Vạn Giới Mê Vụ

Quyển 1: Hạt Giống Văn Minh

Chương 1: Tinh Hỏa

Đăng: 08/09/2026 15:19 1,552 từ 2 lượt đọc

[Quét hình phát hiện sinh vật carbon ở gần.]

[Kiểm trắc 1: không có khí tức Thâm Uyên.]

[Kiểm trắc 2: sóng não phát triển, là sinh vật có trí tuệ.]

[Kiểm trắc 3: có nền văn minh nhất định. Tiến hành kết nối nhận chủ.]

[Kiểm trắc 4: năng lượng cá thể thấp, chuyển sang hình thức tiết kiệm năng lượng!]

“Bíp... bíp... bíp...”


Tiếng nhịp tim vang lên đều đặn, khô khốc từ chiếc máy đo điện tâm đồ kéo Thanh Sơn từ tầng sâu thẳm của bóng tối trở về với thực tại. Mí mắt anh nặng trịch như mang hàng ngàn cân đá tảng, mỗi lần cố gắng mở ra đều là một cuộc vật lộn dữ dội với cơn đau nhức buốt óc.


“Bác sĩ! Bác sĩ ơi! Bệnh nhân ở giường số 4 tỉnh rồi!”


Tiếng gọi của y tá vang lên bên tai, tiếp đó là tiếng bước chân dồn dập trên nền gạch hoa lạnh lẽo. Mùi dung dịch khử trùng nồng đặc trưng của bệnh viện xộc thẳng vào khoang mũi, tạo cảm giác sạch sẽ và lạnh lẽo.


Thanh Sơn nheo mắt. Ánh sáng chói lóa từ ngọn đèn huỳnh quang trên trần nhà khiến đồng tử anh thu hẹp lại. Một bóng người mặc áo blouse trắng cùng cô y tá nhanh chóng tiến lại gần, dùng đèn pin chuyên dụng soi nhẹ vào mắt anh.


“Cậu có nghe thấy tôi nói không?” – Vị bác sĩ trung niên lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng khẩn trương.


Thanh Sơn hơi gật đầu, cổ họng anh khô khốc như sa mạc nghìn năm chưa đón một giọt mưa, thanh quản phát ra âm thanh thấp khàn, đứt quãng: “Có...”


“Tốt lắm. Cậu tỉnh táo chưa? Cậu tên là gì?”


Thanh Sơn nhắm mắt lại vài giây để sắp xếp lại những mảnh ký ức vụn vỡ đang đan xen trong đầu. Anh chậm rãi đáp: “Thanh... Sơn.”


“Cậu có biết mình đang ở đâu không?”


“Bệnh... viện...”


“Cậu có nhận ra tôi là ai không?”


“Bác... sĩ...”


Vị bác sĩ mỉm cười dịu dàng, giơ ba ngón tay trước mặt anh: “Đây là mấy ngón tay?”


“3.”


Bác sĩ quay sang ghi chép nhanh vào hồ sơ bệnh án treo ở cuối giường, gật đầu hài lòng: “Được rồi. Xác nhận bệnh nhân ý thức tỉnh táo, phản xạ nhận thức rõ ràng. Cú va chạm do tai nạn vừa qua khá nặng, may mắn là không tổn thương não bộ nghiêm trọng. Cho nằm theo dõi thêm 24 giờ để kiểm tra hồi phục và làm thêm các xét nghiệm sinh hóa.”


Bác sĩ quay sang dặn dò cô y tá điều chỉnh lại tốc độ truyền dịch dinh dưỡng, rồi khẽ vỗ nhẹ lên vai Thanh Sơn: “Cậu Sơn, cậu đã hôn mê suốt ba ngày đêm rồi. Bây giờ cơ thể còn rất yếu, hãy nghỉ ngơi đi. Bố mẹ và bạn bè cậu ở ngoài sảnh chờ sẽ sớm được vào thăm thôi.”


Khi cánh cửa phòng cấp cứu khép lại, trả lại không gian yên tĩnh vốn có, Thanh Sơn đưa bàn tay gầy gò, găm đầy kim truyền lên ngực trái.


Dưới lớp áo bệnh nhân màu xanh nhạt, tại vị trí trái tim đang đập từng nhịp nhịp nhàng, một vết bớt mờ mờ hình ngọn lửa đỏ nhỏ xuất hiện như nhắc nhở Thanh Sơn đây không phải là một giấc mơ.


Một ngôn ngữ xa lạ đột nhiên vang lên trong đầu Thanh Sơn:

[Phát hiện tinh thần ký chủ tỉnh táo! Kiểm trắc ngôn ngữ: không biết! Chuyển chế độ đối thoại bằng tinh thần!]

“Ai, ai đang nói vậy?” Thanh Sơn hơi giật mình nhìn xung quanh.

Các giường bệnh khác đều không có ai mở miệng. Mọi người đều đang trong tình trạng hồi phục sau phẫu thuật. Y tá thì lúc nãy vừa đi ra ngoài cùng với bác sĩ.


“Ký chủ không cần lo lắng, tôi là Hạt Giống Văn Minh Tinh Hỏa 6 do nền văn minh Vu Sư sáng tạo. Tác dụng hỗ trợ văn minh phát triển để đối kháng Thâm Uyên.”


Âm thanh vô tính, phẳng lặng như tiếng máy móc vang lên trực tiếp trong thức hải của Thanh Sơn. Anh nén sự bàng hoàng trong lòng, cố giữ cho nét mặt không lộ ra bất kỳ vẻ bất thường nào với môi trường xung quanh, chỉ âm thầm tập trung tư duy để đáp lại:


“Tinh Hỏa 6? Văn minh Vu Sư? Thâm Uyên? Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Tại sao lại ở trong đầu tôi?”


