Chương 7: Vượt Lên Nghịch Cảnh
Mấy ngày sau, tiếng lá khô xào xạc vang lên trong khu rừng tĩnh mịch. Gió lùa qua rừng, mang theo mùi máu tanh thoảng khắp nơi. Trong bóng tối, một cái bóng đen khổng lồ bước ra. Đôi mắt đỏ rực như hai đốm lửa hung tàn, quét ngang từng gốc cây, từng khe đá. Chính là con Hắc Lang đó.
Chiếc mũi nó giật giật liên hồi, hít sâu như muốn nuốt trọn tất cả hương vị trong không khí. Và rồi nó dừng lại ngay trước một bụi cây. Đôi mắt đỏ rực lóe lên ánh tàn nhẫn, chiếc mũi co giật dữ dội.
Soạt!
Trong khoảnh khắc, bóng đen khổng lồ lao bổ vào bụi rậm. Răng nanh sắc bén xé toạc, vải rách tung tóe, máu văng ra tóe loe. Nhưng chỉ một giây sau, nó chợt nhận ra. Chỉ là chiếc áo nhuốm máu. Con sói đã cắn nát mồi nhử. Ở đó, một chiếc áo rách nát đẫm máu được vắt hờ trên cành thấp. Mùi máu tươi nồng nặc lan ra bốn phía, khiến con thú gầm gừ.
Từ trên cây, một bóng người lao xuống như tia chớp. Phong lao thẳng xuống như mũi tên bật khỏi dây cung. Bóng dáng cậu nhỏ bé trước thân hình khổng lồ của Hắc Lang, nhưng từng thớ cơ căng lên, gân xanh nổi hằn khắp cánh tay và cổ. Cây giáo trong tay Phong nhắm thẳng xuống hộp sọ rực đỏ dưới chân. Cơ thể cậu trần lộ ra là dáng vẻ của một kẻ từng khuân vác nặng nhọc nhiều năm. Cơ bắp cứng chắc, khô gọn, ẩn chứa thứ sức mạnh bộc phát dữ dội. Tay phải, nơi bắp thịt từng rách toạc, chỉ còn vài lớp vải bó chặt thành từng vòng thô ráp, thấm đẫm máu đã khô loang thành từng mảng. Cậu đã dùng chính máu thịt của tay phải này để tạo ra mồi nhử cho con quái vật kia.
Hắc Lang giật phắt đầu lên. Bản năng đi săn khiến nó xoay người né tránh ngay trong tích tắc. Mũi giáo xé toạc khoảng không, ghim thẳng vào hốc mắt phải một tiếng rống đau đớn vang vọng cả khu rừng! Máu nóng phụt ra, nhuộm đỏ mặt đất. Con thú gào thét, điên cuồng vùng vẫy. Nó gào rống, cơ thể khổng lồ vặn vẹo như muốn nghiền nát tất cả. Nó hất tung Phong ra, rồi lập tức bổ nhào tới. Đôi mắt Phong giờ đây không còn chút gì sợ hãi. Chúng rực lên một ánh điên cuồng, như thể cậu không còn là chính mình nữa.
“Hự!”
Trong khoảnh khắc đó, Phong không hề lùi lại. Ngược lại cậu đưa thẳng cánh tay phải đã băng bó vào miệng nó.
Khực!
Tiếng xương thịt vỡ vụn. Răng nanh tàn bạo của Hắc Lang cắn phập, kéo cả cánh tay phải Phong vào trong. Đau đớn ập đến dữ dội, nhưng Phong lại bật cười khản đặc, giọng run run vì máu sôi trong huyết quản.
“Cắn đi… mày sẽ phải trả giá cho nó.”
Ngay khi bị giữ chặt trong hàm răng khổng lồ, tay trái Phong rút ra một cây giáo ngắn giấu sau lưng. Không chút chần chừ, cậu đâm liên tiếp, từng nhát, từng nhát, găm thẳng vào hốc mắt đã mù của con Hắc Lang.
Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!
Máu đen phụt ra, tanh nồng đến nghẹt thở. Hắc Lang tru gào, vặn vẹo dữ dội, máu phun đầy mặt Phong. Nhưng cậu vẫn cắm phập phập, từng nhát như thể đó là tất cả hi vọng để sống sót. Con quái khựng lại, lảo đảo, cố vùng vẫy. Rồi toàn thân khổng lồ của nó mất thăng bằng. Hắc Lang loạng choạng, thân thể khổng lồ chao đảo, ánh mắt còn lại đầy căm hận nhìn Phong. Nó rít gầm một tiếng rồi xoay người bỏ chạy về phía cửa hang, bản năng thôi thúc tìm kiếm đàn đàn đã mất. Nhưng…
RẦM!
