Vực Oán

Chương 18: Liên Minh

Đăng: 30/06/2026 05:00 1,971 từ 1 lượt đọc

Sáng sớm hôm sau.
Cơn mưa máu vẫn rả rích dội xuống mái ngói âm u của ngôi nhà cổ Lê gia, nhuộm đỏ cả vũng nước ngập ngoài thềm hiên.
Sương mù dày đặc tràn vào khe cửa gỗ dột nát, mang theo hơi lạnh thấu xương cõi âm.
Khi Gia An và Thùy Chi từ dưới gầm phản gỗ bò ra ngoài, đập vào mắt hai người là một cảnh tượng kinh hoàng đến nghẹt thở.

Ở phía thềm hiên bên ngoài hành lang gỗ, xác Mai nằm sấp mặt trên vũng nước mưa đỏ lòm.
Đầu cô vẹo sang một bên, phần sọ sau gáy bị gậy tre của Trưởng làng đánh nát bét, óc và máu tươi nhão nhoét loang lổ trên thớ gỗ lim xám xịt.
Gần góc buồng củi, chiếc lược sừng của Thùy Chi nằm chỏng chơ bên đống củi ẩm mốc, oán khí mờ nhạt từ nó vẫn rục rịch tỏa ra rồi tan vào sương mù.
“Mai... Mai chết rồi!”
Tạ Văn Tài lùi lại phía sau vài bước, ngã nhào xuống sàn.
Mặt gã cắt không còn giọt máu, hai mắt trợn trừng nhìn chằm chằm thi thể của Mai, cả người run lên bần bật.
“Mẹ kiếp... tại sao lại như vậy chứ? Hôm qua rõ ràng cô ấy còn...”

Không chỉ có Mai.
Ngay phía sau phản gỗ phòng ngang.
Cụ Xuân nằm co quắp ở góc tường tối tăm, hai tay bà cụ vẫn nắm chặt lấy cổ họng mình.
Miệng bà cụ há hốc, máu đen đặc chảy tràn ra từ khóe môi, hai con mắt trợn trừng đục ngầu không có chút sinh khí nào.
Mà ở góc phản bên kia, Nguyễn Ngọc Anh nằm sấp mặt trên vũng máu đông cứng dưới sàn gạch đỏ.
Mười đầu ngón tay của cô gái chơi đàn rách nát hoàn toàn, móng tay bị lột ngược ra phía sau, xương ngón tay trắng ởn lộ ra dưới những vệt máu khô khốc bám đầy bụi đất chân phản đá.
Ba cái chết thảm khốc diễn ra chỉ trong một đêm ngắn ngủi.
Không gian bên trong căn nhà cổ lúc này ngập tràn mùi tanh hôi nồng nặc của xác chết và oán độc.

Phan Thanh Sơn – vị bác sĩ trung niên trong nhóm – điên cuồng lao đến bên xác Ngọc Anh.
Gã quỳ xuống, ngón tay run rẩy sờ vào cổ cô gái rồi tháo lui như bị điện giật.
“Chết rồi... Tất cả đều chết rồi...”
Sơn đột ngột đứng phắt dậy, đôi mắt đỏ ngầu gầm lên nhìn chọc thẳng vào Lâm Văn Dũng đang thản nhiên ngồi lau chùi chiếc Chuông Đồng Báo Oán trên phản gỗ lớn:
“Dũng! Là do mày đúng không? Đêm qua mày giấu hết nước ngọt, khóa hết lối thoát nên họ mới hoảng loạn chạy ra ngoài phạm quy! Mày gián tiếp giết chết bọn họ!”
Dũng cũng không thèm nâng đầu, ngón tay thô ráp vẫn chùi nhẹ lên núm đồng rỉ sét của chiếc chuông.
“Bớt sủa đi.”
“Họ chết là do họ ngu, phạm phải luật cấm đêm mõ. Thằng Nam chết ngoài giếng, con vợ nó nổi lòng tham trộm lược sừng để tự vệ nên bị Trưởng làng gõ chết.”
“Bà cụ kia thì hen suyễn không nín được thở, còn con nhỏ chơi đàn thì nghe tiếng ma khóc tự cào tay đến chết.”
“Tao có kề dao vào cổ bắt họ chết đâu?”
Giọng của gã cực kỳ lãnh đạm.
Không có bao nhiêu tình cảm.
Nguyễn Văn Hùng chỉ biết đứng im lặng nhìn đống đổ nát, hai tay siết chặt đầy bất lực trước cảnh tượng thê lương.

