm nay, ta tình nguyện lần nào xuống biển cũng mua.”

Tiếng cười lập tức vang lên trong đại sảnh.

Sự nghi ngờ vừa được lời đồn khơi lên nhanh chóng tan đi hơn phân nửa.

Một khách nhân bước tới quầy trước tiên.

“Cho ta hai viên.”

Người thứ hai lập tức theo sau. Chẳng bao lâu, trước kệ Tiềm Hải Đan đã xuất hiện một hàng người.

Nam tử gầy gò lúc trước nhận ra tình thế thay đổi, sắc mặt trở nên vô cùng khó coi. Hắn cúi đầu, âm thầm lùi về phía cửa.

Nhưng còn chưa bước ra ngoài, giọng Thủy Mạc đã vang lên sau lưng:

“Các hạ.”

Bước chân người kia lập tức cứng lại.

Thủy Mạc không vạch trần thân phận, cũng không sai người bắt giữ. Hắn chỉ bình thản nhìn nam tử đang quay lưng về phía mình.

“Lần sau muốn hỏi chuyện gì, cứ trực tiếp bước vào đây. Không cần đứng ngoài đường nghe người khác nói thay.”

Nam tử gầy gò không dám đáp. Hắn cúi đầu, nhanh chóng chen qua đám đông rời đi.

Từ đầu đến cuối, Thủy Mạc không ngăn cản.

Một kẻ truyền lời không biết được bao nhiêu bí mật. Bắt hắn lại chỉ khiến đối phương đổi sang một người khác.

Điều quan trọng là lời đồn đã mất tác dụng.

Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt nhìn những khách nhân tiếp tục mua đan, giọng nói mang theo một tia trêu chọc:

“Vận khí không tệ. Đúng lúc có người trở về chứng minh cho ngươi.”

“Không phải vận khí.”

Thủy Mạc truyền âm đáp, ánh mắt dừng trên con Hải Giáp Thú đang nằm giữa đại sảnh.

“Tiềm Hải Đan thật sự có tác dụng. Cho dù đội của Trương đội trưởng không xuất hiện hôm nay, ngày mai cũng sẽ có người khác.”

Lời đồn có thể khiến người ta nghi ngờ nhất thời, nhưng không thể thay đổi dược hiệu đã được kiểm chứng.

Hi Nguyệt im lặng một lát. Khi lên tiếng lần nữa, trong giọng nàng đã nhiều thêm một chút tán thưởng.

“Xem ra ngươi đã hiểu Đan Đạo không chỉ nằm trong đan lô.”

“Lại khen ta?”

“Ngươi có thể xem như ta chưa nói.”

“Muộn rồi.”

Khóe môi Thủy Mạc chậm rãi cong lên.

Gần giữa trưa, trước cửa Vương Đan Các vẫn tập trung không ít khách nhân. Giá thấp quả thật đã kéo lại một phần người mua.

Nhưng phía Thanh Mộc Các cũng không hề trở về cảnh vắng vẻ như chưởng quỹ Vương Đan Các dự tính.

Những đội săn biển cần Tiềm Hải Đan gần như đều trực tiếp bước vào Thanh Mộc Các. Một số tu sĩ có đủ linh thạch cũng lựa chọn Hồi Nguyên Đan Tinh Phẩm thay vì mua hàng Phàm Phẩm rẻ hơn.

Hai cửa hàng cùng đông khách.

Nhưng ý nghĩa hoàn toàn khác nhau.

Vương Đan Các phải hy sinh phần lớn lợi nhuận mới giữ được người mua. Thanh Mộc Các lại đang bán đan dược theo giá bình thường.

Trong phòng sổ sách, sắc mặt chưởng quỹ Vương Đan Các càng lúc càng âm trầm.

Người vừa trở về cúi thấp đầu, báo cáo rằng lời đồn ban đầu khiến một số khách nhân do dự. Nhưng ngay sau đó, một đội săn biển dùng Tiềm Hải Đan trở về, còn mang theo Hải Giáp Thú săn được dưới nước và công khai mua thêm sáu viên.

“Rắc!”

Chén trà trong tay chưởng quỹ xuất hiện một vết nứt.

Việc giảm giá Hồi Nguyên Đan cũng không đạt hiệu quả như mong muốn. Khách nhân quả thật quay lại một phần, nhưng lượng bán ra vẫn chưa khôi phục tới mức trước kia.

Chưởng quỹ đặt chiếc chén nứt xuống bàn. Đến khi hỏi về việc thu mua Hải Tức Thảo, người quản sự phía dưới lại càng trở nên dè dặt.

“Người của chúng ta đã tới các cửa hàng lớn. Nhưng một phần Hải Tức Thảo đã bị mua đi từ sáng sớm.”

Đồng tử chưởng quỹ hơi co lại.

Người mua chia thành nhiều nhóm, mỗi nhóm chỉ lấy một lượng nhỏ. Đến khi Vương Đan Các phát hiện, phần lớn Hải Tức Thảo còn lưu thông trong thành đã không còn.

Căn phòng lập tức trở nên yên tĩnh.

Một cảm giác bất an chậm rãi xuất hiện trong lòng chưởng quỹ.

Giống như mỗi bước Vương Đan Các chuẩn bị đi đều đã bị người khác đoán trước.

Bên phía Thanh Mộc Các, Từ Phúc cũng vừa nhận được báo cáo từ Lâm Chính.

Ông nhanh chóng đi tới bên cạnh Thủy Mạc, hạ thấp giọng:

“Quả nhiên giống như thiếu gia dự đoán. Người của Vương Gia đang thu mua Hải Tức Thảo. Nhưng số linh dược chúng ta chia người mua từ sáng sớm đã được đưa vào kho. Bọn họ chỉ lấy được phần còn lại.”

