Vũ Đại Động Thiên Ký

Chương 2: Hạc Lão Tiên Sư

Đăng: 06/07/2026 16:10 4,133 từ 49 lượt đọc

Ở phía tây Vũ Đại động thiên có một ngọn núi tên Hạc Minh.

Núi không cao, linh khí cũng chẳng hơn nơi khác được bao nhiêu. Mấy trăm năm trước từng có người tu hành nhìn trúng thế núi như hạc quay đầu, muốn lập tông khai phái, kết quả đào ba ngày chỉ thấy đá xanh, lại thêm một đêm mưa lớn làm sập nửa gian nhà vừa dựng, từ đó bỏ đi không trở lại. Về sau Hạc Chân Nhân tới đây, thấy cảnh núi thanh tĩnh, lại chẳng ai tranh giành, bèn dựng một tòa đạo quan nhỏ, thuận miệng đặt tên Hạc Minh điện.

Gọi là điện, kỳ thực có hơi quá lời bởi cả điện cũng chỉ có hai người.

Ba gian nhà ngói, một khoảng sân đá, phía sau trồng mấy cây tùng già. Tượng tổ sư trong chính điện đã tróc mất nửa lớp sơn son, lư hương bằng đồng có một chân ngắn hơn hai chân còn lại, mỗi lần đặt xuống đều phải kê thêm miếng gỗ. Những năm được mùa, dưới núi có người lên dâng hương; năm nào mất mùa, khói hương cũng theo đó mà thưa dần. Hạc Chân Nhân không để bụng. Lão tu đạo cảnh giới chẳng cao, tính tình lại nhạt, đối với chuyện hương hỏa thịnh suy từ lâu đã nhìn đến quen mắt.

Chỉ là mấy năm gần đây, lão già đi thấy rõ.

Tam Cảnh - Liễu Cân cảnh, vốn là một cửa ải rất khó để phá quan, có những người đã mắc lại tại cảnh giới này cho đến cuối đời mà vẫn vô phương đột phá, có lẽ cũng bởi vậy mà nhiều người còn gọi cảnh giới này với tên gọi là lưu nhân cảnh. Hạc Chân Nhân cũng vậy, ông dừng ở đây quá lâu, đã đi đến bên kia sườn dốc của đời người mà vẫn chưa nhìn thấy dù chỉ một góc cánh cửa đột phá. Mái tóc bạc trắng, sống lưng còng xuống, bàn tay cầm chổi mỗi sáng cũng run hơn năm trước.

Lão biết thọ mệnh bản thân chẳng còn bao nhiêu năm.

Cho nên gần đây, lão không có tu hành nữa, mà thường ngồi dưới mái hiên và nhìn xa xăm về phương Nam.

Con trai ruột của lão đang ở đó.

Năm xưa chàng thiếu niên rời đi động thiên để cầu đạo, Hạc Chân Nhân ngoài miệng chỉ dặn mấy câu qua quýt, nào là ra ngoài đừng gây chuyện, gặp người mạnh hơn thì biết cúi đầu, linh thạch dùng hết tự nghĩ cách kiếm. Đến lúc tiễn xuống chân núi, lão còn chê con trai đường đường nam nhi mà quay đầu ba lần, thật chẳng có chút cốt khí nào.

Nhưng sau khi người đi khuất, Hạc lão lại là người đứng nguyên tại chỗ đến tận hoàng hôn. Có thể Hạc Lão cũng không nhận ra, phía sau lưng mình cũng đang có một nam tử vẫn luôn để ý dáng lưng cong gầy đứng phía trước hắn đã mấy canh giờ, hắn tên Thúc Hoàng.

Lúc này hoàng sam nam tử đang ngồi xổm trong sân, một tay giữ chiếc chân lư hương bị lệch, một tay cầm miếng gỗ nhỏ gọt tới gọt lui. Hắn ngoại hình thanh tú, mày mắt sáng sủa, mái tóc đen búi cao sau đầu, nhìn thế nào cũng không giống người nên ngồi sửa một cái lư hương cũ chẳng đáng mấy đồng tiền. Hạc Chân Nhân từ ngoài hiên nhìn sang, nói:

“Hỏng thì bỏ đi.”

Thúc Hoàng không ngẩng đầu.

