Việt Dịch: Hồn Thiêng Sông Núi

Chương 21: Thiên Địa Giao Hòa

Đăng: 30/05/2026 22:46 4,478 từ 2 lượt đọc

Ba ngày sau khi rời khỏi rừng U Minh, đoàn người của Duy Hoàng đặt chân lên cao nguyên Gia Lai hùng vĩ.

Chuyến xe đò cũ kỹ thả họ xuống một thị trấn nhỏ ven quốc lộ 14 khi mặt trời vừa ló dạng sau những dãy núi trùng điệp. Không khí ở đây khác hẳn với miền Tây Nam Bộ. Thay vì cái nóng ẩm ướt, oi bức của vùng sông nước, cao nguyên đón họ bằng những luồng gió mát lạnh, khô ráo, mang theo mùi hương của đất đỏ bazan, của cà phê chín và của những cánh rừng thông bạt ngàn.

Hoàng bước xuống xe, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành. Sáu mảnh Cửu Cung Đồ trong túi áo cậu đang tỏa ra thứ hơi ấm quen thuộc, nhưng lần này còn có thêm một điều khác lạ. Chúng dường như đang rung lên nhè nhẹ, như thể đang phấn khích, như thể đang nhận ra một điều gì đó thân thuộc ở vùng đất này. Có lẽ mảnh thứ bảy đang ở rất gần.

Buôn làng của già làng Rơ Châm Blếch nằm trên một ngọn đồi thoai thoải bên bờ hồ Tơ Nưng, với những ngôi nhà rông truyền thống của người Gia Rai, mái tranh cao vút như lưỡi rìu khổng lồ. Khi họ bước vào cổng buôn, một ông lão đã đứng chờ sẵn ở đó.

Ông lão rất già, có lẽ đã ngoài tám mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng xõa xuống vai, khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây cổ thụ nhưng đôi mắt lại sáng lạ thường, long lanh như hai hòn ngọc. Ông mặc bộ trang phục truyền thống của người Gia Rai, với chiếc áo chàm thêu hoa văn đỏ, trên cổ đeo một chiếc vòng bạc lớn có khắc những ký tự cổ xưa. Trên tay ông cầm một cây gậy gỗ mun đen bóng, đỉnh gậy gắn một viên đá màu xanh lục đang tỏa ra thứ ánh sáng dịu nhẹ.

"Ta đã chờ các con từ rất lâu rồi," ông lão cất tiếng, giọng khàn khàn nhưng ấm áp lạ thường. "Hỡi những Kẻ Dẫn Hồn cuối cùng của dòng họ."

Minh bước lên phía trước, cúi đầu chào kính cẩn. "Thưa già làng Rơ Châm Blếch. Con là Minh. Và đây là Duy Hoàng, cháu nội của Trần Văn Tường."

Già làng nhìn Hoàng, đôi mắt ông như muốn nhìn thấu tận linh hồn cậu. Một lúc lâu sau, ông mới gật đầu, nụ cười hiện lên trên khuôn mặt già nua. "Cháu của Tường. Ta đã biết cháu sẽ đến đây từ lâu rồi."

Ông quay người, ra hiệu cho họ đi theo vào nhà rông. Bên trong, bếp lửa cháy bập bùng, khói tỏa thơm mùi củi rừng. Họ ngồi quây quần bên bếp lửa, trên tay cầm những chén rượu cần thơm nồng. Già làng Rơ Châm ngồi ở vị trí trang trọng nhất. Đôi mắt ông nhìn xa xăm vào ngọn lửa.

"Hồ Tơ Nưng trong tiếng Gia Rai có nghĩa là 'hồ của lửa'. Tổ tiên chúng ta kể rằng từ hàng triệu năm trước, nơi đây từng là một ngọn núi lửa dữ dội, phun trào nham thạch đỏ rực khắp cả vùng. Nhưng rồi núi lửa tắt, và miệng núi biến thành một hồ nước xanh thẳm như ngày nay. Người Gia Rai chúng ta tin rằng dưới đáy hồ vẫn còn một ngọn lửa thiêng đang ngủ yên. Ngọn lửa ấy là linh hồn của núi, là sức mạnh của đất trời, và là nơi trú ngụ của một linh thú bảo hộ vĩ đại."

"Linh thú gì ạ?" Hoàng hỏi.

