Chương 29: Phục Kích Trong Đêm
Xoẹt ——
Những tiếng cào cấu chói tai vang lên liên tiếp trên vách đá ngập nước phía sau hành lang hẹp.
Hàng chục bàn tay oán linh trắng bệch, trương phình bỗng nhiên vươn dài ra khỏi kẽ đá, giống như những con rắn độc cuồn cuộn hướng thẳng về phía cổ họng bốn người.
Gia An cảm thấy da đầu mình tê dại đi lập tức.
Cậu ôm chặt Thùy Chi, vội vã lùi sát vào tấm cửa gỗ lim dày dặn phía trước.
Keng! Keng! Keng!
Dũng điên cuồng lắc mạnh chiếc Chuông Đồng Báo Oán.
Âm thanh âm u của pháp khí va đập dồn dập trong không gian hẹp, tạo thành những gợn sóng âm vô hình đánh thẳng vào đám tay oán linh.
Những cánh tay trắng bệch chạm phải sóng âm lập tức co rúm lại, phát ra những tiếng xèo xèo như mỡ gặp lửa, khói đen bốc lên nghi ngút.
Bất quá, việc sử dụng liên tục chuông đồng dưới nước đã làm tiêu hao quá lớn sinh cơ của Dũng.
Khóe môi gã lập tức chảy ra một vệt máu đen thẫm, khuôn mặt gã nhợt nhạt đi trông thấy.
“Đẩy cửa! Nhanh!” Dũng gầm lên một tiếng đầy đau đớn.
Gia An không chần chừ, cậu cùng Dũng áp vai vào thân gỗ lim dày, dồn toàn bộ sức lực đạp mạnh vào cánh cửa.
Do Phan Thanh Sơn ở bên trong Nội điện đã chết dưới tay Bé Tí, oán khí ràng buộc trên chốt sắt cửa lim lập tức tiêu biến hoàn toàn.
Cạch!
Chốt sắt gỉ sét nặng nề bên trong bị lực đẩy khổng lồ bẻ gãy nghe răng rắc.
Cánh cửa gỗ lim dày cộp mở toác ra.
Bốn người lập tức đổ ập vào bên trong Nội điện khô ráo, lăn lộn mấy vòng trên nền gạch lát đá bám đầy bụi.
Dũng xoay người lại, nhanh nhẹn đẩy cánh cửa gỗ khép kín rồi gài chặt một thanh gỗ lớn làm chốt ngang.
Tiếng cào cấu bên ngoài lập tức nhỏ dần rồi biến mất.
Không gian bên trong Nội điện yên tĩnh đến đáng sợ.
Không khí nồng nặc mùi tanh tưởi của sáp nến cháy và mùi thịt người thối rữa xộc thẳng vào mũi cả nhóm.
Gia An bò dậy, nhìn về phía bệ thờ cổ của dòng họ Lê.
Dưới ánh sáng lam xám mờ ảo phát ra từ những ô thoáng trần nhà, xác bác sĩ Phan Thanh Sơn nằm gục bên bệ thờ gỗ.
Kỳ thực, cơ thể gã đã hoàn toàn biến dạng, da thịt bị nung chảy thành một vũng sáp đen đặc kịt bốc khói nghi ngút.
Chiếc ba lô sũng nước của Sơn nằm lăn lóc bên cạnh vũng sáp đen.
Gia An liếc mắt nhìn thấy một vật phẩm quen thuộc nằm nửa trong nửa ngoài chiếc ba lô bị rách.
Đó chính là chiếc khay trầu đồng cổ của cậu.
Cậu nhanh chân bước lại gần, nhặt chiếc khay trầu đồng cổ lên rồi nhét sâu vào ba lô của mình.
Dũng lội lại gần vũng sáp đen, dùng mũi chân gạt gạt đống quần áo mủn nát của Sơn, sắc mặt lạnh lùng vô cùng:
“Đã chết thấu.”
Tạ Văn Tài đứng tựa lưng vào cột gỗ Nội điện, hai bàn tay cuốn băng đen run rẩy kịch liệt, đôi mắt gã chứa đầy sự kinh hoàng:
“Gã... gã thắp nến đỏ... rồi bị giết...”
“Dũng! Chúng ta phải làm sao đây? Chỗ này không an toàn!”
Dũng không trả lời gã. Gã chỉ tay về phía một gian phòng nhỏ chuẩn bị đồ tế ở góc phía sau Nội điện:
“Qua bên kia trú ẩn. Đêm nay chưa qua, không được di chuyển bừa bãi.”
Cả nhóm bốn người lội qua gian phòng nhỏ phía sau.
Nơi này lát đá xanh cao ráo, nước lũ sông Hồng không ngập tới, chỉ có những giọt nước mưa rỉ xuống từ khe trần gỗ lim mục nát.
Thùy Chi mệt mỏi rã rời, cô ngồi dựa lưng vào vách gỗ rồi nhanh chóng thiếp đi vì kiệt sức.
Tài ngồi ở góc đối diện, liên tục rên rỉ thì thào đầy đau đớn.
Gia An cảm thấy cổ họng mình khô khốc và nóng rát.
Cậu nhìn lên trần nhà, thấy có nước mưa sạch đang nhỏ giọt xuống một cái khay đá cũ.
Cậu cầm lấy chiếc bình đất nứt bên cạnh, chầm chậm lội ra phía hành lang gỗ tối tăm bên ngoài để hứng nước mưa sạch.
Bóng tối bao trùm lấy Gia An khi cậu vừa bước ra khỏi gian phòng ngủ.
Bất quá, ngay khi cậu vừa đặt bình đất xuống dưới khe nước nhỏ giọt.