“Vẫn dùng được.”

“Dùng mấy chục năm rồi.”

“Cho nên mới nên dùng tiếp.”

Hạc lão cười nhạt:

“Đồ cũ giữ nhiều, sớm muộn cũng thành đống rác.”

Thúc Hoàng gọt thêm một nhát, đặt miếng gỗ xuống dưới chân lư, thử lay hai lần. Thấy đã vững, hắn mới ngẩng đầu, cười nói:

“Lá khô ngoài sân mục nát còn đem lại giá trị cho cái cây đã dưỡng dục ra nó mà”

Hạc Chân Nhân nghẹn lời.

Một lát sau, lão mắng: “Ta nói lý không lại tiểu tử ngươi, tùy !”

Thúc Hoàng cười ha hả.

Tiếng cười vang qua khoảng sân nhỏ, kinh động mấy con chim trên mái điện. Hạc Chân Nhân chống gậy quay vào trong, khóe miệng lại có chút ý cười rất nhạt.

Hai người sống với nhau đã nhiều năm. Lâu đến mức rất ít ai còn nhớ, Thúc Hoàng vốn không phải người. Thậm chí, nếu ngược dòng năm tháng xa hơn nữa, hắn cũng không nên còn sống.

Chuyện phải kể từ hơn vạn năm trước.

Khi ấy Vũ Đại động thiên chưa phải vùng đất linh khí suy kiệt như hôm nay. Sơn căn vững chắc, thủy vận dồi dào, trong núi có tinh quái, dưới sông có thủy duệ; một vài đại yêu huyết mạch cổ xưa còn dựng được động phủ, chiếm núi xưng vương. Trong số đó có một tộc Hoàng Kim Khuyển, số lượng không nhiều, nhưng huyết mạch thuần hậu, trời sinh thân cận với khí vận sơn hà, đã sinh sống ở Vũ Đại qua không biết bao nhiêu thế hệ.

Rồi một ngày, có một gã ăn mày vào núi. Không ai biết hắn từ đâu tới. Chỉ biết người nọ áo quần rách rưới, chân đi dép cỏ, bên hông treo hồ lô rượu, trong tay cầm một cây trúc côn xanh. Hắn đi qua ba ngọn núi, gặp khuyển liền đánh. Ban đầu chỉ là mấy con tiểu yêu canh núi, sau đó là yêu tướng, rồi đến những lão khuyển đã sống mấy nghìn năm.

Từng côn hạ xuống càng đánh càng nặng. Đánh đến cuối cùng, cả dãy núi đều nghe tiếng chó tru. Hậu thế gọi trận ấy là Đả Cẩu Chi Biến. Một cái tên nghe có phần buồn cười. Nhưng người thật sự từng thấy cảnh tượng năm ấy, không ai cười nổi.

Gã ăn mày kia một người một côn từ chân núi đánh thẳng đến tổ địa Hoàng Kim Khuyển. Côn pháp biến hóa vô cùng, lúc như mưa rơi kín trời, lúc nặng tựa núi đổ; đôi khi rơi vào thế vây hãm, hắn lại vỗ ra từng chưởng, hỏa long từ lòng bàn tay lao lên, rực đỏ cả nửa bầu trời.

Một ngày.

Chỉ một ngày.

Một tộc gần như tuyệt diệt.

Đến cuối cùng, gã ăn mày bước qua thi thể một con mẫu khuyển, nhìn thấy phía dưới bụng nó còn giấu một con ấu khuyển lông vàng. Con vật nhỏ chưa mở hết mắt. Trên người toàn máu.

Gã ăn mày giơ gậy. Nhưng một luồng uy áp trấn áp hắn tại chỗ khiến cây gậy không tài nào hạ xuống.

Trên trời truyền đến một giọng nói trầm ồn, hùng hậu.

“Đủ rồi.”

Chỉ hai chữ. Mây quanh vạn dặm Vũ Đại đồng thời đứng yên.

Gã ăn mày cố gắng hướng mắt nhìn lên. Hắn dường như muốn nói gì đó, nhưng không tài nào mấp máy môi dù chỉ một chút. thì ra cái gọi là áp chế bằng cảnh giới là đây.