"Rồng Lửa. Nó là hiện thân của lửa và đá, của sức mạnh hủy diệt và tái sinh. Nó đã ngủ yên dưới đáy hồ từ khi núi lửa tắt, chờ đợi Kẻ Dẫn Hồn đến đánh thức. Và mảnh Cửu Cung Đồ thứ bảy, Hồ Lửa Thiêng, chính là thứ đang giữ cho nó ngủ yên."

Ông đứng dậy, bước đến một chiếc rương gỗ cổ ở góc nhà, lấy ra một cuộn giấy da đã ố vàng.

"Đây là bản đồ dẫn đến nơi cất giấu mảnh Cửu Cung Đồ. Nhưng để đến được đó, các con phải vượt qua ba thử thách: Lửa, Nước và Đá. Chỉ khi nào chứng minh được lòng dũng cảm, trí tuệ và sự kiên định, các con mới có thể chạm tay vào Hồ Lửa Thiêng."

Ông ngừng lại một lát, đôi mắt già nua nhìn thẳng vào Hoàng và Minh.

"Ba thử thách này không giống những gì các con đã trải qua trước đây. Nó không phải là ảo ảnh, không phải là những câu đố của người xưa. Nó là những thế lực nguyên thủy của tự nhiên, được tổ tiên ta triệu hồi về để bảo vệ mảnh Cửu Cung Đồ. Nếu các con thất bại, các con sẽ không toàn mạng trở ra đâu."

Hoàng và Minh nhìn nhau. Họ đều đã quen với những thử thách kiểu này, nhưng lời cảnh báo nghiêm trọng của già làng khiến họ hiểu rằng lần này mọi chuyện sẽ không hề dễ dàng.

"Nhưng trước khi các con lên đường," già làng nói tiếp, giọng trầm hẳn xuống, "ta phải cảnh báo các con một điều. Gần đây, có những kẻ lạ mặt đã xuất hiện xung quanh hồ. Chúng mặc đồ đen, di chuyển vào ban đêm. Đêm qua, ta đã nhìn thấy một người đàn bà mặc áo dài đen đứng bên bờ hồ, tay cầm một chiếc quạt lông quạ. Bà ta không làm gì cả, chỉ đứng đó, nhìn xuống mặt nước. Nhưng ta có thể cảm nhận được tà khí từ bà ta. Một thứ tà khí rất mạnh."

"Hắc Phụng," Minh thì thầm. "Bà ta đã đến đây trước chúng ta."

"Bà ta không thể tự mình lấy được mảnh Cửu Cung Đồ. Chỉ có Kẻ Dẫn Hồn mới có thể vượt qua thử thách. Bà ta đang chờ đợi các con lấy được mảnh Cửu Cung Đồ, rồi mới ra tay cướp đoạt. Hãy cẩn thận."

Đêm hôm ấy, dưới ánh trăng tròn vành vạnh, Hoàng và Minh bắt đầu cuộc hành trình xuống hồ Tơ Nưng. Hai Lúa ở lại buôn làng, vì già làng nói rằng chỉ những người mang dòng máu Kẻ Dẫn Hồn mới có thể bước vào nơi linh thiêng này. Họ đi theo con đường mòn mà già làng đã chỉ, men theo vách đá bazan dựng đứng xuống mặt nước.

Mặt hồ Tơ Nưng dưới ánh trăng đẹp đến nao lòng. Nước hồ trong vắt, màu xanh thẳm, phản chiếu ánh trăng, tạo thành hàng ngàn vệt sáng lấp lánh như sao rơi. Nhưng Hoàng biết rằng vẻ đẹp ấy chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài. Ẩn sâu dưới đáy hồ là một sức mạnh cổ xưa đang chờ đợi họ.

Cậu chạm tay vào mặt nước. Ngay lập tức, mặt hồ bắt đầu rung động. Những gợn sóng lan tỏa từ điểm cậu chạm vào, và rồi mặt nước từ từ tách ra, tạo thành một con đường dẫn xuống đáy hồ. Hai bên con đường là những bức tường nước cao vút, lấp lánh dưới ánh trăng như hai tấm kính khổng lồ.

Họ bước xuống con đường ấy. Càng xuống sâu, ánh trăng càng mờ dần, thay vào đó là thứ ánh sáng xanh lét kỳ ảo tỏa ra từ chính những bức tường nước. Và rồi họ nhìn thấy thử thách đầu tiên.

