Vực Oán

Chương 27: Ranh Giới Lạnh Lẽo

Đăng: 05/07/2026 21:03 1,950 từ 1 lượt đọc

Răng rắc... răng rắc...
Tiếng rạn nứt của gỗ lim cổ kính vang lên khô khốc, dữ dội ngay trên đỉnh đầu.
Những tảng đá ngói và bụi bặm rơi xuống rào rào, hòa vào dòng nước lũ sông Hồng đang sủi bọt cuộn xiết.
Áp lực khổng lồ từ dòng nước lũ phía trên đê cấm đang đè nặng lên kết cấu cổ kính của Từ đường chìm, tựa hồ chỉ cần một lực đẩy nhẹ nữa là toàn bộ ngôi điện thờ sẽ đổ sụp.

“Mái nhà sắp sập! Chạy mau!”
Dũng hét lớn một tiếng, giọng gã sắc bén và dứt khoát.
Gã là người đầu tiên lội nước, nhào người qua cánh cửa từ đường vừa được Gia An mở chốt khóa ngầm.
Bác sĩ Phan Thanh Sơn kéo theo Tạ Văn Tài điên cuồng lao theo sau.
Gia An nắm chặt tay Thùy Chi, kéo cô vượt qua ngưỡng cửa gỗ lim trơn tuột.
Đặng Thùy Dương lội nước ở cuối cùng, đôi mắt cô trợn trừng vì hoảng loạn, hai chân run rẩy bước đi không vững giữa dòng nước lũ ngập ngang ngực.

Uỳnh!
Một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau.
Mảng trần nhà gỗ lim trên gác lửng sụp đổ hoàn toàn.
Một lượng nước lũ khổng lồ từ hố sập mái ngói đổ ập xuống như thác đổ, tạo thành một quầng nước đục ngầu, cuộn xiết dâng cao ngập đầu người.
Dòng nước hung tợn dội xuống chính điện, tạo ra một cơn sóng dữ dội xô đẩy cả nhóm nhào về phía trước.
Trong cơn hỗn loạn đó, một thanh xà lim khổng lồ bị gãy làm đôi, từ trên trần nhà đổ ập xuống sườn phải của điện thờ.

Bùm!
Thanh xà gỗ lim ngâm nước hàng chục năm nặng hàng tạ rơi thẳng xuống dòng nước lũ sủi bọt.
Nó ghim chặt lấy đùi và cẳng chân phải của Đặng Thùy Dương, đè mạnh cô gái xuống nền gạch trơn trượt phía dưới đáy nước.
“Áaaa!”
Dương gào lên một tiếng thảm khốc, tiếng hét lập tức bị ngắt quãng bởi một ngụm nước bẩn dội thẳng vào miệng.
Cô vùng vẫy điên cuồng, nhưng thanh xà gỗ lim sũng nước quá nặng, ghim chặt cô dưới dòng nước lũ dâng cao.

Gia An quay đầu lại, nhìn thấy Dương đang chới với dưới làn nước lũ ngập sát cằm.
Cậu cũng đồng dạng sợ.
Nhưng bản năng con người không cho phép cậu khoanh tay đứng nhìn đồng đội bị dìm chết ngay trước mắt.
Gia An lập tức buông tay Thùy Chi ra, điên cuồng lội nước quay lại phía Dương:
“Chi! Lại đây giúp anh bẩy thanh gỗ!”
Thùy Chi không chần chừ, cô vội vã lội ngược dòng nước lũ xiết đến bên cạnh Gia An.

Nước lũ từ lỗ thủng trên trần vẫn tiếp tục đổ xuống rầm rập, dâng cao với tốc độ chóng mặt.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, mực nước đã dâng lên ngập sát môi Dương.
Dương phải ngửa cổ hết cỡ, đôi mắt trợn trừng nhìn Gia An với vẻ van xin tột cùng:
“Cứu... cứu em... An ơi... đau quá... cứu...”
Gia An và Thùy Chi cúi người xuống dưới mặt nước đục ngầu, bốn bàn tay ôm chặt lấy thân thanh xà lim trơn nhớt bùn đất, cố sức nâng lên.

“Một, hai, ba... nhấc!” Gia An gầm lên, gân xanh nổi đầy trên cổ tay phải — nơi vết sẹo đen đang nhói lạnh buốt giá.
Bất quá, thanh gỗ lim quá nặng, lại bị sức nước lũ tì đè, không hề suy chuyển lấy một mi-li-mét.
Móng tay của Gia An và Chi cọ xát vào thớ gỗ thô ráp, bật máu đỏ lòm hòa vào dòng nước lũ.
“Nặng quá... không nâng được!” Thùy Chi hét lên, nước mưa dội xuống mặt cô khiến cô không thể mở mắt.
Gia An ngoi lên khỏi mặt nước, gào thét hướng về phía bàn thờ cổ phía sau chính điện:
“Anh Dũng! Bác sĩ Sơn! Tài! Lại đây giúp một tay! Thanh xà nặng quá!”

