Võ Hiệp Đại Quy Hoạch

Chương 24: Đoàn Dự Đấu Đinh Xuân Thu

Đăng: 22/06/2026 06:14 1,022 từ 36 lượt đọc

Trong một cỗ xe ngựa xa hoa đang chuyển bánh, có tiếng của hai nam tử đang trò chuyện rôm rả:

— Đoàn huynh, cái môn cờ vây này nhìn thì đơn giản mà vào trận cứ như ma trận ấy. Ta cầm quân cờ trên tay, nhìn khắp bàn mà chẳng biết đặt vào đâu cho đúng nữa. Giờ đi đâu đây?

Đoàn Dự cười hiền lành, chỉ tay vào góc bàn cờ:

— Hoài An huynh đừng lo, mới học ai cũng vậy mà. Huynh cứ nhớ câu khẩu quyết này cho đệ: "Kim góc, bạc biên, cỏ rác trung nguyên". Tức là khi mới bắt đầu, mình cứ chiếm lấy bốn cái góc trước, vừa dễ thủ lại vừa dễ lấy đất.

— À, ra là chiếm góc trước. Vậy ta đặt quân cờ ngay góc này nhé?

— Ấy! Huynh đặt sát rìa góc quá thì quân cờ dễ bị đè chết. Huynh nhích lên đây một chút, cách hai cạnh góc khoảng ba, bốn ô. Đấy, chỗ này gọi là điểm "Sao" hoặc điểm "Tiểu mục". Đi như vậy thì quân cờ mới có không gian để thở.

— Hóa ra là phải chừa đường thở. Thế đám quân trắng này của đệ đang đứng sát quân của ta, ta có nên bao vây ăn nó luôn không?

Đoàn Dự lắc đầu mỉm cười:

— Huynh đừng ham ăn quân vội. Trong cờ vây, một quân cờ đứng một mình sẽ có bốn đường đi ra xung quanh, gọi là bốn "khí". Huynh nhìn xem, quân của đệ còn tận ba đường chạy, huynh có vây cũng chưa ăn được ngay. Thay vì vậy, huynh nên đi một nước sát cạnh quân của huynh ở đây để nối chúng lại với nhau. Hai quân đứng cạnh nhau thì "khí" sẽ nhiều hơn, khó bị đệ ăn hơn.

Hoài An gật gù, dời quân cờ sang vị trí Đoàn Dự vừa chỉ:

— Ta hiểu rồi. Nghĩa là quân mình phải biết đoàn kết, nối lại với nhau cho mạnh trước, rồi mới nghĩ đến chuyện bao vây đất của đối phương đúng không?

Đoàn Dự đáp:

— Chính xác rồi Hoài An huynh! Cờ vây cơ bản chỉ có thế thôi: Nối quân mình lại cho vững, bao vây lấy một khoảng trống để làm đất của mình, và nhớ chừa đường thở cho quân. Huynh cứ đi nước này đi, rồi đệ sẽ đi nước tiếp theo để huynh quen dần.

Chiếc xe ngựa đột ngột khựng lại, tiếng bánh xe nghiến ken két trên mặt đường đất cát. Từ ngoài màn xe, giọng Tiều thúc thấp xuống đầy cảnh giác:

— Thế tử, phía trước gió tanh nồng nặc, có mùi độc dược của phái Tinh Túc. Đệ tử Cái Bang nằm la liệt, hình như Đinh Xuân Thu đang ở đó. Bọn ta nên đi đường vòng hay...

Đoàn Dự quay sang hỏi:

— Huynh thấy thế nào?

Hoài An nhún vai đáp:

— Xe của ngươi, tùy ngươi quyết định.

Đoàn Dự gật đầu:

— Vậy thì đến xem một chút thế nào.

Khi xe tiến lại gần, đập vào mắt họ là cảnh tượng một đám đệ tử Cái Bang đang nằm la liệt trên mặt đất. Giữa trận chiến, một tăng nhân trẻ tuổi đang chắp hai tay trước ngực, liều mình đứng ra ngăn cản Đinh Xuân Thu:

— A Di Đà Phật! Đinh lão tiên sinh, ông... sao ông lại có thể tàn nhẫn như vậy? Đều là mạng người cả, họ đã mất khả năng phản kháng, sao ông còn dùng độc công hành hạ họ đến chết? Xin ông dừng tay, Phật pháp có câu "quay đầu là bờ"!

— Hừ, hòa thượng thối! Ngươi là cái thá gì mà dám dạy đời lão phu? Bản thân ngươi còn không tự bảo vệ nổi mình, lại đi lo chuyện bao đồng. Muốn từ bi? Vậy để ta tiễn ngươi đi gặp Tây Thiên Phật Tổ trước!

Vừa dứt lời, lão liền tung ra một đòn Thanh Xà Độc Chưởng hiểm hóc.

Từ trong cỗ xe ngựa, Đoàn Dự như một mũi tên phóng thẳng vào giữa hai người. Hắn lóng ngóng giơ tay phải tiếp đòn chưởng của Đinh Xuân Thu, đồng thời từ ngón trỏ tay trái phát ra một luồng kiếm khí Thiếu Xung Kiếm trong bộ Lục Mạch Thần Kiếm, đánh thẳng vào tim của lão quái vật.

Đinh Xuân Thu vội vàng dùng mộc giáp thuận chống đỡ, nhưng lực đạo mạnh mẽ vẫn đẩy lùi lão về sau hai, ba bước. Sắc mặt lão sa sầm:

— Ngươi là thứ nhãi ranh từ phương nào tới mà dám cản đường lão phu?

— Ta hạ Đoàn Dự, thấy tiên sinh lớn mà không biết nghĩa, già mà không biết lễ đến để dạy tiên sinh một bài học.

Dứt lời, Đoàn Dự đưa ngón trỏ tay phải ra, định tung tiếp một đòn Thương Dương Kiếm. Đáng tiếc, lần này vận khí không thông, chiêu thức hoàn toàn tịt ngòi.

Thấy tên tiểu tử trước mặt cứ chỉ đông chỉ tây mà chẳng có chút nội lực nào phát ra, Đinh Xuân Thu tức giận đùng đùng:

— Dám khinh lão phu như vậy, muốn chết!

Lão bồi tiếp một chiêu Hóa Cốt Miên Chưởng, kèm theo đó là một vốc độc bột không rõ rải ra không trung.

Theo bản năng, Đoàn Dự sử dụng Lăng Ba Vi Bộ ảo diệu né được chưởng pháp, nhưng độc thuật thì không né kịp. Hắn hít phải một lượng lớn độc dược nhập thể. Tuy nhiên, vì trước đây đã vô tình nuốt phải Mãng Cổ Chu Cáp vua của các loài độc trùng nên cơ thể Đoàn Dự giờ đây đã đạt đến cảnh giới vạn độc bất xâm. Ở phía xa, Hoài An nhìn thấy mà thầm thèm thuồng cái đặc tính bảo mạng này, đáng tiếc cơ duyên ăn trúng Mãng Cổ Chu Cáp mà không chết thì không phải ai cũng có được.

Thấy cả chưởng pháp lẫn độc thuật của mình đều vô dụng, Đinh Xuân Thu liền tung ra tuyệt kỹ đáy hòm là

0