Vạn Cổ Thiên Tôn

Chương 7: Phá Rồi Lại Lập

Đăng: 19/08/2026 13:01 4,406 từ 2 lượt đọc


Từng tiếng bước chân chậm rãi vang lên trên cây cầu đá yên tĩnh.

Càng tiến gần tiểu đình, tiếng sấm càng trở nên rõ ràng. Những tia lôi điện màu tím đen không ngừng va chạm vào nhau, phát ra âm thanh chói tai khiến đầu óc Thủy Mạc đau nhức.

Không khí xung quanh dường như cũng trở nên nặng nề hơn.

Mỗi khi hắn bước thêm một bước, một cỗ uy áp vô hình lại đè xuống linh hồn, khiến hơi thở càng lúc càng khó khăn. Thế nhưng điều kỳ lạ là những tia lôi điện đang bao phủ tiểu đình không hề công kích hắn.

Ngược lại, khi Thủy Mạc đến gần, chúng còn chủ động tách sang hai bên, để lộ một con đường nhỏ dẫn vào trong.

Phát hiện điều ấy, hắn không hề buông lỏng cảnh giác.

Bàn tay phải âm thầm siết chặt. Ánh mắt trong veo chăm chú quan sát từng tia lôi điện đang chuyển động trước mặt.

Nếu nơi đây không phải không gian bên trong Hắc Long Nhẫn, có lẽ hắn đã lập tức quay người rời đi. Chỉ riêng cỗ uy áp đang tràn ngập tiểu đình cũng đủ để hắn hiểu rằng vật bên trong tuyệt đối không phải thứ mà một tu sĩ Tụ Khí cảnh có thể tùy tiện chạm vào.

Nhưng cảm giác kêu gọi phát ra từ sâu trong huyết mạch lại càng lúc càng mãnh liệt.

Vật kia dường như không có ác ý với hắn.

Thậm chí còn đang chủ động dẫn đường.

Sau một lúc do dự, Thủy Mạc hít sâu một hơi rồi bước qua bậc đá cuối cùng.

Cảnh tượng bên trong tiểu đình cũng hoàn toàn hiện ra trước mắt hắn.

Tại vị trí trung tâm đặt một chiếc bàn ngọc màu đen. Bề mặt bàn sáng bóng, không hề có lấy một vết xước, giống như đã tồn tại qua vô số năm tháng nhưng chưa từng bị thời gian bào mòn.

Phía trên bàn ngọc, một giọt máu đỏ thẫm đang lơ lửng giữa không trung.

Giọt máu chỉ lớn bằng đầu ngón tay.

Nhưng khi ánh mắt Thủy Mạc dừng trên đó, hắn lại có cảm giác thứ mình đang nhìn thấy không phải một giọt máu, mà là một vùng huyết hải mênh mông không nhìn thấy điểm cuối.

Mỗi lần giọt máu khẽ dao động, toàn bộ tiểu đình lại rung chuyển theo.

Vô số tia lôi điện màu tím đen quấn quanh bên ngoài, thỉnh thoảng ngưng tụ thành hình dáng một con rồng nhỏ, uốn lượn giữa không trung rồi ngửa đầu gầm thét.

Một cỗ uy áp cổ xưa và bá đạo tràn ngập khắp nơi.

Thủy Mạc đứng cách bàn ngọc vài bước, hơi thở vô thức trở nên nặng nề. Huyết dịch trong cơ thể hắn dường như cũng bị uy áp kia tác động, không ngừng lưu chuyển nhanh hơn.

“Đây là…”

Hắn nhìn chằm chằm giọt máu đỏ thẫm, trong mắt hiện lên vẻ nghi hoặc.

“Tinh huyết của yêu thú?”

Thủy Mạc từng nhìn thấy tinh huyết yêu thú trong những cửa hàng tại Khánh Hải Thành.

