Chương 33: Trận Đầu Sau Khi Trở Lại
Tiếng bước chân vang lên trong con hẻm nhỏ rồi chậm rãi dừng lại.
Ánh đèn từ con phố náo nhiệt phía xa chỉ len được vào một đoạn ngắn, không đủ xua tan bóng tối đang bao phủ nơi này. Hai bên hẻm là những bức tường đá cũ kỹ, bề mặt loang lổ rêu xanh. Gió đêm thổi qua mang theo hơi lạnh cùng mùi ẩm ướt đặc trưng của những con đường lâu ngày không có ánh mặt trời chiếu tới.
Thủy Mạc đứng giữa con hẻm, bình thản quay người.
Áo choàng đen che kín thân hình, mũ trùm kéo thấp khiến phần lớn gương mặt hắn chìm trong bóng tối.
Ba bóng người lần lượt bước ra.
Một tên đứng chắn ở đầu hẻm, cắt đứt đường lui. Hai tên còn lại tách sang hai bên, hình thành thế bao vây. Động tác của chúng khá thuần thục, hiển nhiên chuyện chặn đường cướp bóc thế này đã không phải lần đầu.
Kẻ đi đầu chính là một trong ba người được quản sự sòng bạc phái ra. Trên mặt hắn có một vết sẹo kéo dài từ khóe mắt xuống tận cằm, khiến nụ cười vốn đã khó coi càng trở nên dữ tợn.
Ánh mắt tên mặt sẹo lướt từ đầu đến chân Thủy Mạc, cuối cùng dừng trên chiếc túi trữ vật bên hông hắn.
“Các hạ hôm nay thắng được không ít.”
Thủy Mạc nhìn hắn, giọng nói khàn khàn vẫn không có chút dao động.
“Cũng tạm.”
Tên mặt sẹo nhếch miệng cười. Hắn bước lên nửa bước rồi chìa tay ra, bộ dạng như thể số linh thạch kia đã thuộc về mình.
“Có vận may là chuyện tốt. Nhưng giữ quá nhiều thứ không thuộc về mình đôi khi lại là họa. Biết điều thì giao túi trữ vật ra đây, bọn ta có thể để ngươi nguyên vẹn rời khỏi con hẻm này.”
Thủy Mạc cúi mắt nhìn bàn tay đang chìa ra.
Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt đứng dưới Ngân Thụ, lặng lẽ quan sát ba người trước mặt. Nàng không lên tiếng nhắc nhở, dường như muốn xem hắn sẽ tự mình xử lý thế nào.
Qua một thoáng im lặng, Thủy Mạc mới nghiêng đầu.
“Ngươi đang ăn xin sao?”
Con hẻm lập tức trở nên yên tĩnh.
Ba tên trước mặt đồng loạt sững lại. Tên mặt sẹo dường như không tin vào tai mình, bàn tay đang chìa giữa không trung cũng cứng đờ.
Thủy Mạc nhìn hắn bằng ánh mắt có phần khó hiểu.
“Khánh Hải Thành quả nhiên rộng lớn. Ngay cả ăn xin cũng biết chọn hẻm tối để chặn người.”
Trong Ý Thức Hải, khóe môi Hi Nguyệt hơi cong lên. Ý cười chỉ thoáng xuất hiện trong đôi mắt bạc rồi nhanh chóng biến mất.
Sắc mặt tên mặt sẹo lập tức tối sầm.
“Tiểu tử, ngươi muốn chết!”
Linh lực quanh người hắn bùng lên. Tên đứng bên trái cũng lập tức rút một thanh đoản đao, dưới chân đạp mạnh xuống nền đá rồi lao thẳng về phía Thủy Mạc.
Ánh đao lạnh lẽo lóe lên trong bóng tối, chém xéo về phía bả vai hắn.
Thủy Mạc không phản công ngay. Linh lực trong cơ thể theo kinh mạch truyền xuống hai chân, thân hình hơi nghiêng sang bên cạnh.
Lưu Thủy Bộ!
Đây chỉ là một môn thân pháp cơ bản của Thủy Gia, cũng là một trong những võ kỹ hắn đã học từ nhiều năm trước.
Sau khi kinh mạch đứt đoạn, Thủy Mạc không còn khả năng vận chuyển linh lực. Những võ kỹ từng vô cùng quen thuộc cũng dần trở thành ký ức xa xôi.
Giờ phút này, khi linh lực một lần nữa tràn qua kinh mạch rồi truyền xuống hai chân, thân thể hắn lập tức nhẹ đi. Cảm giác quen thuộc xen lẫn xa lạ khiến động tác né tránh chậm mất nửa nhịp.
“Xoẹt!”
Lưỡi đao lướt sát qua ngực, cắt rách một góc tay áo.
Thủy Mạc lùi lại nửa bước, cúi xuống nhìn vết rách trên y phục. Trong Ý Thức Hải, giọng Hi Nguyệt lập tức vang lên:
“Chậm nửa nhịp.”
“Lâu rồi chưa đánh.” Thủy Mạc đáp bằng ý niệm, ánh mắt vẫn không rời kẻ cầm đao.
