Vực Oán

Chương 22: Mộ Yểm Dưới Chân Đê

Đăng: 30/06/2026 05:00 2,747 từ 4 lượt đọc

Căn phòng gạch tối tăm.
Nước lũ đỏ ngầu ngập ngang mắt cá chân, lạnh buốt đến thấu xương.
Dưới gầm chiếc giường gỗ cũ kỹ, Gia An nằm ép sát người vào khoảng hẹp ẩm ướt, cả cơ thể cứng đờ.
Bên cạnh cậu, Thùy Chi đang dùng cả hai bàn tay nhỏ bé sũng nước bịt chặt lấy miệng Gia An.
Hai cơ thể dán chặt vào nhau, run lên bần bật theo từng nhịp tim đập loạn xạ dồn dập.

Bạch... bạch...
Tiếng bước chân trần sũng nước nện xuống nền gạch kêu lên những tiếng lõm bõm rợn người.
Ba cái xác chết trôi trương phình của dân làng Vạn Thủy đang di chuyển bằng đôi chân cứng ngắc dưới nước ngập.
Bọn họ chầm chậm bước về phía chiếc giường gỗ cũ kỹ.
Lớp da thịt trương phình tích nước lâu ngày của bọn họ xám ngoét, bốc lên mùi bùn đất sông Hồng và rong rêu thối rữa nồng nặc đến nghẹt thở.

Gia An trợn trừng mắt nhìn qua khe hở của gầm giường.
Bóng tối che phủ mọi thứ, nhưng qua làn nước lũ loang loáng, cậu có thể nhìn thấy ba đôi bàn chân bủng beo, xám xịt đang bước đi.
Từng bước, từng bước một.
Bọn họ đã đứng ngay sát mép giường.
Nước bẩn từ trên tóc và da thịt trương phình của ba oán linh nhỏ giọt xuống mặt nước lũ dưới sàn gạch.
Tõm... tõm...
Từng tiếng nước rơi như những hồi chuông báo tử gõ thẳng vào đại não của Gia An.

Lúc này, lồng ngực Gia An như muốn nổ tung.
Chất oán độc trong bả vai phải của cậu bị oán khí đậm đặc của ba xác chết trôi kích thích, điên cuồng dâng trào.
Nó xộc thẳng vào khí quản, tạo thành một cơn ngứa ngáy dữ dội.
Cậu muốn ho.
Rất muốn ho.
Gia An biết, chỉ cần một tiếng ho nhẹ thoát ra, ba cái xác đứng ngay trên đầu cậu sẽ lập tức cúi xuống và đổ bùn nhão vào miệng cậu như đã làm với Vinh.

Chi dùng hết sức bình sinh để bịt miệng cậu.
Nước mắt Gia An chảy dài bên khóe mắt, hai tai cậu nóng ran, rỉ ra vệt máu đen nhỏ vì cố kìm nén cơn ho.
Không thể chịu đựng được nữa rồi.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề, Gia An nghiến chặt răng.
Bàn tay trái của cậu lén lút thọc vào túi áo khoác cũ, nắm chặt lấy chiếc lược sừng gãy răng của mẹ Bé Tí.

Dưới gầm giường tối tăm che khuất mọi tầm nhìn, oán lực lạnh buốt từ chiếc lược sừng chạy dọc theo cánh tay Gia An.
Cậu không phản kháng nó.
Ngược lại, cậu chủ động dẫn dắt luồng oán khí lạnh lẽo đó bao phủ khắp cơ thể mình và Thùy Chi.
Cái lạnh của cõi âm dương lập tức thấm sâu vào từng thớ thịt.
Thân nhiệt của Gia An và Chi tụt xuống nhanh chóng.
Nhịp tim của họ chậm lại.
Hơi thở của họ trở nên mỏng manh, lạnh ngắt như những thi thể đã chết lâm sàng.

Ba cái xác chết trôi đứng im lặng trước giường gỗ.
Bọn họ chầm chậm xoay đầu.
Đôi mắt đờ đẫn đục ngầu, hoàn toàn không có tiêu cự của bọn họ nhìn xuống gầm giường.
Thế nhưng, luồng oán khí bao phủ cơ thể Gia An và Chi đã ngụy trang hoàn toàn sinh khí dương gian.
Trong mắt ba oán linh, dưới gầm giường lúc này chỉ là hai khúc gỗ mục nát, lạnh lẽo không có chút sinh khí nào.

Cộc... cộc... cộc...
Đúng lúc này, ngoài đê Đông xa xôi, tiếng mõ tre đi tuần của Trưởng làng Lê Bá đột ngột gõ trở lại.
Âm thanh khô khốc truyền qua sương mù dày đặc dội vào phòng.
Nghe thấy tiếng mõ tuần, ba xác chết trôi đang đứng trước giường đột ngột dừng lại.
Bọn họ chầm chậm xoay người.
Bạch... bạch...
Bọn họ bước đi bằng đôi chân cứng ngắc dưới nước ngập, tiến lại gần cửa sổ nứt nẻ rồi lần lượt trèo ngược ra ngoài, chìm nghỉm vào dòng nước lũ đỏ ngầu của sông Hồng.

