Chương 26: Trận Chiến Của Mầm Thiêng
Cổ Thần Hắc Ám trồi lên từ quả trứng vỡ nát như một cơn ác mộng bằng xương bằng thịt. Nó không có hình dạng cố định, liên tục biến đổi giữa hàng trăm hình thù kinh dị khác nhau. Khi là con rồng khổng lồ với trăm đầu đang gào thét, khi là con nhện khổng lồ với nghìn chân đang bò lúc nhúc, khi lại là đám mây đen cuồn cuộn với những tia sét tím bắn ra tứ phía. Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là hình dạng của nó, mà là đôi mắt. Hàng trăm đôi mắt đỏ rực như máu, đồng loạt mở ra và nhìn thẳng vào Minh Châu với vẻ thèm khát và căm hận.
Bóng tối từ cơ thể Cổ Thần lan tỏa ra khắp quảng trường, nuốt chửng mọi ánh sáng. Những ngọn đèn trên tường vụt tắt. Ánh sáng từ cây gậy san hô của Hải Thần cũng yếu ớt dần. Ngay cả ánh sáng vàng kim từ khối cầu Hồn Việt của Hoàng cũng bị đẩy lùi, chỉ còn là một đốm sáng nhỏ nhoi giữa biển bóng tối mênh mông. Không khí trở nên đặc quánh, khó thở, như thể chính bóng tối đang bóp nghẹt lấy phổi của tất cả mọi người.
Hoàng hét lên, giọng cậu bị át đi bởi tiếng gầm của Cổ Thần: "Đứng sát vào nhau!" Cậu giơ khối cầu Hồn Việt lên cao, cố gắng duy trì vòng bảo vệ cuối cùng. Nhưng ngay cả Hồn Việt, thứ sức mạnh đã từng đánh bại Hội Trưởng Thiên Mệnh Hội, giờ đây cũng chỉ như một ngọn nến trước cơn bão.
Minh đứng bên cạnh Hoàng, cây cung trong tay anh đã giương lên hết cỡ. Những mũi tên bạc cuối cùng đã được lắp sẵn, nhưng anh biết chúng sẽ chẳng có tác dụng gì trước một thực thể như thế này. Dù vậy, tay anh không hề run. Anh đã từng đối mặt với cái chết quá nhiều lần trong đời, và lần này cũng vậy, anh sẵn sàng chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Hải Thần đứng phía sau, cây gậy san hô trong tay ông đã nứt toác vì sức ép từ bóng tối. Khuôn mặt già nua của ông tái nhợt, những giọt mồ hôi lăn dài trên trán. Ông đã canh giữ thành phố này suốt mười ngàn năm, nhưng chưa bao giờ phải đối mặt trực diện với Cổ Thần. Sức mạnh của nó vượt xa mọi tính toán, mọi chuẩn bị, mọi hy vọng.
Nhưng giữa tất cả sự hỗn loạn và tuyệt vọng ấy, Minh Châu vẫn đứng yên.
Cô bé mười hai tuổi, với mái tóc đen dài buông xõa ngang lưng và đôi mắt long lanh như hai viên minh châu, đứng thẳng trước con quái vật khổng lồ. Chín đốm sáng trên ngực cô vẫn xoay tròn, tỏa ra thứ ánh sáng trắng tinh khiết không bị bóng tối nuốt chửng. Khuôn mặt non nớt của cô không hề lộ vẻ sợ hãi. Chỉ có sự tập trung cao độ, và một niềm tin mãnh liệt.
Minh Châu cất tiếng, giọng cô trong trẻo nhưng vang vọng khắp quảng trường, át cả tiếng gầm của Cổ Thần: "Ngươi không thuộc về thế giới này. Ngươi đã bị đánh bại một lần, và lần này cũng vậy. Hãy trở về với bóng tối vĩnh hằng, nơi ngươi thuộc về."
Cổ Thần cười. Một tiếng cười không phát ra bằng âm thanh mà bằng chính những rung động trong tâm trí, khiến cả Hoàng lẫn Minh đều phải ôm đầu vì đau đớn. Hải Thần loạng choạng suýt ngã, phải chống cây gậy xuống đất mới đứng vững được.
Giọng Cổ Thần vang lên trong tâm trí họ, lạnh lẽo và đầy khinh miệt: "Ngươi chỉ là một đứa trẻ. Ngươi nghĩ rằng thứ ánh sáng yếu ớt đó có thể đánh bại được ta sao? Ta đã tồn tại từ trước khi vũ trụ này được sinh ra. Ta đã chứng kiến sự ra đời và diệt vong của hàng ngàn thế giới. Và ta sẽ còn tồn tại sau khi thế giới này chỉ còn là tro bụi. Ngươi không thể tiêu diệt ta. Không một ai có thể."