Một tiếng động nặng nề vang lên. Mặt đất dưới chân nó sụp xuống. Cả thân hình khổng lồ của nó rơi thẳng xuống hố mà Phong đã đào sẵn từ trước. Hố không sâu chỉ hơn một mét, nông đến mức một con sói bình thường có thể dễ dàng nhảy ra. Nhưng trong cơn hoảng loạn, trong lúc cơ thể đã bị thương nặng, điều đó là quá đủ.
GRÀOOOOO!!!
Tiếng gầm thảm khốc vang vọng. Hắc Lang giãy giụa dữ dội, nhưng hàng chục cọc gỗ vót nhọn trong hố đâm xuyên vào cơ thể chí cả bắp đùi của nó. Phong chậm rãi bước tới, từng bước nặng nề. Mỗi bước đi, máu từ cánh tay cụt của cậu nhỏ giọt xuống nền đất, hòa vào vũng máu tanh hôi. Đôi mắt cậu không còn là sự hoảng loạn của kẻ bị săn nữa. Thay vào đó là một ánh nhìn lạnh lẽo, trống rỗng nhưng lại đầy mỉa mai. Một nụ cười nhạt, méo mó, dần nở trên gương mặt tái nhợt.
“Mày… mạnh lắm. Nhưng cũng chỉ thế thôi. Theo lời chú Lôi, những sinh vật sống theo bầy thường có bản năng chạy về đàn khi gặp nguy hiểm. Đó chính là lý do, trên đường tới cửa hang, tao đã âm thầm đặt bẫy. Và giờ đây, mày bị mắc kẹt y như trong dự tính.”
Phong nhặt lấy cây giáo đã chuẩn bị từ trước bằng cánh tay trái của mình. Vai phải và toàn bộ cánh tay phải của cậu đã không còn nguyên vẹn. Da thịt bị xé toạc, lộ ra từng mảng cơ thịt rách loang lổ, vài đoạn xương trắng ẩn hiện giữa lớp máu sền sệt đỏ thẫm. Từ vết thương ấy, máu không ngừng rỉ xuống, tạo thành những vệt dài vấy bẩn cả thắt lưng, cả quần. Vết thương kinh hoàng đó, với người bình thường đủ khiến họ ngất xỉu, nhưng Phong vẫn đứng, vẫn cười. Tay phải đã mất đi phần thịt, máu vẫn không ngừng rỉ ra, nhưng cậu chẳng còn quan tâm.
Cậu bước sát lại bên hố, giương giáo lên.
PHẬP!
Cây giáo đâm phập vào hông con sói. Nó gào rú, giãy giụa. Da thịt của nó rất cứng khiến cho Phong không thể xuyên thủng trong một cú duy nhất.
Phong lại rút ra, đâm tiếp.
PHẬP! PHẬP! PHẬP!
Từng nhát, từng nhát như trút hết nỗi sợ hãi, nỗi tức giận, sự dồn nén bao ngày qua. Một lúc sau, máu bắt đầu văng tung tóe, bắn lên gương mặt và ngực trần của cậu. Cậu gào lên, giọng khàn như xé cổ.
“Mày săn đuổi tao bao nhiêu lần, xé xác tao bao nhiêu lần… Mày tưởng… tao sẽ mãi là con mồi sao? CHẾT ĐI! CHẾT ĐI! CHẾT CHO TAO!!!”
Phong bước xuống mép hố, nhìn con Hắc Lang đang mắc kẹt. Quái vật ấy rống gầm đau đớn, thân thể khổng lồ bị cọc nhọn đâm xuyên, máu phun tung tóe. Nó giãy giụa, nhưng vô vọng. Cuối cùng, con quái vật khổng lồ chỉ còn co giật yếu ớt. Rồi đôi mắt nó mờ đi, hơi thở tắt lịm. Tiếng gầm gừ dữ dội tan biến trong không gian rừng sâu. Chỉ còn lại tiếng thở dốc của Phong, nặng nề và đứt quãng.