Ngay sau đó, trước mặt gã ăn mày không gian như xoắn vặn, đầu óc quay cuồng, mắt hắn hoa lên, cho đến khi sực tỉnh hắn đã ở ngoài động thiên lúc nào không hay. tai hắn còn vang vẳng một câu của vị thần bí nhân kia.

“Lần tới còn dám quay lại thì đừng đem mạng về nữa”

Người ra tay là một vị đại năng của Vệ Yêu Ty. Ông đã tới muộn. Cho nên chỉ cứu được một sinh mệnh cuối cùng. Vị đại năng kia đứng giữa núi thây rất lâu. Sau cùng, ông cúi xuống ôm lấy con ấu khuyển đang hấp hối, dùng một tòa Tụ Khí Cổ Trận gom phần khí vận chưa tan của những Hoàng Kim Khuyển bị tàn sát kia, lại lấy huyền băng phong lại sinh cơ không cho nó trôi đi để khí vận có thể âm thầm bồi đắp chữa trị thương thế, sau cùng lại đem một tòa chướng nhãn trận pháp bao phủ phạm vi quanh đó.

Trước khi rời đi, ông nhìn khắp Vũ Đại. Nơi này vẫn còn núi. Vẫn còn sông. Nhưng một tộc đàn sinh sống ở đây qua vô số đời đã không còn. Chỉ vì một ngoại nhân đi vào.

Sau Đả Cẩu Chi Biến, chuyện Vũ Đại được đưa lên Hội đồng Âu Lạc. Cuộc nghị sự kéo dài bao lâu, hậu thế không rõ. Chỉ biết từ đó về sau, đối với những tiểu động thiên dần có thêm một quy củ: phải có người đủ sức tọa trấn nhằm duy trì quy củ của động thiên, người trên núi và dưới núi vốn tiên phàm hai đường nên họ cần có quy củ để ràng buộc khiến cho người trên núi cũng phải đối xử ngang hàng với người dưới núi, không phải cứ cậy là tiên nhân thì muốn động tay động chân gì trong động thiên cũng được.

Người tọa chấn được gọi với danh xưng thánh nhân, người này sẽ được hội đồng tuyển chọn từ các đại môn đại phái, mỗi sáu mươi năm sẽ được đổi người một lần, hoặc thánh nhân tiền nhiệm tự nguyện làm thêm nhiệm kỳ cũng có thể.

Còn con ấu khuyển năm xưa ngủ một giấc rất dài. Dài đến mức kẻ giết cả tộc nó đã thành một cái tên trong chuyện cũ. Dài đến mức những đại yêu từng chiếm núi xưng vương lần lượt biến mất. Dài đến mức linh khí Vũ Đại bắt đầu suy vi, yêu tộc bản địa ngày một thưa thớt, những phần khí vận vô chủ quanh quẩn trong sơn hà không tìm được nơi tán thoát, lại theo Tụ Khí Cổ Trận năm xưa chậm rãi chảy về một chỗ. Chảy vào con ấu khuyển trong huyền băng. Nó vốn chỉ là kẻ sống sót cuối cùng. Sau vạn năm, lại vô tình thành nơi chứa khí vận yêu tộc của cả một thời đại.

Rồi Hạc Chân Nhân tìm thấy nó. Năm ấy Hạc lão còn chưa già. Lão vào núi tìm nơi lập đạo quan, vô tình bước nhầm vào chướng nhãn trận pháp. Với tu vi của lão khi ấy, đừng nói phá trận, ngay cả nhìn ra trận pháp cũng là chuyện khó. Nhưng trận đã tồn tại quá lâu, Vũ Đại lại suy kiệt, một góc trận văn vừa lúc mục nát. Hạc lão đi vòng ba ngày, đói đến hoa mắt, trong lúc bực bội dùng gậy đập xuống một tảng đá.

Tảng đá vỡ. Trận cũng vỡ theo, kéo theo cả những trận pháp con đan xen bên trong nó nhưng băng phong và tụ linh, việc này này gây ra một trận phản chấn nhỏ. Sau một hồi định thần lại, lớp sương mù dần tan lão nhìn thấy gần đó có một con tiểu cẩu lông vàng đang thoi thóp, tưởng rằng bản thân vô tình phá trận khiến con tiểu cẩu này ngộ thương do trận pháp phản phệ, thế là ông ôm nó về.