Tại bàn thờ cổ, Dũng đang dùng Chuông Đồng Báo Oán đập mạnh vào cơ quan ngầm của cánh cửa buồng gia phả (mật thất Sinh môn).
Cánh cửa gỗ lim nặng nề của mật thất bị phong ấn bởi những khớp khóa rỉ sét cổ xưa.
Tạ Văn Tài đứng bên cạnh, hai bàn tay hoại tử rỉ dịch đen kịt ôm chặt trước ngực, đôi mắt điên dại của gã chỉ nhìn chằm chằm vào khe cửa đang hé mở của mật thất.
Nghe thấy tiếng gọi của Gia An, Dũng chỉ liếc mắt nhìn lại một cái.
Ánh mắt gã sắc lạnh, vô cảm vô cùng.

“Không cứu được,” Dũng lạnh lùng nói, giọng gã thản nhiên như đang nhận xét một sự việc hiển nhiên:
“Thanh xà lim đó nặng ít nhất ba trăm cân, lại bị sức nước ép xuống. Muốn cứu nó phải cần cả ba người đàn ông khỏe mạnh bẩy liên tục.”
“Trong khi trần nhà chính điện sắp sụp hoàn toàn trong vòng một phút.”
Dũng tiếp tục đập mạnh chuông đồng vào chốt cửa mật thất phát ra những tiếng cộc... cộc... chói tai:
“Tao phải lo mở cửa mật thất. Nếu tao buông tay sang cứu nó, tất cả chúng ta sẽ cùng chôn thây dưới đáy sông này.”

“Mở nhanh lên! Dũng! Mở nhanh cửa ra!” Tạ Văn Tài gào lên điên cuồng, gã dùng cùi chỏ đẩy mạnh vào vai Dũng, hoàn toàn phớt lờ tiếng gào khóc của Dương.
Gã chỉ muốn trốn vào mật thất để giữ mạng sống cho riêng mình.
Gia An quay sang nhìn bác sĩ Phan Thanh Sơn:
“Bác sĩ Sơn! Anh là bác sĩ mà! Lại đây kéo cô ấy ra đi!”

Phan Thanh Sơn đứng co rúm dưới một cây cột gỗ lim lớn sát bàn thờ — nơi tạm thời chưa bị đất đá rơi trúng.
Đôi bàn tay của gã bác sĩ trung niên run rẩy kịch liệt, khuôn mặt gã nhợt nhạt cắt không còn giọt máu.
Sơn nhìn Đặng Thùy Dương đang chới với dưới nước, rồi lại nhìn những tảng ngói lớn đang tiếp tục rơi rầm rầm dọc theo đường lội nước quay lại.
Sự hèn nhát và nỗi sợ hãi tột cùng đã hoàn toàn đánh bại đạo đức nghề y của gã.
“Tôi... tôi không thể...” Sơn thều thào, gã lùi sâu hơn vào góc tối của cột gỗ, cự tuyệt ánh mắt cầu cứu của Gia An:
“Ngoài đó sập... sập đến nơi rồi... Ra đó là chết cả lũ...”

“Khốn nạn!” Gia An nghiến răng chửi thề một tiếng.
Cậu và Thùy Chi lại cúi xuống, nỗ lực dùng hết chút sức tàn cuối cùng để kéo chân Dương ra khỏi khe hở dưới xà gỗ.
Nhưng nước lũ đã dâng lên ngập quá mũi Dương.
“Ư... ực...”
Dương chỉ kịp phát ra những tiếng sặc nước nghẹn ngào.
Bong bóng khí liên tục sủi lên từ miệng cô gái.
Đôi bàn tay nhỏ nhắn của Dương chới với trên mặt nước đục ngầu, điên cuồng quào cào vào không trung như muốn bám víu lấy sợi dây sinh mệnh cuối cùng.
Cô chụp trúng vạt áo sũng nước của Gia An, giật mạnh một cái kịch liệt.
Đôi mắt cô trợn trừng qua làn nước lũ đỏ ngầu, nhìn Gia An đầy oán hận và tuyệt vọng.