“Đó không phải lý do.”
“Ta còn tưởng nàng sẽ khen ta tránh được.”
Hi Nguyệt bình thản nhìn hắn. “Đợi đến khi ngươi không còn suýt bị chém trúng, ta sẽ cân nhắc.”
Tên cầm đoản đao không cho hắn thêm thời gian. Thấy một kích không trúng, hắn lập tức xoay cổ tay, khiến lưỡi đao chuyển hướng quét ngang về phía eo.
Cùng lúc đó, tên đứng bên phải cũng lao tới. Cây thiết côn dài hơn một trượng xé gió, mang theo tiếng rít trầm thấp, đập thẳng xuống đầu Thủy Mạc.
Một đao, một côn, trước sau giáp công.
Ánh mắt Thủy Mạc nhanh chóng trở nên tập trung.
Hắn cảm nhận rõ thân thể hiện tại đã mạnh hơn trước rất nhiều. Kinh mạch rộng và bền hơn, tốc độ vận chuyển linh lực cũng nhanh hơn. Thế nhưng ký ức chiến đấu trong đầu vẫn dựa trên thân thể của hai năm trước.
Sức mạnh đã thay đổi.
Tốc độ cũng thay đổi.
Ngay cả khoảng cách giữa mỗi bước chân cũng không còn giống lúc trước.
Thủy Mạc hạ thấp trọng tâm, chân phải trượt về phía sau. Thiết côn lướt qua đỉnh đầu rồi đập mạnh xuống nền đá.
“Ầm!”
Đá vụn bắn tung tóe.
Hắn xoay người, bàn tay trái vỗ vào sống đoản đao đang chém tới.
“Keng!”
Linh lực theo lòng bàn tay truyền ra, khiến lưỡi đao chệch sang một bên. Thủy Mạc lập tức tiến lên, dùng vai đâm thẳng vào ngực đối phương.
“Bịch!”
Tên cầm đao loạng choạng lùi lại. Nhưng Thủy Mạc vừa định truy kích, tên dùng thiết côn đã rút vũ khí khỏi nền đá rồi quét ngang tới.
Hắn không kịp tránh hoàn toàn, chỉ có thể dựng cánh tay ngăn cản.
“Cốp!”
Một luồng sức mạnh truyền dọc theo cánh tay khiến Thủy Mạc lùi liên tiếp hai bước. Cánh tay phải nhanh chóng tê dại, hạ bàn cũng thoáng mất cân bằng.
Hi Nguyệt lập tức chỉ ra vấn đề:
“Bước đầu tiên dùng sức quá mạnh. Đến lúc phòng thủ, hạ bàn của ngươi không còn vững.”
Thủy Mạc lắc nhẹ cánh tay, cảm nhận cơn tê dại đang nhanh chóng giảm xuống nhờ nhục thân mạnh mẽ.
“Nàng đang xem ta đánh nhau hay chuyên tìm khuyết điểm của ta vậy?”
“Có gì khác nhau sao?”
“Ít nhất cũng nên giữ cho ta chút mặt mũi.”
Hi Nguyệt nhướng mày. “Ba kẻ trước mặt đang muốn lấy mạng ngươi, ngươi còn rảnh nghĩ đến mặt mũi?”
Thủy Mạc không đáp.
Ý cười trên môi hắn dần biến mất, ánh mắt cũng hoàn toàn trở lại vẻ bình tĩnh.
Hi Nguyệt nói không sai. Thân thể mới mạnh hơn trước, nhưng khả năng khống chế của hắn vẫn chưa thật sự theo kịp. Nếu người đang đứng trước mặt là cao thủ chân chính, những sai sót vừa rồi đã đủ khiến hắn bị thương nặng.
Trận chiến này không chỉ để giải quyết ba tên cướp.
Nó còn là cơ hội để hắn kiểm tra cơ thể sau khi kinh mạch được tái tạo.
Kể từ ngày bị hắc bào nhân đánh nát đan điền, đây là lần đầu tiên Thủy Mạc thật sự giao chiến với người khác.
Tên mặt sẹo đứng phía sau quan sát, vẻ khinh miệt trên gương mặt đã dần biến mất. Hắn vốn tưởng người áo đen trước mặt chỉ là một con dê béo gặp vận may, nhưng qua vài lần giao thủ, đối phương tuy còn vụng về lúc đầu lại không hề hoảng loạn.
Đáng sợ hơn, từng bước chân và động tác của Thủy Mạc đang nhanh chóng trở nên ổn định.
Tên mặt sẹo không muốn tiếp tục kéo dài.
“Giết hắn!”
Tiếng quát vừa vang lên, tên cầm đao và tên dùng thiết côn lập tức thay đổi thế công. Lần này bọn chúng không còn thăm dò.
Đoản đao đâm thẳng vào ngực.
Thiết côn quét về phía đầu gối.
Tên mặt sẹo cũng bất ngờ lao tới từ phía sau, năm ngón tay siết thành quyền, linh lực dồn quanh cánh tay. Một luồng kình phong nặng nề lập tức ép tới sau lưng Thủy Mạc.
