Chương 31: Bánh Trứng Biết Nói
Ngồi nghe Hakusho thao thao bất tuyệt, Sakai cũng bị lừa cho say mèm. Cậu ta khoác tay qua vai Sakai, cười hề hề, đắc ý, “Đúng là chỉ có Tướng quân mới đủ trình so với Hakusho ta!”
“Đừng nói nhảm nữa!”
Hiểu rõ tính khí của Hakusho nên dù đang mắng cậu ta, Sakai vẫn không khỏi bật cười. Nụ cười vô ý ấy khiến Hakusho tỉnh rượu một nửa. Cậu nhìn Sakai chăm chăm, tỏ vẻ ngỡ ngàng, “Có lầm không đây? Sakai Tướng quân đã biết cười rồi sao?”
“Hừ!”
Sakai hắng giọng một cái, lập tức trở về vẻ mặt nghiêm túc. Điều này đối với Hakusho còn thú vị hơn nữa, cậu bật cười sảng khoái. Nhưng rồi vài giây sau, chàng Kiếm khách lại hạ giọng, “Chuyện qua rồi thì cậu nên buông bỏ đi! Không hiểu sao, ta thấy nữ tử ngang ngạnh đó đang giúp cậu lấy lại nhiệt huyết ngày xưa!”
“Ngang ngạnh thật! Nhắc đến đã thấy đau cả đầu!” - Sakai xoa xoa huyệt thái dương, gượng cười đầy bất lực.
“Vậy còn Natsu?”
Buột miệng hỏi xong Hakusho đã cảm thấy hơi hối hận. Không khí nặng nề bao trùm lấy họ. Im lặng hồi lâu, Sakai thở dài, “Cậu ấy là chiến hữu tốt của chúng ta!”
“Ngoài chuyện cậu ấy là nữ nhi, thì thân phận của Natsu, có phải có uẩn khuất gì không?”
Lỡ hỏi rồi, Hakusho quyết đánh liều hỏi luôn những điều mà cậu trăn trở suốt ba năm qua. Sakai liếc nhìn gương mặt tò mò của tên giả say, nhếch môi một cái, “Thân phận của cậu ta, làm sao ta biết được!”
“Lại vậy! Tướng quân thật kín tiếng!”
Hakusho biết chẳng cạy được miệng Sakai, bèn nhún vai, nốc thêm ngụm rượu. Sau đó, cậu ta hỏi thêm một câu khác, “Vậy còn chuyện cậu bỏ thân phận Quận Vương, chấp nhận đầu quân cho Shin…”
“Cậu đang tra khảo ta à? Vẫn còn nghi ngờ ta là nội gián sao?”
Thay vì trả lời, Sakai đặt nghi vấn ngược lại cho Hakusho. Chàng Kiếm khách bị đẩy vào thế khó, lia lịa biện minh, “Ấy, không, ta không có ý đó!”
“Yên tâm! Dù cục diện có thay đổi, ta cũng sẽ giúp Shin hoàn thành sứ mệnh! Có những chuyện, cậu càng biết nhiều, chỉ càng thêm phiền não!”
Mọi tâm tư ẩn sâu trong ánh mắt của Sakai, dù đang nhìn thẳng vào, Hakusho vẫn không đoán được. Cậu gật đầu cho xong chuyện rồi nhổm người, tính lấy bình rượu bên phía Sakai. Đầu óc đang lâng lâng, Hakusho sơ ý trượt chân, ngã nhào xuống mái nhà.
“Hakusho!” - Sakai cố với tay đến nhưng không kịp.
"Bộp" - Hakusho ngã sóng soài ngay trước mắt Norido. Vừa ê ẩm, vừa say xỉn, cậu chỉ có thể nằm dài, giơ tay lên vẫy chào cô.
“Giờ này vẫn chưa ngủ sao?”
Norido buông thõng một câu rồi lạnh lùng bước ngang qua lưng Hakusho mà đi tiếp.
“Sao ai cũng bỏ Hakusho ta mà đi vậy?” - Hakusho uất ức, gào lên.
“Norido! Đợi đã!”
Nhờ Sakai lên tiếng, Norido mới dừng bước. Cô ngước lên phía mái nhà, gật đầu chào Tướng quân.
“Phiền cô giúp đỡ!” - Sakai gượng cười, đảo mắt sang Hakusho như ra hiệu.
