Chương 22: Cứu A Châu
Sau chuỗi ngày lang bạt, cuối cùng hắn cũng đến được Tiểu Kính Hồ. Tại đây, hắn dừng chân ở một khách sạn nhỏ gần đó và bắt đầu chìm đắm vào việc luyện công, tập võ. Sáng thức dậy, sau khi ăn sáng, hắn luyện bài Thái Tổ Trường Quyền một trăm lần. Chiều đến, hắn thi triển Lăng Ba Vi Bộ chạy quanh hồ đến khi mệt rã rời. Tối về, hắn lại tĩnh tọa luyện công.
Cứ như vậy suốt một tháng. Cho đến hôm nay, trong một lần chạy ngang qua hồ, hắn gặp một vị mỹ phụ thân hình thướt tha, tràn đầy phong vận và một người đàn ông trung niên. Dù trên khuôn mặt ông ta đã có vài dấu ấn của thời gian nhưng vẫn không che lấp được vẻ anh tuấn. Hai người họ đang dắt tay nhau bước đi. Vị mỹ phụ cúi đầu chào hắn vì cả hai đã có vài lần chạm mặt trước đó. Hắn cũng gật đầu đáp lễ, rồi ba người lướt qua nhau.
– Hắn là ai vậy? Đoàn Chính Thuần hỏi với vẻ tò mò.
Nguyễn Tinh Trúc đáp:
– Ta cũng không biết, chỉ là vào buổi chiều thường xuyên thấy hắn chạy quanh hồ này. Lúc đi ngang qua, hai bên gật đầu chào nhau cái cho có lễ thôi. Thế nào, chàng ghen à?
Vừa dứt lời, Đoàn Chính Thuần liền nhéo má nàng một cái rồi nói:
– Có chứ, Tinh Trúc của ta xinh đẹp như vậy, không đề phòng người ta cướp mất nàng đi thì sao.
– Hứ, cái đồ nhà chàng chỉ giỏi nói mấy lời hay ho. Nếu thế thật thì sao không cưới ta về đi?
Đoàn Chính Thuần cười khổ:
– Tinh Trúc à, ta nói với nàng bao lần rồi, không phải là ta không muốn mà là không được. Nàng cũng biết Đao Bạch Phượng thuộc Bạch tộc, có tục lệ một vợ một chồng. Mà bộ tộc của nàng ấy lại có sức ảnh hưởng chính trị quá lớn tại Đại Lý ta, ta cũng hết cách.
– Tất cả là tại cái mụ đàn bà đó! Giọng nàng chứa đầy oán khí, rồi vùng vằng chạy về phía ngôi nhà được xây giữa hồ.
Đoàn Chính Thuần thở dài, vội đuổi theo.
Chuỗi ngày khổ luyện của Ái Thành vẫn tiếp tục. Nếu phải diễn tả hắn có thích những ngày như thế này hay không, chính hắn cũng không biết trả lời sao nữa. Ban đầu, hắn chỉ làm vì biết bản thân cần phải làm, nhưng sau khi cảm nhận được mình tiến bộ qua từng ngày, hắn lại dần say mê nó. Hôm nay, hắn chạy được ba mươi vòng quanh hồ trước khi mệt rã rời, bảy ngày sau lại tăng lên ba mươi lăm vòng. Cảm giác này thực sự rất tuyệt.
Rồi một ngày nọ, khi hắn đang tiếp tục tập luyện thì bỗng nhìn thấy một trận sóng gió nổi lên ngay giữa lòng Tiểu Kính Hồ. Từ phía xa, tiếng binh khí va chạm chan chát vang lên, phá vỡ sự yên bình vốn có. Ái Thành nheo mắt nhìn kỹ, nhận ra mấy chiếc thuyền nhỏ đang bao vây lấy ngôi nhà giữa hồ của Nguyễn Tinh Trúc. Hắn lập tức nhận ra đám người của "Ác Quán Mãn Doanh" Đoàn Diên Khánh và Tinh Tú Phái đang tìm đến gây hấn.