Ba hướng cùng lúc bị phong kín.
Ánh mắt Thủy Mạc khẽ động. Linh lực trong cơ thể vận chuyển theo quỹ đạo của Lưu Thủy Bộ, khiến những bước chân vốn còn hơi cứng nhắc dần trở nên mềm mại.
Lưu Thủy Bộ không phải thân pháp cao thâm.
Nhưng nước vốn không đối đầu trực diện với vật cứng. Nó chỉ tìm ra khe hở rồi lặng lẽ chảy qua.
Ngay khoảnh khắc ba đòn công kích sắp chạm tới, bóng dáng Thủy Mạc đột nhiên nghiêng sang trái.
Mũi đao lướt qua ngực áo.
Thiết côn đánh hụt, va mạnh vào bức tường đá.
Tên mặt sẹo thu quyền không kịp. Một quyền vốn nhắm vào lưng Thủy Mạc lại đập thẳng vào vai tên đồng bọn.
“Rắc!”
Tiếng xương gãy vang lên.
Tên cầm đao kêu thảm, cả người ngã nghiêng sang bên cạnh.
“Bây giờ mới tạm nhìn được.” Giọng Hi Nguyệt vang lên.
Thủy Mạc vừa ổn định thân hình vừa hỏi: “Chỉ là tạm nhìn được?”
“Kẻ địch quá yếu.”
“Ta nghe ra rồi. Nàng vốn không định khen ta.”
“Ngươi cần người khác khen mới có thể đánh tiếp sao?”
“Không cần.”
Thủy Mạc chợt bước tới, bóng dáng nhanh chóng lướt qua khoảng cách giữa hai bên.
“Nhưng thỉnh thoảng nghe một câu dễ chịu vẫn tốt hơn.”
Tên dùng thiết côn vừa rút vũ khí khỏi bức tường đã phát hiện Thủy Mạc xuất hiện trước mặt. Hắn giật mình, vội nâng ngang thiết côn phòng thủ.
Thủy Mạc không tránh.
Bàn tay phải mở ra, Thủy linh lực nhanh chóng dồn vào lòng bàn tay. Kình lực không bùng nổ dữ dội mà tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau, tựa những con sóng không ngừng nối tiếp trên mặt biển.
Trùng Lãng Chưởng!
“Ầm!”
Tầng chưởng lực đầu tiên va vào thiết côn, khiến hai cánh tay đối phương rung mạnh.
Ngay sau đó, tầng ám kình thứ hai xuyên qua thân côn, đánh thẳng vào lồng ngực hắn. Sắc mặt tên cướp lập tức trắng bệch.
Tầng kình lực thứ ba bùng phát.
“Rắc!”
Xương ngực lõm xuống. Tên dùng thiết côn phun ra một ngụm máu, thân thể bay ngược về sau, đập mạnh vào bức tường đá rồi trượt xuống đất.
Khí tức nhanh chóng tiêu tán.
Tên cầm đao vừa ôm vai gượng đứng dậy nhìn thấy cảnh ấy, vẻ hung ác trên mặt lập tức biến thành hoảng sợ. Hắn không còn ý định tiếp tục chiến đấu, quay người muốn chạy.
Nhưng con hẻm này vốn do chính bọn chúng lựa chọn để giết người cướp của.
Hẹp.
Tối.
Không có lấy một bóng người.
Giờ phút này, nó cũng trở thành nơi chặn đứng đường sống của chúng.
Thủy Mạc đạp mạnh xuống đất, thân hình lướt tới phía sau tên cầm đao. Một tay hắn giữ lấy cổ tay đang cầm vũ khí, tay còn lại đánh thẳng vào khuỷu tay đối phương.
“Rắc!”
Cánh tay bị bẻ gãy, thanh đoản đao rơi xuống nền đá.
Tên kia đau đớn gào lên, nhưng tiếng kêu chỉ vừa thoát khỏi cổ họng đã lập tức nghẹn lại.
Thủy Mạc xoay người, khuỷu tay đánh mạnh vào yết hầu hắn.
Tên cầm đao ôm cổ, lảo đảo lùi về sau hai bước. Đôi mắt hắn mở lớn, thân thể chậm rãi ngã xuống, không còn chút sinh cơ.
Từ lúc Thủy Mạc thật sự phản công đến khi hai người ngã xuống chỉ mới trôi qua vài nhịp thở.
Tên mặt sẹo nhìn hai đồng bọn đã chết, cuối cùng không còn giữ được vẻ bình tĩnh. Hắn lập tức quay người bỏ chạy.
Thủy Mạc không đuổi theo ngay.
Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt nhìn bóng lưng tên mặt sẹo, bình thản nhắc:
“Tay trái.”
Ánh mắt Thủy Mạc lập tức dừng trên bàn tay trái đang giấu trong tay áo đối phương.
Một tia sáng đen lạnh lẽo lóe lên.
Tên mặt sẹo bất ngờ xoay người, phóng ra ba cây độc châm.