Thủy Mạc gật đầu.

Tối qua, sau khi nhìn thấy người của Vương Đan Các tới mua đan, hắn đã dự đoán đối phương chắc chắn sẽ tìm Luyện Đan Sư nghiên cứu thành phẩm.

Bọn họ không thể biết đan phương hoàn chỉnh nhưng rất có khả năng nhận ra Hải Tức Thảo.

Chỉ cần mua sạch một loại chủ dược quan trọng, cũng đủ khiến Thanh Mộc Các gặp khó khăn.

Vì vậy, ngay trong đêm, Thủy Mạc đã bảo Từ Phúc chia linh thạch cho nhiều người. Sáng sớm hôm nay, bọn họ tới những cửa hàng khác nhau mua dược liệu, mỗi người chỉ lấy một ít để tránh gây chú ý.

Không cần mua sạch.

Chỉ cần đủ cho Thanh Mộc Các sử dụng trong thời gian tới.

Tuy lần này đi trước Vương Đan Các một bước, Thủy Mạc vẫn không xem đó là phương án lâu dài.

“Từ lão, sau này không thể chỉ mua dược liệu trong Khánh Hải Thành. Hãy liên hệ với các đội thương thuyền cùng những thành trì xung quanh, chia nhỏ nguồn cung. Không được để một thế lực có thể dễ dàng cắt đứt toàn bộ dược liệu của chúng ta.”

Từ Phúc nghiêm túc ghi nhớ.

Ông vừa định rời đi thì bên ngoài có một tên hộ vệ Thủy Gia bước nhanh vào.

Người này đưa mắt nhìn đại sảnh đông khách, vẻ mặt thoáng hiện kinh ngạc. Nhưng hắn nhanh chóng thu lại cảm xúc, đi thẳng tới trước mặt Thủy Mạc.

“Thiếu gia, lão gia chủ triệu ngài trở về.”

Thủy Mạc nhìn biểu hiện khó xử của hộ vệ, đã đoán được chuyện này không chỉ là một lần gọi về bình thường.

“Có chuyện gì?”

Hộ vệ hạ thấp giọng. Hắn kể rằng Thủy Thanh Diệu cùng vài vị trưởng lão đã đưa ra nghi vấn về nguồn đan dược của Thanh Mộc Các.

Bọn họ cho rằng với tình trạng hiện tại của Thủy Mạc, hắn không thể tự mình tìm được số lượng lớn đan dược Tinh Phẩm. Rất có khả năng một vị trưởng bối trong gia tộc đã âm thầm hỗ trợ, vi phạm quy tắc khảo hạch.

Nghe xong, sắc mặt Từ Phúc lập tức lạnh xuống.

“Vô lý! Thiếu gia chưa từng nhận sự giúp đỡ của bất kỳ trưởng bối nào.”

Tên hộ vệ lộ vẻ khó xử, vội vàng giải thích bản thân chỉ phụng lệnh truyền lời. Lão gia chủ yêu cầu Thủy Mạc có mặt tại đại điện trước giờ Thìn ngày mai để giải thích rõ chuyện này.

Trái với sự tức giận của Từ Phúc, Thủy Mạc lại vô cùng bình tĩnh.

Hắn nhìn dòng người đang ra vào Thanh Mộc Các, sau đó nhìn tấm bảng giảm giá màu đỏ lay động phía đối diện.

Vương Gia dùng giá cả.

Thủy Thanh Diệu dùng gia quy.

Hai phía gần như đồng thời ra tay.

Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt hơi nghiêng đầu nhìn hắn.

“Bị gọi về chất vấn mà ngươi không lo?”

“Lo thì có ích gì?”

Thủy Mạc chậm rãi chỉnh lại cổ tay áo. Một nụ cười rất nhạt xuất hiện trên môi hắn.

“Ngày đầu tiên Thanh Mộc Các mở cửa, bọn họ còn có thể ngồi nhìn. Sang ngày thứ hai đã không nhịn được.”

Hắn quay sang Từ Phúc. Vẻ bình tĩnh trên gương mặt cũng khiến sự tức giận trong lòng ông dần lắng xuống.

“Ngày mai cửa hàng vẫn mở bình thường. Giá không đổi, quy định không đổi. Không cần vì ta bị gọi về mà hoảng loạn.”

Từ Phúc nhìn thiếu niên trước mặt thật lâu rồi nghiêm túc cúi người.

“Lão phu hiểu.”

Sau khi sắp xếp xong, Thủy Mạc mới quay sang tên hộ vệ.

“Trở về báo với gia gia. Ngày mai ta sẽ có mặt đúng giờ.”

Hộ vệ chắp tay, nhanh chóng rời khỏi Thanh Mộc Các.

Ngoài cửa, gió biển thổi qua con phố.

Tấm bảng giảm giá màu đỏ của Vương Đan Các lay động dữ dội.

Còn tấm biển Thanh Mộc Các vẫn treo vững vàng dưới mái hiên.

Thủy Mạc đứng giữa đại sảnh, ánh mắt chậm rãi trở nên sâu hơn.

Cuộc chiến kinh doanh vừa mới bắt đầu.

Sóng bên ngoài còn chưa kịp lắng, sóng trong Thủy Gia đã lại nổi lên.

Nhưng lần này, hắn không còn là thiếu niên chỉ có thể đứng trong đại điện, nghe người khác dùng hai chữ “phế vật” quyết định tương lai của mình.

Ngày mai.

Ai muốn dùng gia quy ép hắn cúi đầu…

Trước tiên phải chứng minh hắn đã phạm sai lầm.



0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Nhật Tưởng Nếu mọi người yêu thích 《Vạn Cổ Thiên Tôn》 và muốn tiếp thêm động lực cho tác giả, có thể ủng...