Chương 43: Trận Chung Kết (2)
Ở phía bắc, trận đấu giữa hai con khôi lỗi đầu vẫn chưa dứt. Con Bảng Thổ vừa bị chín mảnh phù nổ đánh bay mũ giáp, đối thủ rút thêm một thanh kiếm, lao tới định kết liễu. Nhưng một con Bảng Thổ khác chạy đến từ sau, cây trùy quét ngang buộc khôi lỗi Bảng Lôi phải nhảy lên né, mất thăng bằng khi tiếp đất. Con Bảng Thổ đầu tiên chớp ngay cơ hội — hai tay ép xuống, ghim chặt đối thủ xuống nền.
Nó vẫn còn một tay. Rút thanh kiếm ngắn, đâm ngược lên xuyên khe cổ đối thủ.
Đối thủ khựng lại — nhưng không lùi. Nó ép xuống bằng toàn bộ trọng lượng. Thanh kiếm gãy, mũi kiếm còn nằm lại trong cổ. Một cú đập cuối cùng — lõi năng lượng khôi lỗi Bảng Lôi nứt vỡ, tắt hẳn.
Nhưng cú va chạm ấy cũng khiến vết nứt trên cổ đối thủ lan sâu vào trong. Lõi nó chớp liên tục.
"Tit—tit—tit——"
"Ầm!"
Lõi phát nổ. Hai con nằm cạnh nhau — một con mất lõi tại chỗ, một con chịu tổn thương từ trước rồi tự hủy do hư hại tích tụ. Cùng bị phá hủy, nhưng không cùng một nguyên nhân.
Một trưởng lão luyện khí gật gù chậm rãi:
"Đẹp. Đây mới là đấu khôi lỗi."
Trận đấu mới trôi qua một quãng ngắn mà sân đã có ba khôi lỗi nằm lại — hai Bảng Lôi, một Bảng Thổ — và không ai còn đoán nổi ai sẽ là người tiếp theo. Phía nam, một khôi lỗi Bảng Thổ đang bị hai đối thủ vây. Phía đông, một con Bảng Lôi đang nhắm vào khoang dự phòng sau lưng địch. Trung tâm, một con Bảng Lôi mất kiếm cố trụ trước một cây trùy khổng lồ. Phía bắc, hai con khôi lỗi vừa mất đồng đội đã lại lao vào nhau. Mười đấu mười không phải một trận của hai khối quân — mà là hai mươi cỗ máy, hai mươi quyết định khác nhau, cùng một lúc.
Khói bụi chưa tan. Ba thân khôi lỗi nằm bất động — một con Bảng Lôi nằm nghiêng, ngực nghiền nát, lõi tắt; một con khác gần đó, cổ thủng, giữ nguyên tư thế lúc ngã; con Bảng Thổ nằm giữa hai mảnh kim loại, cổ cũng nát, ánh sáng lõi đã biến mất. Trận đấu không chậm lại nửa nhịp.
Trên khán đài, những người vốn còn cười nói đã ngồi thẳng lưng. Đệ tử ngoại môn vô thức bấu chặt tay vịn. Đệ tử nội môn không còn dám buông lời dự đoán bừa. Các trưởng lão luyện khí càng lúc càng cúi sát, mắt dán vào từng chi tiết nhỏ — bởi họ đang nhìn thấy thứ người thường không thấy: trận đấu đang chuyển từ một cuộc so tài đội hình thành một cuộc giành giật từng thước đất.
Phía nam, một khôi lỗi Bảng Lôi bị hai con trọng giáp Bảng Thổ ép vào góc. Sau lưng là rìa kết giới. Trước mặt là hai cây trùy — một con đứng cách năm trượng, con kia vòng trái chặn đường lui. Trong tay nó chỉ còn một thanh kiếm.
"Nó hết đường rồi!" một đệ tử ngoại môn hét lên.
"Chưa đâu," một trưởng lão đáp ngay, không quay đầu. "Nhìn chân nó kìa."
Bàn chân trái nó gần chạm rìa kết giới — nhưng mắt nó không nhìn đối thủ trước mặt, mà cúi xuống đất, nơi có một mảnh giáp ngực vỡ từ trước. Một tia sáng lóe trong đầu nó. Nó lao thẳng về phía trước.
Con Bảng Thổ bên trái vung trùy. Nó cúi thấp né qua, lao thẳng vào chính cánh tay vừa vung trùy — ôm chặt, mở khoang giáp, một mảnh giáp đùi bật ra sáng rực phù văn đỏ, ném thẳng vào vai đối thủ.