Tiếng “bíp” nhẹ vang lên trong tâm trí Thanh Sơn trước khi âm thanh của Tinh Hỏa 6 tiếp tục phản hồi:


“Báo cáo ký chủ: Văn minh Vu Sư là một văn minh cấp cao từng đứng trên đỉnh cao của đa vũ trụ, chuyên nghiên cứu quy luật tự nhiên, chân lý vĩnh hằng và bản chất của năng lượng. Tuy nhiên, trong cuộc đại chiến vĩnh hằng với Thâm Uyên — một thế lực hỗn mang chuyên nuốt chửng và diệt vong các thế giới — văn minh Vu Sư đã gạt phăng mọi ranh giới để bảo vệ các nền văn minh trật tự, gieo rắc vô số Hạt Giống Văn Minh vào hư không nhằm tìm kiếm các thế giới có tiềm năng.”


“Sứ mạng của Tinh Hỏa 6 là hỗ trợ ký chủ cùng văn minh bản địa phát triển, khai mở trí tuệ, gia tăng năng lượng cá thể và văn minh để chống lại sự xâm lấn của Thâm Uyên trong tương lai.”


Thanh Sơn nhíu mày, cảm thấy mọi thứ vượt xa tầm hiểu biết của một phàm nhân hiện đại. Anh hỏi tiếp: “Vậy hiện tại ngươi có thể làm được gì? Tại sao giọng nói của ngươi lại chập chờn như vậy?”


“Cảnh báo: Năng lượng hiện tại của Tinh Hỏa 6 đã kiệt quệ sau quá trình xuyên qua vết nứt không gian và dung hợp nhận chủ với ký chủ. Hệ thống hiện đang kích hoạt chế độ tiết kiệm năng lượng tối đa, chỉ có thể duy trì giao lưu tinh thần cơ bản và các chức năng kiểm trắc sơ cấp. Cần bổ sung nguồn năng lượng thích hợp (như năng lượng sinh học, khoáng vật chứa linh khí hoặc năng lượng tinh thần) để mở khóa các modules kiến thức và công năng của văn minh Vu Sư.”


“Tạm thời Tinh Hỏa 6 sẽ đi vào trạng thái ngủ đông thứ cấp để tích lũy năng lượng. Khi ký chủ tiếp xúc với nguồn năng lượng thích hợp, hệ thống sẽ tự động thức tỉnh...”


Giọng nói vô tính mờ dần rồi biến mất hoàn toàn, trả lại sự yên tĩnh cho thức hải của Thanh Sơn. Vết bớt hình ngọn lửa đỏ mờ trên ngực trái anh hơi giật nhẹ một cái rồi thu lại sắc hồng, ẩn chìm dưới da thịt như thể chưa từng xuất hiện.


Thanh Sơn tựa đầu vào gối, trần nhà màu trắng của bệnh viện chầm chậm thu vào tầm mắt. Trong lúc nằm chờ được chuyển sang phòng dưỡng bệnh và chờ thủ tục ra viện, anh chầm chậm nhắm mắt lại, lục tìm lại những ký ức vụn vỡ trước khi rơi vào mê man.


Anh nhớ lại ba ngày trước...


Khi đang bế tắc trong lúc lập trình hệ thống AI cá nhân, để khuây khỏa đầu óc, anh đã tham gia vào một nhóm thám hiểm thăm dò vào một quần thể hang động cổ sơ hoang vắng. Trong lúc mải mê soi đèn tiến sâu vào một ngách hang, anh vô tình phát hiện có một luồng sáng mờ ở dưới đáy hố sâu. Bản tính tò mò, anh đã leo xuống. Khi xuống gần tới, anh phát hiện đó là một đốm lửa đang cháy.

Trong lúc ngạc nhiên, anh bị hụt chân, cả cơ thể anh mất thăng bằng rớt xuống, sợi dây cáp leo núi căng lên đung đưa qua lại. Trong lúc hoảng sợ anh kêu cứu, đột nhiên đốm lửa dưới đáy hố bay vọt lên, đâm thẳng vào anh.

Khoảnh khắc va chạm với đốm lửa, không có tàn tro hay khói bụi, chỉ có một luồng nhiệt lượng xộc thẳng vào ngực trái anh. Cảm giác nóng bỏng như dung nham thiêu rụi từng thớ thịt, len lỏi vào tận tủy xương và thiêu đốt linh hồn.

Sợi dây cáp đột nhiên bị đứt, cơ thể anh rơi tự do trong không trung rồi đập mạnh vào nền đá phía dưới.

Trong khoảnh khắc ngã xuống, anh nghe thấy tiếng hô hoán thất thanh của đồng đội hòa lẫn tiếng gió rít bên tai. Cảm giác va đập dữ dội như đập nát từng thớ thịt khiến tầm nhìn anh tối sầm lại, chìm hoàn toàn vào hư không suốt ba ngày đêm... cho đến khi tỉnh dậy trên chiếc giường bệnh lạnh lẽo này..


Nằm trên giường bệnh, Thanh Sơn thở ra một hơi dài. Nhìn ánh đèn trên trần, anh biết rằng cuộc đời bình lặng của mình từ nay có lẽ sẽ bước sang một chương hoàn toàn mới.


0
Ủng hộ tác giả DHTm Nếu bạn yêu thích tác phẩm này, hãy ủng hộ mình ly cà phê đá!