Điều này cũng có nghĩa là Tiêu Phong đã đến.
Hoài An biết rõ diễn biến tiếp theo: Tiêu Phong vì trúng kế ly gián của Khang Mẫn mà tin rằng Đoàn Chính Thuần là "Đại ca dẫn đầu" – kẻ thù giết hại cha mẹ mình. Còn A Châu, sau khi nhận lại cha mẹ ruột là Đoàn Chính Thuần và Nguyễn Tinh Trúc, vì đại nghĩa và vì mạng sống của cha, sẽ cải trang thành Đoàn Chính Thuần để chịu một chưởng chí mạng của Tiêu Phong tại cầu Thanh Thạch.
Hắn vội vàng trở về phòng trọ, lấy ra bộ hắc y đã chuẩn bị sẵn. Còn tại sao phải giấu mặt? Vì hắn cũng muốn thử sức với Tiêu Phong một hai chiêu. Ái Thành thay một thân hắc y, dùng khăn đen che kín nửa khuôn mặt. Hắn đứng trước gương đồng trong phòng trọ, hít sâu một hơi. Từ lúc xuyên không tới thế giới này, hắn chưa từng thật sự giao thủ với một cao thủ ở cảnh giới Tông Sư thực thụ. Mà hôm nay, cơ hội đã tới.
Đêm đó, tại cầu Thanh Thạch.
Tiêu Phong đang đối chất với Đoàn Chính Thuần do A Châu cải trang về cái chết của cha mẹ mình. Ngay lúc Đoàn Chính Thuần bằng lòng chịu chết để đền tội và Tiêu Phong chuẩn bị giơ chưởng lên, Hoài An liền lao tới.
Vừa nhìn thấy Hoài An, trong lòng Tiêu Phong liền trầm xuống.
– Các hạ là ai?
– Tiêu Phong chậm rãi mở miệng.
Ái Thành không đáp, chỉ giơ tay thủ thế.
Tiêu Phong bật cười sang sảng:
– Ha ha! Cuối cùng thì kẻ họ Đoàn kia cũng chỉ là một kẻ hèn nhát. Nếu muốn luận võ, Tiêu mỗ xin phụng bồi!
Tiếng nói vừa dứt, thân ảnh Ái Thành đã lao ra, Lăng Ba Vi Bộ triển khai. Thân hình hắn phiêu hốt như quỷ mị lướt trên mặt hồ, mỗi bước đi đều khiến nước dưới chân chỉ gợn lên từng vòng sóng nhỏ. Tiêu Phong nhìn thấy bộ pháp ấy thì ánh mắt lập tức sáng lên: – Hay!
Một chưởng đánh ra! Ầm!
Kình lực hùng hồn trực tiếp ép mặt hồ lõm xuống. Ái Thành vừa tiếp xúc với chưởng phong đã cảm thấy khí huyết cuộn trào. Hắn nghiêng người, chân đạp Quẻ Ly, thân thể trượt ngang mấy trượng mới miễn cưỡng đứng vững. "Không hổ là Bắc Kiều Phong..." Trong lòng hắn chấn động.
Sau đó, hai người lập tức lao vào giao chiến. Một người chưởng thế đại khai đại hợp, bá đạo cương mãnh; một người bộ pháp phiêu dật, thân hình như gió. Tiếng nổ vang lên liên tục trên mặt hồ, nước bắn tung tóe khắp nơi. Tiêu Phong càng đánh càng kinh ngạc. Người trước mắt tuy nội lực chưa bằng hắn, nhưng căn cơ cực kỳ vững chắc, chiêu thức cũng tinh diệu dị thường. Quan trọng hơn là... đối phương càng đánh càng hưng phấn.
Cảm thấy cứ triền đấu thế này không ổn, Tiêu Phong vận lên khí thế Tông Sư của mình. Hư ảnh kim long vòng quanh cơ thể, lần này Tiêu Phong tung ra một chưởng Kháng Long Hữu Hối chiêu đầu tiên trong Hàng Long Thập Bát Chưởng.
