Vực Oán

Chương 13: Cơn Mưa Máu

Đăng: 29/06/2026 07:28 1,729 từ 1 lượt đọc

Âm thanh cào cấu ghê rợn dưới đáy giếng đá xám cứ thế vang lên kèn kẹt, dội thẳng vào tai đám người chơi đang đứng chết trân ngoài vườn chuối hoang vu.
Vũ Hoàng Nam mặt xanh mét, gã nuốt nước bọt định tiến lên cúi xuống nghe thử:
“Là... bà Lan phải không? Bà ta còn sống? Chúng ta có nên khiêng tảng đá này ra không...”
“Đứng im đó,” Lâm Văn Dũng lạnh lùng quát lớn, giơ tay chặn ngang ngực Nam.
Gã trừng mắt nhìn phiến đá nặng hàng trăm cân bám đầy bùn máu khô khốc, cơ mặt giật giật đầy cảnh giác:
“Tảng đá này nặng ít nhất ba tạ. Một mụ đàn bà trung niên yếu đuối làm sao tự đậy nắp từ bên trong? Đứa đậy phiến đá này... không phải là người.”
“Ai muốn chết thì cứ việc chạm vào.”

Lời cảnh cáo tàn nhẫn của Dũng khiến Nam lập tức rụt tay lại như bị bỏng.
Đúng lúc đó, tiếng cào cấu dồn dập dưới phiến đá bỗng nhiên khựng lại, rồi im bặt.
Một luồng hơi lạnh thấu xương, kèm theo mùi nước giếng tanh tưởi từ kẽ hở của phiến đá phun ngược lên, nhanh chóng ngưng tụ thành màn sương mù dày đặc che khuất hoàn toàn lòng giếng.
Sợ hãi tột cùng trước oán lực đang dâng cao, cả nhóm lật đật lội nước chạy tháo thân về lại gian nhà cổ Lê gia, nhanh chóng chốt chặt cánh cửa lim.
Sự biến mất của bà Lan và những tiếng cào cấu đáng sợ từ đáy giếng trở thành nỗi ám ảnh đè nặng lên tâm trí mỗi người, biến căn nhà cổ thành một lò lửa nghi kỵ câm lặng.

Ầm ầm ——
Tiếng sấm rền vang rạch ngang bầu trời làng Vạn Thủy vào lúc giữa chiều, kéo đám người chơi thoát khỏi sự im lặng chết chóc.
Bầu trời vốn dĩ xám xịt đột ngột chuyển sang một màu đỏ lòm âm u như một vết thương hoại tử khổng lồ.
Từ trên cao, những giọt mưa bắt đầu rơi xuống xối xả.
Nhưng đó không phải là nước mưa bình thường.
Những giọt nước mưa đỏ ngầu như máu loãng quất thẳng xuống sân nhà cổ Lê gia.
Nước rơi vào các chum vại, bể chứa ngoài sân lập tức sủi bọt khí đỏ lòm, tỏa ra mùi sắt gỉ và mùi bùn sông Hồng tanh nồng đến nôn ọe.
“Mưa... mưa máu! Nước mưa bị ô nhiễm hết rồi!” Vũ Hoàng Nam gào lên khi chạy từ ngoài thềm vào, hai tay gã dính đầy thứ nước đỏ lòm tanh tưởi.

Mọi người hoảng loạn nhìn ra sân.
Tất cả nguồn nước mưa ngọt vừa mới hứng được ngoài trời đã hoàn toàn bị phá hủy.
Lúc này, chỉ có vài ống tre chứa nước mưa sạch hứng từ hôm trước cất trong góc nhà cổ của Lâm Văn Dũng là còn có thể uống được.
Mối đe dọa từ cơn khát tột cùng bắt đầu bao trùm lấy tâm trí từng người chơi.
Trong bóng tối tranh tối tranh sáng của căn buồng phía trong, Nam và Tạ Văn Tài lén lút nhìn quanh rồi kéo nhau vào góc tối.
Nam lén lấy ra hai ống tre chứa nước ngọt mà gã cất giấu riêng từ sáng, vội vã nhét sâu xuống dưới đống rơm mục dưới gầm giường.
“Giữ cho kỹ. Đừng để lão Dũng hay mấy đứa kia nhìn thấy,” Tài thì thầm, hai mắt gã láo liên đầy vẻ ích kỷ.
Họ muốn giữ riêng số nước sạch này cho bản thân, tuyệt đối không chia sẻ cho bất kỳ ai khác trong nhóm.