"Ầm!"
Vụ nổ đánh bật cánh tay ấy. Nó trượt qua ngay lập tức. Nhưng con Bảng Thổ thứ hai đã chờ sẵn — cây trùy bổ từ phải xuống. Nó giơ kiếm đỡ, kiếm cong gập, cánh tay lệch hẳn, người lảo đảo. Đối thủ áp sát chuẩn bị cú thứ hai — nó buông hẳn kiếm, lao vào ôm chặt đối thủ. Khi con Bảng Thổ định dùng trọng lượng đè xuống, nó xoay người, đẩy vai, trượt thoát, đồng thời đá chân hất một mảnh kim loại sắc dưới đất lên, cắm thẳng vào khe giữa hai lớp giáp đầu gối đối thủ.
Đối thủ khựng một nhịp — đủ để nó rút thanh kiếm dự phòng, đâm thẳng vào khớp vai. Cánh tay cầm trùy đối thủ rơi xuống. Cây trùy còn lại quét ngang, nó né được — và lần này nó không quay lại nữa. Không phải vì sợ. Nó đã có thứ mình cần: một cánh tay đối thủ tê liệt, và một đường thoát.
Con Bảng Thổ còn lại nhìn theo đồng đội, không đuổi. Vì ngay lúc đó, một trận khác đang nổ ra không xa.
Phía đông, một con Bảng Thổ bị một khôi lỗi Bảng Lôi bám riết phía sau — không nhắm vào thân mà cứ đánh vào lưng. Nó hiểu ngay: khoang dự phòng ở đó. Nó xoay người vung trùy, đối thủ lùi tránh, không vội. Nó tiến lên, trùy bổ xuống, đối thủ lăn sang trái — ngay khi nó mất thăng bằng sau cú đánh, đối thủ đã lao vào hông, chém một nhát không xuyên giáp.
Nhưng lưỡi kiếm không rút ngay mà miết mạnh dọc theo rãnh khớp, để lại một lớp mạt kim loại xám găm sâu vào thớ giáp — rồi chuôi kiếm giáng thẳng vào một chốt nối. Một mảng giáp lưng bật rơi. Khoang dự phòng lộ ra.
Nó quay lại — đối thủ đã rút, không cố kết liễu.
"Nó không tham," một đệ tử nội môn gật đầu. "Phá được kho dự phòng rồi thì chỉ cần giữ khoảng cách thôi."
Đúng vậy. Khôi lỗi Bảng Lôi chạy vòng liên tục, kéo đối thủ ngày càng xa khỏi đồng đội — đúng như điều Bảng Lôi muốn: biến mỗi trận thành một trận riêng, không cho khối trọng giáp phối hợp.
Ở trung tâm, một khôi lỗi Bảng Lôi khác đang ở thế ngặt nghèo — một chân gãy, cánh tay trái tê liệt, giáp ngực nứt chằng chịt, trong khi đối thủ trước mặt gần như nguyên vẹn. Nó không thể chạy, không thể đỡ — nên nó đổi cách. Nó lùi, từng bước, rất chậm.
Đối thủ tiến theo, nâng trùy — nó đột ngột quay người bỏ chạy.
"Nó chạy rồi!" một đệ tử ngoại môn bật cười.
"Không." Một trưởng lão cắt ngang. "Đó là dụ."
Nó chạy thẳng vào vùng vừa xảy ra giao tranh, nơi mặt đất đầy mảnh kim loại. Đối thủ đuổi theo, vung trùy — nó né được, cây trùy đập vỡ tung một mảng nền đá. Ngay khi bụi đất bốc lên, nó xoay người, cánh tay còn hoạt động chộp lấy một thanh thép gãy, lao tới. Đối thủ giơ tay đỡ — thanh thép không xuyên qua. Nó không dừng, đâm lần hai nhắm thẳng khớp cổ — thanh thép cắm vào.
Đối thủ gầm lên, giơ trùy. Nó không né mà đẩy thanh thép sâu thêm. Cây trùy bổ xuống, đánh lệch nửa thân trên nó, giáp vỡ toang — nhưng thanh thép cũng đã cắm tới lõi đối thủ.
Cả hai cùng ngã. Chỉ một con còn phát sáng.
"Đổi mạng," một đệ tử nội môn bật cười.
"Không." Một trưởng lão sửa lại. "Đây là thắng bằng tài nguyên. Một bên mất gần hết thân thể nhưng giữ được lõi. Bên kia còn nguyên phần lớn thân thể nhưng lõi đã thủng."