Khoảng cách giữa hai bên chưa đến ba trượng. Ba cây độc châm xé gió, lần lượt nhắm vào mi tâm, cổ họng và tim Thủy Mạc.
Hắn nghiêng đầu tránh cây thứ nhất, đồng thời xoay người sang bên cạnh. Hai cây độc châm còn lại lướt sát qua áo choàng rồi ghim sâu vào bức tường phía sau.
“Xèo…”
Nơi đầu châm tiếp xúc nhanh chóng chuyển thành màu đen, còn phát ra một làn khói mỏng.
Tên mặt sẹo không đợi xem kết quả, tiếp tục lao về phía đầu hẻm.
“Đã cho các ngươi cơ hội rồi.”
Giọng Thủy Mạc vang lên ngay sau lưng hắn.
“Bây giờ còn muốn đi sao?”
Sống lưng tên mặt sẹo lập tức lạnh buốt.
Hắn vừa định quay đầu, một bàn tay đã đặt lên vai.
Trùng Lãng Chưởng!
Ba tầng kình lực xuyên thẳng vào cơ thể. Tên mặt sẹo há miệng, máu tươi lập tức trào ra. Kinh mạch trong người bị ám kình phá nát, thân thể mềm nhũn ngã xuống nền đá.
Con hẻm lần nữa trở lại yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng gió đêm lướt qua những bức tường phủ đầy rêu xanh.
Thủy Mạc đứng yên một lúc rồi chậm rãi thở ra. Hắn cúi xuống nhìn hai bàn tay mình.
Không run rẩy.
Nhưng cảm giác khi sinh mệnh biến mất dưới tay vẫn rõ ràng đến lạ thường.
Hi Nguyệt lặng lẽ nhìn hắn.
“Không quen?”
“Không đến mức đó.” Thủy Mạc khép bàn tay lại, giọng nói không có sự hối hận. “Bọn chúng đã muốn giết ta. Nếu ta thua, người nằm lại trong con hẻm này sẽ là ta.”
“Ngươi hiểu là tốt.”
Hi Nguyệt dừng một lát rồi tiếp tục chỉ ra những khuyết điểm trong trận chiến. Khi đối phó kẻ dùng côn, hắn có thể kết thúc sớm hơn hai nhịp. Lúc truy đuổi tên cuối cùng, bước thứ ba hơi gấp. Nếu ba cây độc châm nhanh hơn hoặc tên mặt sẹo có tu vi cao hơn, thứ bị xuyên thủng sẽ không chỉ là áo choàng.
Thủy Mạc nhìn góc tay áo bị rách, bất đắc dĩ hỏi:
“Ta vừa thắng xong, nàng không thể để ta vui một lát sao?”
“Thắng ba kẻ thế này có gì đáng vui?”
“Ít nhất cũng chứng minh ta không còn là phế nhân.”
Đôi mắt bạc của Hi Nguyệt hơi dao động.
Nàng im lặng vài hơi thở rồi mới chậm rãi nói:
“Ngươi vốn chưa từng là phế nhân.”
Thủy Mạc khựng lại.
Một lát sau, khóe môi hắn mới cong lên.
“Câu này nghe dễ chịu hơn nhiều.”
Hi Nguyệt không đáp, chỉ quay mặt nhìn sang nơi khác.
Thủy Mạc nhanh chóng kiểm tra ba thi thể. Trên người mỗi tên đều có một túi trữ vật. Ngoài ra còn có thanh đoản đao, cây thiết côn cùng một ống nhỏ dùng để chứa độc châm.
Sau khi thu toàn bộ chiến lợi phẩm, hắn dùng Hỏa linh lực ngưng tụ thành ngọn lửa. Nhờ kinh nghiệm điều khiển Đan Hỏa những ngày qua, hỏa diễm nhanh chóng bao phủ ba thi thể mà không lan sang những bức tường xung quanh.
Khả năng khống chế vẫn chưa thật sự tinh tế, linh lực tiêu hao cũng nhiều hơn mức cần thiết. Nhưng sau một khoảng thời gian, ba thi thể cuối cùng vẫn hóa thành tro.
“Điều khiển Hỏa linh lực còn rất thô.” Hi Nguyệt nhận xét.
“Đủ xóa dấu vết là được.”
“Ngươi tiêu hao ít nhất nhiều hơn ba phần.”
“Lần sau ta sẽ chú ý.”
Hi Nguyệt hơi nhướng mày. “Ngươi còn định có lần sau?”
Thủy Mạc nhìn ngọn lửa đang dần tắt.
“Ta không chủ động tìm người khác gây chuyện. Nhưng nếu có người tìm đến, ta cũng không thể đứng yên chờ họ giết.”
Hi Nguyệt không phản bác.
Đợi hỏa diễm hoàn toàn tắt, Thủy Mạc mới dùng linh lực cuốn lớp tro cùng vết máu còn sót lại sang một góc khuất, xóa dấu chân rồi rời khỏi con hẻm.
Khi Thủy Mạc trở lại Thanh Mộc Các, đêm đã rất khuya.
