Vân Tiên Thụ

Chương 7: Công Pháp

Đăng: 09/07/2026 05:25 2,186 từ 52 lượt đọc

[Công pháp: Thạch Linh Quyết.
Phẩm chất: Thường.
Lĩnh ngộ: Bạn biết không, đá chỉ đứng yên, chẳng hề nhúc nhích. Dù tu luyện bao nhiêu, đá cũng chẳng hề động tâm.
Số lần học còn lại: 1/2.]

Văn Sinh nhìn dòng chữ trước mắt, hồi lâu không nói nên lời.

Ở kiếp trước, công pháp và kiếm pháp không được chia thành phẩm chất Thường, Hiếm hay Đặc biệt. Chúng chỉ có ba bậc Bạch, Hắc và Lửa Tuyền. Cách phân loại của Vân Tiên Thụ khiến hắn cảm thấy xa lạ.

Nhưng điều khiến hắn khó hiểu nhất vẫn là phần lĩnh ngộ.

“Cậu biết lời giải không?”

Tin nhắn của Tạ Hiên Vũ nhanh chóng truyền đến.

“Biết chứ! Tớ học rồi, dễ lắm. Để tớ gửi qua, cậu cứ làm theo hướng dẫn là được.”

Văn Sinh nhìn tin nhắn, trong lòng dâng lên cảm giác hoài nghi nhân sinh.

Kiếp trước, hắn học công pháp suốt tám năm mà vẫn không thể lĩnh ngộ. Chẳng lẽ người bạn thân này lại là thiên tài có ngộ tính kỳ tài?

Hắn mở thanh trạng thái, chọn mục giao dịch. Một quyển sách nhanh chóng được Tạ Hiên Vũ gửi sang.

[Bạn nhận được công pháp. Có muốn học không?]

“Có.”

Quyển công pháp trong tay Văn Sinh lập tức biến mất. Một bảng hướng dẫn hiện lên.

[Hướng dẫn lĩnh ngộ công pháp Thạch Linh Quyết.]

[Bước đầu tiên: Hãy nghĩ bản thân chính là đá. Ngồi xuống xếp bằng, không được di chuyển.]

[Bước thứ hai: Nhắm mắt, không cảm nhận mọi thứ xung quanh.]

[Bước thứ ba: Hấp thụ Linh Khí dưới chân. Đất là nơi bạn sinh ra và cũng là nơi nuôi sống bạn.]

Văn Sinh ăn xong con cá, gom xương ném sang một bên rồi ngồi xuống đất. Hắn xếp bằng, thả lỏng cơ thể và nhắm mắt lại.

Ý thức dần chìm vào bóng tối.

Trong không gian lĩnh ngộ, Văn Sinh hóa thành một viên đá nằm giữa đất trời. Mặt trời mọc rồi lặn, mưa rơi rồi tạnh, gió lớn quét qua những ngọn núi. Vạn vật không ngừng vận chuyển, chỉ có viên đá vẫn bất động.

Nó không biết vui, không biết buồn, cũng chẳng biết đau đớn.

Một ngày nọ, một viên đá khác lăn qua trước mắt nó.

Viên đá nằm yên bỗng sinh ra nghi hoặc.

Tại sao đối phương có thể di chuyển, còn bản thân chỉ có thể nằm mãi ở đây?

Nó không cam lòng.

Viên đá bắt đầu quan sát thế giới xung quanh. Nó phát hiện trong đất, trong nước, trong cây cỏ và cả không khí đều tồn tại Linh Khí. Nó muốn hấp thụ tất cả số Linh Khí ấy, muốn thay đổi số phận của mình.

Mười năm trôi qua.

Hai mươi năm.

Ba mươi năm.

Rồi bốn mươi năm.

Viên đá vẫn không thể hấp thụ dù chỉ một tia Linh Khí.

Nó bắt đầu nhớ về nơi mình sinh ra. Cảm xúc dần hình thành, nỗi đau và sự buồn bã lần lượt xuất hiện. Sau đó là niềm vui, sự không cam lòng và khát vọng được thay đổi.