Trong khi đó, ở gian phòng ngang ẩm ướt.
Trần Gia An đang nằm mê mệt trên đống chiếu rách, toàn thân nóng ran như than hồng.
Cánh tay phải của cậu sưng tấy lên, những đường gân đen đen ngòm bám chặt từ bả vai lên đến sát cổ giật liên hồi theo nhịp tim.
Oán độc phản phệ từ cái xác của Hoàng đêm qua đang điên cuồng tàn phá sinh cơ trong kinh mạch cậu.
Thùy Chi lo lắng áp tay lên trán Gia An, lòng bàn tay cô cảm nhận được sức nóng hầm hập của cơn sốt cao.
Cô biết nếu không tìm cách hạ sốt và kìm hãm oán độc, Gia An sẽ không chịu đựng nổi qua đêm nay.
Chi quay người đi xuống gian bếp mục nát, nơi mái tranh đã sụp đổ một nửa dưới mưa gió.

Cô dùng bàn tay dò dẫm trong bóng tối của chiếc chạn bát cũ kỹ, ẩm ướt bốc mùi mốc.
Nhờ thính giác nhạy bén, cô nghe thấy tiếng sột soạt rất khẽ của một mảnh giấy khô dán ở vách chạn gỗ dột nát.
Chi đưa tay vào sâu bên trong, rút ra được một gói trà gừng khô cổ bọc trong lớp lá sen hoen ố và một bó lá ngải cứu khô đã bám đầy bồ hóng treo lủng lẳng dưới góc tủ.
Đây là những thứ thảo dược dân gian người dân làng cổ tích trữ để phòng bệnh cảm lạnh.
Chi chắt chiu từng giọt nước mưa sạch cuối cùng còn sót lại trong bình sứ cổ của mình, cẩn thận bỏ trà gừng và ngải cứu vào chưng cất trên bếp than củi nhỏ.
Thứ nước thảo dược đen đặc, bốc hơi nghi ngút tỏa ra mùi cay nồng của gừng và vị đắng ngắt đặc trưng của ngải cứu.

Chi bưng bát nước nóng hổi đến bên phản gỗ, nhẹ nhàng nâng đầu Gia An dậy:
“An, cố uống đi anh. Thuốc đắng nhưng sẽ giúp ích cho anh.”
Gia An khó khăn mở mắt, cậu cố chịu đựng vị đắng ngắt và cay nồng sộc thẳng lên não bộ, nuốt từng ngụm nước thảo dược nóng ấm vào dạ dày.
Khi hơi ấm của trà gừng và ngải cứu lan tỏa khắp cơ thể, Gia An toát ra một lớp mồ hôi lạnh buốt.
Sự kỳ diệu của dược tính ấm áp bắt đầu phát huy tác dụng.
Nguồn oán độc đang tàn phá bả vai cậu bỗng chốc gặp phải luồng dược tính nóng ấm liền co cụm lại, các đường gân đen giật mạnh rồi khóa chặt xung quanh khớp bả vai phải.
Cơn sốt cao của Gia An bắt đầu lui dần, thần trí cậu tỉnh táo trở lại, nhịp thở cũng trở nên đều đặn và thể lực được phục hồi nhẹ để có thể cử động được.
“Cảm ơn em... Anh đỡ nhiều rồi,” Gia An thào thào nói, mắt cậu lấy lại được chút tinh anh.