Một bàn tay thô ráp, lạnh ngắt đột ngột thò ra từ bóng tối phía sau, bịt chặt lấy miệng cậu.
Cùng lúc đó, một lưỡi dao găm sắc lạnh, bén ngót kề sát vào cuống họng Gia An.
“Im lặng. Kêu lên tao cắt cổ mày lập tức,” giọng nói lạnh lùng của Dũng thầm thì sát bên tai cậu.
Gia An lập tức đứng im, không dám cử động.
Trong bóng tối của hành lang, Tạ Văn Tài chầm chậm bước ra từ góc cột gỗ, hai bàn tay cuốn băng đen lăm lăm cầm một khúc gỗ nhọn canh chừng lối thoát duy nhất của An.
Dũng đẩy mạnh Gia An vào vách tường gỗ, một tay gã giật lấy chiếc ba lô của cậu, lôi chiếc khay trầu đồng cổ ra ngoài.
Gia An cắn răng, nhỏ giọng hỏi:
“Anh Dũng, anh muốn cướp khay đồng? Tôi có thể đưa cho anh, không cần phải động thủ.”
Dũng cầm khay trầu đồng cổ lật qua lật lại dưới ánh sáng mờ nhạt, giọng gã thản nhiên:
“Tao biết mày biết điều.”
“Bất quá tao cần mày hiểu rõ một chuyện để tránh làm trò sau lưng tao.”
Nói xong, Dũng dùng tay trái cởi phăng ba cúc áo khoác ngoài sũng nước của mình ra.
Dưới ánh sáng lam xám mờ ảo, Gia An nhìn thấy trên ngực trái của Dũng có một vết sẹo đen ngòm ghê rợn.
Vết sẹo có hình dạng một bàn tay quỷ dị bóp chặt lấy xương ức gã, những vệt đen như rễ cây từ vết sẹo lan tỏa khắp lồng ngực.
Từ tâm vết sẹo, từng giọt máu đen thẫm, đặc quánh đang rỉ ra, bốc mùi ẩm mốc khó chịu.
“Oán Ấn,” Dũng lạnh lùng vạt áo lại, giọng gã không chút cảm xúc:
“Tao dùng Chuông Đồng quá nhiều, oán khí phản phệ đã tích tụ thành Oán Ấn cực hạn.”
“Nếu trước khi trời sáng tao không tịnh hóa được nó, tao sẽ giống như thằng Sơn, da thịt rữa nát thành vũng sáp.”
Dũng nhìn chằm chằm vào mắt Gia An, con dao găm trên cổ cậu vẫn không hề nới lỏng:
“Cách duy nhất để tịnh hóa Oán Ấn là dâng nộp khay trầu đồng cổ này lên Điện Phủ thờ chính nằm sâu dưới lòng đất Từ đường.”
“Nơi đó là Sinh môn của cả khu vực này.”
“Tao không có mâu thuẫn lợi ích với mày. Mày muốn sống sót rời khỏi đây, tao đồng dạng cũng muốn sống.”
“Tao biết mày có giác quan thập phần nhạy cảm với cổ vật của dòng họ Lê. Mày có thể mò ra cơ quan khóa chốt mà không bị oán khí ăn mòn.”
Gia An cảm thấy hô hấp của mình khó khăn dưới lưỡi dao sắc bén.
Cậu hiểu rằng Dũng vẫn tin cậu chỉ là kẻ nhạy cảm với cổ vật chứ không hề biết cậu có năng lực thấu cảm oán linh thực sự.
Cậu khẽ gật đầu, thì thào nói:
“Tôi hiểu rồi. Tôi sẽ giúp anh mở cửa Điện Phủ thờ.”
“Nhưng anh phải giữ lời, bảo vệ tôi và Chi.”
Dũng nhếch môi cười lạnh một tiếng, gã chầm chậm thu con dao găm lại rồi cất vào bao da bên hông.
Gã ném lại chiếc khay trầu đồng cổ vào lòng Gia An:
“Mày cầm lấy nó đi. Cảm ứng cho tốt.”
“Hiệp ước sòng phẳng. Mày mở đường giải đố, tao dùng pháp khí bảo mạng cho tụi bây.”
Gia An ôm khay trầu đồng cổ, cảm giác lạnh buốt từ món đồ đồng truyền vào lòng bàn tay.
Cậu và Dũng chầm chậm đi bộ quay trở lại gian phòng ngủ nhỏ phía sau Nội điện.
Tạ Văn Tài lầm lũi đi phía sau cùng, gã ôm chặt lấy hai cánh tay hoại tử của mình, hơi thở dốc dồn dập đầy nặng nề.
Bất quá, ngay khi ba người vừa bước qua ngưỡng cửa gian phòng lễ.
“Áaa!”
Một tiếng thét thảm khốc đột ngột vang lên từ miệng Tạ Văn Tài.
Tài ngã quỵ xuống nền đá xanh, cơ thể gã co giật kịch liệt.
Băng gạc đen trên hai bàn tay gã đột ngột nứt toác ra, một lượng máu đen đặc quánh kèm theo dịch mủ hôi thối phun xối xả ra ngoài, dội xuống nền đá xanh kêu tanh tách.
Những vệt đen oán độc trên cánh tay gã bỗng bùng lên dữ dội, giống như những con giun đất khổng lồ bò lổm ngổm dưới lớp da.
Chúng lan nhanh qua khuỷu tay, vượt qua bả vai và bắt đầu bò nhanh lên cổ gã với tốc độ kinh hoàng.
Khuôn mặt Tài lập tức biến dạng, đôi mắt trợn trừng lộ rõ những tia máu đen kịt...
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.