Cửa trước đóng kín. Hắn đi vào bằng lối nhỏ phía sau, xuyên qua hậu viện rồi trở về phòng mà không đánh động bất kỳ ai.
Sau khi khóa cửa, Thủy Mạc mới tháo áo choàng cùng lớp hóa trang. Gương mặt thiếu niên trẻ tuổi một lần nữa xuất hiện dưới ánh sáng của Dạ Minh Châu.
Hắn thay bộ y phục bị rách rồi đặt ba túi trữ vật lên bàn.
“Để xem ba vị ăn xin kia tích góp được bao nhiêu gia sản.”
Trong Ý Thức Hải, khóe môi Hi Nguyệt hơi cong lên.
“Ngươi gọi người khác là ăn xin, cuối cùng vẫn lấy đồ của họ.”
“Đây là chiến lợi phẩm.”
“Chỉ thay cách gọi đã nghe đường hoàng hơn rất nhiều.”
Thủy Mạc không tranh luận, lần lượt kiểm tra ba túi trữ vật.
Túi của tên cầm đoản đao có tám trăm hai mươi bảy viên hạ phẩm linh thạch, hai bình thuốc trị thương phẩm chất bình thường cùng một ít vàng bạc phàm tục.
Túi của tên dùng thiết côn chứa chín trăm sáu mươi bốn viên hạ phẩm linh thạch, vài khối khoáng thạch không rõ nguồn gốc và mấy bộ y phục màu đen.
Túi cuối cùng thuộc về tên mặt sẹo. Đồ vật bên trong nhiều hơn hai người còn lại, gồm chín trăm bốn mươi viên hạ phẩm linh thạch, một tấm bản đồ cũ, một lọ độc dịch cùng vài loại dược liệu cấp thấp.
Sau khi kiểm kê, tổng số linh thạch lấy được từ ba tên cướp là hai nghìn bảy trăm ba mươi mốt viên.
Tính cả số thắng được tại sòng bạc, vốn trong tay Thủy Mạc đã vượt quá một vạn hai nghìn bảy trăm viên linh thạch. Tuy chưa thể gọi là giàu có, nhưng ít nhất cũng đủ để Thanh Mộc Các thu mua một lượng nguyên liệu cần thiết.
“Ba tên này làm nghề cướp bóc chắc đã không ít năm.” Thủy Mạc cầm tấm bản đồ cũ lên xem qua rồi đặt sang một bên. “Đáng tiếc không có thứ gì thật sự tốt.”
“Ngươi còn mong ba kẻ chặn đường tại Khánh Hải Thành mang theo bảo vật nghịch thiên?”
“Không đến mức ấy. Chỉ là cảm thấy bọn chúng hơi nghèo.”
“Xem ra câu ăn xin của ngươi cũng không hoàn toàn oan uổng.”
Thủy Mạc bật cười. Hắn gom linh thạch vào một túi riêng, những vật còn lại được phân loại rồi cất sang bên cạnh. Thanh đoản đao, thiết côn cùng một số tạp vật có thể tìm cơ hội bán đi sau.
Kiểm kê xong, hắn mới đi tắm rửa và thay một bộ y phục sạch sẽ.
Trên cánh tay phải có một mảng bầm nhỏ do thiết côn để lại, vai cùng lưng cũng đau âm ỉ. Những thương thế ấy không nghiêm trọng, nhưng đủ nhắc nhở hắn rằng trận chiến vừa rồi không hoàn hảo như vẻ bề ngoài.
Thủy Mạc ngồi khoanh chân trên giường, bắt đầu vận chuyển Vạn Long Luyện Thể Quyết.
Linh lực trong cơ thể chậm rãi chuyển động. Từng luồng khí huyết nóng rực lan qua gân cốt, thấm vào cơ bắp và xương tủy. Một tiếng long ngâm mơ hồ dường như vang lên từ sâu trong huyết nhục, chỉ có chính hắn mới cảm nhận được.
Cơn đau nhanh chóng lan qua từng thớ thịt.
Thủy Mạc nghiến răng chịu đựng, đồng thời nhớ lại từng khoảnh khắc trong trận chiến.
Thân thể hiện tại mạnh hơn trước, nhưng vẫn chưa hoàn toàn thuộc về hắn. Muốn sức mạnh, tốc độ cùng phản ứng thật sự hòa làm một, hắn còn cần thêm thời gian, thêm rèn luyện và cả những trận chiến thực tế.
Sau khi hoàn thành một vòng vận chuyển, Thủy Mạc định tiếp tục thì giọng Hi Nguyệt đã vang lên:
“Đủ rồi.”
“Ta vẫn chịu được.”
“Có thể tiếp tục không có nghĩa là nên tiếp tục.” Ánh mắt Hi Nguyệt dừng trên dòng khí huyết còn đang dao động trong cơ thể hắn. “Ngươi vừa trải qua chiến đấu, gân cốt đã chịu áp lực. Cưỡng ép luyện thêm lúc này chỉ khiến hiệu quả giảm xuống.”
