Vực Oán

Chương 26: Khóa Xích

Đăng: 05/07/2026 21:03 2,108 từ 1 lượt đọc

Sông Hồng gầm rú dữ dội.
Dòng lũ đỏ ngầu như máu sôi sục cuộn tròn, cuốn phăng những mảng đất sét sạt lở cuối cùng của triền đê.
Nước lũ dâng cao ngập đầu, tạo thành những xoáy nước hung tợn nuốt chửng mọi thứ.
Bóng tối phủ kín dòng sông, chỉ có tiếng sóng vỗ gầm rú dội vào màng nhĩ đau buốt.

Dũng dẫn đầu, không do dự nhảy thẳng xuống dòng nước xiết.
Tõm!
Thân hình gã lập tức bị nuốt chửng bởi bọt nước đỏ ngầu.
Gia An cắn chặt răng, tay trái nắm chặt lấy cổ tay Thùy Chi, tay phải ôm khay trầu đồng cổ trước ngực, cùng cô nhảy xuống theo.
Nước sông lạnh buốt thấu xương lập tức bao trùm lấy cơ thể họ.
Dòng chảy xiết dữ dội tựa hồ muốn xé toác hai người ra.
Gia An cảm thấy lồng ngực nghẹt thở, mắt không thể mở ra dưới làn nước đục ngầu đầy bùn cát.
Cậu chỉ có thể nỗ lực dùng chân đạp nước, giữ chặt lấy Thùy Chi đang cố ngoi lên bên cạnh.

Phía sau, bác sĩ Sơn kéo theo Tạ Văn Tài nhảy xuống.
Tài không thể tự bơi vì hai bàn tay hoại tử đau đớn, liên tục uống nước lũ ú ớ.
Sơn phải dùng một tay kẹp chặt nách Tài, tay kia điên cuồng quạt nước để giữ cả hai không bị dòng lũ dìm chết.
Dương là người nhảy xuống cuối cùng, cô hoảng loạn đập nước loạn xạ, suýt bị một thân cây mục trôi tới va trúng đầu.

Dũng ngoi đầu lên khỏi mặt nước lũ, vuốt nước trên mặt, mắt híp lại định vị xoáy nước khổng lồ ở phía trước.
“Bám sát tao!” Dũng gào lên giữa tiếng sóng gầm.
Gã bơi đi trước, lợi dụng lực hút của xoáy nước để kéo cơ thể lao xuống bên dưới.
Gia An và Thùy Chi nương theo dòng chảy, nín thở lặn sâu xuống lòng sông tăm tối.
Bùn cát cọ xát vào da thịt đau rát.
Dưới đáy nước lạnh lẽo, một bóng đen khổng lồ, u uất chầm chậm hiện ra.
Đó là phần mái ngói cổ kính của Từ đường họ Lê bị chôn vùi từ nhiều năm trước.
Mái ngói bám đầy rêu xanh và bùn đất, những viên ngói mũi hài bị dòng nước xô lệch, tạo ra một ô cửa thông gió sập sệ, toác ra một khoảng trống rộng khoảng một mét.

Dũng luồn người chui qua ô thoáng đầu tiên.
Gia An đẩy Thùy Chi vào trước, sau đó ôm khay trầu đồng lách người chui qua khe ngói nhọn hoắt.
Sơn và Tài cũng chật vật chui vào được bên trong nhờ lực đẩy của dòng nước.
Dương là người cuối cùng được Sơn kéo tay lôi vào trong phòng điện thờ chìm.

Ngoi lên khỏi mực nước ngập sâu, cả nhóm bảy người... không, sáu người sống sót đồng loạt thở dốc hổn hển.
Họ đang đứng trên một gác lửng bằng gỗ lim cổ kính bên trong điện thờ chìm.
Mực nước bên trong điện thờ ngập ngang ngực, nhưng do kết cấu mái vòm khổng lồ phía trên vẫn chưa bị vỡ hoàn toàn, một khoảng không khí hiếm hoi, ngột ngạt vẫn được tích tụ lại ở phần trần nhà.
Không gian tối đen như mực.
Sương mù ẩm ướt và mùi bùn tanh nồng bao trùm lấy tất cả.
Chỉ có tiếng nước lũ va đập ầm ầm vào các vách gỗ lim bên ngoài, tạo thành những tiếng u uất rên rỉ như tiếng khóc than của vong hồn cõi âm.

“Tài... Tài ơi, tỉnh lại đi!” Sơn thều thào, giọng run rẩy gọi gã thanh niên đang rũ rượi bên cạnh.
Tài mở mắt đờ đẫn, cơ thể gã run lên bần bật vì lạnh.
Nước sông bẩn xâm nhập vào vết thương hoại tử ở bàn tay, khiến dịch đen chảy ra hòa vào nước sông xung quanh bốc mùi hôi thối.
Gã đau đớn đến mức không thể khóc thành tiếng, chỉ có thể rên rỉ qua kẽ răng lập bập.
Dương co rúm ngồi ở góc gác lửng gỗ, hai tay ôm đầu gối khóc thút thít vì bóng tối và sự ngột ngạt đến nghẹt thở.