Minh Châu đáp, giọng cô bình tĩnh đến lạ: "Cháu không cần tiêu diệt ngài. Cháu chỉ cần đưa ngài trở về nơi ngài thuộc về."
Cô giơ tay lên, và chín mũi tên ánh sáng từ chín đốm trên ngực cô bay ra, lơ lửng trong không trung. Mỗi mũi tên mang một màu sắc khác nhau, tương ứng với chín mảnh Cửu Cung Đồ: vàng kim của Giao Long Chìa Khóa, xanh lục của Mẫu Thiêng Chi Nhãn, đỏ rực của Lửa Thiêng Sinh Mệnh, xanh lam của Cửu Long Hội Tụ, tím thẫm của Biển Thiêng Vô Tận, nâu đất của Đầm Lầy U Minh, cam rực của Hồ Lửa Thiêng, trắng ngà của Kinh Đô Hồn Thiêng, và bạc sáng của Thiên Địa Giao Hòa.
Chín mũi tên xoay tròn, tạo thành một vòng tròn ánh sáng rực rỡ quanh cô bé. Và rồi chúng lao đi, không nhắm vào Cổ Thần, mà bay thẳng lên trần của quảng trường, xuyên thủng qua lớp đá dày, bay ra ngoài biển khơi.
Hoàng hỏi, giọng cậu đầy lo lắng: "Con đang làm gì vậy?"
Nhưng Minh Châu không trả lời. Cô bé nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ tinh thần. Và rồi, từ bên ngoài thành phố, những tiếng gầm vang lên.
Tiếng gầm của Giao Long từ sông Hồng.
Tiếng rít của Rắn Thần từ Cửu Long.
Tiếng gào của Hải Xà Vương từ biển Đông.
Tiếng ầm ầm của Trăn U Minh từ rừng sâu.
Tiếng vỗ cánh của Rồng Lửa từ Tơ Nưng.
Tiếng trầm đục của Long Quy từ lòng đất Huế.
Tiếng kêu của Đại Bàng Cổ từ đỉnh Fansipan.
Và cuối cùng, tiếng sóng biển cuồn cuộn của Kim Quy, linh thú bảo hộ của biển Đông.
Tất cả đều đã đến.
Minh Châu đã không triệu hồi chúng đến bên mình như Hoàng đã làm mười lăm năm trước. Cô đã làm một điều còn vĩ đại hơn: cô đã kết nối sức mạnh của tất cả linh thú bảo hộ lại với nhau, tạo thành một mạng lưới năng lượng khổng lồ bao trùm toàn bộ vùng biển Đông.
Và rồi, từ bên ngoài thành phố, một luồng sáng khổng lồ xuyên thủng qua những bức tường đá, lao thẳng vào quảng trường. Đó là sức mạnh kết hợp của tất cả linh thú bảo hộ, được dẫn dắt bởi chín mũi tên Cửu Cung Đồ. Nó không nhắm vào Cổ Thần, mà nhắm thẳng vào Minh Châu.
Cơ thể cô bé bừng sáng như một mặt trời nhỏ. Chín đốm sáng trên ngực cô hòa quyện vào nhau, tạo thành một vầng hào quang rực rỡ. Và từ trong vầng hào quang ấy, một hình dạng mới bắt đầu hiện ra.
Đó là hình dạng của một nữ thần.
Không ai trong số họ có thể nhìn rõ khuôn mặt của nữ thần ấy, bởi vì ánh sáng quá chói lòa. Nhưng họ có thể cảm nhận được sự hiện diện của bà. Một sự hiện diện vừa uy nghiêm vừa dịu dàng, vừa cổ xưa vừa mới mẻ, như thể tất cả những người mẹ, người bà, người chị của dân tộc này đã hòa quyện vào làm một.
Hải Thần thì thầm, giọng ông run lên vì kính sợ. Ông từ từ quỳ xuống, đôi mắt già nua long lanh: "Mẫu Thiêng. Đấng Mẫu Thiêng của dân tộc Việt. Con đã chờ đợi Người suốt mười ngàn năm qua."
Hình dạng nữ thần từ từ mở mắt ra. Đôi mắt ấy không phải là mắt người, mà là hai vì sao sáng, chứa đựng cả vũ trụ bao la bên trong. Bà nhìn xuống Cổ Thần Hắc Ám, và lần đầu tiên kể từ khi trỗi dậy, con quái vật khổng lồ tỏ ra sợ hãi.