Về sau mỗi khi nhớ lại chuyện này, Hạc Chân Nhân đều cảm thấy cái gọi là cơ duyên trên đời có lúc thật chẳng giảng đạo lý.

Những năm đầu, tiểu cẩu rất khó nuôi do thương thế nó chưa lành hẳn. Nhưng từ khi khỏe hẳn thì lại vô cùng dễ nuôi nó chỉ cần cháo trắng là có thể ăn no. Lão đành tìm một chiếc bát gỗ cũ, mỗi bữa múc riêng nửa bát đặt ở góc bếp.

Về sau nó lớn dần. Rồi khai trí. Rồi hóa hình. Biết nó là yêu thú lão đã bất ngờ một, chứng kiến tốc độ nó phá cảnh ông còn ngã ngửa mười. Cả đời ông mới leo tới tam cảnh, vậy mà nó có bao nhiêu đâu mà leo một mạch tới hóa hình.

Ngày Thúc Hoàng lần đầu biến thành hình người, Hạc Chân Nhân đang uống rượu ngoài sân. Một nam tử trần truồng từ trong phòng chạy ra, quỳ xuống trước mặt lão, há miệng gọi một tiếng:

“Chủ nhân.”

Hạc lão phun hết rượu.

Thúc Hoàng lại rất thích nhắc lại đoạn chuyện xấu hổ mà hài hước này.

Có lẽ chính vì vậy, một người một khuyển sống với nhau lâu ngày, danh phận chủ tớ dần nhạt. Hạc lão có con ruột ở phương Nam, Thúc Hoàng biết. Thúc Hoàng không có cha mẹ trên đời, Hạc lão cũng biết. Hai người chưa từng chính thức nhận cha con. Nhưng trong nhà có một số chuyện, vốn không cần nghi thức. Thúc Hoàng biết Hạc lão mỗi chiều nhìn về phương Nam. Hạc lão biết Thúc Hoàng mỗi lần nghe nhắc đến người con trai kia đều gọi một tiếng đại ca. Vậy là đủ. Ít nhất, trước ngày Bá gia lên núi, Hạc Chân Nhân vẫn nghĩ là đủ.

Người tới Hạc Minh điện hôm ấy mang theo một hộp lễ vật lòe loẹt. Hai cân linh trà, một bình đan dược dưỡng thọ, còn có một phong thư. Hạc Chân Nhân chỉ nhìn bình đan dược một lần rồi cũng dứt khoát rời mắt đi khỏi đống bảo vật. Người đưa lễ là quản sự Bá gia, họ Trần, mặc áo dài màu nâu, tu vi không cao, nụ cười lại rất đúng mực. Người như vậy lên núi không khiến ai sợ. Cũng chính vì không khiến ai sợ, lời nói ra mới khó đối phó. Trần quản sự ngồi trong khách đường, chậm rãi uống hết nửa chén trà rồi mới nói:

“Chân nhân không cần vội từ chối. Gia chủ nhà ta chỉ muốn kết một phần thiện duyên.”

Hạc lão hỏi:

“Thiện duyên gì?”

“Nghe nói quý công tử đang ở phương Nam.”

Bàn tay Hạc Chân Nhân dừng lại. Chỉ một thoáng. Rất nhanh. Nhưng Trần quản sự nhìn thấy. Hắn đặt chén trà xuống.

“Gần đây chiến sự phương Nam không yên. Yêu tộc Man Hoang đã phá ba thành, mấy tông môn phụ cận bị cuốn vào. Tông môn của quý công tử…”

Hắn dừng một chút.

“Cũng ở trong đó.”

Hạc Chân Nhân nhìn hắn.

“Còn sống?”

Trần quản sự lắc đầu.

“Không biết.”

Hai chữ ấy còn đáng sợ hơn một câu báo tử. Hạc lão không nói. Trần quản sự tiếp tục:

“Tin cuối cùng truyền về nói công tử cùng một nhóm đệ tử đã lui vào Huyết Tích Mộc bí cảnh. Nhưng cửa bí cảnh bị phong, bên ngoài lại có yêu quân. Đại Nguyễn hiện đang điều người cứu viện, chỉ là người cần cứu quá nhiều.”