Không gian trong phòng gạch lập tức rơi vào tĩnh lặng.
Chỉ còn tiếng bão rít gào luồn qua khe cửa mục nát.
Gia An buông chiếc lược sừng ra, lập tức thở hắt ra một hơi, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Oán độc phản phệ khiến cậu ho khan một tiếng nhỏ, máu đen trào ra khóe môi.
Cậu và Chi đã sống sót qua đêm thứ sáu cực kỳ nghẹt thở.
Mà không ai trong phòng hay biết bí mật của cậu.

...

Sáng ngày thứ bảy.
Bão lũ đã tạm ngớt, nhưng trời vẫn mưa phùn rả rích, lạnh buốt da thịt.
Ánh sáng xám xịt từ ngoài cửa sổ rách nát chiếu vào phòng, để lộ cảnh tượng rùng rợn.
Xác của Vinh đang dập dềnh trôi nổi bên cạnh bàn gỗ mục, khuôn mặt trương phình, hai mắt trợn ngược trắng dã.
Bụng gã phình to như một cái trống.
Từ miệng và mũi gã, bùn nhão đỏ ngầu và rong rêu sông Hồng vẫn đang rỉ ra loang lổ trên mặt nước ngập.

Dũng bước ra khỏi góc tối sau tủ gỗ.
Sắc mặt gã tái nhợt dưới ánh sáng ngày mới, nhưng đôi mắt vẫn tràn ngập sự lạnh lùng và thực dụng.
Gã bước lại gần xác Vinh, cúi người quan sát kỹ lưỡng.
“Không có vết thương vật lý nào.”
Dũng lẩm bẩm, giọng nói vô cảm:
“Phổi và dạ dày toàn bùn cát sông Hồng. Gã chết ngạt vì nước lũ.”
Khánh, Tú và Dương chui ra khỏi gầm giường đá, nhìn thấy xác Vinh thì sợ đến mức nôn mửa thốc tháo.
Tài vẫn co rúm ở góc phòng, hai bàn tay hoại tử run rẩy kịch liệt.

“Chúng ta không còn nhiều thời gian nữa.”
Dũng đứng thẳng dậy, vẩy nước bùn trên tay:
“Quy luật của phó bản đang siết chặt lại. Hôm nay là ngày thứ bảy.”
“Nếu không tìm thấy huyệt yểm để phá giải oán niệm, tất cả sẽ chôn thây ở đây.”

Gia An ngồi dựa lưng vào vách tường, bả vai phải của cậu đau đớn kịch liệt, các đường gân đen thối rữa đã lan rộng đến sát xương quai xanh.
Cậu biết mình sắp không chịu nổi nữa rồi.
Để tìm đường sống, Gia An hít một hơi sâu, nhìn về phía Dũng và nói với giọng thều thào đầy mệt mỏi:
“Lúc trước... khi tôi cùng Chi đến quán nước chè đầu làng, bà Sáu Mù có nói một chuyện.”
Mọi người lập tức đổ dồn ánh mắt về phía cậu.
Gia An dừng lại một nhịp để nén cơn đau, rồi nói tiếp:
“Bà Sáu Mù nói năm xưa Trưởng làng Lê Bá đã chọn đứa con út của nhà cô Mận để hiến tế. Đứa nhỏ bị xích sống vào một cột sắt trấn yểm [1] dưới chân đê Đông, ngay sát chỗ cây đa cổ thụ bị sét đánh.”
“Họ làm vậy để trấn mạch đê sông Hồng khỏi bị lũ cuốn.”

Dũng nghe vậy thì khựng người, đôi mắt híp lại đầy toan tính:
“Cây đa cổ thụ bị sét đánh bên đê Đông sao?”
Gã lập tức rút từ trong thắt lưng ra bản đồ địa hình vẽ dở của Đạt cận.
Gã trải bản đồ lên mặt bàn gỗ chưa dính máu của Vinh, dùng ngón tay thô ráp miết mạnh lên các đường nét.
“Đạt vẽ đến đoạn này thì chết.”
Dũng chỉ vào một vòng tròn đỏ trên bản đồ.
Gia An nhìn chằm chằm vào nét vẽ dở, đôi mắt cậu nheo lại, thều thào giải thích:
“Khúc đê phía Đông vốn là nơi tụ khí của long mạch chạy dọc sông Hồng. Nhưng đất ở đó rỉ nước đỏ như máu chính là dấu hiệu long mạch đã bị đứt gãy [3] do oán khí hiến tế năm xưa tích tụ.”
“Nếu kết hợp với vị trí cây đa cổ thụ bị sét đánh mà bà Sáu Mù nói... huyệt yểm [2] chắc chắn nằm dưới chân gốc đa sát sườn đê.”