Cổ Thần gầm lên, giọng nó run rẩy: "Ngươi. Ta nhớ ra ngươi rồi. Chính ngươi đã giam cầm ta mười ngàn năm trước. Chính ngươi đã..."
Mẫu Thiêng cất tiếng, giọng bà vang lên không phải từ miệng mà từ khắp không gian, từ những bức tường đá, từ mặt đất dưới chân họ, từ chính trái tim của mỗi người: "Và ta sẽ lại làm thế một lần nữa. Ngươi đã có cơ hội để thay đổi, nhưng ngươi đã chọn con đường hủy diệt. Và giờ đây, ngươi phải trả giá cho sự lựa chọn của mình."
Bà giơ tay lên, và chín mũi tên Cửu Cung Đồ từ bên ngoài bay trở lại, lần này mang theo toàn bộ sức mạnh của tất cả linh thú bảo hộ. Chúng hợp lại thành một ngọn giáo ánh sáng khổng lồ, rực rỡ như chính mặt trời.
Cổ Thần gầm lên, và lao vào Mẫu Thiêng với tất cả sức mạnh của nó. Bóng tối từ cơ thể nó bắn ra tứ phía, tạo thành những cơn sóng thần bóng tối cuồn cuộn lao vào ngọn giáo ánh sáng. Hai thế lực va chạm tạo ra một vụ nổ kinh thiên động địa. Toàn bộ thành phố rung chuyển. Những bức tường đá nứt toác. Nước biển từ bên ngoài tràn vào qua những khe nứt, cuồn cuộn chảy xuống quảng trường.
Hoàng và Minh phải bám chặt vào những cột đá để khỏi bị hất văng. Hải Thần gục xuống, cây gậy san hô của ông đã vỡ tan thành từng mảnh. Nhưng ông vẫn ngước nhìn lên, đôi mắt ông vẫn long lanh niềm tin.
Ông thì thầm: "Đấng Mẫu Thiêng sẽ chiến thắng. Như Người đã từng chiến thắng mười ngàn năm trước."
Và ông đã đúng.
Ngọn giáo ánh sáng từ từ đẩy lùi bóng tối. Những tia sáng từ nó xuyên thủng qua lớp vỏ bọc đen đặc của Cổ Thần, chạm vào lõi của nó. Và lõi ấy, thứ mà ngay cả Cổ Thần cũng không biết đến sự tồn tại, là một đốm sáng nhỏ xíu. Đốm sáng cuối cùng còn sót lại từ thuở sơ khai, khi vũ trụ này vừa mới được sinh ra. Đốm sáng của sự sống, của hy vọng, của tình yêu thương.
Ngọn giáo ánh sáng chạm vào đốm sáng ấy. Và thay vì tiêu diệt nó, ngọn giáo đã truyền cho nó một nguồn năng lượng mới. Đốm sáng nhỏ xíu bùng lên, lan tỏa khắp cơ thể Cổ Thần, đẩy lùi bóng tối, xua tan hận thù, và biến đổi nó từ bên trong.
Cổ Thần gào lên, nhưng tiếng gào của nó giờ đây không còn là tiếng gầm của thú dữ, mà là tiếng khóc của một sinh linh đã bị lãng quên, bị bỏ rơi, bị tổn thương từ thuở khai thiên lập địa: "Không! Ta không muốn bị tiêu diệt! Ta chỉ muốn... ta chỉ muốn được nhớ đến!"
Giọng Mẫu Thiêng vang lên, lần này dịu dàng hơn: "Ngươi sẽ không bị tiêu diệt. Ngươi sẽ được trở về với cội nguồn. Với ánh sáng đầu tiên đã sinh ra ngươi. Và ở đó, ngươi sẽ tìm thấy sự bình yên."
Cơ thể Cổ Thần từ từ tan biến. Bóng tối rút đi, để lộ ra một hình hài nhỏ bé, yếu ớt. Đó là một đứa trẻ, trần trụi và run rẩy, với đôi mắt đen láy long lanh như hai giọt nước. Đứa trẻ ngước nhìn Mẫu Thiêng, và mỉm cười.
Nó thì thầm: "Cảm ơn Người. Cảm ơn Người đã cho con được tự do."
Và rồi nó tan biến, trở về với ánh sáng, trở về với cội nguồn của vũ trụ.
Mẫu Thiêng từ từ hạ xuống. Ánh sáng quanh bà dịu dần, và họ có thể nhìn thấy khuôn mặt bà. Đó là khuôn mặt của một người phụ nữ Việt Nam, với những đường nét thanh tú và đôi mắt đen láy đầy yêu thương. Bà mỉm cười, và nụ cười ấy khiến tất cả mọi người đều cảm thấy ấm áp, dù họ đang đứng giữa một thành phố đổ nát dưới đáy biển sâu.