Tinh huyết được xem là một trong những bộ phận quý giá nhất trên cơ thể yêu thú. Tùy theo huyết mạch và tu vi, nó có thể dùng làm nguyên liệu luyện đan, luyện thể, điều chế dược dịch, thậm chí hỗ trợ tu sĩ đột phá cảnh giới.

Nhưng những giọt tinh huyết mà hắn từng nhìn thấy hoàn toàn không thể so sánh với vật trước mắt.

Ngay cả tinh huyết của yêu thú Linh Hải cảnh cũng chỉ tỏa ra chút khí tức hung bạo. Còn giọt máu này, dù chỉ lặng lẽ lơ lửng giữa không trung, vẫn khiến linh hồn hắn không ngừng run rẩy.

Đặc biệt là những long ảnh được ngưng tụ từ lôi điện.

Chúng đã phần nào nói rõ nguồn gốc của giọt máu.

“Long huyết?”

Hai chữ ấy vừa thốt ra, ngay cả bản thân Thủy Mạc cũng cảm thấy khó tin.

Long tộc chỉ tồn tại trong những truyền thuyết xa xưa.

Ít nhất tại Khánh Hải Thành, chưa từng có ai thật sự nhìn thấy một con rồng. Phần lớn tu sĩ thậm chí còn cho rằng Long tộc chỉ là sinh vật được cổ nhân tưởng tượng ra rồi lưu truyền qua những câu chuyện từ đời này sang đời khác.

Nhưng cỗ uy áp trước mắt tuyệt đối không thể là giả.

Nếu không phải long huyết, một giọt máu của sinh linh nào lại có thể khiến lôi điện chủ động hóa thành hình rồng, còn mang theo uy thế bá đạo đến mức này?

Thủy Mạc chậm rãi đi vòng quanh chiếc bàn ngọc.

Hắn không lập tức đưa tay chạm vào mà đứng ở bên cạnh quan sát thật lâu. Giọt máu đỏ thẫm vẫn lặng lẽ lơ lửng, không có dấu hiệu sẽ công kích.

Lôi điện bao phủ xung quanh tuy vô cùng mạnh mẽ, nhưng từ đầu đến cuối chỉ hoạt động trong một phạm vi nhất định. Thỉnh thoảng có vài tia lôi điện bắn về phía Thủy Mạc, chúng đều chủ động chuyển hướng trước khi chạm vào cơ thể hắn.

Nhìn thấy cảnh tượng ấy, sự cảnh giác trong lòng hắn mới giảm xuống đôi chút.

“Nếu thật sự là long huyết…”

Thủy Mạc đưa tay vuốt nhẹ cằm, ánh mắt thoáng hiện vẻ phức tạp.

“Chỉ riêng giá trị của giọt máu này, chỉ sợ đã vượt qua toàn bộ gia sản của Thủy Gia.”

Không chỉ Thủy Gia.

Nếu tin tức long huyết xuất hiện truyền ra ngoài, e rằng những cường giả mà hắn chưa từng có tư cách tiếp xúc cũng sẽ không tiếc bất cứ giá nào để đoạt lấy.

Đến lúc ấy, Khánh Hải Thành chắc chắn sẽ bị cuốn vào một trận tai họa khủng khiếp.

Thủy Mạc nhìn thật kỹ, muốn tìm thêm manh mối trên bàn ngọc, nhưng ngoài huyết quang, lôi điện cùng những long ảnh mơ hồ, hắn không thể nhận ra điều gì khác.

Không có chữ viết.

Không có ngọc giản.

Cũng không có bất kỳ thông tin nào chỉ dẫn hắn phải xử lý giọt máu ra sao.

Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên Hắc Long Nhẫn.

Nếu chiếc nhẫn đã đưa hắn đến nơi này, còn để lôi điện chủ động mở đường, vậy giọt máu kia rất có thể chính là thứ Hắc Long Nhẫn để lại cho chủ nhân mới.