Hạc Chân Nhân hiểu. Người cần cứu quá nhiều. Cho nên ai được cứu trước, ai được cứu sau, bản thân đã là một món hàng. Lão hỏi:

“Bá gia muốn gì?”

Trần quản sự mỉm cười.

“Gia chủ nghe nói Hạc Minh điện có một vị hộ sơn cung phụng, muốn mời xuống núi.”

Ngoài sân, có tiếng gió. Hạc Chân Nhân nhíu mày nhìn người trước mặt rất lâu.

“Thúc Hoàng?”

“Phải.”

“Không được.”

Câu trả lời rất nhanh. Trần quản sự không bất ngờ. Hắn đứng dậy, chỉnh lại tay áo.

“Chân nhân hiểu lầm rồi. Bá gia không ép. Chỉ là gia chủ rất coi trọng nhân tài, mà vị trí cứu viện phương Nam bên kia… cũng quả thật có hạn.”

Hạc lão nhìn hắn. Trần quản sự chắp tay.

“Ba ngày sau ta trở lại.”

Hắn đi đến cửa, lại dừng.

“Đúng rồi.”

“Quý công tử hình như bị thương.”

Nói xong, người kia xuống núi. Từ đầu đến cuối, không một câu uy hiếp. Đêm ấy Hạc Chân Nhân không ngủ. Lão ngồi trước bàn. Trên bàn có ba thứ. Phong thư từ phương Nam. Bình đan dược dưỡng thọ của Bá gia. Và chiếc bát gỗ mẻ miệng năm xưa Thúc Hoàng dùng khi còn nhỏ. Lão nhìn suốt một đêm. Gần sáng, Thúc Hoàng bước vào. Hạc lão không ngẩng đầu.

“Ra ngoài.”

Thúc Hoàng không đi.

“Ta bảo ngươi ra ngoài.”

“Con nghe thấy.”

Hạc Chân Nhân ngẩng lên. Đây không phải lần đầu Thúc Hoàng gọi lão như vậy. Nhưng cũng không nhiều. Hoàng sam nam tử đứng trước cửa, trong tay cầm một tờ giấy. Hạc lão nhìn thấy tờ giấy. Sắc mặt thay đổi.

“Ngươi lấy ở đâu?”

“Trần quản sự để lại một bản.”

“Đưa ta.”

Thúc Hoàng không đưa. Hạc Chân Nhân đứng bật dậy.

“Ta bảo đưa ta!”

Thúc Hoàng cúi đầu nhìn tờ khế ước trong tay.

“Phụ thân.”

“Câm miệng!”

“Con đã ký rồi.”

Căn phòng im bặt. Hạc Chân Nhân đứng đó.

Rất lâu.

Lão hỏi:

“Ngươi nói gì?”

Thúc Hoàng đặt tờ khế ước xuống.

“Con đã ký.”

Hạc Chân Nhân nhìn tên hắn. Nét mực còn mới. Một lúc sau, lão cầm tờ giấy lên.

Xé.

Tờ khế ước rách làm đôi. Lão lại xé.

Bốn mảnh.

Tám mảnh.

“Không tính.”

Thúc Hoàng nói:

“Bá gia còn bản lưu.”

Hạc lão dừng tay.

Những mảnh giấy rơi xuống đất.

Lão nhìn người trước mặt.

“Ngươi biết bọn chúng muốn ngươi làm gì không?”

“Không biết.”

“Vậy ngươi vẫn ký?”

“Vâng.”

“Ngươi có biết mình là thứ gì trong mắt chúng không?”

Thúc Hoàng im lặng.

Hạc Chân Nhân bước tới, giơ tay.

Muốn đánh.

Nhưng bàn tay cứ dừng giữa không trung không tài nào hạ xuống.

Thúc Hoàng không tránh.

Hạc lão run giọng:

“Ta nuôi ngươi lớn để làm gì?”

Thúc Hoàng đáp rất khẽ:

“Con biết.”

“Ngươi biết cái gì?”

“Làm con trai người.”

Hạc Chân Nhân như bị ai đánh một quyền vào ngực.

Thúc Hoàng nhìn lão.

Thúc Hoàng suy nghĩ rất lâu.

Rồi hắn cười.