Viên đá có linh thức.

Nó lần theo cảm giác thân thuộc, dò tìm nguồn gốc của bản thân. Cuối cùng, nó nhận ra nơi sinh ra chính là lòng đất dưới thân mình.

Từ đó, viên đá dùng linh thức thăm dò sâu xuống lòng đất. Nó học cách hấp thụ Linh Khí từ nơi đã nuôi dưỡng mình.

Thạch Linh Quyết ra đời.

Không gian lĩnh ngộ tan biến.

Một tia Linh Khí mỏng manh truyền từ mặt đất dưới chân Văn Sinh vào cơ thể hắn. Nó yếu ớt đến mức gần như chẳng khác nào một hạt cát giữa sa mạc, nhưng vẫn chậm rãi len qua kinh mạch.

[Thông báo: Nhân vật đã mở khóa thuộc tính mới.]

Bảng thông tin nhân vật được bổ sung công pháp. Văn Sinh không cần xem cũng biết kết quả. Ngộ tính của hắn quá thấp, dù có hệ thống hướng dẫn, lượng Linh Khí hấp thụ vẫn ít đến đáng thương.

Hắn chậm rãi mở mắt.

Ngay trước mặt là một khuôn mặt xinh đẹp.

“Hả?”

Văn Sinh giật mình, ngã ngửa ra sau. “Sư muội làm gì thế?”

Hạ Nguyệt chớp đôi mắt phượng. Hai má nàng ửng hồng, vẻ mặt vừa ngượng ngùng vừa bất mãn.

“Muội có phải yêu quái phương nào đâu mà huynh tự nhiên ngã ra sau?”

“Tự nhiên muội xuất hiện trước mặt ta, làm ta bất ngờ.” Văn Sinh có chút xấu hổ.

“Đâu phải tại muội. Muội gọi huynh hơn hai mươi phút rồi mà huynh chẳng trả lời.”

Trước đó, Hạ Nguyệt đã ăn xong con cá của mình. Thấy Văn Sinh ngồi bất động, nàng gọi hắn hồi lâu nhưng không nhận được phản ứng, đành bước lại gần quan sát.

“Ta xin lỗi, sư muội.”

Đối với Văn Sinh, thời gian trong không gian lĩnh ngộ dài đến mấy chục năm. Nhưng ở thế giới bên ngoài, tất cả chỉ mới trôi qua khoảng nửa canh giờ.

Hạ Nguyệt nắm lấy tay hắn, kéo hắn đứng dậy.

“Không sao đâu. Muội còn phải cảm ơn huynh nữa. Chúng ta đi thôi, nhiệm vụ tìm kiếm Bách Niên Hoa sắp hết hạn rồi.”

Nhiệm vụ yêu cầu bọn họ tìm được Hoa Bách Niên trong vòng mười ngày rồi trở về môn phái giao nộp.

Tính từ thời điểm Văn Sinh bị sát hại ở kiếp trước đến hiện tại, đã tám ngày trôi qua. Hôm nay là ngày thứ chín, thời gian còn lại chưa đến một ngày.

Văn Sinh nhìn số Tích Tuyết Thảo vừa hái được. Hắn vốn định đăng lên diễn đàn thế giới để bán, nhưng ngay sau khi nhập vài chữ, hắn chợt nhớ ra mình chưa liên kết tài khoản ngân hàng.

Hắn lập tức xóa dòng chữ, chuyển sang mục giao dịch.

[Giao dịch.]

[Tên người nhận: Vũ Công Tử.]

[Vật phẩm: Tích Tuyết Thảo x60.]

[Số tiền: Chưa xác định. Vui lòng liên kết tài khoản ngân hàng.]

Văn Sinh gửi vật phẩm đi, sau đó mở khung trò chuyện với Tạ Hiên Vũ.

“Nhờ cậu mà tớ học được công pháp rồi.”

“Lão Vũ, bán hộ tớ số thảo dược này nhé. Tớ trả cậu mười phần trăm hoa hồng.”