Sau khi suy nghĩ hồi lâu, Thủy Mạc mới cẩn thận đưa tay về phía trước.

Ban đầu, hắn định vận chuyển linh lực bao phủ giọt máu để thăm dò. Nhưng ý niệm vừa xuất hiện, cảm giác trống rỗng trong đan điền lập tức khiến động tác của hắn khựng lại.

Khóe miệng Thủy Mạc hiện lên một nụ cười tự giễu.

“Suýt nữa quên mất…”

Đan điền đã bị phá hủy.

Linh mạch cũng đứt gãy hơn phân nửa.

Chút linh lực còn sót lại trong cơ thể hắn vốn không thể tự do vận chuyển, càng không đủ để thăm dò vật trước mắt.

Sau một thoáng chần chừ, Thủy Mạc chỉ có thể tiếp tục đưa bàn tay trần về phía giọt máu.

Khoảng cách giữa hai bên dần thu hẹp.

Ba tấc.

Hai tấc.

Một tấc.

Ngay khi đầu ngón tay hắn sắp chạm vào giọt máu, một cảm giác nguy hiểm mãnh liệt đột nhiên bùng lên trong lòng.

Ầm!

Giọt máu đỏ thẫm bỗng bùng phát huyết quang chói mắt.

Toàn bộ lôi điện bao phủ xung quanh đồng loạt nổ tung. Tiếng sấm kinh khủng vang vọng khắp không gian, khiến mặt hồ bên ngoài tiểu đình dâng lên từng đợt sóng lớn.

Thủy Mạc lập tức biến sắc.

“Không ổn!”

Hắn vô thức muốn lùi lại, nhưng khoảng cách giữa hai bên quá gần.

Giọt máu đỏ thẫm hóa thành một tia huyết quang. Chỉ trong chớp mắt, nó đã xuyên qua khoảng cách giữa hai bên, lao thẳng về phía mi tâm Thủy Mạc.

Hắn thậm chí còn chưa kịp nâng tay ngăn cản.

Tia huyết quang lóe lên rồi trực tiếp chui vào giữa mi tâm.

Ầm——!

Trong khoảnh khắc ấy, Thủy Mạc có cảm giác như một ngọn núi khổng lồ vừa nổ tung trong đầu.

Hai mắt hắn lập tức tối sầm.

Linh hồn rung chuyển dữ dội, ý thức gần như bị cỗ sức mạnh kia nghiền nát. Ngay sau đó, một luồng năng lượng cuồng bạo đến mức khó hình dung từ mi tâm tràn xuống cơ thể.

Nóng!

Nóng đến cực điểm!

Máu trong người Thủy Mạc dường như bị đun sôi. Từng mạch máu nhanh chóng phồng lên dưới da, khiến toàn thân hắn đỏ rực như đang bị thiêu đốt trong lò lửa.

Những tia lôi điện màu tím đen xuyên qua huyết nhục, điên cuồng chạy dọc khắp cơ thể.

“A——!”

Thủy Mạc ngửa đầu phát ra một tiếng gào đau đớn.

Hai chân hắn mất đi sức lực, cơ thể lập tức quỳ xuống nền đình. Hai tay chống trên mặt đất không ngừng run rẩy, gân xanh nổi lên rõ rệt trên cánh tay.

Luồng sức mạnh chứa trong long huyết quá mức khủng khiếp.

Nó hoàn toàn vượt quá giới hạn mà thân thể hiện tại của hắn có thể chịu đựng.

Rắc!

Một tiếng vỡ vụn khẽ vang lên từ bả vai.

Xương vai xuất hiện vết nứt.

Sau đó là xương sườn, xương cánh tay, từng khớp xương trên toàn thân.

Rắc! Rắc! Rắc!

Âm thanh xương cốt nứt vỡ liên tiếp vang lên.