Một bức tường lửa.

Nó bùng cháy ngay giữa lòng hồ, một bức tường lửa cao vút, đỏ rực, tỏa ra sức nóng khủng khiếp. Lửa không cháy trên mặt đất, mà cháy ngay trong lòng nước, như thể nước và lửa đã hòa làm một. Những ngọn lửa quấn quyện lấy nhau, tạo thành những hình thù kỳ dị: những con rồng lửa đang múa, những con phượng hoàng đang bay, những bông hoa sen lửa đang nở rộ.

"Đây là thử thách đầu tiên: Lửa," một giọng nói vang lên từ trong bức tường lửa. Giọng nói ấy không phải của con người, mà là tiếng của chính ngọn lửa, rền vang và đầy uy lực. "Để vượt qua được ta, các ngươi phải chứng minh lòng dũng cảm. Không phải là thứ dũng cảm của kẻ liều mạng, mà là dũng cảm của người biết đối mặt với nỗi sợ sâu thẳm nhất trong lòng mình."

Bức tường lửa bùng lên dữ dội hơn và từ trong ngọn lửa, một hình người bước ra. Đó là một chiến binh Gia Rai cổ đại, mình trần, trên người xăm đầy những ký tự cổ, tay cầm một ngọn giáo dài. Đôi mắt người chiến binh rực cháy như hai hòn than.

"Ta sẽ chiến đấu với các ngươi. Nhưng không phải bằng vũ khí, mà bằng nỗi sợ. Hãy nhìn vào mắt ta."

Cả Hoàng và Minh cùng nhìn vào mắt người chiến binh. Ngay lập tức, họ thấy mình không còn đứng dưới đáy hồ nữa. Họ đang đứng giữa một chiến trường. Xung quanh, những chiến binh Gia Rai đang giao tranh với một đội quân xâm lược phương Bắc. Máu nhuộm đỏ cả mặt đất. Tiếng gươm giáo va chạm, tiếng người gào thét, tiếng voi rống vang trời.

Trước mặt Hoàng, một tên địch đang lao tới, ngọn giáo nhắm thẳng vào tim cậu. Cùng lúc, trước mặt Minh là bóng hình người thầy năm xưa của cô, đang bị thương nặng và gọi cô chạy trốn. Bản năng sinh tồn thôi thúc cả hai phải hành động. Nhưng rồi họ nhớ lại lời của người chiến binh. "Dũng cảm của người biết đối mặt với nỗi sợ sâu thẳm nhất trong lòng mình."

Nỗi sợ lớn nhất của Hoàng không phải là cái chết, mà là sự thất bại, là không hoàn thành được sứ mệnh, là để tất cả những người đã hy sinh vì cậu trở nên vô nghĩa. Còn Minh, nỗi sợ của cô là mất đi người đồng đội cuối cùng, là lại phải chứng kiến cảnh chia ly.

Cả hai cùng không bỏ chạy. Họ đứng yên, nhìn thẳng vào ảo ảnh trước mặt. Hoàng nhìn thẳng vào ngọn giáo đang lao tới. Minh cúi xuống, nắm lấy bàn tay tưởng tượng của người thầy, thì thầm lời từ biệt. Ngay khi mũi giáo vừa chạm vào ngực Hoàng, và bàn tay Minh chạm vào hư vô, toàn bộ ảo ảnh tan biến. Họ vẫn đứng dưới đáy hồ, và người chiến binh lửa đang nhìn họ với vẻ hài lòng.

"Các ngươi đã vượt qua," ông ta nói, giọng trầm ấm. "Các ngươi không sợ chết. Các ngươi chỉ sợ đánh mất chính mình và những người mình yêu thương. Và chính nỗi sợ ấy đã cho các ngươi dũng khí để đối mặt với tất cả."

Bức tường lửa từ từ hạ xuống, mở ra con đường phía trước. Hoàng và Minh nắm tay nhau bước tiếp. Họ đi thêm một đoạn nữa và rồi thử thách thứ hai hiện ra.

Một mê cung nước.