“Ta nghỉ một lát rồi tiếp tục.”
“Ngày mai ngươi còn phải đi mua linh dược.” Nàng không cho hắn cơ hội tranh luận. “Sau khi mua đủ nguyên liệu, ngươi còn phải luyện đan. Khí huyết không ổn định, tâm thần không đủ, chỉ cần sai một bước là toàn bộ số linh thạch vừa kiếm được sẽ biến thành tro.”
Thủy Mạc mở mắt, ý cười lặng lẽ xuất hiện.
“Nàng đang lo cho ta sao?”
“Ta chỉ không muốn nhìn ngươi đốt sạch linh thạch.”
“Ta còn tưởng nàng quan tâm ta.”
“Ngươi nghĩ nhiều rồi.”
“Vậy sao?”
Thủy Mạc nhìn vẻ bình thản của nàng, nhưng cuối cùng vẫn nghe lời thu hồi linh lực. Hắn nằm xuống giường, sự mệt mỏi sau trận chiến cùng quá trình luyện thể nhanh chóng kéo tới.
Không lâu sau, hơi thở đã trở nên đều đặn.
Trong Ý Thức Hải, Hi Nguyệt vẫn đứng dưới Ngân Thụ. Đôi mắt bạc lặng lẽ nhìn hắn một lúc lâu rồi mới chậm rãi khép lại.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua khe cửa sổ, Thủy Mạc đã tỉnh lại.
Sau một đêm nghỉ ngơi, cảm giác đau nhức trên người giảm đi phần lớn, linh lực cũng khôi phục hoàn toàn.
Hắn rửa mặt, thay y phục rồi ngồi trước gương đồng. Hội Tức Thuật được vận chuyển, khiến khí tức thật nhanh chóng thu liễm. Phần dao động còn lại chỉ tương đương một tu sĩ Tụ Khí tầng hai có kinh mạch tổn thương.
Thủy Mạc cố ý điều chỉnh sắc mặt nhợt nhạt hơn, bước chân cũng trở nên chậm chạp, tạo cảm giác thiếu sức.
Hi Nguyệt quan sát một lúc rồi nhận xét:
“Vẻ mặt quá mức.”
Thủy Mạc nhìn vào gương. “Quá chỗ nào?”
“Giống người sắp chết hơn là người có kinh mạch bị phế.”
Hắn im lặng điều chỉnh khí huyết, để sắc mặt bớt tái đi một chút.
“Bây giờ?”
“Tạm được.”
“Nàng đánh giá việc giả bệnh còn nghiêm khắc hơn lúc xem ta đánh nhau.”
“Ít nhất chuyện này không cần ta nhắc ngươi tránh đao.”
Thủy Mạc ho nhẹ, không tiếp tục tranh luận. Hắn đứng dậy rời khỏi đình viện, bắt đầu thực hiện mục tiêu quan trọng nhất hôm nay.
Thu mua linh dược.
Hồi Nguyên Đan có thể giúp Thanh Mộc Các duy trì hoạt động bình thường. Tiềm Hải Đan mới là thứ khiến cửa hàng thật sự có chỗ đứng tại Khánh Hải Thành.
Tuy nhiên, nếu mua toàn bộ nguyên liệu ở cùng một nơi, những người am hiểu đan đạo rất dễ dựa vào chủ dược để suy đoán công dụng của đan phương.
“Không được mua tập trung.” Hi Nguyệt nhắc nhở.
“Ta biết.”
“Biết và làm được là hai chuyện khác nhau.”
Tại cửa hàng linh dược đầu tiên, Thủy Mạc chỉ mua một phần phụ dược của Hồi Nguyên Đan, kèm theo vài loại linh dược thường dùng để điều dưỡng kinh mạch.
Rời khỏi đó, hắn đi qua hai con phố rồi mới bước vào cửa hàng thứ hai. Lần này, Thủy Mạc mua một phần nguyên liệu của Tiềm Hải Đan, đồng thời cố ý xen lẫn vài loại linh dược thuộc tính Hỏa.
Nhìn những linh dược hoàn toàn không liên quan được đặt lên quầy, hắn không khỏi hỏi:
“Mấy loại thuộc tính Hỏa này mua về làm gì?”
“Che mắt người khác.”
Hi Nguyệt bình thản giải thích:
“Nếu có người âm thầm theo dõi và tổng hợp những thứ ngươi mua, các loại dược liệu không liên quan sẽ khiến họ khó xác định đan phương thật sự.”
“Nhưng như vậy sẽ tốn thêm linh thạch.”
“Muốn giữ bí mật mà không chịu trả bất kỳ giá nào, trên đời không có chuyện tốt như vậy.”
Thủy Mạc im lặng một lát.
“Nàng quản linh thạch của ta còn chặt hơn ta.”
“Bởi vì cách ngươi kiếm và tiêu linh thạch đều không khiến người khác yên tâm.”
“Ta vừa kiếm về hơn một vạn.”
“Bằng cách thắng bạc.”
“Ít nhất vẫn là thắng.”