Từng đoạn linh mạch vốn đã bị đứt gãy lại bị lôi đình xé nát thêm một lần nữa. Những nơi còn miễn cưỡng duy trì được sự nguyên vẹn cũng không thể thoát khỏi sức mạnh cuồng bạo kia.

Cơn đau từ khắp toàn thân đồng loạt truyền đến, khiến ý thức Thủy Mạc gần như sụp đổ.

Hắn ngã mạnh xuống nền đình, hai tay ôm lấy đầu, cơ thể không ngừng co giật.

Theo bản năng, Thủy Mạc muốn vận chuyển công pháp, dẫn dắt luồng sức mạnh đang tàn phá cơ thể đi theo kinh mạch.

Nhưng hắn không làm được.

Đan điền đã vỡ.

Linh mạch lại không hoàn chỉnh.

Long huyết không có nơi lưu chuyển, càng không có vật gì trấn áp, lập tức trở nên cuồng bạo hơn.

Từng tia lôi điện ngưng tụ thành những long ảnh dữ tợn. Chúng gầm thét bên trong cơ thể, điên cuồng cắn xé huyết nhục, xương cốt và những đoạn linh mạch yếu ớt.

“Dừng… lại…”

Thủy Mạc nghiến chặt răng, miễn cưỡng thốt ra hai chữ.

Máu từ miệng, mũi và hai tai không ngừng chảy xuống. Tầm nhìn trước mặt hắn đã hoàn toàn bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm.

Nhưng long huyết không hề dừng lại.

Cỗ sức mạnh ấy giống như muốn phá hủy toàn bộ những gì đang tồn tại trong cơ thể hắn, không để lại bất kỳ thứ gì.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, hắn chắc chắn sẽ chết.

Ý nghĩ ấy khiến Thủy Mạc cố gắng giữ lấy chút tỉnh táo cuối cùng. Hắn chống bàn tay đầy máu xuống nền đình, kéo lê thân thể về phía bên ngoài.

Chỉ cần có thể rời khỏi tiểu đình.

Chỉ cần có thể chạm vào nước hồ…

Hắn nhớ rất rõ luồng sức mạnh dịu nhẹ đã truyền vào cơ thể khi đầu ngón tay chạm nước. Đó có thể là hy vọng duy nhất giúp hắn sống sót.

Thủy Mạc nghiến răng, cố gắng bò về phía lan can.

Mỗi lần di chuyển, xương cốt vỡ vụn trong cơ thể lại cọ xát vào nhau, tạo thành một cơn đau khó có thể chịu đựng.

Hắn vừa bò được vài bước, một luồng lôi điện bỗng nổ tung trong lồng ngực.

Ầm!

“Phụt!”

Một ngụm máu lớn phun xuống nền đình.

Hai cánh tay Thủy Mạc mềm nhũn, cả người đập mạnh xuống mặt đất. Hơi thở vốn đã yếu ớt càng trở nên đứt quãng.

Nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ.

Hình ảnh phụ thân và mẫu thân lần lượt hiện lên trong đầu.

Ba tháng khảo hạch còn chưa bắt đầu.

Hắn chưa thể để phụ thân thoát khỏi những lời chỉ trích.

Cũng chưa thể để mẫu thân phải đau lòng nhìn thi thể của con trai mình.

“Không thể…”

Thủy Mạc cắn mạnh đầu lưỡi. Cơn đau cùng vị máu tanh trong miệng giúp ý thức của hắn tỉnh táo thêm đôi chút.

“Ta không thể chết ở đây…”

Hắn dùng cánh tay còn có thể cử động, kéo cơ thể tới sát lan can. Sau đó dựa vào cây cột ngọc, miễn cưỡng chống người đứng dậy.

Phía dưới chính là mặt hồ xanh lam.

Chỉ cần bước thêm một bước, hắn sẽ rơi xuống nước.

Nhưng ngay khi Thủy Mạc định nhấc chân, một tiếng long ngâm đột nhiên vang lên từ sâu trong cơ thể.