Nó là một cấu trúc khổng lồ được tạo thành từ những bức tường nước trong suốt, cao vút, xoắn xuýt vào nhau, tạo thành hàng trăm ngã rẽ khác nhau. Dòng nước chảy xiết qua những bức tường, tạo thành những xoáy nước khổng lồ có thể cuốn phăng bất cứ thứ gì chạm vào. Và ở trung tâm mê cung, một cột nước cao vút đang phun trào; trên đỉnh cột nước là một viên ngọc sáng lấp lánh.

"Đây là thử thách thứ hai: Nước," một giọng nói khác vang lên, dịu dàng và uyển chuyển như chính dòng nước. "Để vượt qua được ta, các ngươi phải chứng minh trí tuệ. Không phải là trí tuệ của sách vở, mà là trí tuệ của người biết nhìn thấu bản chất thực sự của sự vật."

Hoàng nhìn vào mê cung. Có hàng trăm ngã rẽ, nhưng chỉ một con đường dẫn đến trung tâm. Làm sao để tìm ra?

Minh đặt tay lên một bức tường nước, những ngón tay cô lướt trên các ký tự đang phát sáng. "Hoàng này, đây không phải là mê cung ngẫu nhiên," cô nói, giọng bình tĩnh đến lạ. "Nhìn này, những bức tường nước được sắp xếp theo đồ hình Cửu Cung. Chúng đang xoay tròn theo một chu kỳ nhất định. Mỗi ký tự ở đây tượng trưng cho một ô trong Cửu Cung Đồ."

Cô nhắm mắt lại, lần theo những công thức cổ mà mình đã được học. "Mỗi khi ô Khảm mở, ô Ly lại đóng. Tâm của mê cung là ô Trung Cung. Chúng ta cần đi đúng vào thời điểm giao thoa giữa các ô."

Hoàng tập trung quan sát. Đúng vậy. Những bức tường nước được sắp xếp theo chín ô của Cửu Cung Đồ. Cậu có thể cảm nhận được dòng chảy năng lượng qua sáu mảnh Cửu Cung Đồ trong người mình. Chúng đang rung lên, cộng hưởng với từng ô cửa đang mở ra.

"Minh, đi theo cháu," Hoàng nói, nắm lấy tay cô. "Cháu cảm nhận được đường đi rồi. Chúng ta sẽ cùng dẫn đường cho nhau."

Họ bắt đầu bước vào mê cung. Minh tính toán chu kỳ và hô hướng đi, còn Hoàng dùng trực giác của Kẻ Dẫn Hồn để xác nhận. Trái, phải, thẳng, lùi, rồi lại trái. Mỗi bước chân đều chính xác tuyệt đối. Những xoáy nước khổng lồ sượt qua người họ trong gang tấc, nhưng không cái nào chạm vào được. Họ bổ sung cho nhau một cách hoàn hảo: lý trí của người học trò và trực giác của người kế thừa.

Và cuối cùng, họ đến được trung tâm mê cung. Cột nước phun trào từ từ hạ xuống, viên ngọc sáng lấp lánh bay vào tay Minh. Ngay lập tức, toàn bộ mê cung tan biến, để lại một khoảng không trống trải.

"Xuất sắc," giọng nói dịu dàng ấy lại vang lên, mang theo ý cười. "Một người dùng tri thức để dẫn lối, một người dùng tâm để cảm nhận. Các ngươi đã chứng minh được trí tuệ thực sự: biết kết hợp sức mạnh của nhau."

Họ bước tiếp, và cuối cùng đến được thử thách thứ ba.

Một bức tường đá khổng lồ.

Nó sừng sững trước mặt họ, cao vút đến mức không thể nhìn thấy đỉnh, làm bằng thứ đá bazan đen bóng, cứng rắn và lạnh lẽo. Trên mặt đá, hàng ngàn ký tự cổ xưa được khắc sâu, phát sáng lấp lánh. Và ngay giữa bức tường, một cánh cửa đá đóng kín.

"Đây là thử thách cuối cùng: Đá," một giọng nói trầm đục vang lên từ chính bức tường, chậm rãi và nặng nề như nhịp đập của trái đất. "Để vượt qua được ta, các ngươi phải chứng minh sự kiên định. Không phải là sự bướng bỉnh của kẻ cố chấp, mà là sự kiên định của người biết mình là ai và không bao giờ từ bỏ."

Cánh cửa đá từ từ mở ra. Nhưng bên trong không phải là con đường dẫn đến ngôi đền. Mà là một căn phòng tối om. Và trong căn phòng ấy, hai bóng người đang đứng chờ họ.