Dũng đứng dậy, nhét chiếc chuông đồng vào thắt lưng rồi nhặt chiếc khay trầu đồng cổ từ dưới gầm bàn lên.
Chiếc khay trầu đồng hoen rỉ bám đầy bùn đất sông Hồng, tỏa ra một luồng tà khí màu lam xám lạnh ngắt.
Để đo đạc mức độ nguy hiểm của oán độc bám trên khay trầu trước khi tự tay mang nó theo giải đố, Dũng đảo mắt quét qua mấy người mới còn sống sót.
Ánh mắt gã dừng lại trên gương mặt nhợt nhạt của Tạ Văn Tài.
“Tài. Lại đây.”
Tài run rẩy bò lùi về phía sau phản:
“Anh... anh Dũng, làm gì vậy? Em không... em không muốn chạm vào cái đó đâu!”
Dũng lạnh lùng rút con dao găm dắt bên hông ra, bước tới túm chặt lấy cổ áo Tài kéo xộc gã lên sàn nhà.
Gã kề mũi dao nhọn hoắt sát vào mí mắt Tài, giọng gằn lên:
“Cầm lấy cái khay này cho tao.”
“Không cầm, tao găm mũi dao này vào mắt mày trước.”

Tài khóc rống lên đầy nhục nhã và bất lực.
Dưới sức ép tàn bạo của Dũng, gã buộc phải đưa hai bàn tay run bần bật ra, ôm chặt lấy chiếc khay trầu đồng cổ.
Vừa chạm vào thành đồng lạnh ngắt.
Uỳnh ——
Một luồng oán khí đen kịt từ lòng khay trầu bùng lên như rắn độc bò dọc theo mười ngón tay của Tài.
“Aaa! Nóng quá! Không... lạnh quá! Buông ra! Buông ra!”
Tài gào thét thảm thiết, hai mắt trợn ngược sùi bọt mép điên dại.
Gia An nhìn thấy trên hai bàn tay của Tài, lớp da thịt bắt đầu thâm đen lại, nổi lên những bọng nước phồng rộp xám xịt do bị bỏng lạnh cõi âm ăn mòn da thịt.
“Dũng! Buông tay ra! Cứ thế gã sẽ chết!” Gia An thét lên khàn khàn.
Lâm Văn Dũng lạnh lùng quan sát biến đổi trên da Tài thêm ba giây, ước lượng thời gian oán độc ăn mòn, sau đó gã mới vung chân đá văng chiếc khay trầu khỏi tay Tài.
Chiếc khay rơi cạch xuống sàn, trượt đi vài mét.
Tài đổ ụp người xuống sàn, hai bàn tay co quắp rỉ dịch đen hoại tử nhẹ, miệng vẫn lẩm bẩm điên cuồng về tiếng nước ngầm chảy dưới đê.
Dũng thản nhiên cúi xuống nhặt chiếc khay trầu bằng mảnh vải dày, giắt vào ba lô sau lưng.
“Ngưỡng phản phệ của món này rất mạnh, người mới chạm vào quá năm giây sẽ bị nung chảy tinh thần lực.” Gã tự lẩm nhẩm rút ra quy luật.

Đúng lúc này.
Uỳnh! Ầm!
Một tiếng sét dữ dội rạch ngang bầu trời đỏ ngầu, dội xuống triền đê cấm phía ngoài ngõ.
Bờ đê cấm vốn dĩ xói lở nặng nề từ mấy hôm trước đột ngột sạt xuống một mảng lớn.
Dòng nước lũ sông Hồng đỏ lòm như máu loãng cuồn cuộn phá tan hàng rào tre, tràn qua lối ngõ dội thẳng vào cửa nhà cổ Lê gia.
Rầm ——
Cánh cửa chính bằng gỗ lim già cỗi bị sức ép của dòng nước phá tung, đổ sầm xuống sàn.
Nước bùn đỏ ngầu dâng lên ngập quá mắt cá chân, rồi nhanh chóng dâng lên đến đầu gối, tràn ngập toàn bộ tầng trệt chỉ trong nháy mắt.
Rong rêu và rác rưởi sông Hồng trôi nổi dập dềnh trên mặt nước đỏ.
“Nước dâng! Lũ quét tràn vào nhà rồi!” Hùng hét lớn.
“Mau! Trèo lên gác lửng!”