“Sau đó bị người khác chặn giết.”
“Cuối cùng ta vẫn mang linh thạch trở về.”
Hi Nguyệt không nhanh không chậm đáp:
“Nếu tối qua ngươi chậm thêm nửa nhịp, thứ được mang về có thể là thi thể của ngươi.”
Thủy Mạc nhất thời không còn lời nào phản bác.
Hắn tiếp tục đi qua vài cửa hàng, chia nhỏ số lượng cần mua. Nguyên liệu của Hồi Nguyên Đan và Tiềm Hải Đan được cố ý trộn với linh dược dưỡng thương, bổ khí huyết và điều dưỡng kinh mạch.
Cho dù thật sự có người âm thầm theo dõi, nhiều nhất cũng chỉ cho rằng hắn vẫn đang tìm cách chữa trị thân thể.
Khi vừa rời cửa hàng thứ tư, một giọng nói mang theo ý châm chọc bỗng vang lên phía trước:
“Đây không phải Thủy thiếu gia sao?”
Thủy Mạc ngẩng đầu.
Một thanh niên mặc cẩm y đang đứng giữa đường. Phía sau hắn có hai tên hộ vệ đi theo, trên ngực áo đều thêu một chữ “Vương” nhỏ bằng chỉ bạc.
Người của Vương Gia.
Thanh niên kia đánh giá sắc mặt nhợt nhạt của Thủy Mạc rồi nhìn những gói dược liệu trong tay hắn, khóe miệng nhếch lên.
“Nghe nói kinh mạch Thủy thiếu gia đã phế nhiều năm. Không ở Thanh Mộc Các nghỉ ngơi, lại chạy khắp nơi mua linh dược. Xem ra ngươi vẫn chưa từ bỏ hy vọng chữa trị.”
Thủy Mạc cố ý ho hai tiếng, bả vai cũng hơi rũ xuống.
“Người còn sống thì vẫn phải giữ chút hy vọng. Vương thiếu cảm thấy có gì không đúng sao?”
“Dĩ nhiên không có gì không đúng.” Thanh niên Vương Gia cười nhạt. “Chỉ là kinh mạch đã đứt, dùng bao nhiêu linh dược cũng chỉ là lãng phí.”
Hắn bước tới gần hơn, ánh mắt cố ý nhìn vào những gói dược liệu.
“Không biết Thủy thiếu gia mua thứ gì? Có cần ta giới thiệu một vị y sư tốt hay không?”
Thủy Mạc tự nhiên thu toàn bộ dược liệu vào túi trữ vật, không để đối phương nhìn rõ.
“Chỉ là vài thứ điều dưỡng thân thể.”
“Điều dưỡng thân thể?”
“Thân thể ta thế nào, người trong Khánh Hải Thành chẳng phải đều biết sao?”
Thủy Mạc nhìn thanh niên trước mặt một lượt rồi bỗng chậm rãi nói:
“Ngược lại là Vương thiếu, sắc mặt hơi xanh, bước chân phù phiếm. Có bệnh thì nên chữa sớm, chuyện này không cần ngại.”
Hai tên hộ vệ phía sau lập tức cúi đầu, bả vai hơi run lên. Nếu không cố gắng nhẫn nhịn, chỉ sợ bọn họ đã bật cười thành tiếng.
Sắc mặt thanh niên Vương Gia lập tức trở nên khó coi.
“Ngươi!”
Thủy Mạc chắp tay, vẻ mặt vẫn mang theo vài phần suy yếu.
“Ta còn phải trở về uống thuốc, xin cáo từ. Vương thiếu cũng nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Không đợi đối phương đáp lại, hắn đã bước sang bên cạnh rồi tiếp tục đi về phía trước. Bước chân vẫn chậm, vai hơi rũ xuống. Nhìn từ phía sau, hắn hoàn toàn chỉ giống một thiếu niên có thân thể suy nhược.
Đến khi đi xa, Hi Nguyệt mới hỏi:
“Bước chân phù phiếm?”
“Thuận miệng nói thôi.”
“Nếu hắn thật sự đi tìm y sư thì sao?”
“Vậy chẳng phải ta đã làm một việc tốt?”
Khóe môi Hi Nguyệt hơi cong lên.
“Miệng lưỡi không tệ.”
“Cuối cùng nàng cũng chịu khen ta.”
“Ta chỉ nói miệng lưỡi.”
“Vẫn xem như tiến bộ.”
Thủy Mạc tiếp tục đi thêm một đoạn. Số linh dược cần thiết đã gần đủ, chỉ còn vài loại có thể giao cho Từ Phúc âm thầm thu mua sau, tránh khiến hành động của hắn trở nên quá rõ ràng.
Khi con đường dẫn về Thanh Mộc Các xuất hiện phía trước, bước chân Thủy Mạc bỗng chậm lại.
Một nữ tử đang đứng bên đường.
Nàng mặc y phục màu xanh nhạt, dung mạo thanh tú, trên môi mang theo một nụ cười dịu dàng. Nhưng ánh mắt nhìn về phía hắn lại sâu hơn vẻ ngoài rất nhiều.