Dù lòng chẳng muốn, nhưng do Tướng quân đã mở lời, Norido đành kiêng nể mà đồng ý. Cô nắm lấy cánh tay Hakusho, kéo lê cậu ta trên mặt đất. Bị kéo đi, Hakusho vẫn không quên vẫy tay còn lại, chào tạm biệt Sakai. “Tướng quân, ngày mai chúng ta uống tiếp nhé!”
Tên lè nhè đã khuất bóng, Sakai ngước nhìn lên bầu trời. Bông tuyết nhẹ đáp xuống mặt cậu, tiếng nói trong tiềm thức như vang lên:
Phải chờ xem cậu có đảm nhận được sứ mệnh này không, Shin!
Một tuần sau.
Ánh trăng chiếu xuyên qua cửa phòng, phủ lên hàng mi của Chishi. Mắt cô chợt mở trừng lên, đổi sang sắc đỏ sẫm. Cánh cửa phòng Chishi khẽ mở, cô nắm chặt đoản kiếm, bước đi trong vô thức.
Norido đang ngồi ngắm trăng trên mái nhà thì trông thấy Chishi. Cô liền nhảy xuống hỏi thăm, “Thức khuya quá vậy, Chishi?”
Chishi nghe thấy động tĩnh liền quay sang. Gương mặt trắng bệch cùng đôi mắt đỏ như máu của cô khiến Norido tái mặt, cười gượng gạo, “À… Ý tớ là... là…”
“Chết đi!”
Chẳng nhiều lời, Chishi hét lên, đâm thẳng mũi kiếm vào Norido. Norido tránh kịp, hốt hoảng vừa bỏ chạy vừa la hét ầm ĩ, “Trời ơi! Cứu ta với! Chishi nổi điên rồi!”
Sau tiếng thét của Norido, mọi người đều tỉnh ngủ, tức tốc chạy ra ngoài sân. Nhìn hành động kỳ lạ của Chishi, Shin dường như đã hiểu, vội trấn an, “Là do chất độc lần trước thôi!”
“Ta biết rồi! Nhưng mà... nhưng mà cậu phải cản Chishi lại chứ!”
Norido vẫn vừa chạy vừa khóc thét. Sakai vội đến giải vây. Cậu tiếp cận, dùng lòng bàn tay đập mạnh vào cổ tay Chishi rồi tước lấy kiếm của cô.
Shin không khỏi sốt ruột, liền nhắc nhở, “Sakai, đừng làm cô ấy bị thương!”
"Bộp" - Sakai đánh một phát sau gáy làm Chishi bất tỉnh.
Shin tức tốc đến cạnh đỡ Chishi. Khi biết cô vẫn ổn, Shin mới thở phào nhẹ nhõm. Cử chỉ ân cần của cậu ta khiến Sakai có chút bận lòng.
Quân sư nhận thức được sự nguy hiểm của Thất thần tán, liền cảnh báo cho cả bọn. “Tình hình này, chúng ta cần khẩn trương lên núi Vọng Nguyệt! Hy vọng Thiền sư Makoto sẽ trị khỏi cho Chishi!”
Sakai trở về phòng riêng. Cậu ta ngồi xuống bàn, nhìn ngọn nến đang cháy leo lắt. Ngẫm nghĩ một lúc, cậu lấy giấy bút, viết vài dòng thư.
Viết xong, Sakai gọi cận vệ, đưa lá thư cho hắn và dặn dò cẩn thận, “Mang về kinh thành, đừng để ai trông thấy!”
Sáng hôm sau.
Tamo sang phòng thăm Chishi. Thấy cô, Chishi vội đến dìu vào, lo lắng, “Cậu đang bị thương mà còn đi lung tung!”
“Không sao đâu, vết thương tớ sắp lành cả rồi!”
Tamo cười phì rồi vươn vai, đá chân chứng tỏ. Cả hai chưa kịp tâm sự thì tiếng gõ cửa vang lên kèm theo giọng của Shin, “Chishi, cô có trong đó không?”
“Tới liền!” - Tamo thay mặt Chishi, hí hửng ra đón khách. Cô kéo Shin vào trong, xếp cậu ta ngồi cạnh Chishi rồi khẩn trương tránh mặt, “Hai cậu cứ trò chuyện vui vẻ nhé!”
“Coi chừng bậc cửa!”
Shin hoảng hốt, lên tiếng nhưng đã quá muộn. Tamo vấp ngã chỏng gọng. Thật mất mặt, cô gượng đứng lên, xua tay, cười phì, “Không sao! Đừng... đừng để ý tới ta! Cứ nói chuyện đi nhé!”
