Vực Oán

Chương 10: Tiếng Mõ Gõ Đầu

Đăng: 29/06/2026 07:28 1,838 từ 1 lượt đọc

Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tiếng mõ đêm gõ nhịp ba tiếng quen thuộc vang lên từ phía xa.
Âm thanh chìm lấp trong tiếng mưa rơi tầm tã xối xả vào mái ngói cổ.
Gia An nín thở.
Cơ thể cậu đang áp chặt dưới gầm chiếc giường gỗ cũ kỹ của gian nhà ngang.
Mùi gỗ mục ẩm ướt quyện lẫn với mùi bùn sông Hồng tanh tưởi xộc thẳng vào mũi dữ dội.
Nước lũ đã ngập xấp xỉ mép gầm giường, mang theo hơi lạnh buốt giá luồn vào da thịt cậu.
Ngay bên cạnh cậu, Thùy Chi đang dùng cả hai tay bịt chặt lấy miệng và mũi của mình.
Đôi mắt cô mở to, chứa đầy vẻ hoảng loạn tột độ dưới bóng tối âm u của gian phòng.

Lúc này, không có nến đỏ phòng thân.
Mọi thứ xung quanh chỉ là một màu đen kịt như mực.
Két ——
Cánh cửa gỗ lim mục nát của gian nhà ngang bị đẩy ra một cách chầm chậm.
Bản lề rỉ sét phát ra tiếng kêu kèn kẹt chói tai giữa màn đêm tĩnh lặng.
Gia An cảm nhận được nhịp tim mình đang đập điên cuồng như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột ùa vào phòng.
Nước lũ dưới sàn nhà khẽ lay động, gợn lên những vòng sóng nhỏ đập vào chân giường gỗ.

Tọp.
Tẹp.
Tiếng bước chân trần nhớp nháp bùn đất dẫm lên mặt nước lũ vang lên lộp độp.
Qua khe hở hẹp dưới gầm giường, Gia An nhìn thấy một vạt áo đầm màu trắng sũng nước, bám đầy bùn đen đang từ từ di chuyển vào phòng.
Đó là Đỗ Kim Oanh.
Hay chính xác hơn, là cái xác trôi sông của cô ta.
Da thịt trên chân cô ta trương phình lên, trắng bệch một cách quỷ dị.
Những vệt hoại tử màu xanh xám loang lổ trên da, rỉ ra thứ dịch đục hòa vào dòng nước lũ.
Tòng... tỏng...
Nước từ trên vạt váy đầm của cô ta liên tục nhỏ giọt xuống mặt nước sàn nhà, tạo ra những âm thanh đơn điệu nhưng buốt óc.

Gia An cảm thấy cánh tay phải của mình nhức nhối dữ dội.
Oán độc từ vết thương cũ đang cuộn trào trong mạch máu như hàng ngàn con kiến lửa cắn xé xương tủy.
Những đường gân đen trên bả vai cậu giật liên hồi, nóng ran như lửa đốt.
Cậu run rẩy thò tay vào túi quần, chạm vào chiếc lược sừng cổ.
Sức nóng từ món cổ vật chưa tịnh hóa truyền qua lòng bàn tay lạnh ngắt.
Gia An định kích hoạt oán lực để đánh cược một phen.

Nhưng đúng lúc đó, một bàn tay nhỏ nhắn, run rẩy của Thùy Chi bất ngờ vươn qua, giữ chặt lấy cổ tay cậu.
Trong bóng tối, Chi khẽ lắc đầu một cách yếu ớt.
Mắt cô đỏ hoe, rớm nước mắt vì nghẹt thở nhưng vẫn kiên quyết ra hiệu cho cậu không được manh động.
Luật cấm của Mõ Đêm rất rõ ràng: khi không có nến đỏ bảo vệ, nín thở dưới gầm giường là cơ hội sống duy nhất.
Cái xác trôi của Đỗ Kim Oanh dừng lại ngay sát cạnh mép giường.
Mùi rữa nát của xác chết trôi sông kết hợp với mùi bùn sông Hồng bốc lên nồng nặc dưới gầm giường hẹp.
Gia An thậm chí có thể nhìn thấy những kẽ móng chân đầy bùn đất của cô ta chỉ cách mặt cậu chưa đầy một gang tay.
Mọi thứ chìm vào sự im lặng nghẹt thở.