Hắn vừa tắt khung trò chuyện, hai người đã tiếp tục tiến sâu vào rừng.

Năm phút sau, tin nhắn của Tạ Hiên Vũ truyền đến. Văn Sinh vừa đi vừa mở ra xem.

“Trời ơi, giàu rồi! Tớ vừa tra thử, giá thị trường dao động từ hai trăm đến năm trăm nghìn một cây.”

“Tớ đi bán giúp cậu đây.”

“Giá cao vậy sao? Cảm ơn cậu.”

Văn Sinh âm thầm tính toán. Nếu bán được với giá cao nhất, số tiền nhận về sẽ lên đến ba mươi triệu.

“Ba mươi triệu…”

Hắn vô thức thốt lên.

Hạ Nguyệt quay đầu nhìn hắn.

“Sư huynh, ba mươi triệu là gì?”

“Không có gì. Chúng ta đi tiếp nào.”

Văn Sinh xua tan nghi vấn, bước chân cũng nhanh hơn.

Hắn phải tranh thủ thu thập những vật phẩm còn chưa bị người chơi phát hiện. Một khi số lượng trên thị trường tăng lên, giá trị của chúng chắc chắn sẽ giảm.

Vân Tiên Thụ không có bản đồ. Văn Sinh chỉ có thể dựa vào ký ức kiếp trước để tìm kiếm Hoa Bách Niên.

Hoa Bách Niên thường mọc trong khu rừng cổ thụ của Đông Linh Cấm Địa. Loài cây này có thân thẳng, đường kính lớn, cao hơn hai mươi mét. Hoa nở vào mùa khô hoặc đầu mùa mưa, nổi bật giữa tán rừng xanh thẫm.

Hoa Bách Niên có màu tím hồng, đường kính hơn hai mét, cánh hoa mềm mại như được dệt bằng lụa. Nhị hoa màu vàng nhạt nằm ở chính giữa, tỏa ra hương thơm nhẹ.

Phấn hoa có thể dùng để chế tạo dịch dược dưỡng nhan. Nếu luyện chế cùng hai loại Linh Dược khác, nó còn có thể tạo ra Trường Sinh Đan.

Càng tiến sâu vào Đông Linh Cấm Địa, cảnh giới của Linh Thú càng cao. Nhưng đồng thời, tài nguyên cũng dồi dào hơn. Những cây Thảo Dược và Linh Dược lâu năm mọc rải rác khắp nơi.

Ánh sáng xuyên qua tán lá rậm rạp, rơi xuống con đường mòn giữa những thân cây cổ thụ. Một thiếu niên và một thiếu nữ lén lút băng qua khu rừng, cố gắng tránh né khí tức của các Linh Thú.

“Sư huynh, gần tới chưa?” Hạ Nguyệt hơi mỏi chân.

“Còn cách khoảng hai mươi mét.”

Văn Sinh từng lén đọc sách dược liệu trong phòng luyện đan. Nhờ vậy, hắn biết rõ vị trí của những cây Bách Niên Hoa lâu năm.

Đúng lúc đó, tin nhắn của Tạ Hiên Vũ lại truyền đến.

“Đã bán thành công! Giá bốn trăm hai mươi nghìn một cây, tổng cộng hai mươi lăm triệu hai trăm nghìn. Trừ phí giao dịch của hệ thống tám phần trăm…”

“Thực nhận hai mươi ba triệu một trăm tám mươi bốn nghìn.”

“Cậu cứ trừ phần hoa hồng đi.” Văn Sinh vui vẻ trả lời.

“Không cần. Tối nay cậu mời tớ ăn là được.”

“Được thôi. Chúng ta chơi bao lâu rồi nhỉ?”

“Theo tớ biết, thời gian trong trò chơi nhanh hơn đời thực gấp mười lần. Gần mười tiếng trong trò chơi tương đương khoảng một giờ bên ngoài.”

“Vậy tớ làm nhiệm vụ đây. Một tiếng nữa gặp nhau đi ăn.”

Văn Sinh tắt khung trò chuyện.

Trước mắt hắn hiện ra hai cây đại thụ cao lớn.