Gào——!

Long ảnh do lôi điện ngưng tụ lao thẳng vào lồng ngực.

Ầm!

Cơ thể Thủy Mạc cứng đờ.

Ánh sáng trong mắt nhanh chóng trở nên mờ nhạt. Hắn không còn đủ sức giữ thăng bằng, cả người nghiêng sang một bên rồi rơi khỏi tiểu đình.

Ùm!

Mặt hồ yên tĩnh lập tức bắn lên một cột nước lớn.

Thủy Mạc chìm sâu xuống đáy hồ.

Nước lạnh bao phủ toàn thân, bóng tối nhanh chóng chiếm lấy tầm mắt. Cơ thể hắn không còn chút sức lực nào, chỉ có thể mặc cho bản thân tiếp tục chìm xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, Thủy Mạc thật sự cho rằng mình sẽ chết.

Nhưng ngay khi cơ thể hoàn toàn bị nước hồ bao phủ, một luồng sức mạnh dịu nhẹ đột nhiên xuất hiện.

Nước hồ xung quanh dường như có sinh mệnh.

Từng dòng nước màu lam nhạt chủ động quấn quanh cơ thể hắn, nhẹ nhàng nâng thân thể vốn đang chìm xuống. Một lớp ánh sáng xanh mỏng manh hình thành bên ngoài, tách nước hồ ra khỏi miệng và mũi, giữ lại cho hắn chút sinh cơ cuối cùng.

Cùng lúc đó, vô số tia sáng màu lam thẩm thấu qua da thịt.

Chúng tràn vào từng vết thương, từng đoạn xương nứt vỡ và những linh mạch đang bị long huyết tàn phá.

Cảm giác đau đớn đủ khiến người ta phát điên lập tức giảm xuống đôi chút.

Nhưng chỉ là đôi chút.

Long huyết vẫn tiếp tục bùng nổ.

Lôi điện màu tím đen không ngừng gầm thét trong cơ thể, đối đầu trực tiếp với sức mạnh dịu nhẹ của nước hồ.

Một bên phá hủy.

Một bên chữa trị.

Những long ảnh do lôi điện ngưng tụ cắn nát từng đoạn linh mạch vốn đã tàn khuyết. Ngay sau đó, sức mạnh của nước hồ lại hóa thành vô số sợi tơ màu lam, mang theo một tia sức mạnh long huyết tinh thuần, nối liền những nơi vừa bị phá hủy.

Nhưng linh mạch sau khi được nối lại không còn giống trước kia.

Chúng trở nên rộng hơn.

Dẻo dai hơn.

Trên bề mặt còn xuất hiện từng đường vân tím đen mờ nhạt, giống như dấu vết do lôi đình lưu lại.

Quá trình đang diễn ra không đơn giản là chữa trị.

Mà là phá hủy rồi tái sinh.

Long huyết điên cuồng cắn nuốt tất cả những thứ yếu ớt, tàn khuyết bên trong cơ thể Thủy Mạc. Sức mạnh của nước hồ lại hòa cùng phần lực lượng tinh thuần nhất trong long huyết, xây dựng nên một cơ thể mới trên nền tảng đã bị phá hủy.

Xương cốt vỡ vụn.

Sau đó được tái tạo.

Huyết nhục bị xé rách.

Sau đó lại khép kín.

Linh mạch đứt gãy.

Sau đó từng chút một được nối liền.

Mỗi lần bị phá hủy đều mang đến cơn đau đủ khiến linh hồn run rẩy. Mỗi lần tái sinh, cảm giác ngứa ngáy lại hòa lẫn với đau đớn, khiến Thủy Mạc không thể ngất đi hoàn toàn.

Ý thức của hắn lúc tỉnh lúc mê.

Hắn không biết quá trình này kéo dài bao lâu.

Chỉ biết bản thân đã vô số lần muốn chìm vào bóng tối, muốn từ bỏ tất cả để không phải tiếp tục chịu đựng sự tra tấn ấy.