Trước mặt Hoàng là ông nội cậu, Trần Văn Tường. Trước mặt Minh là cha cô, người đã khuất từ khi cô còn rất nhỏ.

"Cháu trai," ông Tường nói, giọng ấm áp như ngày còn sống. "Cuối cùng cháu cũng đến được đây. Ông tự hào về cháu."

"Con gái," cha Minh cất tiếng, giọng trầm ấm mà cô chỉ còn nhớ trong những giấc mơ. "Con đã đi một chặng đường dài rồi. Hãy nghỉ ngơi đi."

Hoàng đứng sững. Cậu biết đây không phải là ông nội thật. Nhưng mọi thứ quá thực: khuôn mặt, giọng nói, cả cái cách ông vuốt râu mỗi khi nói chuyện. Còn Minh, nước mắt cô đã trào ra từ lúc nào. Bàn tay cô run rẩy muốn chạm vào khuôn mặt người cha trong ký ức.

"Hãy ở lại đây với ông," bóng hình ông Tường nói. "Cháu đã làm đủ rồi. Cháu đã đi quá xa rồi. Đừng tiếp tục nữa. Con đường phía trước quá nguy hiểm. Ông không muốn cháu phải chết như ông."

"Ở lại với cha, con gái," bóng hình cha Minh nói. "Cha đã bỏ con một lần rồi. Đừng để cha lại một mình nữa."

Nước mắt Hoàng trào ra. Cậu muốn ở lại. Cậu muốn được ở bên ông nội, dù chỉ là ảo ảnh. Minh cũng vậy, cô khao khát một lần được nghe giọng cha, dù chỉ là lời nói dối của đá và nước. Nhưng rồi cả hai cùng nhìn nhau. Họ nhìn thấy trong mắt người kia cùng một nỗi đau, và cùng một quyết tâm.

"Sự kiên định của người biết mình là ai và không bao giờ từ bỏ."

Họ là ai? Họ là những Kẻ Dẫn Hồn cuối cùng. Họ là những người mang trong mình sứ mệnh đánh thức Hồn Việt. Và họ sẽ không bao giờ từ bỏ. Cũng như họ sẽ không bao giờ từ bỏ nhau.

"Cháu xin lỗi, ông ạ," Hoàng thì thầm, nắm chặt tay Minh.

"Con xin lỗi, cha," Minh nghẹn ngào, siết chặt tay Hoàng đáp lại.

Cả hai cùng bước qua bóng hình thân yêu của mình. Ngay khi họ vừa bước qua, những ảo ảnh tan biến. Căn phòng tối biến mất, và trước mặt họ là một ngôi đền cổ bằng đá đen.

"Các ngươi đã vượt qua," giọng nói trầm đục vang lên lần cuối. "Các ngươi biết mình là ai. Các ngươi biết sứ mệnh của mình. Và các ngươi biết rằng mình không đơn độc. Đó chính là sự kiên định thực sự."

Ngôi đền nằm chính giữa đáy hồ, nơi từng là miệng núi lửa. Những cột đá bazan đen bóng dựng đứng, chạm khắc hình rồng lửa đang vờn mây. Ở trung tâm ngôi đền, một ngọn lửa màu xanh lam đang cháy, không tắt dù nằm dưới nước. Và cuộn tròn xung quanh ngọn lửa ấy, một con rồng khổng lồ đang ngủ.

Nó có thân hình đồ sộ, vảy đỏ rực như nham thạch, trên lưng mọc ra đôi cánh lớn như cánh dơi. Đầu nó to như một ngọn đồi, với cặp sừng dài cong vút và chiếc bờm lửa đang cháy âm ỉ. Đôi mắt nó nhắm nghiền, nhưng Hoàng có thể cảm nhận được hơi thở của nó, đều đặn và sâu thẳm, làm rung động cả mặt nước.

"Rồng Lửa", Minh thì thầm. "Nó vẫn đang ngủ."

Hoàng bước về phía ngọn lửa xanh. Nhưng ngay khi cậu vừa định đưa tay vào ngọn lửa, một tràng pháo tay chậm rãi vang lên từ phía sau.

"Cảm ơn các ngươi đã vượt qua ba thử thách giúp ta. Thật là một màn trình diễn cảm động."