Hai chưởng va chạm thêm một lần nữa. Hoài An bị chấn lui liên tục trên mặt hồ, khóe miệng dưới lớp khăn đen đã rỉ máu. Nhưng vẫn chưa chịu phục, hắn cũng vận lên tất cả tích lũy cùng thành quả bao tháng qua. Hư ảnh một con hắc hổ với sọc trắng trên lưng hiện ra, hắn tung ra chiêu Hắc Hổ Đào Tâm của Thái Tổ Trường Quyền.
Thấy vậy, Tiêu Phong cũng sẵn sàng phụng bồi. Kim long một lần nữa hiện lên, lần này là chiêu thứ tám Chấn Kinh Bách Lý.
Kim Long cùng Hắc Hổ va chạm nhau. Cuối cùng Hoài An vẫn bại. Hắn chỉ có nội lực tam phẩm, ít hơn rất nhiều, dù cho công pháp lão bát cho có tốt cỡ nào cũng không thể san bằng khoảng cách giữa tam phẩm với Tông Sư. Mặc cho thể chất cường hãn, hắn vẫn bị đánh bay đi như một quả bóng bị xì hơi, va chạm làm gãy vài thân cây rồi ngã rạp xuống đất.
Tiêu Phong đến gần, lột mặt nạ của hắn ra: – Là ngươi?
Tiêu Phong vẫn nhớ khuôn mặt của người đã mời rượu mình mấy tháng trước. Lúc này, A Châu trong bộ dạng Đoàn Chính Thuần cũng từ xa đi đến, nàng giờ đây rất bối rối, không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa.
– Ngươi có quan hệ gì với họ Đoàn sao lại phải cứu hắn?
– Tiêu Phong hỏi.
Hắn nuốt vào một viên đan dược trị thương, chỉ tay về phía người đang chạy đến, yếu ớt nói:
– Nàng không phải Đoàn Chính Thuần... là A Châu...
Tiêu Phong giật bắn mình, quay người lại nhìn kỹ vào khuôn mặt Đoàn Chính Thuần rồi bỗng lao đến, xé toạc lớp mặt nạ ra. A Châu bị hắn kéo mạnh một cái, chiếc mặt nạ da người lập tức rơi xuống đất. Dưới ánh trăng lạnh lẽo của cầu Thanh Thạch, khuôn mặt tái nhợt nhưng quen thuộc ấy hiện ra trước mắt Tiêu Phong.
Hai mắt hắn chợt co rút lại:
– A... Châu?
– Giọng nói run lên như không thể tin nổi.
A Châu lúc này cũng không giấu được nữa, chỉ cúi đầu khẽ gọi:
– Đại ca...
Ầm! Trong đầu Tiêu Phong như có sét đánh ngang trời. Hắn lùi lại nửa bước, bàn tay đang cầm vai nàng cũng run rẩy:
– Vì sao... vì sao muội lại giả thành Đoàn Chính Thuần?
A Châu cắn môi, nước mắt lăn dài:
– Muội biết đại ca muốn báo thù... nhưng người đó là cha ruột của muội... Muội không muốn cha chết... Cũng không muốn đại ca sau này phải hối hận... Nên muội muốn đền mạng thay cha.
Tiêu Phong đứng chết lặng. Khí thế cuồng bạo quanh người hắn tan đi sạch sẽ như băng tuyết gặp ánh mặt trời. Hắn nhìn đôi tay mình
– đôi tay vừa rồi suýt nữa đã giết chết người con gái hắn yêu nhất. Nếu không có người kia ngăn cản... chỉ sợ hiện tại... Nghĩ đến đây, lưng Tiêu Phong bỗng lạnh toát. Hắn quay đầu nhìn về phía Hoài An đang nằm dưới gốc cây.