Cả nhóm sáu người còn sống sót nháo nhào dẫm đạp lên nhau chạy về phía chiếc cầu thang gỗ cũ kỹ ở góc gian giữa.
Gia An vì khớp bả vai phải vẫn bị oán độc ăn mòn nhức nhối nên di chuyển vô cùng chật vật.
Thùy Chi phải dùng cả hai tay đỡ lấy thắt lưng Gia An, đẩy cậu bò lên trước.
Phía sau, Sơn và Dũng cũng nhanh chóng leo lên, kéo theo Tạ Văn Tài đang ôm hai bàn tay rách nát khóc lóc thảm thiết.
Khi người cuối cùng vừa đặt chân lên sàn gỗ gác lửng.
Rầm rầm ——
Dòng nước lũ phía dưới đã ngập lút toàn bộ tầng trệt, ngập đến sát mép sàn gác lửng.
Ngôi nhà cổ Lê gia lúc này chỉ còn lại căn gác lửng gỗ diện tích chưa đầy mười lăm mét vuông là nơi khô ráo duy nhất.
Sàn gỗ mục nát kêu lên răng rắc dưới sức nặng của sáu người sống sót.

Bầu không khí trên gác lửng ngột ngạt và tối tăm tột cùng.
Chi lén lút lấy trong túi áo ra một ít vụn ngải cứu khô còn sót lại, nhai nát rồi nhẹ nhàng đắp lên bàn tay bị hoại tử loang lổ của Tài để giảm đau.
Tài nằm co rúm một góc, không ngớt rên rỉ khóc thầm.
Dũng mở ba lô, lấy ra ống tre chứa nước ngọt cuối cùng đã bị nứt một khe nhỏ khiến nước rỉ ra ngoài.
Gã uống một hớp nhỏ, nhìn quanh một lượt rồi đưa ống tre cho Gia An.
“Uống đi. Tao không muốn mày chết trước khi tìm được Sinh môn.”
Gia An nhận lấy ống tre nứt, uống một hớp nước ngọt ít ỏi rồi chuyền cho Chi.
Cổ họng cậu cháy bỏng lúc này mới được xoa dịu đi chút ít.

Dưới ánh sáng lờ mờ của sương mù luồn qua những kẽ ngói nứt nẻ.
Dũng dịch người lại gần Gia An ở góc tối gác lửng, gã tháo chiếc Chuông Đồng Báo Oán đặt lên đùi, giọng thì thào:
“Mày biết chuyện **Oán Ấn** chưa?”
Gia An khựng lại một nhịp, giữ cho nét mặt thật bình tĩnh:
“Ý anh là sao?”
Dũng ngoài cười nhưng trong không cười, gân mặt giật nhẹ:
“Đừng giả vờ nữa. Mày có trực giác nhạy cảm đặc biệt với cổ vật, chắc chắn mày cũng cảm nhận được thứ đang nguyền rủa linh hồn mình sau khi vào đây.”
“Bất kỳ ai sống sót thoát khỏi Vực Oán này đều mang trên hồn một dấu ấn. Trở về thế giới thực, Oán Ấn sẽ đếm ngược sinh mệnh. Cứ khoảng một đến ba tháng không tịnh hóa cổ vật oán khí mới, da thịt sẽ tự hoại tử rồi chết đột tử.”
“Đó là lý do tao phải liều mạng tìm khay trầu đồng cổ này để mang về Phủ thờ tịnh hóa.”
“Cái phó bản này có liên quan mật thiết đến nghi thức hiến tế trẻ em giữ đê sông Hồng năm xưa của dòng họ Lê.”
“Tao biết phong thủy cõi âm và cách dùng pháp khí để giữ mạng, nhưng tao thiếu manh mối tâm linh để mở khóa kết cấu. Mày thì ngược lại, mày nhạy bén tìm được chốt khóa và gia phả.”
“Hợp tác đi.”
“Mày giúp tao tìm lối vào Từ đường họ Lê dưới nước ngập để dâng tế cổ vật. Tao sẽ dùng Chuông Đồng chắn quỷ cho mày.”
Gia An im lặng nhìn Dũng.
Cậu biết Dũng là một kẻ tàn nhẫn, sẵn sàng ép Tài chạm cổ vật đến hoại tử để thử nghiệm.
Nhưng trong cái cõi chết không lối thoát này, liên minh thực dụng với gã là con đường sống duy nhất của cậu và Chi.
Dũng hoàn toàn không biết Gia An sở hữu năng lực “Mượn Oán Thấu Cảm” mật, gã chỉ nghĩ cậu có giác quan nhạy cảm thiên phú với đồ cũ.
“Được,” Gia An thì thầm đáp.
“Tôi đồng ý.”
Hai bàn tay chạm vào nhau trong bóng tối lạnh ngắt của căn gác lửng, thiết lập một thỏa ước sinh tồn đầy nghi kỵ giữa hai kẻ từng là đối thủ.
Dưới gầm sàn gác lửng, tiếng nước lũ đỏ ngầu vẫn tiếp tục dâng lên xầm xập, vỗ mạnh vào các cột lim kêu lên những tiếng kẽo kẹt rùng rợn như chực sụp đổ...

0