Hắc Phụng từ trong bóng tối bước ra, chiếc quạt lông quạ đen trên tay bà ta khẽ phe phẩy. Theo sau bà ta là hàng chục tên thuộc hạ áo đen, mỗi tên đều cầm vũ khí. Tà khí từ bà ta tỏa ra mạnh mẽ, khiến làn nước xung quanh như đông cứng lại.

"Ta đã định tự mình vượt qua ba thử thách, nhưng chúng khó quá," bà ta mỉm cười, nụ cười ma mị trên khuôn mặt trắng bệch. "Nào là dũng cảm, nào là trí tuệ, nào là kiên định. Rắc rối vô cùng. Vậy nên ta quyết định chờ các ngươi làm hộ. Và bây giờ, giao Hồ Lửa Thiêng cho ta. Hoặc là chết."

Hoàng và Minh lập tức quay lưng vào nhau, sẵn sàng chiến đấu. Nhưng trước khi bất kỳ ai kịp ra tay, một tiếng gầm khủng khiếp vang lên, rung chuyển cả đáy hồ. Những cột đá rung lên bần bật. Mặt nước phía trên cuộn trào như bão tố.

Rồng Lửa đã thức giấc.

Đôi mắt vốn nhắm nghiền của nó giờ đây mở ra, để lộ hai hốc mắt rực cháy như hai mặt trời thu nhỏ. Ánh sáng từ đôi mắt ấy chiếu rọi khắp đáy hồ, biến màn nước xanh thẫm thành một tấm thảm ánh sáng đỏ rực. Nó đứng dậy, toàn bộ thân hình khổng lồ của nó giờ đây mới hiện rõ. Nó nhìn thẳng vào Hắc Phụng, và trong đôi mắt rực lửa ấy là cơn thịnh nộ của một vị thần đã ngủ yên suốt ba ngàn năm.

Hắc Phụng biến sắc. Bà ta vội vàng mở quạt, tạo ra một màn chắn đen kịt trước mặt. "Mau! Bảo vệ ta!" bà ta hét lên với đám thuộc hạ. Nhưng Rồng Lửa còn nhanh hơn. Nó há miệng, phun ra một luồng lửa xanh lam rực cháy. Luồng lửa ấy xuyên thủng màn chắn tà thuật như xuyên qua tờ giấy, đốt cháy chiếc quạt lông quạ thành tro bụi trong nháy mắt. Hắc Phụng bị hất văng ra xa, đập lưng vào một cột đá. Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên. Máu từ khóe miệng bà ta trào ra, nhuộm đỏ cả làn nước xung quanh. Vài tên thuộc hạ xông lên cũng bị luồng lửa quét qua, hét lên thảm thiết rồi tan biến.

Bà ta ôm ngực, khuôn mặt trắng bệch giờ đây méo mó vì đau đớn và phẫn nộ. "Ngươi... con rồng đáng nguyền rủa... Ngươi dám..."

Rồng Lửa gầm lên lần nữa, lần này còn lớn hơn, và nó bắt đầu di chuyển về phía bà ta. Mỗi bước chân của nó làm rung chuyển cả nền đá.

"Rút lui!" Hắc Phụng hét lên, giọng the thé đầy sợ hãi. "Rút lui ngay!"

Những tên áo đen còn sống sót vội vàng đỡ bà ta dậy, và tất cả cùng biến mất trong một làn khói đen đặc quánh, để lại phía sau một mùi tanh tưởi của máu và tà thuật.

Rồng Lửa không đuổi theo. Nó hừ một tiếng, làn khói từ lỗ mũi tỏa ra, rồi quay sang nhìn Hoàng. Trong đôi mắt rực cháy của nó, cậu có thể thấy một tia hài lòng và kính trọng. Nó cúi đầu xuống, và ngọn lửa xanh trong ngôi đền bay ra, lơ lửng trước mặt cậu. Trong ngọn lửa ấy, một mảnh mai rùa thứ bảy đang tỏa ra thứ ánh sáng huyền ảo như sao trời.

Mảnh Cửu Cung Đồ thứ bảy: Hồ Lửa Thiêng.

Hoàng đưa tay ra, nắm lấy mảnh mai rùa. Lần này không còn cảm giác đau đớn như ở Thánh địa Mỹ Sơn nữa. Thay vào đó là một cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, như được trở về nhà.