Bà nói, giọng ấm áp như tiếng ru của mẹ: "Con đã làm rất tốt, Minh Châu. Con đã vượt qua nỗi sợ của chính mình. Con đã kết nối được với tất cả linh thú bảo hộ. Và con đã đánh thức được ta, Đấng Mẫu Thiêng, người đã ngủ yên trong dòng máu của các Kẻ Dẫn Hồn suốt hàng ngàn năm qua."
Minh Châu mở mắt ra. Cô bé đã trở lại hình dạng bình thường, nhưng trong đôi mắt cô vẫn còn lấp lánh ánh sáng của Mẫu Thiêng. Cô ngước nhìn nữ thần, và hỏi: "Thưa Đấng Mẫu Thiêng, cháu có một câu hỏi. Tại sao Người lại chọn cháu? Cháu chỉ là một đứa trẻ bình thường. Cháu không có gì đặc biệt cả."
Mẫu Thiêng cúi xuống, đặt bàn tay lên má cô bé. Bàn tay ấy ấm áp và mềm mại, như bàn tay của tất cả những người mẹ trên thế gian này.
Bà nói: "Con được chọn không phải vì con đặc biệt, mà vì con được yêu thương. Tình yêu thương mà chú Hoàng, chú Minh, dì Bông và tất cả những người đã hy sinh vì con dành cho con, đó chính là sức mạnh lớn nhất trên thế gian này. Nó mạnh hơn bất kỳ thứ vũ khí nào, mạnh hơn bất kỳ thế lực hắc ám nào. Và chính tình yêu thương ấy đã đánh thức ta."
Bà quay sang nhìn Hoàng và Minh. "Còn các con, những Kẻ Dẫn Hồn cuối cùng. Các con đã làm rất tốt. Các con đã bảo vệ Mầm Thiêng, đã dạy dỗ nó, đã yêu thương nó như con đẻ của mình. Và giờ đây, sứ mệnh của các con đã hoàn thành."
Hoàng lên tiếng, giọng cậu run run: "Nhưng thưa Đấng Mẫu Thiêng, Cổ Thần đã bị đánh bại, nhưng liệu có còn những mối đe dọa nào khác không? Liệu Hồn Việt có thực sự được an toàn?"
Mẫu Thiêng mỉm cười. "Sẽ luôn có những mối đe dọa mới, những bóng tối mới. Đó là quy luật của vũ trụ. Nhưng các con không cần phải sợ hãi. Bởi vì Hồn Việt giờ đây đã thực sự thức giấc, không chỉ trong các con, mà trong tất cả những người con đất Việt. Mỗi người dân của đất nước này, dù họ có biết hay không, đều mang trong mình một mảnh của Hồn Việt. Và khi họ đoàn kết, khi họ yêu thương nhau, khi họ cùng nhau chiến đấu vì một mục tiêu chung, không một thế lực nào có thể đánh bại được họ."
Bà từ từ bay lên, cơ thể bà tan biến thành những đốm sáng vàng kim, bay ra khỏi thành phố, bay lên mặt biển, bay vào bầu trời đêm. Và từ trên cao, những đốm sáng ấy lan tỏa khắp đất nước, chạm vào từng ngọn núi, từng dòng sông, từng cánh đồng, từng con người.
Hồn Việt đã thực sự thức giấc. Không chỉ trong những Kẻ Dẫn Hồn, mà trong toàn bộ dân tộc.
Thành phố cổ bắt đầu rung chuyển. Những bức tường đá nứt toác, nước biển tràn vào ngày càng nhiều. Hải Thần đứng dậy, khuôn mặt ông bình thản đến lạ.
Ông nói: "Thành phố này sắp sụp đổ rồi. Nó đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Và ta cũng vậy."
Minh Châu hỏi, giọng cô bé nghẹn ngào: "Ông sẽ đi đâu?"
Hải Thần mỉm cười. "Ta sẽ trở về với biển cả. Đó là nhà của ta. Suốt mười ngàn năm qua, ta đã canh giữ nơi này, chờ đợi ngày các con đến. Và giờ đây, khi sứ mệnh đã hoàn thành, ta có thể yên nghỉ."
Ông đưa tay ra, và một viên ngọc trai đen khác hiện ra trong lòng bàn tay ông. "Đây là viên ngọc cuối cùng của biển cả. Nó sẽ bảo vệ con trên hành trình trở về. Và nó cũng sẽ là lời nhắc nhở rằng, dù có đi đâu, làm gì, biển cả vẫn luôn ở bên con."