Nhưng mỗi khi ý thức sắp tan rã, một tiếng long ngâm lại vang lên trong đầu.

Gào——!

Âm thanh cổ xưa và bá đạo chấn động linh hồn, cưỡng ép hắn tỉnh lại.

Giống như không cho phép hắn trốn tránh.

Càng không cho phép hắn từ bỏ.

Không biết qua bao lâu, phần lớn xương cốt, huyết nhục và linh mạch trong cơ thể Thủy Mạc đã trải qua ít nhất một lần phá hủy rồi tái sinh.

Đúng lúc ấy, những long ảnh do lôi điện ngưng tụ đồng loạt hội tụ về một chỗ.

Vị trí bụng dưới.

Nơi đan điền từng tồn tại.

Sau khi bị hắc bào nhân đánh nát vào hai năm trước, đan điền của Thủy Mạc chỉ còn là một vùng hỗn loạn. Những mảnh vỡ miễn cưỡng lưu giữ chút linh lực cuối cùng, giúp tu vi của hắn không hoàn toàn biến mất, nhưng cũng ngăn cản hắn tiếp tục tu luyện.

Đó chính là căn nguyên khiến một thiên tài Linh Hải tầng tám rơi xuống Tụ Khí tầng hai.

Cũng là xiềng xích trói buộc hắn suốt hai năm qua.

Long ảnh lớn nhất lượn quanh vùng đan điền tàn phá một vòng. Đôi mắt được ngưng tụ từ lôi điện tím đen chậm rãi mở ra, lạnh lùng nhìn những mảnh vỡ đang tồn tại bên trong.

Gào!

Một tiếng gầm vang lên.

Long ảnh há miệng, trực tiếp cắn nuốt mảnh đan điền đầu tiên.

Sau đó là mảnh thứ hai.

Mảnh thứ ba.

Chỉ trong vài hơi thở, toàn bộ đan điền đã vỡ vụn của Thủy Mạc bị long ảnh cắn nuốt sạch sẽ.

Ầm——!

Cơn đau dữ dội gấp hàng chục lần trước đó bùng nổ.

Hai mắt Thủy Mạc đột nhiên mở lớn. Miệng phun ra vô số bọt khí, cơ thể đang được nước hồ nâng đỡ lại co giật dữ dội.

Hắn có cảm giác phần bụng dưới vừa bị một bàn tay vô hình đào rỗng.

Không còn đan điền.

Không còn một mảnh vỡ nào.

Nơi đó chỉ còn lại một vùng hư vô lạnh lẽo.

“Không…”

Trong ý thức mơ hồ, một tia tuyệt vọng không thể ngăn cản dâng lên.

Đan điền dù đã bị phá hủy, ít nhất vẫn còn tồn tại một phần. Hắn vẫn có thể tự lừa mình rằng một ngày nào đó sẽ tìm được thiên tài địa bảo chữa trị nó.

Nhưng lúc này, ngay cả những mảnh vỡ cuối cùng cũng đã bị long ảnh cắn nuốt.

Chẳng lẽ hắn không những không nhận được cơ duyên, mà còn bị long huyết phá hủy triệt để con đường tu luyện?

Chẳng lẽ tất cả cố gắng suốt hai năm qua cuối cùng chỉ đổi lấy một kết quả như vậy?

Ý thức của Thủy Mạc không ngừng chìm xuống.

Ngay khi tia hy vọng cuối cùng sắp hoàn toàn biến mất, Hắc Long Nhẫn trên ngón tay phải bỗng phát ra một tia sáng tím đen.

Cùng lúc đó, toàn bộ hồ nước rung chuyển.

Ầm ầm!

Vô số linh khí tinh thuần từ bốn phương tám hướng điên cuồng tràn về phía Thủy Mạc.