Rắc... rầm!
Một mảng xà trần nhà khác ngay phía trên đầu Dương đổ sụp xuống.
Đất đá và bùn nhão dội xuống dữ dội, tạo thành một làn sóng nước đục ngầu nuốt chửng hoàn toàn bóng dáng của Đặng Thùy Dương.
Bàn tay đang nắm áo Gia An đột ngột buông lỏng ra, từ từ chìm xuống làn nước lũ đen ngỏm, không còn chút động tĩnh nào.
Dương đã chết.
Cô gái người mới yếu đuối cuối cùng đã chìm sâu dưới đáy nước Từ đường.

“Xong rồi! Vào mau!”
Tiếng hét của Dũng vang lên.
Cánh cửa gỗ lim nặng nề của buồng gia phả đã được gã đập vỡ chốt ngầm, hé mở ra một khoảng tối đen sâu thẳm bên trong.
Dũng lập tức chộp lấy cổ áo Tạ Văn Tài và bác sĩ Sơn, đẩy mạnh hai kẻ này vào bên trong mật thất.
Gã quay đầu lại nhìn Gia An và Thùy Chi đang đứng ngây người giữa dòng nước lũ dâng cao:
“Tụi bây muốn chết chùm với nó thì cứ việc đứng đó!”
“Mái nhà sập đến nơi rồi!”

Ầm ầm ầm ——
Kết cấu toàn bộ chính điện Từ đường rung chuyển kịch liệt, những cây cột lim khổng lồ bắt đầu nghiêng ngả, phát ra những tiếng gãy đổ răng rắc chói tai.
Gia An biết không thể cứu vãn được nữa.
Cậu cắn răng, kéo mạnh Thùy Chi lội nước chạy nhanh về phía bàn thờ cổ.
Hai người nhào người qua khe cửa mật thất vừa mở.
Dũng là người vào cuối cùng, gã dùng bả vai thô ráp đè chặt lên cánh cửa mật thất gỗ lim nặng nề, dùng hết sức đóng sầm cửa lại.

Rầm!
Cánh cửa đóng chặt, chốt sắt ngầm tự động sập xuống khóa kín.
Tiếng gầm rú của dòng nước lũ và tiếng đổ sập kinh hoàng của chính điện bên ngoài đột ngột nhỏ hẳn đi, chỉ còn là những tiếng u uất âm vang qua lớp gỗ dày dặn.
Bóng tối đen kịch bao trùm lấy tất cả.
Không có một chút ánh sáng nào lọt vào bên trong mật thất buồng gia phả.
Không gian tịch mịch đến đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc hổn hển đầy mệt mỏi và run rẩy của năm con người còn sống sót.

“Dương... Dương chết rồi...” Sơn thều thào trong bóng tối, giọng nói của gã chứa đựng sự hoảng loạn và ân hận tột cùng.
Không ai trả lời gã.
Sự tàn nhẫn sinh tồn trong Vực Oán một lần nữa được phơi bày trần trụi.
Năm người chơi giờ đây đã hoàn toàn bị giam lỏng bên trong buồng mật thất ngập nước đến ngang hông của dòng họ Lê.

Gia An mò mẫm trong bóng tối, ôm lấy bả vai Thùy Chi đểấn định vị trí của cô.
Cậu cảm nhận được Chi đang run lên bần bật, nhưng cô không khóc, chỉ im lặng nắm chặt lấy tay cậu.
Bên cạnh cậu, tiếng thở của Dũng dần dần bình ổn lại, gã bắt đầu mò mẫm tìm bật lửa để thắp nến đỏ phòng thân.

Bất quá, lúc này ở góc tối phía sau mật thất.
Tiếng động sột soạt nhỏ của vải áo cọ xát vang lên.
Bác sĩ Phan Thanh Sơn chầm chậm lùi sâu hơn vào góc tối, tránh xa vị trí của Dũng và Gia An.
Trong bóng tối đen kịch, gã dùng đôi bàn tay run rẩy ôm khư khư lấy chiếc ba lô sũng nước trước ngực.
Ánh mắt Sơn đảo liên tục, lộ ra vẻ điên cuồng và mờ ám kỳ lạ.
Gã đang lén lút thọc tay vào góc sâu của ba lô, chạm vào một mẩu nến đỏ cụt ngủn mà gã đã lén giấu riêng cho bản thân từ trước, cùng một vật phẩm nhỏ bằng đồng lạnh ngắt...
Gã thầm thì lẩm nhẩm qua kẽ răng, giọng nói thều thào đầy quỷ dị:
“Không ai được cướp của tao... đây là nến của tao... tao sẽ sống... tao sẽ tự thoát...”

0