...

Cùng lúc đó, tại căn nhà tranh xập xệ nằm đối diện bên kia đường ngập lũ.
Đạt "Cận" và bà Lan đang ngồi co rúm trên chiếc phản gỗ.
Trước mặt họ là cây nến đỏ duy nhất đang cháy, tỏa ra ánh sáng đỏ máu yếu ớt.
Bên ngoài, gió bão rít gào mỗi lúc một dữ dội.
Những luồng gió lạnh buốt liên tục luồn qua các kẽ hở trên vách đất nứt nẻ và mái tranh dột nát.
Tộp.
Một giọt nước mưa lạnh buốt dột từ trên mái tranh rơi thẳng xuống ngọn lửa nến.
Xèo ——
Sợi bấc nến đỏ ngấm nước, ngọn lửa đỏ máu khẽ chao đảo rồi tắt phụt.
Căn nhà tranh lập tức rơi vào bóng tối sâu thẳm.

Bà Lan run rẩy kêu lên một tiếng nhỏ rồi im bặt.
Đạt Cận cảm thấy da đầu mình tê dại.
Gã vội vàng sờ soạng xung quanh để tìm hộp quẹt, nhưng tay gã run đến mức làm rơi chiếc bật lửa xuống dòng nước ngập dưới sàn.
Tõm một tiếng.
Chiếc bật lửa chìm nghỉm dưới nước bùn lạnh ngắt.
“Không... không xong rồi...” Đạt Cận lẩm bẩm, giọng méo mó vì sợ hãi.
Tiếng mõ đêm của Trưởng làng Lê Bá ngoài đê cấm đang tiến gần về phía ngõ nhỏ này.
Đạt Cận biết rõ, không có nến đỏ, ác linh tuần đêm sẽ lập tức gõ cửa phòng này.

Gã không muốn chết.
Gã nhìn vào chiếc ba lô đang ôm chặt trước ngực.
Bên trong là tấm sơ đồ đê sông Hồng mà gã đã chắt chiu vẽ lại từ những bản vẽ kỹ thuật cũ tìm được trên gác lửng chiều nay.
Đó là manh mối mở Sinh môn.
Gã nghĩ đến Lâm Văn Dũng ở nhà cổ Lê gia đối diện.
Dũng là cựu binh, gã chắc chắn còn giữ nến đỏ dự phòng.
Nếu mang tấm sơ đồ này sang làm điều kiện trao đổi, Dũng nhất định sẽ chia nến cho gã.
Nghĩ là làm, Đạt Cận nghiến răng, quyết định không trốn dưới gầm giường nữa.
Gã đẩy cửa căn nhà tranh, ôm khư khư chiếc cặp sách rồi lao thẳng ra ngoài sân ngập lũ.

...

Gió mưa quất thẳng vào mặt Đạt Cận đau rát.
Sương mù xám xịt bao phủ toàn bộ làng cổ Vạn Thủy, khiến tầm nhìn của gã bị che khuất hoàn toàn.
Nước lũ ngập đến đầu gối gã, chảy xiết và lạnh buốt.
Đạt Cận hớt hải lội nước hướng về phía ánh sáng le lói từ tầng hai nhà cổ Lê gia bên kia đường.
Nhưng sương mù dày đặc khiến gã mất phương hướng.
Bõm!
Đạt trượt chân ngã sấp mặt xuống một hố sụt sâu hoắm ẩn dưới làn nước đục ngầu sát gốc nhãn cổ.

Cú ngã mạnh khiến chiếc kính cận dày cộp của gã văng mất tăm vào dòng nước lũ.
Không có kính, mắt Đạt cận thị nặng lập tức trở nên mờ tịt.
Xung quanh gã chỉ còn là những mảng màu nhòe nhoẹt, tối tăm và sương mù bao phủ.
“Kính... kính của tôi đâu rồi?!”
Đạt Cận hoảng loạn gào lên, gã bò xoài dưới nước bùn, hai tay quơ quào điên cuồng trên mặt nước ngập để tìm lại kính và những trang sơ đồ bị gió cuốn bay.
Nước lũ tràn vào miệng gã lạnh ngắt, tanh nồng.
Tiếng động lội nước và gào thét mất kiểm soát của Đạt nhanh chóng phá vỡ quy tắc im lặng của đêm mõ.