Mặc xác con sói ở đó. Cậu quay bước rời đi. Bước chân Phong nặng nề như mang cả tảng đá. Mỗi lần di chuyển, cơ thể cậu lại run rẩy, máu từ vai phải rỉ xuống thành từng vệt dài đỏ thẫm. Mắt mờ đi, hơi thở nặng nhọc, nhưng cậu vẫn cố lê bước, như thể chỉ cần ngồi xuống, nhắm mắt lại… thì vĩnh viễn sẽ không còn mở ra nữa. Nhưng cuối cùng, cậu tựa lưng vào một gốc cây lớn, buông người sụp xuống. Cơn đau từ cánh tay nát bấy khiến cậu nghiến răng, toàn thân run lên bần bật.
“Mình… sống rồi sao? Nhưng cũng không lâu nữa đâu nhỉ?” – Cậu cười tự giễu.
Ý nghĩ mơ hồ lóe lên. Trong đầu cậu hiện lại cảnh con sói gào thét, cảnh máu tung tóe, cảnh chính tay cậu đâm liên hồi như một kẻ mất trí. Niềm vui, sự hả hê, và nỗi sợ hòa lẫn thành một mớ hỗn loạn khó tả. Đôi mắt Phong nặng trĩu, mí mắt sụp xuống. Ý thức dần rơi vào bóng tối.
Một luồng sáng lạ chiếu thẳng vào mắt khiến cậu choàng tỉnh.
Phong mở mắt, đầu óc choáng váng, tim vẫn đập thình thịch. Trước mặt cậu, khung cảnh đã hoàn toàn khác. Không còn cây cối, không còn mùi máu, không còn tiếng rít của loài thú săn mồi. Phong giật mình bật dậy, tim đập dồn dập như muốn phá tung lồng ngực. Hơi thở gấp gáp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương. Cậu đảo mắt quanh quất, không còn rừng sâu, không còn tiếng sói gầm, cũng chẳng có hang động hay mùi máu tanh nồng nặc.
Thay vào đó, cậu thấy căn phòng quen thuộc của mình.
Một đống sách còn bừa bộn trên bàn. Cửa sổ mở hé, gió sáng sớm lùa vào nhè nhẹ. Trên giá treo, chiếc áo khoác cũ kỹ của nhân viên của hàng tiện lợi vẫn y nguyên chỗ nó vốn nằm. Ngoài kia, mặt trời vừa mới nhô lên, tỏa ánh sáng vàng nhạt khắp căn phòng, dịu dàng đến mức lạ lùng.
Phong sững người. Bàn tay trái run rẩy sờ vào vai phải, da thịt nguyên vẹn, không có vết rách nát, không có máu, không có cảm giác đau đớn đến thấu xương nữa.
“Không… không thể nào…”
Trong đầu cậu, cảnh tượng con Hắc Lang bị đâm mù mắt, bị hố gai đâm thủng, tiếng gào rít vang vọng khắp rừng… vẫn còn sống động như vừa xảy ra. Mùi máu, sự điên cuồng, cảm giác khi chính tay cậu lao xuống với ánh mắt đỏ rực… tất cả vẫn còn ám ảnh.
Cậu siết chặt nắm tay, lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh.
“Mình… đã chết rồi sao? Hay chỉ là… một giấc mơ?”
Phong nhìn quanh phòng thêm một lần nữa, từng chi tiết quen thuộc như đang trêu ngươi cậu. Nhưng càng nhìn, cậu càng thấy nghẹt thở. Quá chân thật. Quá sống động. Đầu óc cậu quay cuồng, hoang mang cực độ, không biết mình đang thức trong đời thực, hay vẫn đang mắc kẹt trong một cơn ác mộng kinh hoàng khác.
“Không… không thể nào…” Cậu lẩm bẩm, giọng khản đặc.
Một ý nghĩ lóe lên: Hân… mẹ… liệu họ có còn an toàn? Nỗi sợ ấy bùng lên dữ dội, thiêu trụi mọi lý trí. Nếu tất cả những gì cậu thấy trong mơ là lời cảnh báo? Nếu mẹ và Hân đang gặp nguy hiểm ngay lúc này? Ý nghĩ đó như ngọn lửa bén vào rơm khô làm bùng lên ngọn lửa sợ hãi trong Phong. Phong lập tức lao ra khỏi giường, chân trần đập mạnh xuống sàn. Cậu chạy thẳng ra khỏi phòng mình, cánh cửa va vào tường phát ra âm thanh khô khốc.
Hành lang ngắn ngủi bỗng dài dằng dặc, tối mờ, như đang kéo giãn ra. Trái tim cậu đập loạn cả lên, mỗi bước chân nặng trĩu như dẫm lên vực thẳm.