Bảy mảnh Cửu Cung Đồ bay ra khỏi túi áo, xoay tròn xung quanh cậu như bảy vì sao, rồi ghép lại với nhau. Chúng không còn là những mảnh rời rạc nữa, mà tạo thành một mảng mai rùa lớn cỡ bàn tay, trên đó nổi bật bảy ký hiệu bằng thứ ánh sáng vàng rực: Giao Long, Con Mắt, Ngọn Lửa, Chín Dòng Sông, Sóng Biển, Đầm Lầy, và giờ là Hồ Lửa. Hai vị trí cuối cùng vẫn còn trống, chờ đợi những mảnh ghép cuối cùng.

Một luồng sức mạnh khổng lồ tràn vào cơ thể Hoàng. Cậu có thể cảm nhận được tất cả. Núi lửa dưới chân mình. Từng mạch nham thạch đang chảy trong lòng đất. Từng hơi nóng đang âm ỉ chờ ngày phun trào. Và một sự kết nối mạnh mẽ hơn với tất cả những linh thú bảo hộ mà cậu đã gặp.

Rồng Lửa cúi đầu xuống, nhẹ nhàng nâng cậu và Minh lên lòng bàn tay nó, rồi từ từ trồi lên mặt nước. Họ phá vỡ mặt hồ trong một màn bọt trắng xóa. Rồng Lửa dang rộng đôi cánh khổng lồ, bay lên bầu trời đêm, chiếu sáng cả một vùng cao nguyên rộng lớn bằng thứ ánh sáng đỏ rực hùng vĩ.

Những người dân trong buôn làng đều đổ ra ngoài, ngước nhìn lên với vẻ kinh ngạc và sợ hãi pha lẫn tôn kính. Già làng Rơ Châm Blếch đứng trước cổng buôn, đôi mắt ông long lanh trong ánh sáng từ cơ thể Rồng Lửa. Ông chống gậy quỳ xuống, miệng lẩm nhẩm những lời cầu nguyện cổ xưa.

Rồng Lửa nhẹ nhàng đáp xuống bãi cỏ, đặt Hoàng và Minh xuống đất. Nó nhìn Hoàng lần cuối, cúi đầu như một lời chào vĩnh biệt, rồi từ từ thu mình lại, hóa thành một luồng ánh sáng đỏ lao xuống lòng hồ Tơ Nưng, trở về với giấc ngủ của nó. Già làng giải thích rằng nó phải ở lại để canh giữ ngọn lửa thiêng, trái tim của vùng đất này.

Già làng bước đến bên Hoàng, đôi mắt ông long lanh. "Con đã làm được rồi. Con đã vượt qua Lửa, Nước và Đá. Con đã chứng minh được lòng dũng cảm, trí tuệ và sự kiên định. Và con đã đánh thức Rồng Lửa. Điều mà không một Kẻ Dẫn Hồn nào làm được trong suốt ba ngàn năm qua."

Ông rút từ trong người ra một chiếc vòng bạc, giống hệt chiếc vòng ông đang đeo trên cổ, và đeo vào cổ Hoàng.

"Đây là Vòng Liên Kết. Nó sẽ giúp con kết nối với tất cả những linh thú bảo hộ mà con đã đánh thức. Khi con thực sự cần chúng, hãy gọi bằng cả trái tim, và chúng sẽ đáp lời. Nhưng hãy nhớ, sức mạnh của chúng chỉ dành cho những khoảnh khắc thực sự hiểm nguy, không thể lạm dụng."

Hoàng cúi đầu cảm tạ. Cậu nhìn xuống mảng mai rùa đã ghép được bảy mảnh trong tay, rồi nhìn về phía Bắc, nơi những đỉnh núi cao chót vót của dãy Hoàng Liên Sơn đang ẩn hiện trong mây trắng xa xa. Hai mảnh cuối cùng vẫn đang chờ đợi cậu.

Nhưng trước khi tiếp tục hành trình, cậu biết mình cần phải nghỉ ngơi. Những thử thách vừa qua đã rút cạn sức lực của cậu và Minh. Họ dìu nhau trở về nhà rông, nơi bếp lửa vẫn cháy sáng và rượu cần vẫn thơm nồng. Và trận chiến cuối cùng, cậu biết, sẽ còn khốc liệt hơn gấp bội. Nhưng lúc này, cậu không còn đơn độc.

0