Cộc.
Cộc.
Cộc.
Tiếng gậy tre già gõ xuống mặt đê ẩm ướt đột ngột thay đổi hướng, tiến sát về phía gốc nhãn cổ.
Một luồng tử khí âm u, lạnh lẽo bao trùm lấy không gian xung quanh Đạt Cận.
Đạt nghe thấy tiếng bước chân rẽ nước tiến đến gần mình, gã tưởng là Dũng lội ra giúp đỡ.
Gã vội vàng ngẩng đầu lên, mắt nhắm mắt mở hướng về bóng người mờ ảo trong sương mù cầu cứu:
“Anh Dũng... cứu tôi... tôi bị mất kính rồi! Bản đồ... bản đồ đê...”

Lời chưa dứt, bóng đen cao lớn từ trong sương mù đã áp sát.
Đó không phải là Dũng.
Khuôn mặt đen sạm, khô héo như da xác ướp của Trưởng làng Lê Bá hiện ra dưới vành nón lá rách nát.
Đôi mắt ông ta trống rỗng, không có tròng đen, chỉ có hai hốc tối sâu thẳm rỉ ra nước bùn.
Ông ta nâng chiếc gậy tre già lên cao.
Vút ——
Rắc!
Chiếc gậy tre giáng mạnh xuống đầu Đạt Cận một cú trời giáng.
Tiếng xương sọ vỡ vụn khô khốc vang lên giữa tiếng mưa gào.
Đạt Cận chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết xé lòng rồi đổ gục xuống nước.
Trưởng làng Lê Bá không dừng lại, ông ta tiếp tục dùng gậy nện liên tiếp xuống cái xác đang co giật dưới nước lũ cho đến khi đầu Đạt biến dạng hoàn toàn dưới vũng máu tươi loang lổ.

...

Từ phía cửa sổ gác lửng nhà cổ Lê gia.
Lâm Văn Dũng hé mở một khe nhỏ của cánh cửa gỗ, đứng trong bóng tối lặng lẽ quan sát toàn bộ quá trình.
Gương mặt gã không hề có một chút dao động hay thương cảm nào.
Gã chỉ lạnh lùng nhìn chiếc gậy tre của Trưởng làng Lê Bá đập xuống, ánh mắt gã lóe lên tia sáng tính toán thực dụng.
Gã đang đo lường khoảng cách di chuyển và thời gian ra đòn của ác linh.
Đối với một cựu binh như gã, mạng sống của Đạt Cận chỉ là một công cụ thử nghiệm quy luật đầy hữu ích.

Sau khi hành quyết xong kẻ vi phạm, Trưởng làng Lê Bá quay người, chầm chậm đi khuất vào màn sương mù dày đặc hướng bờ đê.
Mưa vẫn rơi tầm tã.
Xác của Đạt Cận chìm dần dưới dòng nước lũ đỏ ngầu máu tươi.
Nhưng chiếc ba lô da của gã, nhờ có lớp lót chống nước bên trong, vẫn nổi lềnh bềnh trên mặt nước.
Sóng nước lũ cuồn cuộn từ từ đẩy chiếc ba lô trôi dạt về phía thềm hiên nhà cổ Lê gia.
Dũng nhìn thấy chiếc ba lô. Gã biết rõ tấm sơ đồ quan trọng nằm bên trong đó.

Gã chầm chậm đẩy cửa chính nhà cổ bước ra thềm hiên, chuẩn bị lội ra vớt chiếc ba lô da.
Đúng lúc gã vừa đưa tay ra định nhấc quai cặp.
Ầm ——
Một luồng sóng lũ mạnh mẽ bất ngờ xô tới.
Từ dưới dòng nước lũ đen ngòm ngay sát bậc thềm, một bàn tay trương phình, bủng beo trắng bệch đột ngột nhô lên.
Năm ngón tay lạnh ngắt bám đầy bùn đất chụp lấy chiếc quai ba lô, giật mạnh một cái xuống lòng nước sâu.
Dũng sững sờ dừng lại, tay gã cứng đờ giữa khoảng không.
Dưới làn nước lũ mờ đục, từ khuôn mặt phẳng lì trắng bệch không có ngũ quan của xác trôi Đỗ Kim Oanh, hai con mắt trắng dã bất ngờ nứt toác ra khỏi lớp da căng phồng, trừng trừng nhìn thẳng vào gã...

0