Đến bữa ăn tối, không khí trong nhà cổ Lê gia chìm vào sự u ám và nghi kỵ tột độ.
Mọi người ngồi vây quanh đống lửa nhỏ che kín, khuôn mặt ai nấy đều hốc hác, tối tăm.
Tài phát hiện số sắn sấy khô cất trong bao tải bị hụt đi một góc lớn.
“Có kẻ ăn cắp sắn! Đứa nào lén ăn vụng?” Tài gầm lên, mắt gã trừng trừng quét qua đám người chơi mới.
“Ai thèm ăn cắp của bọn mày chứ? Có khi chính mày giấu đi thì có!” Ngọc Anh lập tức phản pháo, giọng đầy ấm ức và nghi kỵ.
Sự rạn nứt bè phái lên đến đỉnh điểm khi mọi người liên tục cáo buộc lẫn nhau.
Giữa lúc cuộc cãi vã đang hỗn loạn, Dũng lạnh lùng đứng dậy đi thẳng vào căn buồng phía trong.
Chỉ vài giây sau, gã lôi xộc Nam và Tài ra ngoài phòng khách, trên tay Dũng cầm theo hai ống tre nước sạch mà hai tên này vừa lén giấu dưới gầm giường.

Dũng cười lạnh một tiếng, ném mạnh hai ống tre xuống sàn gỗ trước mặt mọi người.
“Lén giấu nước sạch uống riêng à? Bọn mày tưởng qua mặt được tao sao?” Dũng gằn giọng, ánh mắt gã chứa đầy sự tàn nhẫn lạnh lùng.
Nam mặt cắt không còn giọt máu, định mở miệng giải thích nhưng Dũng đã giơ chân đạp mạnh vào ngực gã khiến gã ngã ngửa ra sàn.
Dũng tuyên bố tịch thu toàn bộ số nước giấu riêng này, không phát cho bất kỳ ai nữa để trừng phạt sự ích kỷ.
Mối quan hệ giữa đám người mới lúc này hoàn toàn vỡ nát, họ nhìn nhau bằng sự căm hận sâu sắc.

Gia An im lặng quan sát toàn bộ sự việc từ góc tối của phòng ngang.
Cậu biết đêm nay cấm kỵ sẽ càng khốc liệt hơn do âm khí dâng cao từ cơn mưa máu.
Tranh thủ lúc mọi người đang chú ý đến Dũng và Nam, Gia An khẽ vẫy tay gọi bà cụ Xuân và Nguyễn Ngọc Anh lại góc tối của căn phòng ngang.
“Cụ Xuân, Ngọc Anh, nghe tôi nói kỹ đây,” Gia An hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu.
“Đêm nay khi mõ đêm đi tuần, quy tắc nín thở dưới gầm giường là cơ hội sống duy nhất.”
“Bất kể hai người nghe thấy tiếng khóc của ai, hay ngửi thấy mùi gì kinh tởm thế nào, tuyệt đối không được đáp lời, không được thở và không được cựa quậy.”
“Đặc biệt là phải cảnh giác với lão Dũng. Lão ta sẵn sàng đẩy hai người ra làm bia đỡ đạn để thử nghiệm quy luật của ác linh đấy.”
Bà cụ Xuân run rẩy gật đầu, khuôn mặt nhăn nheo của bà hiện rõ vẻ kinh hoàng, còn Ngọc Anh thì cắn chặt môi để ngăn tiếng khóc nấc.

Ngay khi Gia An vừa dứt lời.
Cộc...
Cộc...
Cộc...
Tiếng mõ tre già gõ nhịp ba tiếng réo rắt quen thuộc đột ngột vang lên từ phía bờ đê cấm xói lở.
Mùi tanh nồng nặc của bùn sông Hồng và xác chết trôi sông theo cơn gió lạnh buốt thấu xương luồn qua các kẽ hở vách gỗ tràn ngập căn phòng.
Ầm ——
Cánh cửa chính của nhà cổ Lê gia bỗng rung lên bần bật dưới sức ép vô hình từ bên ngoài, âm thanh vang vọng ghê rợn giữa màn đêm tĩnh lặng...

0