“Ít nhất phụ thân không nỡ bán con.”

Hạc Chân Nhân quay mặt đi.

Một lão tu sĩ sống hơn trăm năm, lúc ấy bỗng không dám nhìn vào mắt một con chó.

Thúc Hoàng quỳ xuống.

“Đại ca ở phương Nam.”

“Phụ thân không thể mất huynh ấy.”

Hạc Chân Nhân quay phắt lại.

“Vậy ta có thể mất ngươi?”

Thúc Hoàng không đáp.

Hạc lão bước tới, túm lấy cổ áo hắn.

“Ngươi nói đi!”

“Các ngươi đều là con ta?”

Thúc Hoàng chỉ im lặng.

nhưng miệng hắn lại cười rất tươi, hắn khẽ nói:

“Phụ thân cuối cùng cũng mở lời nhận con.”

“Không còn gì phải hối hận nữa rồi.”

Bàn tay Hạc Chân Nhân buông ra.

Thúc Hoàng cúi đầu.

“Là người nhặt con về.”

“Cho con ăn.”

“Dạy con nói.”

“Cho con một cái tên.”

Hắn cười, giọng rất nhẹ.

“Con lời nhiều rồi.”

Hạc lão đứng bất động. Thúc Hoàng dập đầu.

Một cái.

“Đại ca chưa từng gặp con, nhưng mỗi lần phụ thân nhắc tới huynh ấy đều rất vui.”

Hai cái.

“Nếu huynh ấy chết, người sẽ đau lòng.”

Ba cái.

“Con không muốn.”

Trán hắn chạm xuống nền.

“Phụ thân.”

“Người phải tự chăm sóc cho tốt còn đợi đại ca trở về đấy.”

Hạc Chân Nhân nhắm mắt.

Lão thà rằng hắn bị oán.

Thật đấy.

Thà rằng Thúc Hoàng đứng lên, chỉ vào mặt lão mà mắng. Mắng lão giả nhân giả nghĩa. Mắng lão coi mình không khác một con chó canh nhà, đến lúc cần liền đem đổi mạng cho con ruột. Mắng những năm tháng cha con kia chẳng qua chỉ là một vụ mua bán kéo dài quá lâu.

Nếu hắn oán, Hạc lão còn biết phải làm gì.

Nhận sai.

Chịu mắng.

Mang nợ.

Nhưng hắn không oán.

Một chút cũng không.

Trên đời có những món nợ, chủ nợ càng đòi gắt, người mắc nợ càng dễ sống. Cùng lắm trả bằng tiền, bằng mạng, bằng một đời không ngẩng đầu. Chỉ sợ người ta không đòi.

Thúc Hoàng cũng không đòi. Hắn còn sợ lão đau lòng.

Hạc Chân Nhân mở mắt. Trong khoảnh khắc ấy, lão bỗng hiểu một chuyện. Có lẽ thứ nặng nhất trên đời không phải nợ.Mà là một tấm lòng mình đã phụ, đến cuối cùng vẫn quay sang nghĩ cho mình.

Ba ngày sau, Trần quản sự trở lại.

Hạc Chân Nhân ký tên.

Thúc Hoàng xuống núi.

Hôm ấy trời rất đẹp.

Không mưa.

Không gió.

Ánh nắng trải trên con đường đá từ Hạc Minh điện xuống chân núi, sáng đến mức khiến người ta không tìm được một lý do nào để nói đây là ngày xấu.

Thúc Hoàng mang theo hai bộ quần áo.

Hắn đi đến cổng, quay đầu.

“Phụ thân.”

Hạc lão ngồi dưới mái hiên.

Không nhìn hắn.

Thúc Hoàng cười.

“Con đi.”

Hạc lão vẫn không đáp.

Hoàng sam nam tử đứng thêm một lát rồi quay người.

Đi được mười mấy bước, phía sau bỗng có tiếng lão nhân khàn khàn:

“Tiểu Hoàng.”

Thúc Hoàng dừng lại.

Hạc Chân Nhân nhìn xuống nền sân.

“Về sau…”

Lão nói đến đó.

Không nói tiếp.

Về sau thế nào?

Nếu bị người ta bắt nạt thì về nhà?

Hắn còn về được sao?