Mặt hồ hình thành một vòng xoáy khổng lồ, lấy cơ thể hắn làm trung tâm. Từng dòng nước xanh lam mang theo linh khí nồng đậm thẩm thấu vào cơ thể.

Lần này, chúng không chảy vào những linh mạch vừa được tái tạo.

Mà trực tiếp hội tụ về vùng hư vô tại bụng dưới.

Giữa khoảng không lạnh lẽo, một điểm sáng màu xanh lam chậm rãi xuất hiện.

Điểm sáng ngưng tụ thành một giọt nước nhỏ.

Trong suốt.

Tinh khiết.

Lặng lẽ lơ lửng giữa vùng hư vô từng là đan điền.

Sau đó là giọt thứ hai.

Giọt thứ ba.

Ngày càng nhiều giọt nước xanh lam xuất hiện. Chúng tụ lại với nhau, ban đầu chỉ hình thành một vũng nước nhỏ, sau đó dần mở rộng thành một hồ nước.

Nhưng quá trình vẫn chưa dừng lại.

Linh khí bên trong không gian Hắc Long Nhẫn tiếp tục tràn vào cơ thể Thủy Mạc như thủy triều.

Hồ nước tại bụng dưới cũng không ngừng mở rộng.

Ầm ầm!

Bên trong cơ thể hắn vang lên từng tiếng sóng lớn.

Đó không phải ảo giác, mà là âm thanh chân thật phát ra từ vùng không gian vừa được hình thành tại vị trí đan điền cũ.

Nước trong hồ dần biến thành một vùng biển xanh thẫm.

Rộng lớn.

Mênh mông.

Không thể nhìn thấy bờ.

Phía trên mặt biển, vô số tia lôi điện màu tím đen không ngừng lóe lên. Một long ảnh nhỏ bé bay lượn giữa tầng mây sấm, mỗi lần nó ngửa đầu gầm thét, mặt biển bên dưới lại dâng lên từng con sóng khổng lồ.

Đan điền cũ đã hoàn toàn biến mất.

Thay thế nó là một phương linh hải kỳ dị chưa từng xuất hiện trong nhận thức của Thủy Mạc.

Nhưng lúc này, hắn đã không còn đủ tỉnh táo để cảm nhận rõ sự thay đổi ấy.

Sau khi chịu đựng quá trình phá hủy rồi tái sinh kéo dài, ý thức Thủy Mạc cuối cùng cũng chạm đến giới hạn.

Hai mắt hắn từ từ khép lại.

Cơ thể vốn đang co giật dần trở nên yên tĩnh, được nước hồ nhẹ nhàng đưa lên mặt nước.

Lôi điện trong người cũng chậm rãi lắng xuống.

Long ảnh bên trên vùng biển mới hình thành cuộn tròn thân thể, khép đôi mắt tím đen rồi rơi vào trạng thái ngủ say.

Không gian Hắc Long Nhẫn một lần nữa trở về với sự tĩnh lặng.

Chỉ còn từng làn sương trắng lượn lờ trên mặt hồ, âm thầm bao phủ lấy cơ thể thiếu niên.

Thời gian chậm rãi trôi qua.

Đêm đầu tiên kết thúc.

Sau đó là ngày thứ nhất.

Ngày thứ hai.

Cho đến sáng ngày thứ ba.

Trong khoảng thời gian ấy, Trần Thanh Loan từng hai lần đến đình viện phía tây tìm con trai.

Nhưng cánh cổng bên ngoài vẫn đóng kín.

Bà đứng ngoài gọi vài tiếng mà không nhận được câu trả lời. Nhớ đến cuộc khảo hạch sắp diễn ra, bà cho rằng Thủy Mạc muốn một mình yên tĩnh suy nghĩ cách quản lý sản nghiệp nên không trực tiếp đẩy cửa bước vào.

Dù vậy, sự lo lắng trong lòng bà vẫn không ngừng tăng lên.