Minh Châu nhận lấy viên ngọc, nước mắt cô bé trào ra. "Cháu sẽ không quên ông đâu, Hải Thần."
"Và ta cũng sẽ không quên con, Mầm Thiêng. Tạm biệt."
Hải Thần từ từ tan biến thành những đốm sáng xanh lam, hòa vào dòng nước biển đang tràn vào. Và rồi ông biến mất, trở về với đại dương, nơi ông đã thuộc về từ hàng ngàn năm trước.
Minh hét lên, giọng anh gấp gáp: "Chúng ta phải đi thôi! Thành phố sắp sụp đổ hoàn toàn rồi!"
Họ chạy ngược trở lại con đường đã đến, băng qua những bức tường đang đổ sập, những cây cầu đang gãy vụn, những đại sảnh đang ngập trong nước biển. Kim Quy đã chờ sẵn ở cổng thành, chiếc mai khổng lồ của nó tạo thành một con tàu vững chắc. Họ leo lên mai Kim Quy, và linh thú bảo hộ của biển Đông bắt đầu bơi lên mặt nước.
Khi họ vừa trồi lên khỏi mặt biển, thành phố cổ phía sau họ sụp đổ hoàn toàn, chìm xuống đáy sâu của đại dương, mang theo tất cả những bí mật, những ký ức, và cả linh hồn của Hải Thần. Nhưng nó sẽ không bị lãng quên. Bởi vì những gì đã xảy ra ở đó, trận chiến cuối cùng giữa ánh sáng và bóng tối, sẽ mãi mãi được khắc ghi trong lịch sử của dân tộc này.
Ánh bình minh đã ló dạng ở phía chân trời. Một ngày mới đang bắt đầu. Và trên bãi biển, Bông cùng những người dân làng chài đang đứng chờ, khuôn mặt họ ngập tràn nước mắt và nụ cười. Họ đã chứng kiến tất cả: thành phố cổ trồi lên, những luồng sáng kỳ lạ, và cuối cùng là sự sụp đổ của nó. Nhưng điều quan trọng nhất, họ đã thấy Kim Quy trồi lên từ mặt biển, mang theo ba con người an toàn trở về.
Minh Châu gọi to: "Bông!" Cô bé nhảy xuống khỏi mai Kim Quy và chạy về phía bãi biển. Bông lao ra đón cô bé, ôm chầm lấy cô trong vòng tay.
Bông khóc, nước mắt cô thấm ướt mái tóc của Minh Châu: "Cháu đã về rồi. Cháu đã về thật rồi."
Hoàng và Minh bước xuống sau. Họ nhìn nhau, và cùng mỉm cười. Một nụ cười của những người đã vượt qua tất cả, đã chiến đấu hết mình, và đã chiến thắng.
Minh nói, giọng anh nhẹ nhõm như trút được cả tảng đá ngàn cân: "Vậy là xong. Thực sự xong rồi."
Hoàng đáp, mắt cậu nhìn về phía Minh Châu đang được Bông ôm chặt: "Chưa xong đâu. Hành trình của chúng ta có thể đã kết thúc, nhưng hành trình của con bé chỉ vừa mới bắt đầu."
Kim Quy từ từ lặn xuống biển, trở về với đại dương sâu thẳm. Trước khi biến mất hoàn toàn, nó quay đầu lại nhìn họ lần cuối, và một giọng nói vang lên trong tâm trí họ: "Hãy chăm sóc Mầm Thiêng. Và hãy nhớ, Hồn Việt sẽ luôn ở bên các con."
Mặt trời đã lên cao, nhuộm vàng cả bãi biển, xua tan đi những bóng tối cuối cùng của đêm dài. Những người dân làng chài đang hối hả dựng lại những căn chòi bị sóng đánh sập, tiếng cười nói rộn rã vang lên khắp nơi. Cuộc sống lại tiếp tục, như nó vẫn luôn thế, như nó sẽ mãi mãi là thế, bất chấp tất cả những gì đã xảy ra.
Và ở một góc bãi biển, ba con người và một cô bé đang ngồi bên nhau, lặng lẽ nhìn ra biển khơi. Họ không nói gì cả, chỉ im lặng tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này. Bởi vì họ biết rằng, dù phía trước có điều gì chờ đợi, họ cũng sẽ cùng nhau vượt qua.
Như họ đã từng làm.
Như họ sẽ mãi mãi làm.
Bởi vì họ là những Kẻ Dẫn Hồn.
Bởi vì họ là những người bảo vệ Hồn Việt.
Và bởi vì họ là gia đình.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.