Sau cú ngã, Tamo ôm chân đau, bước đi khập khiễng. Cô bực mình, càu nhàu, “Vị thần cứu tinh của ta, ông ngủ quên chốn nào mà khiến ta xui xẻo thế này?”
“Kẻ xui xẻo lại ưa gây chuyện như cô thì mười ông thần cũng chẳng cứu nổi!” - Sakai nghe thấy lời than vãn, liền bật cười, quyết lấy lại công bằng cho "ông thần" nào đó.
Đang khó chịu còn bị châm chọc, Tamo trợn mắt, “Nè nè, không nể tình hôm đó cậu đến thăm thì ta đã...”
Cô nói nửa chừng thì va phải ánh mắt của Sakai. Hai người bọn họ đều cùng lúc nhớ lại chuyện cũ.
***
“Có gì đâu! Vì chúng ta là bằng hữu...!”
Để ngăn câu "bằng hữu tốt" vang lên thêm lần nữa, Sakai đã vội ôm chặt Tamo, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ.
“Nếu chỉ đơn giản là "bằng hữu" thôi thì tốt rồi!” - Sakai cười nhạt rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, để lại Tamo rối loạn trong mớ suy nghĩ bồng bông.
***
Mặt Tamo nóng rang, cố bẻ sang chuyện khác để lảng tránh, “Suốt... suốt tuần qua dưỡng bệnh không ăn được gì nhiều nên hơi nhạt miệng! Tha cho cậu đấy!”
Sakai cũng vờ hưởng ứng theo, vội gợi ý, “À, vậy có muốn ăn gì không? Ta nấu cho!”
Có vẻ Sakai đã chọn đúng chủ đề, mắt Tamo sáng rỡ, quên hết những ngại ngùng ban nãy. Cô kéo tay Sakai, hí ha hí hửng, “Hay quá! Vậy mau đi đi nào!”
Cả hai đến trù phòng. Tamo hối hả lục các tủ kệ để tìm bột mì. Sakai nghiêng đầu nhìn cô, thắc mắc, “Cô tính làm món gì?”
“Bánh trứng! Là bánh trứng đó!”
Tamo reo lên, vẫn hì hục kiếm nguyên liệu. Ngẫm một lát, Sakai chợt nhớ ra.
Bánh trứng?
***
Tamo ôm chầm cánh tay Sakai, nấc lên khe khẽ. “Mẹ ơi…”
“Mẹ?” - Tướng quân ngạc nhiên, nhìn cô.
“Mẹ ơi... con muốn ăn bánh trứng!” - Tamo mớ ngủ, siết chặt bàn tay Sakai, nài nỉ trong vô thức. Cậu ta bối rối, chưa kịp phản ứng gì thì cô há to miệng, cắn vào tay cậu.
***
Sakai bước đến cạnh Tamo, lên tiếng hỏi. “Món bánh đó làm như thế nào?”
Mất vài giây định hình, Tamo vẫn chẳng biết hướng dẫn ra sao, “Bánh là phải có bột mì nè, rồi trộn bột với trứng... rồi sao nữa nhỉ? Thôi cậu muốn làm gì tiếp theo cũng được!” Vừa dứt lời, cô lại nhớ ra gì đó nên nói tiếp, “À, bước cuối cùng là bỏ vô lò nướng!”
“Cô có thật sự biết làm không vậy?”
Nén một tiếng thở dài đầy bất lực, Sakai đành đi tìm nguyên liệu trước cho cô.
Lát sau, nghe theo sự chỉ dẫn kỳ quặc của Tamo, Sakai loay hoay mãi vẫn chẳng làm ra được. Chợt trông thấy bột mì dính trên má cậu, Tamo liền khoái chí, cười ha hả, “Nhìn xem nhìn xem, mặt Tướng quân dính bột mì! Phải dính đều hai bên mới đẹp!” Nói rồi cô vung tay trét bột lên má bên kia của Sakai.
Sakai cố giữ bình tĩnh, nuốt cơn giận vào lòng, hạ giọng, “Cô lại muốn gây chuyện đúng không?”
Tamo không hề tỏ ra hối lỗi, thậm chí còn cười dữ hơn. Sakai cảm thấy cậu chẳng cần phải nhường nhịn cô tiếp nữa nên quyết định phản công. Bột mì phủ đầy người Tamo, cô ho sặc sụa. Nhìn bộ dạng của cô thế này, Sakai bật cười nắc nẻ, “Giờ chỉ cần nhóm lửa nướng là có ngay một chiếc bánh trứng biết nói rồi!”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.