“Làm ơn… làm ơn hãy bình an…” Cậu cầu nguyện, cổ họng khô khốc đến mức không phát ra được âm thanh nào.
Cậu xông thẳng vào phòng Thùy Hân.
“RẦM!”
Cánh cửa bật mở. Ánh đèn ngủ màu lam nhạt hắt lên khuôn mặt em gái. Thùy Hân đang cuộn mình trong chăn, mái tóc xõa ra gối, hơi thở đều đặn, khuôn mặt bình yên đến lạ. Phong đứng khựng lại. Mọi cơ bắp đang căng cứng như sắp gãy vụt rơi xuống, nhường chỗ cho sự nhẹ nhõm tràn qua. Đầu gối cậu run rẩy, suýt chút nữa thì khuỵu xuống sàn.
“Anh…?”
Giọng Hân ngái ngủ vang lên, đôi mắt khẽ mở, mơ hồ nhìn anh trai đang thở dốc, quần áo nhàu nhĩ, ánh mắt hoảng loạn như vừa chạy khỏi địa ngục. Phong cắn chặt môi, cố nuốt cơn run rẩy, rồi bước nhanh tới, nhìn em gái thật kỹ như để chắc chắn cô vẫn còn ở đây, còn an toàn, còn sống. Hân hoảng hốt ngồi bật dậy:
“Anh làm sao vậy? Mặt anh tái quá… Có chuyện gì sao?”
Phong không trả lời ngay. Cậu đưa tay ra, run run chạm lên vai Hân, như để xác nhận sự hiện diện thực sự. Đôi mắt ươn ướt, cậu khẽ thì thầm:
“Không… không có gì… chỉ là… anh mơ thấy ác mộng thôi.”
“Anh có bị điên không á”. Hân gắt gỏng la lên rồi lại tiếp tục lao vào giấc mộng dang dỡ của mình.
Trong tim, Phong vẫn chưa thoát khỏi sự hỗn loạn. Thế giới thực tại này quá mong manh, chỉ cần một khe nứt nhỏ thôi cũng đủ khiến tất cả biến mất. Và trong mơ, cậu đã chứng kiến điều ấy rõ ràng hơn bất cứ ai. Cậu quay sang nhìn ra ngoài cửa sổ phòng em gái. Bầu trời chưa sáng bừng lên hẳn, nhưng trong mắt Phong, nó chưa từng chiếu sáng đến vậy đến vậy.
…Nhưng còn mẹ?
Ý nghĩ ấy khiến Phong giật mình. Không đợi thêm giây nào, cậu quay người bước nhanh xuống cầu thang. Tầng dưới sáng đèn lờ mờ. Trong gian bếp nhỏ, tiếng dao thớt, tiếng nước chảy khe khẽ vang lên. Mùi gừng, hành lá thoang thoảng trong không khí.
Tuyết Di đang lúi húi chuẩn bị đồ ăn sáng. Bà mặc chiếc áo len cũ, mái tóc buộc gọn sau gáy, dáng vẻ bận rộn nhưng bình thản. Phong đứng sững nơi bậc thang, ngực phập phồng dữ dội. Một cảm xúc khó tả trào dâng, nhẹ nhõm, nhưng cũng nặng trĩu như sắp khóc. Hình ảnh giản dị ấy lại quý giá hơn bất kỳ thứ gì trên đời.
Bà quay lại, bắt gặp ánh mắt thất thần của con trai. “Phong? Sao dậy sớm vậy con? Không ngủ thêm được chút à?”
Phong cắn môi, bước tới gần, chỉ khẽ đáp: “Con… chỉ muốn chắc chắn là… mẹ vẫn ổn.”
Tuyết Di thoáng ngạc nhiên, rồi khẽ cười, ánh mắt dịu dàng mà ấm áp: “Ngốc quá, mẹ thì có sao được. Con lo nghỉ ngơi đi. À, nếu rảnh thì giúp mẹ dọn đồ ăn lên và lau bếp nhé!”
Phong ậm ừ vài tiếng, rồi cầm giẻ lau phụ mẹ dọn bếp. Hành động quen thuộc, nhưng lòng cậu vẫn chẳng yên. Những mảnh ký ức chồng chéo từ mộng giới cứ lặp đi lặp lại trong đầu, như những mũi kim đâm vào tâm trí. Ánh mắt thỉnh thoảng dừng lại nơi ô cửa sổ, đôi mắt đỏ rực của loài dã thú kia tưởng chừng vẫn còn đang dõi theo.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.