Trần Thanh Loan đã quyết định, nếu sáng ngày bốc thăm mà Thủy Mạc vẫn không xuất hiện, bà sẽ lập tức vào trong kiểm tra.

Đúng lúc ánh bình minh của ngày thứ ba chiếu xuống Khánh Hải Thành, ba hồi chuông trầm thấp bỗng vang vọng khắp Thủy Gia.

Đông…

Đông…

Đông…

Tiếng chuông triệu tập truyền qua từng đình viện, đánh thức không ít tộc nhân đang tu luyện.

Bên trong không gian Hắc Long Nhẫn, ngón tay của Thủy Mạc đang trôi trên mặt hồ khẽ cử động.

Mối liên hệ giữa hắn và chiếc nhẫn khiến tiếng chuông từ bên ngoài mơ hồ truyền vào trong tiểu thế giới.

Hai mắt Thủy Mạc chậm rãi mở ra.

Ánh mắt ban đầu còn mờ mịt, giống như chưa thể phân biệt bản thân đang ở nơi nào.

Nhưng khi hồi chuông thứ ba vang lên, đồng tử hắn lập tức co rút.

“Hôm nay…”

Sắc mặt Thủy Mạc đột nhiên thay đổi.

“Là ngày bốc thăm!”

Hắn hoàn toàn quên mất bản thân đã ở trong Hắc Long Nhẫn bao lâu.

Nhưng ba hồi chuông triệu tập gia tộc tuyệt đối không thể nhầm lẫn.

Thủy Mạc vội điều động ý niệm.

Không gian xung quanh lập tức trở nên mờ nhạt. Mặt hồ, tiểu đình và những làn sương trắng nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.

Chỉ sau một nhịp thở, hắn đã trở lại khoảng sân trong đình viện phía tây.

Ánh nắng ban mai xuyên qua kẽ lá, chiếu lên gương mặt còn mang theo vẻ mơ hồ của thiếu niên.

Thủy Mạc nhìn ánh sáng đã phủ khắp khoảng sân, sắc mặt càng trở nên khó coi.

Y phục trên người hắn vẫn còn ướt đẫm, nhiều nơi đã bị máu cùng lôi điện xé rách. Nhưng lúc này, Thủy Mạc hoàn toàn không có tâm trạng kiểm tra thương thế hay những thay đổi bên trong cơ thể.

Hắn lao nhanh vào phòng, vội vàng thay một bộ trường bào sạch sẽ.

Ngay cả mái tóc còn hơi ướt cũng chỉ được hắn tùy tiện buộc lại phía sau.

Sau đó, Thủy Mạc đẩy cửa đình viện, chạy thẳng về phía đại điện.

Cùng lúc ấy, trong đại điện Thủy Gia.

Các vị trưởng lão, chấp sự cùng những tộc nhân có địa vị đã lần lượt có mặt.

Trên chiếc bàn đặt giữa đại điện là ba chiếc ngọc thăm có hình dáng hoàn toàn giống nhau. Tên của ba sản nghiệp đều được phong kín bên trong, chỉ khi rút ra mới có thể biết kết quả.

Hải Vận Lâu.

Thiên Binh Các.

Thanh Mộc Các.

Thủy Thanh Diệu ngồi bên trái đại điện, ngón tay chậm rãi vuốt nhẹ miệng chén trà. Gương mặt bà vẫn giữ vẻ bình thản, chỉ có nơi khóe môi thấp thoáng một nụ cười khó nhận ra.

Đứng phía sau bà, Thủy Hạo hơi ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn nhìn ba chiếc ngọc thăm tràn đầy tự tin.

Bởi vì kết quả của lần bốc thăm này…

Đã được định sẵn từ trước.


0
Ủng hộ tác giả Nguyễn Nhật Tưởng Nếu mọi người yêu thích 《Vạn Cổ Thiên Tôn》 và muốn tiếp thêm động lực cho tác giả, có thể ủng...