Lúc này, hắn ho khan vài tiếng, chống tay miễn cưỡng đứng dậy. Máu nơi khóe miệng vẫn chưa ngừng chảy, xương cốt toàn thân như muốn nứt ra. Tiêu Phong chậm rãi bước tới trước mặt hắn:
– Đại ân của ngài, Tiêu mỗ không đời nào báo hết. Nếu sau này có việc cần, cứ việc sai sử ta, dù núi đao biển lửa cũng không từ!
Nói xong, Tiêu Phong quỳ xuống định dập đầu bái tạ, nhưng Hoài An đã kịp đỡ hắn dậy: – Không sao cả, mọi chuyện đã ổn, ta có thù lao của mình rồi, không cần thứ này. Dìu ta về khách sạn của mình, chúng ta lại nói chuyện.
Rồi cả ba cùng nhau đi đến quán trọ gần đó. Ngồi xuống bàn, hắn bắt đầu giải thích:
– Ta thật ra đã ở đây từ lâu, khoảng một hai tháng. Khi nhìn thấy các ngươi cũng tới đây thì có chút bất ngờ. Sau này quan sát cùng điều tra thì cũng hiểu đầu đuôi sự tình. Hai ngươi đúng là quá nóng vội rồi, Đoàn Chính Thuần không thể nào là Đại ca dẫn đầu được.
Tiêu Phong cùng A Châu liền ngẩn người. Nhìn bộ dạng này của hai người, Hoài An thở dài:
– Các ngươi có biết năm nay Đoàn Chính Thuần bao nhiêu tuổi không?
Hai người lúc này cũng cứng người lại.
– Phải, bốn mươi bốn tuổi. Mà sự kiện Nhạn Môn Quan là từ ba mươi năm trước, lúc đó lão mới mười bốn tuổi, còn chưa nhận chức Trấn Nam Vương, Ngươi thật sự tin một thiếu niên mười bốn tuổi có thể dẫn đầu quần hùng Trung Nguyên phục kích cha ngươi sao?
- Ta cũng từng nghĩ qua cái vẫn đền này chỉ là tại sao lúc bọn ta nghe lén Khang Mẫn, ả lại nói...
– Các ngươi bị phát hiện rồi!
Lúc này, A Châu cũng khóc òa lên, ôm chầm lấy Tiêu Phong. Không ai biết những ngày qua nàng đã phải chịu bao nhiêu dày vò giữa một bên là cha, một bên là người đàn ông nàng yêu nhất. Lúc này, khi nghe được tin tức này, nàng cảm thấy thế giới của mình như bừng sáng trở lại.
– Là lỗi của ta, nếu ta không bị thù hận che mờ mắt thì đã không xảy ra nông nỗi này.
– Tiêu Phong nói rồi vòng tay qua vỗ nhẹ vào lưng nàng.
Thấy hai người như vậy thì Hoài An cũng không nói gì thêm. Đợi đến khi A Châu vì quá kích động mà ngất đi, Hoài An mới nói tiếp:
– Ngày mai ngươi đi báo tin với Tinh Trúc phu nhân, Đoàn Chính Thuần rất có thể đã rơi vào bẫy của Khang Mẫn, mang nàng đến đó cứu ông ta.
Nghe vậy, Tiêu Phong giật mình nhìn hắn:
– Còn ngài thì sao?
– Không sao cả, thuốc này của ta rất tốt, nghỉ ngơi vài ba ngày là khỏe. Mạng của vị nhạc phụ tương lai của ngươi vẫn quan trọng hơn, mang nàng về nghỉ đi.
Tiêu Phong nhìn hắn một cái thật sâu, chắp tay cảm tạ nói:
– Đại ân của ân nhân, Tiêu mỗ không bao giờ quên. Lời nói ban nãy vẫn tính, nếu ngài cần cứ việc phái người đến tìm Tiêu mỗ.
Hoài An gật đầu, rồi nhìn hắn bế A Châu khuất dần xa.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.