Dũng lội nước đến sát mép gác lửng, nhìn xuống khoảng không tối tăm phía dưới.
Cánh cửa dẫn vào điện thờ chính — nơi cất giữ gia phả dòng họ Lê để tìm ra Sinh môn — nằm sâu bên dưới mực nước ngập.
Gã mò mẫm lặn xuống kiểm tra một lát rồi ngoi lên, sắc mặt vô cùng u ám dưới ánh sáng lam xám mờ ảo của sương mù:
“Cửa điện thờ bị khóa chặt.”
“Nó bị quấn bằng một sợi xích sắt khổng lồ quấn nhiều vòng quanh tay nắm cửa.”
“Trên sợi xích bám đầy oán khí khô đặc của vết máu người chết. Không thể dùng lực phá được.”

Khánh đã chết, nhóm chỉ còn sáu người với thể lực kiệt quệ.
Nếu không mở được cửa để tìm gia phả trước khi mõ tuần đêm thứ tám vang lên, tất cả sẽ chết ngạt trong căn từ đường chìm này.
Dũng không chần chừ, gã thò tay vào túi áo khoác sũng nước rút ra chiếc Chuông Đồng Báo Oán.
Gã lắc nhẹ chiếc chuông dưới mặt nước.
Keng...
Tiếng chuông đồng vang lên âm u, sóng âm lan tỏa trong làn nước đục ngầy.
Sóng âm chạm vào sợi xích sắt phản xạ ngược lại, tạo thành những rung động nhẹ dưới lòng bàn tay Dũng.
“Oán khí tập trung ở ba chốt ngầm khóa xích dưới nước,” Dũng nói, mắt nhìn sang Thùy Chi:
“Chi, nghe ngóng hướng nước.”

Thùy Chi nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ thính giác siêu nhạy bén của mình vào dòng nước lạnh buốt.
Cô nghiêng đầu, lắng nghe tiếng dòng nước ngầm luân chuyển róc rách qua các kẽ nứt của cánh cửa gỗ lim chìm sâu phía dưới.
Tiếng bánh răng rỉ sét cọ xát vào nhau phát ra những âm thanh cực nhỏ dưới đáy nước dội vào màng nhĩ cô.
“Em nghe thấy rồi,” Thùy Chi thều thào:
“Có ba chốt xích sắt ngầm giữ cánh cửa dưới nước.”
“Một cái nằm ở sát mép dưới bên trái, nghe tiếng nước chảy qua đó rất xiết. Hai cái còn lại nằm song song ở phía bên phải cửa.”
Cô chỉ tay xuống dòng nước đen ngỏm phía dưới gác lửng.

Dũng gật đầu, nhưng khuôn mặt gã nhíu chặt:
“Biết vị trí chốt ngầm dưới nước, nhưng sợi xích sắt tẩm máu này bị khóa bằng phong ấn oán niệm. Nếu không tìm đúng quy luật giật chốt, chạm bừa vào chốt ngầm sẽ kích hoạt oán độc ăn mòn tay lập tức.”
Gã liếc nhìn Gia An, tựa hồ đang chờ đợi cậu tìm ra manh mối như những lần trước.

Gia An cắn chặt răng.
Cậu biết đã đến lúc mình phải hành động, nhưng tuyệt đối không được để lộ năng lực “Mượn Oán Thấu Cảm” trước mắt Dũng.
Cậu ôm khay trầu đồng cổ đặt lên gác lửng gỗ lim, thầm thì với Thùy Chi:
“Anh xuống mò thử.”
Nói xong, Gia An hít một hơi thật sâu rồi lặn xuống dòng nước đen kịt, lạnh ngắt của điện thờ.

Bóng tối bao trùm lấy cậu dưới nước.
Cậu mò mẫm trong làn nước đục, bàn tay chạm vào thớ gỗ lim lạnh lẽo của cánh cửa từ đường.
Tiếp tục di chuyển, ngón tay Gia An chạm vào những mắt xích sắt thô ráp, bám đầy một lớp máu khô cứng ngắc, nhớp nháp.
Vết sẹo đen nhỏ quanh cổ tay phải của Gia An đột ngột giật mạnh dữ dội, lạnh buốt như bị đóng băng.
Cậu ép chặt vết sẹo trên cổ tay vào vết máu khô trên sợi xích sắt khổng lồ.
Luồng oán khí xám xịt từ sợi xích lập tức truyền thẳng vào não thùy cậu.