Chiếc lược sừng trong túi áo Gia An đột nhiên tỏa ra một luồng hơi lạnh thấu xương, khẽ rung động kịch liệt như đang cảm ứng dữ dội.
Gia An nắm lấy túi áo, thầm khẳng định phán đoán của mình là chính xác.
Dũng nhìn Gia An bằng ánh mắt đầy kinh ngạc xen lẫn dè chừng, gã gằn giọng:
“Mày cũng hiểu về phong thủy địa lý cõi âm sao?”
Gia An khẽ lắc đầu, thều thào:
“Tôi không biết phong thủy. Nhưng oán khí từ chiếc lược sừng đang hướng về phía đó. Đi mau, trước khi quá muộn.”

...

Cả nhóm lội nước bước ra ngoài căn phòng gạch.
Nước lũ ngoài đường làng ngập ngang đùi, đỏ ngầu và tanh nồng mùi bùn đất thối rữa.
Mưa phùn lạnh ngắt táp vào mặt từng người.
Bọn họ bám sát nhau di chuyển dọc theo triền đê Đông sạt lở dữ dội.
Bùn đất dưới chân nhão nhoét, mỗi bước đi đều như có hàng chục bàn tay vô hình dưới nước níu kéo lấy cổ chân.
Từ những kẽ nứt trên thân đê, dòng nước màu đỏ thẫm như máu tươi liên tục rỉ ra, hòa cùng dòng lũ cuồn cuộn bên ngoài.

Khánh đi đầu, khuôn mặt tràn đầy lo âu:
“Cây đa cổ thụ kia... ngay phía trước rồi!”
Qua làn sương mù dày đặc xám xịt, bóng một cây đa cổ thụ trơ trụi lá, thân cây bị sét đánh nứt đôi đen kịch hiện ra như một con quái vật khổng lồ đang dang rộng móng vuốt.
Khí lạnh ở đây nồng nặc đến mức hơi thở của mọi người hóa thành những làn khói trắng.

Đột ngột.
Cộc... cộc... cộc...
Tiếng mõ tre quen thuộc và tiếng gậy tre nện xuống nước đột ngột vang lên dồn dập từ phía sau sương mù.
“Lão trưởng làng!”
Tú hét lên một tiếng thất thanh đầy kinh hoàng.
Từ trong sương mù, oán linh Trưởng làng Lê Bá với khuôn mặt người chết đờ đẫn xuất hiện, tay cầm gậy tre già nhỏ máu, lướt tới cực nhanh.
“Chạy mau!” Dũng quát lớn.

Cả nhóm điên cuồng lao về phía gốc đa cổ thụ.
Gia An do bả vai phải hoại tử đau đớn, chân tay bủn rủn, không kịp nhìn đường.
Phập ——
Đất bùn dưới chân cậu đột ngột sụt xuống thành một hố sâu hoắm.
Gia An trượt chân rơi thẳng xuống hố sụt đê nhão nhoét.
Trong cơn hoảng loạn, chiếc khay trầu đồng cổ bị tuột khỏi tay cậu, chìm sâu vào vũng bùn đỏ máu ở đáy hố.
“An!” Thùy Chi hét lên, định lao xuống kéo cậu nhưng bị bùn lầy giữ chặt.

Trưởng làng Lê Bá đã lướt tới sát miệng hố sụt.
Khuôn mặt xám ngoét đục ngầu không có tròng trắng của lão nhìn chằm chằm xuống Gia An.
Cây gậy tre già đen bóng vung lên một đường quét lạnh ngắt qua không trung, nện thẳng xuống đầu cậu.
Giữa lằn ranh sinh tử.
Keng —— !!!
Một tiếng chuông đồng vang dội, chói tai đột ngột rung lên dữ dội giữa không trung, dội ra những làn sóng linh lực đen kịt đầy oán khí.
Cây gậy tre của Trưởng làng bị một lực lượng vô hình đánh lệch đi, sượt qua vai Gia An nện xuống bùn nhão phát ra tiếng 'phập' nặng nề.

Dũng đang đứng trên miệng hố, tay phải cầm chiếc Chuông Đồng Báo Oán lắc điên cuồng.
Khóe mắt gã rỉ ra vệt máu đỏ tươi do sử dụng quá mức pháp khí, nhưng mặt gã vẫn lạnh lùng.
Gã thò tay trái xuống, nắm chặt lấy cánh tay trái của Gia An, dùng sức giật mạnh kéo cậu lên khỏi hố sụt.
“Nhặt khay trầu lên! Nhanh!” Dũng gầm lên.
Gia An nhanh chóng thọc tay vào bùn nhão, chộp lấy chiếc khay trầu đồng cổ vừa bị chìm rồi bò lên miệng hố.
Trưởng làng Lê Bá bị tiếng chuông đồng làm chững lại trong vài giây ngắn ngủi, đôi mắt đờ đẫn quay sang nhìn Dũng đầy oán hận.