Thủy Thanh Diệu.
Người hôm qua vừa nhận được tin tức về Tiềm Hải Đan.
Thủy Mạc không để lộ khác thường. Hắn dừng cách nàng vài bước rồi chắp tay.
“Ngũ cô.”
“Thật trùng hợp.” Thủy Thanh Diệu nhìn hắn, nụ cười không hề thay đổi. “Không ngờ lại gặp Mạc nhi ở đây.”
Thủy Mạc bình thản đáp:
“Khánh Hải Thành tuy lớn nhưng cũng chưa lớn đến mức người trong cùng một gia tộc không thể gặp nhau.”
Ánh mắt Thủy Thanh Diệu lướt qua sắc mặt nhợt nhạt của hắn, sau đó dừng trên chiếc túi trữ vật bên hông.
“Sáng sớm đã ra ngoài. Thân thể cháu chịu nổi sao?”
“Chỉ đi mua vài thứ, chưa đến mức ngã giữa đường.”
“Linh dược?”
“Dùng để điều dưỡng kinh mạch.” Thủy Mạc đáp rất tự nhiên. “Dù sao cũng đã tổn thương nhiều năm. Cho dù không thể khôi phục, ít nhất cũng không nên để thân thể tiếp tục suy yếu.”
Thủy Thanh Diệu nhìn hắn thêm vài hơi thở.
“Cháu vẫn chưa từ bỏ?”
“Chưa thử hết mọi cách, tại sao phải từ bỏ?”
Ánh mắt nàng hơi dao động nhưng nhanh chóng khôi phục vẻ dịu dàng.
“Gần đây ta nghe nói có một đội săn biển thường xuyên lui tới Thanh Mộc Các. Không biết chuyện ấy có liên quan đến số linh dược cháu mua hôm nay hay không?”
Thủy Mạc không lập tức trả lời.
Nụ cười trên mặt Thủy Thanh Diệu vẫn không thay đổi. Bề ngoài, đây chỉ là một câu hỏi quan tâm thuận miệng. Nhưng từng chữ đều đang dò xét mối quan hệ giữa đội săn biển, số linh dược hắn vừa mua và loại Tiềm Hải Đan chưa rõ nguồn gốc.
“Thanh Mộc Các vốn mở cửa làm ăn. Có khách hàng tới lui không phải chuyện rất bình thường sao?”
“Cũng đúng.” Thủy Thanh Diệu gật đầu. “Chỉ là Thanh Mộc Các đã yên lặng quá lâu, gần đây đột nhiên có động tĩnh, khó tránh khỏi khiến người khác tò mò.”
“Người khác tò mò là chuyện của họ.”
Thủy Mạc hơi cúi mắt, che đi sự bình tĩnh quá mức trong đáy mắt.
“Cháu chỉ là một người có kinh mạch bị phế, được giao trông coi cửa hàng. Những chuyện lớn như vậy, Ngũ cô hỏi cháu e rằng cũng không có kết quả.”
Thủy Thanh Diệu nhìn hắn thật lâu.
Khí tức chỉ tương đương Tụ Khí tầng hai.
Sắc mặt nhợt nhạt.
Bước chân có vẻ thiếu sức.
Linh lực yếu ớt như bất cứ lúc nào cũng có thể tán loạn.
Mọi thứ đều giống hệt Thủy Mạc đã bị phế suốt hai năm qua.
Nhưng không hiểu vì sao, nàng vẫn cảm thấy thiếu niên trước mặt đã có gì đó khác biệt.
Không phải tu vi.
Mà là ánh mắt.
Quá bình tĩnh.
Cũng quá khó nhìn thấu.
“Ta chỉ thuận miệng hỏi.” Thủy Thanh Diệu cười nhẹ. “Cháu không cần căng thẳng.”
“Cháu không căng thẳng.”
Thủy Mạc cũng đáp lại bằng một nụ cười nhạt.
“Chỉ là đứng ngoài đường quá lâu, thân thể hơi mệt. Nếu Ngũ cô không còn chuyện gì, cháu xin phép trở về trước.”
Hắn cố ý ho nhẹ một tiếng.
Thủy Thanh Diệu nghiêng người nhường đường.
“Vậy cháu về nghỉ ngơi đi.”
“Cáo từ.”
Thủy Mạc bước về phía Thanh Mộc Các. Tốc độ không nhanh, bóng lưng dưới ánh nắng trông có phần mỏng manh.
Thủy Thanh Diệu vẫn đứng tại chỗ, lặng lẽ nhìn hắn đi xa. Chỉ đến khi bóng dáng thiếu niên gần khuất sau dòng người, nàng mới xoay người bước theo hướng ngược lại.
Hai người, hai phương hướng.
Một người mang theo số linh dược cần thiết trở về.
Người còn lại mang theo một bụng nghi ngờ rời đi.
Không ai quay đầu.
Nhưng cả hai đều hiểu cuộc trò chuyện vừa rồi tuyệt đối không chỉ là một lần tình cờ gặp mặt.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.