Ảo ảnh ký ức hiện ra chớp nhoáng:
Một đêm mưa bão ngập lụt kinh hoàng của nhiều thập kỷ trước.
Tiếng nước lũ gào rú đập vỡ những vách đất đê Đông.
Một gia nhân dòng họ Lê mặt cắt không còn giọt máu đang bị Trưởng làng Lê Bá thời trẻ tuổi cùng các kỳ lão áp giải đến trước cửa từ đường.
Họ dùng sợi xích sắt quấn chặt gã gia nhân vào tay nắm cửa gỗ lim.
“Lấy máu ngươi canh giữ điện thờ! Oán hồn không tan, cửa này không mở!” Lão trưởng làng thời trẻ gầm lên đầy tàn độc.
Lão dùng dao cắt đứt cổ họng gã gia nhân, máu tươi phun xối xả nhuộm đỏ sợi xích sắt khổng lồ.
Trước khi trút hơi thở cuối cùng trong đau đớn cực độ, gã gia nhân trợn trừng mắt nhìn chốt khóa ngầm phía dưới, đôi tay co rúm lại xoay mắt xích thứ ba ngược chiều kim đồng hồ ba vòng để cố định chốt ngầm cuối cùng...

Gia An ngạt thở, đầu đau như búa bổ.
Oán khí phản phệ từ cái chết của người hiến tế dội vào lồng ngực khiến cậu suýt chút nữa ngạt nước.
Cậu cắn răng chịu đựng, nhanh chóng ngoi đầu lên mặt nước bên cạnh gác lửng gỗ, ho ra một ngụm nước bẩn lẫn vệt máu đen nhỏ.
Thùy Chi vội vã đưa tay kéo cậu lên, lo lắng hỏi: “Anh An, anh sao thế?”

Dũng đứng bên cạnh lạnh lùng nhìn cậu, tay vẫn lăm lăm Chuông Đồng:
“Sao rồi? Mò thấy gì không?”
Gia An thở dốc, lau vệt máu trên môi, giả vờ loay hoay dùng tay sờ soạng trên sợi xích sắt trên mặt nước:
“Sợi xích này... có ba chốt ngầm dưới nước như Chi nói.”
“Nhưng tôi mò thấy chốt ngầm dưới nước hình như là một khớp xoay.”
“Tôi sẽ lặn xuống thử xoay xem thế nào.”

Gia An hít một hơi sâu, lặn xuống nước lần thứ hai.
Cậu đưa tay xuống chốt ngầm bên trái cửa dưới nước.
Cậu nắm lấy mắt xích thứ ba của khớp khóa ngầm, xoay ngược chiều kim đồng hồ đúng ba vòng như ảo ảnh ký ức chỉ dẫn.
Cạch... cạch... cạch...
Tiếng cơ quan gỗ đá chuyển động cực nhỏ dưới lòng nước dội lên.
Thùy Chi ở trên gác lửng lập tức reo lên khe khẽ:
“Chốt bên trái mở rồi! Em nghe thấy tiếng bánh răng sập xuống dưới nước!”

Gia An tiếp tục lội nước sang bên phải, cậu mò mẫm chốt chìm thứ hai nằm sâu phía dưới.
Cậu dùng lực tay phải — nơi vết sẹo đen đang rung động nhè nhẹ áp chế oán khí khóa xích — giật mạnh chốt sắt ngầm hướng lên trên.
Cạch!
Sợi xích sắt khổng lồ quấn quanh cửa đột ngột lỏng ra, trượt nhẹ xuống nước phát ra tiếng loảng xoảng.
Cánh cửa gỗ lim cổ kính từ đường chầm chậm mở ra dưới sức ép của dòng nước bên ngoài.

Gia An ngoi đầu lên mặt nước, giả vờ thở dốc thở phào nhẹ nhõm:
“Mở được rồi. May mà chốt gỉ sét nhưng khớp xoay vẫn hoạt động.”
Dũng liếc nhìn cậu một cái đầy sâu xa, nhưng gã không nghi ngờ gì, chỉ nghĩ Gia An có giác quan nhạy cảm với cổ vật và may mắn mò đúng khớp khóa cơ học.
“Làm tốt lắm,” Dũng lạnh lùng nói, gã cất chuông đồng vào túi:
“Vào trong điện chính.”

Một luồng nước đen kịt, lạnh buốt từ bên trong điện chính ùa ra, mang theo oán khí ngột ngạt và mùi ẩm mốc hàng thập kỷ tích tụ.
Cánh cửa gỗ lim mở ra lộ ra một không gian tối tăm, u uất phía trước.
Bất quá, ngay khi cả nhóm chuẩn bị lội nước đi vào bên trong điện thờ chính.
Rắc... rắc...
Tiếng rạn nứt khô khốc, dữ dội đột ngột vang lên từ những cây xà gỗ lim khổng lồ trên trần nhà.
Kết cấu mái vòm cổ kính của Từ đường chìm đang phải chịu áp lực khổng lồ từ dòng nước lũ dâng cao phía trên đê Đông, bắt đầu lung lay sụp đổ...
Đất đá và những mảng ngói vỡ từ trên trần nhà rầm rầm sạt xuống dòng nước lũ ngay sát bên cạnh vị trí đứng của cả nhóm...

0