Hắn dừng bước.

“Đây rồi.”

Hạ Nguyệt ngẩng đầu nhìn lên.

“Sư huynh, là cây nào?”

“Cây bên trái.”

Trên những cành cây cao vút, hơn mười đóa hoa tím hồng đang nở rộ.

Hạ Nguyệt đứng dưới gốc cây, vẻ mặt bất đắc dĩ.

“Muội không có thân pháp. Làm sao hái được?”

“Để ta.”

Văn Sinh cúi xuống tìm kiếm. Chẳng mấy chốc, hắn tìm được hai viên đá sắc nhọn.

Từ nhỏ, hắn đã có năng khiếu leo trèo. Tay trái cắm viên đá vào thân cây, tay phải cắm viên còn lại cao hơn một đoạn. Cứ như vậy, hắn từng bước leo lên.

Chỉ vài phút sau, Văn Sinh đã đứng trên một nhánh cây cao.

Hắn cúi xuống nhìn mặt đất, trong lòng hơi choáng váng. Đây là lần đầu tiên hắn leo lên nơi cao như vậy.

Văn Sinh cất hai viên đá vào kho đồ, ôm lấy cành cây rồi bò dần về phía những đóa hoa.

[Hoa Bách Niên x1.]

[Hoa Bách Niên x3.]

Hái hết hoa trên một nhánh, hắn lại bò sang nhánh khác.

[Hoa Bách Niên x5.]

[Hoa Bách Niên x8.]

[Hoa Bách Niên x16.]

Chẳng mấy chốc, trên cây chỉ còn vài đóa hoa nằm ngoài ngọn hoặc ở vị trí quá xa. Văn Sinh đành từ bỏ.

Dù hơi tiếc số tiền có thể kiếm được, hắn vẫn hiểu rõ lợi ích và nguy hiểm. Nếu chẳng may ngã xuống, nhẹ thì gãy chân, nặng thì mất mạng rồi bị cấm chơi cả ngày.

Hắn lấy hai viên đá ra, bắt đầu leo xuống.

Đến giữa thân cây, một viên đá đột nhiên nứt vỡ.

Rắc!

Cơ thể Văn Sinh mất thăng bằng. Viên đá còn lại cố định thân hắn giữa không trung.

“Sư huynh, cẩn thận!” Hạ Nguyệt lo lắng hét lên.

“Tí nữa là xong đời rồi…”

Văn Sinh thở dài. Cảnh giới của hắn tuy đã đạt Luyện Khí, nhưng thực lực chẳng khác gì người thường. Ngã từ độ cao này xuống, nhẹ thì gãy chân, nặng có thể nằm liệt trên giường.

Hắn bình tĩnh lại, dùng viên đá cuối cùng chậm rãi găm vào thân cây. Mỗi bước đều nhỏ và chắc chắn.

Hạ Nguyệt đứng dưới chờ đợi rất lâu.

Cuối cùng, Văn Sinh cũng đặt chân xuống đất.

“Sư huynh có bị thương ở đâu không?”

“Ta không sao.”

Văn Sinh lấy năm đóa Hoa Bách Niên đưa cho nàng.

“Đây, cho muội.”

“Đa tạ sư huynh!”

Hạ Nguyệt vui vẻ nhận lấy. Nhiệm vụ chỉ yêu cầu một đóa, số còn lại nàng có thể mang về gia tộc luyện chế thành dịch dược dưỡng nhan.

Hai người nhanh chóng rời khỏi khu rừng cổ thụ.

Nhưng mới đi được một đoạn, phía trước bỗng vang lên tiếng sột soạt.

Một con chuột trắng khổng lồ chậm rãi bước ra từ bụi cây. Cơ thể nó lớn gấp ba lần sói con Bạch Lang Ảnh lúc trước, đôi mắt đỏ lòm nhìn chằm chằm vào những đóa Hoa Bách Niên trong tay Hạ Nguyệt.

Nó hít mạnh một hơi.

Mùi hương của hoa lập tức khiến đôi mắt con chuột sáng lên.

0