Nếu sống không nổi thì bỏ chạy?

Bá gia sẽ cho hắn chạy sao?

Nếu nhớ nhà thì trở lại?

Chính tay mình đã ký tên rồi.

Hạc lão ngồi đó, miệng mở ra, cuối cùng không tìm được một câu nào có thể nói.

Thúc Hoàng đợi rất lâu.

Sau đó cười:

“Con biết rồi.”

Hắn đi.

Áo vàng khuất dần sau đường núi.

Hạc Chân Nhân ngồi nguyên dưới mái hiên.

Từ sáng đến trưa.

Từ trưa đến chiều.

Đến lúc trời tối, lão mới đứng dậy.

Trong bếp có một chiếc bát gỗ.

Lão cầm lên.

Rửa sạch.

Đặt lại chỗ cũ.

Tin từ phương Nam đến vào ngày thứ năm. Con trai Hạc Chân Nhân đã được đưa ra khỏi Huyết Tích Mộc bí cảnh. Còn sống. Bị thương không nhẹ, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng. Người mang tin nói đây là chuyện đáng mừng. Hạc lão nghe xong cũng cười. Lão lấy một vò rượu.

Uống hết nửa vò.

Sau đó nôn.

Đêm ấy, lão ngồi ngoài sân đến sáng.

Ngày thứ sáu, lão vẫn quét sân.

Ngày thứ bảy, lão xuống núi.

Không ai biết lão đi đâu.

Đến chiều, Hạc Chân Nhân trở về, trong tay có một chiếc hộp gỗ nhỏ.

Bên trong là một viên Bả Đan.

Người bán đan đã hỏi lão:

“Muốn giết ai?”

Hạc Chân Nhân đáp:

“Giết một kẻ sống quá lâu.”

Người kia không hỏi nữa.

Đêm cuối cùng, Hạc Minh điện rất yên tĩnh.

Hạc Chân Nhân đốt hương.

Thay áo sạch.

Ngồi trước bàn.

Trên bàn vẫn là chiếc bát gỗ cũ.

Lão lấy Bả Đan ra.

Viên đan màu đen.

Nhỏ bằng đầu ngón tay.

Hạc lão nhìn nó một lúc.

Rồi nhìn chiếc bát.

Lão nhớ năm xưa con tiểu cẩu đói đến mức cắm cả mõm vào cháo nóng, bị bỏng vẫn không chịu nhả. Lão phải túm cổ kéo ra, mắng một câu đồ súc sinh ngu xuẩn.

Về sau tiểu cẩu biết nói. Câu đầu tiên gọi là chủ nhân. Rất nhiều năm sau nữa. Nó gọi lão là phụ thân. Hạc Chân Nhân bỗng cười.

“Tiểu Hoàng.”

Không ai đáp. Lão cầm viên đan lên. Có một câu xin lỗi đã tới bên miệng. Cuối cùng nuốt xuống cùng viên đan. Bả Đan vào bụng. Độc phát rất nhanh. Hạc Chân Nhân ngã khỏi ghế. Kinh mạch như bị từng con dao cùn cắt qua. Xương cốt đau đến run lên. Máu đen trào khỏi miệng, chảy xuống râu trắng. Lão co người trên nền đất, bàn tay bấu vào khe gạch.

Rất đau.

Người bán đan không lừa lão. Nhưng Hạc Chân Nhân không kêu. Trong cơn thần trí tan rã, lão nghe thấy tiếng bát gỗ lạch cạch ngoài sân. Một con tiểu cẩu lông vàng chạy tới. Cái đuôi vẫy rất nhanh. Hạc lão nằm trên đất.

Nhìn nó.

Tiểu cẩu nghiêng đầu. Lão đưa tay. Con vật nhỏ chạy tới. Nhưng bàn tay ấy cuối cùng dừng giữa không trung. Ảo ảnh tan mất. Trước mắt chỉ còn chiếc bát gỗ trên bàn. Hạc Chân Nhân nhìn rất lâu. Rồi từ từ hạ tay xuống. Lão muốn chết, lão đã chết.

Sáng hôm sau, Hạc Minh điện không còn tiếng chổi quét sân. Chỉ có một chiếc lư hương cũ đặt trước chính điện. Ba chân đều vững.

0