...

Cả nhóm ngã nhào xuống bên dưới hốc rễ cây đa cổ thụ bị sét đánh.
Tại đây, đất bùn bị sạt lở lộ ra một chiếc hòm gỗ nhỏ quấn chặt xích sắt rỉ sét, trên mặt hòm dán đầy những lá bùa màu vàng đã mục nát và mốc xỉn.
Mùi xác chết và oán khí nồng nặc bốc lên từ chiếc hòm gỗ.
Huyệt yểm của Bé Tí.

Gia An nằm rạp trên mặt đất, bả vai phải đau đớn đến mức cậu suýt ngất đi.
Oán độc đã lan đến tận cổ, khiến cậu ho ra một ngụm máu đen lớn.
Cậu biết đây là cơ hội duy nhất.
Gia An thò bàn tay trái run rẩy vào túi áo, rút chiếc lược sừng gãy răng ra.
Cậu dùng hết chút sức lực cuối cùng, đặt chiếc lược sừng lên trên chiếc hòm gỗ nhỏ quấn xích sắt.

Ngay khi chiếc lược sừng chạm vào bề mặt hòm gỗ.
Xè... xè...
Một luồng khói đen kịt xộc lên từ chiếc hòm, rít lên những tiếng khóc thảm thiết của trẻ con rồi nhanh chóng tan biến vào hư không.
Oán khí xung quanh gốc đa cổ thụ lập tức dịu đi rõ rệt.
Lồng ngực Gia An đang thắt chặt bỗng nhiên giãn ra.
Cậu cúi đầu nhìn xuống bả vai phải của mình.
Các đường gân đen thối rữa đang bò trên da thịt cậu chầm chậm co rút lại, rút lui hoàn toàn khỏi vùng cổ và vai, thu gọn lại thành một vết sẹo đen nhỏ quanh cổ tay phải.
Cơn đau xé xương tủy biến mất.
Cánh tay phải của Gia An đã có thể cử động bình thường trở lại.

Mọi người thở phào nhẹ nhõm, tưởng chừng oán nạn đã được giải trừ một phần.
Đoàng —— !!!
Một tiếng sét kinh hoàng nổ vang ngay trên đỉnh đầu, xé toác bầu trời xám xịt.
Mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển kịch liệt.
Gia An trợn trừng mắt nhìn về phía đê Đông.
Vết nứt lớn chạy dọc thân đê bỗng chốc toác rộng ra làm đôi, tạo thành một vực sâu thăm thẳm.
Dòng nước sông Hồng đỏ lòm như máu loãng cuồn cuộn gầm rú tràn qua vết nứt như thác lũ hung tợn, chặn đứng hoàn toàn con đường quay lại căn nhà gạch của cả nhóm...

---
*Chú thích:*
[1] **Yểm đê (Trấn yểm đê sông):** Một dạng nghi thức ma thuật dân gian cổ xưa đầy tàn nhẫn, bắt nguồn từ truyền thuyết về việc hiến tế sinh mạng (thường là trẻ em hoặc phụ nữ đồng trinh) tại các khúc cua hiểm yếu của đê sông để làm "vật trấn mạch", cầu xin thần sông không làm sạt lở đê hoặc xoa dịu oán linh của dòng lũ. Nạn nhân thường bị giam giữ hoặc xích sống trực tiếp vào cột sắt/cột đá chôn sâu dưới lòng đê.
[2] **Mộ yểm (Huyệt yểm):** Khác với mộ táng thông thường, mộ yểm là nơi chôn cất các "vật trấn yểm" hoặc sinh linh bị hiến tế dưới các ràng buộc chú thuật cực kỳ nghiêm ngặt. Mộ yểm tích tụ oán khí cực kỳ nặng nề, nếu bị dịch chuyển hoặc xâm phạm mà không có vật định vị (như lược sừng kỷ vật) để hóa giải oán niệm thì oán linh sẽ lập tức thức tỉnh quấy phá.
[3] **Đứt gãy long mạch (Long mạch rỉ máu):** Trong phong thủy địa lý cõi âm, long mạch là đường đi của sinh khí đất trời dọc theo sông ngòi và triền đê. Hiện tượng đất đê rỉ ra dòng nước đỏ như máu là biểu hiện của việc long mạch bị băm vằn, đứt gãy do tà thuật trấn yểm bạo lực, biến sinh khí vốn có thành âm khí độc hại.

0