Người ủng hộ Bảng Lôi hò reo ngay lập tức. Vài người phía Bảng Thổ nghiến răng.
Thời gian trôi tiếp, số khôi lỗi trên sân giảm dần — nhưng điều quan trọng hơn là thế trận đã đổi. Đội Bảng Thổ nhận ra: cứ đánh kiểu này, chúng sẽ bị xé thành mười trận lẻ, mất hết ưu thế phối hợp. Một trưởng lão Bảng Thổ nhìn xuống sân, bàn tay siết chặt thành ghế:
"Không thể để chúng kéo dài thế này nữa."
"Ngươi nghĩ họ sẽ làm gì?" — trưởng lão bên cạnh hỏi.
"Ép chiến trường. Không đuổi theo từng con nữa — biến chính phạm vi tấn công thành vũ khí."
Ở phía tây, một con khôi lỗi Bảng Thổ bất ngờ dừng lại. Đối thủ trước mặt lập tức cảnh giác, nhưng nó không lao vào — nó nâng cây trùy lên. Một phù văn hiện trên cán. Rồi phù văn thứ hai. Thứ ba. Toàn thân trùy rung lên trầm thấp, truyền qua mặt đất.
"Phù Trú Cuồng Chấn." Một trưởng lão ngồi thẳng dậy. "Không phải để tăng lực. Để tăng tốc độ."
Ba con khôi lỗi Bảng Thổ cùng kích hoạt phù văn. Cây trùy rung lên rồi vọt đi — không còn những cú vung nặng chậm nữa, mà biến thành những vệt mờ.
Một khôi lỗi Bảng Lôi giơ khiên — vỡ ngay cú đầu. Chưa kịp buông khiên, cú thứ hai đã vỡ giáp vai. Cú thứ ba nứt giáp ngực. Nó cố mở khoang dự phòng — cú thứ tư tới trước, đánh bật cả thân hình, nó lăn trên đất. Lõi còn sáng, nhưng chưa kịp đứng dậy thì cú thứ năm giáng xuống, khung xương rung bần bật, lõi chớp đỏ. Nó quỳ xuống. Cú thứ sáu kết thúc — lõi vỡ.
Khôi lỗi Bảng Lôi thứ ba bị phá hủy.
Ở khu khác, một con Bảng Lôi vừa quay sang nhìn đồng đội ngã đã bị một cây trùy rung tới trước. Nó né được cú đầu. Cú thứ hai vỡ một mảng giáp. Cú thứ ba vỡ giáp đùi. Nó kéo mô-đun mới ra — chưa kịp khóa, cú thứ tư đã đánh văng cả mô-đun. Cú thứ năm khiến khung xương rung mạnh — nó vẫn chưa gục, cố phản một nhát kiếm — trượt. Cú thứ sáu làm kiếm rơi khỏi tay. Cú thứ bảy phá vai. Cú thứ tám làm lõi nứt. Nó cố xoay người — không kịp nữa. Cú thứ chín — lõi vỡ hẳn.
Khôi lỗi Bảng Lôi thứ tư bị phá hủy, đổ xuống không một tiếng nổ, chỉ có ánh sáng trong lõi tắt dần.
Không phải con nào cũng chịu chung số phận. Ở phía nam, một khôi lỗi Bảng Lôi khác bị cùng loại chấn động đánh tới nhưng không chống đỡ — nó bỏ chạy. Cây trùy đập theo sau, vỡ một mảng giáp lưng, nhưng nó vẫn chạy — đổi hướng né cú hai, nhảy qua một xác khôi lỗi né cú ba, trượt xuống né cú bốn. Thoát.
Đối thủ không truy — mục tiêu đã đổi sang một con Bảng Lôi khác gần đó. Đúng như điều Bảng Thổ muốn: không cần giết hết, chỉ cần khiến đối phương không còn quyền chọn khoảng cách.
"Cuối cùng chúng cũng hiểu," một trưởng lão gật đầu chậm rãi. "Không còn đánh từng con nữa. Chúng biến mỗi cú trùy thành một vùng cấm."
Vài chục nhịp thở tiếp theo, chiến trường hỗn loạn tột độ — con bị truy, con cứu đồng đội, con tìm đường vòng, con tháo giáp, con mất kiếm — trong khi những cây trùy rung liên tục quét khắp sân. Có con né được, có con chỉ mất giáp, có con bị thương nhưng vẫn đánh, có con không kịp.
Một khôi lỗi Bảng Lôi cố thoát khỏi vùng chấn động thì bị một cây trùy khác đánh trúng ngang hông, gãy khớp thân dưới. Nó ngã, chưa gục — dùng cánh tay lê mình đi. Một con Bảng Thổ đang truy mục tiêu khác chạy ngang qua, không dừng — nhưng chính vì nó vẫn còn hoạt động, một con Bảng Thổ khác phải quay lại kết liễu. Cây trùy hạ xuống, nghiền nát lõi.
Khôi lỗi Bảng Lôi thứ năm bị phá hủy.
Ngay sau đó, con Bảng Thổ vừa ra tay bị một thanh kiếm từ sau xuyên khe cổ. Nó quay lại — một con Bảng Lôi khác đã lao tới đâm tiếp vào nách, gãy khớp tay. Nó chưa gục — xoay người đập một tay, hất văng đối thủ, nhưng chưa phá hủy được nó. Đối thủ lăn khỏi vùng nguy hiểm. Nó cũng không truy — một kẻ khác đã khóa mục tiêu nó rồi.
Mười con, mười trận, không trận nào tách rời trận khác — một con rút lui có thể vô tình chắn đường đồng đội, một con đổi mục tiêu có thể mở cơ hội cho con khác, một con bị thương có thể trở thành mồi, một con tưởng thắng có thể bị đâm sau lưng.
Ở hàng ghế ngoại môn, tiếng hò cho Bảng Lôi nhỏ dần — không phải vì hết cổ vũ, mà vì căng thẳng quá sức.
"Năm con rồi..." một đệ tử nắm chặt tay vịn. "Bảng Lôi còn bao nhiêu?"
"Không biết."
"Đừng đếm," người khác chen vào. "Đừng đếm khi trận còn chưa xong."
Khu đệ tử nội môn cũng chia phe. Người từng chắc chắn Bảng Lôi thắng nhờ thay giáp giờ im bặt.
"Đây mới là thứ đáng sợ," một người khác nói. "Thay giáp không có nghĩa là thay ngay được. Đối thủ đâu cho họ thời gian."
"Nhưng Bảng Lôi vẫn còn phương án khác."
"Ngươi chắc chứ?"
"Ta không chắc." Hắn nhìn xuống những mảnh giáp vỡ. "Nhưng ta nghĩ Quân không thể chỉ chuẩn bị một phương án."
Khu trưởng lão luyện khí lặng hơn cả — không ai hò, không ai tranh cãi to tiếng. Tất cả đang nhìn những thứ rất nhỏ: một mảnh giáp, một khớp nối, một cơ cấu khóa.
"Đội Bảng Thổ đã tìm được cách phá chu kỳ thay giáp," một trưởng lão nói.
"Đúng. Nhưng Bảng Lôi vẫn chưa dùng hết tài nguyên."
"Kho dự phòng của họ còn bao nhiêu?"
"Đang giảm rất nhanh."
Trưởng lão kia im lặng một lúc.
"Vậy thì xem ai chịu đựng được lâu hơn."
Trên sân, khôi lỗi Bảng Lôi cuối cùng bị truy vẫn đang chạy, sau lưng là cây trùy rung đang gầm gừ. Nó cúi né một cú, lăn sang bên, vỡ mảnh giáp lưng, đứng lên — một mô-đun mới trượt ra khỏi khoang. Nhưng lần này nó không gắn vào người. Nó nhìn mảnh giáp trong tay, rồi nhìn đối thủ. Một phù văn đỏ từ từ sáng lên.
Nó đổi hướng — không chạy nữa mà quay lại, lao thẳng về phía đối thủ. Không để đỡ, không để né — để ôm lấy cánh tay cầm trùy.
Ngay khoảnh khắc hai thân hình chạm nhau, phù văn trên mảnh giáp trong tay nó bừng sáng đồng loạt. Kim loại bắt đầu chảy lỏng.
Một trưởng lão luyện khí đồng tử co lại.
"Cuối cùng... chúng cũng dùng đến phương án thứ hai."
Lần này, mục tiêu bị biến thành con mồi không còn là Bảng Lôi nữa. Mà là chính những khối trọng giáp của Bảng Thổ.
"Xèo——!"
Kim loại nóng chảy réo lên giữa sân. Khôi lỗi Bảng Lôi ôm chặt cánh tay phải đối thủ — thân giáp nó gần như trơ trụi, một bên vai lộ khung xương, bụng chỉ còn vài thanh kim loại che chắn. Nhưng những mảnh giáp còn lại đồng loạt phát sáng, phù văn đỏ chạy dọc bề mặt.
Đối thủ giật tay — không được. Giật lần nữa — chỉ nhích được một đoạn nhỏ. Kim loại nóng chảy tràn vào khe nối vai và cánh tay, nhiệt độ khủng khiếp khiến phù văn trên khớp đỏ rực. Nó muốn vung trùy bằng tay còn lại — một khôi lỗi Bảng Lôi khác đã lao tới khóa khuỷu tay, một con nữa trượt thấp ôm chân. Ba con, ba bộ phận khác nhau, cùng một lúc.
"Chúng đang hàn từng khớp!" một đệ tử nội môn bật dậy.
"Không." Một trưởng lão sửa lại. "Chúng đang hàn cả cơ cấu truyền lực. Nếu chỉ hàn khớp, đối phương vẫn phá được bằng sức. Nhưng nếu kim loại nóng chảy chui vào tận ổ chốt — càng cố cử động, cơ cấu bên trong càng khóa chặt hơn. Giáp càng dày, càng khó thoát."
Con Bảng Thổ đầu tiên bị giữ chặt ở trung tâm sân — hai tay bị khóa, một chân bị giữ, vai đã phủ kín kim loại nóng chảy. Nó giật mạnh, thoát được một cánh tay, hất văng một con Bảng Lôi ra — nhưng khi quay sang định vung trùy, cánh tay phải khựng cứng. Nó cố thêm — khớp vai nứt. Không còn đủ lực.
Một con Bảng Lôi lao tới đâm kiếm vào khe cổ, không chạm lõi. Nó húc đầu thẳng vào đối thủ, hất văng — cố bước tới, nhưng chân phải không nhúc nhích, chân trái chỉ kéo được nửa bước. Một thanh kiếm khác đâm sâu vào nách, lõi bên trong chớp sáng nhưng chưa tắt. Nó bẻ gãy thanh kiếm bằng tay trái, nửa lưỡi kiếm còn kẹt lại trong thân.
Con Bảng Lôi vừa tấn công lùi ngay, không mạo hiểm nữa — nó biết đối thủ đã bị khóa. Một con khác tiến lên, hai con chia nhau — một đâm cổ, một nhắm khe ngực. Đối thủ cố xoay người — không thể, cả hai khớp đều đã hàn chết. Một thanh kiếm xuyên qua khe giáp, đâm thủng lõi.
Ánh sáng trong thân thể lóe lên rồi tắt.
Khôi lỗi Bảng Thổ đầu tiên bị phá hủy — không phải vì bị đánh mạnh hơn, mà vì toàn bộ khả năng vận động đã bị khóa chết.
"Đừng tiếc," một trưởng lão nói khi thấy vài ánh mắt trên khán đài đầy tiếc nuối. "Bảng Lôi cũng phải trả giá để giữ nó đứng yên."
Quả nhiên, hai con vừa ra tay lập tức tách nhau — một con mất gần hết giáp, con còn lại gãy một cánh tay.
Ở phía đông, một con Bảng Thổ khác rơi vào tình cảnh tương tự — một khôi lỗi ôm cánh tay, một con khóa chân. Nhưng lần này nó đã kịp phản ứng. Nó buông cây trùy xuống đất, gây một tiếng va chạm nặng làm đối thủ khựng nhẹ — rồi dùng chính cánh tay đang bị ôm làm điểm tựa, xoay cả thân hình, kéo đối thủ ngã theo. Nó đè lên trên, dùng đầu gối ép xuống, tay còn lại đập liên tiếp — giáp ngực đối thủ vỡ, buộc phải buông tay.
Nó lăn sang bên. Không còn trùy — nhưng vẫn còn tay. Một con Bảng Lôi khác lao tới đâm kiếm xuống — nó đưa tay đỡ, để kiếm xuyên qua lòng bàn tay rồi siết chặt lấy chuôi kiếm, không cho rút. Nó kéo mạnh, đối thủ mất thăng bằng — một cú đấm thẳng vào ngực, lõi rung mạnh, đối thủ bị hất bay nhưng chưa gục.
Hai con Bảng Lôi khác cùng lao vào từ hai phía. Nó không thể tránh cả hai — hai thanh kiếm cùng đâm vào vai và hông, nhưng nó vẫn đứng. Nó lao thẳng về phía con bên trái, bóp lấy cổ, ép méo khớp, nâng lên cao — nhưng một mảnh giáp trên ngực đối thủ sáng lên. Nó nhận ra ngay, ném đối thủ xuống — quá muộn.
"Ầm!"
Mạch tự sát trên những mảnh giáp còn lại của khôi lỗi Bảng Lôi nổ tung, hất nó văng ra với phần ngực cháy đen.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.