Chương 32: Lăn Vào Bếp
“Cậu muốn chết hả?”
Máu nóng dồn lên não, Tamo hét toáng lên, ném nguyên thố bột mì về phía Sakai. Nhưng với thân thủ của Tướng quân, đâu dễ gì trúng được. Cậu nghiêng người tránh né nên thố bột bay thẳng vào Yuki - người chỉ vừa mới bước được một chân vào bếp.
“Mới vào trù phòng đã xây xẩm mặt mày rồi!”
Mặt mày Yuki lem luốc, thở ra cả bột mì. Toji đi bên cạnh chứng kiến, không khỏi ôm bụng cười chảy nước mắt.
Quân sư trầm mặc, cố nén cảm giác ức chế trong lòng. Cậu liếc sang Toji, cau có, “Bộ dạng ta buồn cười lắm sao?”
“Đúng, đúng! Tất nhiên là buồn cười rồi! Haha!”
Toji chẳng thể kìm chế được, chân giẫm đành đạch xuống đất. Thấy nét mặt Yuki càng u ám hơn, Tamo vội chạy đến, phủi phủi lớp bột trên vai áo cậu, chắp tay nhận lỗi, “Lỡ tay, chỉ là lỡ tay thôi!”
“Mà hai người xuống bếp có việc gì sao?”
Sakai chợt lên tiếng hỏi. Dù đang trong cơn cười sảng, Toji vẫn cố giải đáp thắc mắc cho Tướng quân, “Đột nhiên Quân sư bảo muốn trổ tài nấu nướng!”
“Chuyện này thì hơi lạ!” - Sakai nghĩ ngợi gì đó, rồi nhún vai, chờ xem chuyện gì tiếp theo sẽ xảy ra.
Yuki tiên phong lăn xả vào màn cắt củ hành. Những nhát dao cắt xuống cực kỳ dứt khoát. Đắc chí, cậu ta vội khoe mẽ, “Thấy ta điêu luyện chưa?”
“Ủa, hành tây màu đỏ kìa, ngộ quá!”
Tamo trầm trồ chỉ tay vào mớ hành tây đổi màu. Phút im lặng thoáng qua, bọn họ chầm chậm nhìn xuống ngón tay của Yuki.
“Aaaa!!!”
Yuki đau đớn, hét toáng lên, nắm lấy ngón tay đang tuôn máu. Sakai bất lực, đập tay lên trán. Còn Toji và Tamo có trận cười lăn quay.
Giúp Quân sư băng bó vết thương, Toji vẫn còn buồn cười nhưng cố lấy lại bình tĩnh mà khuyên bảo, “Không biết mà cứ tài lanh! Lần sau Quân sư phải cẩn thận hơn đó!”
“Cái này chỉ là... sơ suất thôi!”
Yuki cảm giác xấu hổ như muốn chui xuống đất trốn. Tamo chề môi, xua tay, “Cậu ấy có đụng vô dao kiếm đâu mà điêu luyện được! Cứ để tớ làm cho!”
Dứt lời, Tamo xắn tay áo lên, lao đến băm hành liên tục.
"Phựt" - Tấm thớt gãy làm đôi. Cả ba tái mặt, giương đôi mắt kinh hãi về phía Tamo.
“Haha… haha…”
Tamo gãi đầu, cười e thẹn. Mới thất bại một lần, cô quyết phục thù, cố nhẹ tay hơn. Lần này, chuyển động tay của Tamo rất nhịp nhàng. Khoanh hành đều tăm tấp. Nhưng cắt được một lát thì cô nheo mắt khó chịu, tiện thể đưa tay lên dụi mí mắt. “Sao mà cay mắt quá!”
“Không được!”
Sakai và Toji đồng thời hét lên, ngăn cản nhưng không kịp.
Trong khuôn viên chính, Chishi đi vài vòng mà chẳng thấy ai. Cô chống nạnh, nhăn mặt, “Sao hôm nay vắng tanh như cái miếu Ba cô vậy nè!”
“Hình như mọi người tập trung xuống bếp cả rồi!”
Shin bước đến, báo cho cô. Chishi tức giận, giơ nắm đấm lên cao, “Quá đáng! Sao không chịu rủ người ta chứ?”
Ở trù phòng, hai đối thủ siêu phá hoại đã bị loại. Họ bị đuổi ra hiên cửa ngồi. Yuki xuýt xoa ôm ngón tay. Tamo thì lệ tuôn thành dòng, chườm đá vào mắt cho đỡ nóng rát.
“Cô cũng có khác gì ta đâu!”
Tay đau nhưng Yuki vẫn còn sức để chế giễu Tamo. Tamo cũng chẳng vừa, nhếch môi, đá xéo cậu, “Nhưng ta đỡ hơn cậu nhé!”
Chợt phát hiện điều khác thường trong lòng bàn tay Quân sư, Tamo vội tóm lấy tay cậu, muốn xem cho kỹ. Bị một lực phản xạ rất mạnh kéo ngược lại, Tamo cũng giật cả mình, “Cậu làm gì phòng thủ dữ vậy? Mà đường chỉ tay của cậu sao lại mờ thế nhỉ?” Tamo đang chăm chú quan sát thì Yuki vội rút tay về.
“Bẩm... bẩm sinh rồi!” - Cậu ta che chóp mũi, gượng cười.
“Trông như bàn tay của người luyện kiếm lâu năm ý! Ta tập thời gian ngắn thôi mà lòng bàn tay đã sắp chai rồi này!”
Tamo chìa tay ra chứng minh cho Yuki xem. Lời lập luận sắc bén lạ thường của cô làm Yuki vừa bất ngờ vừa cảnh giác, “Vậy à?”
“Đúng vậy! Với phản xạ của cậu tốt thật đó, lực tay cũng rất mạnh! Sao không thử luyện võ đi, biết đâu trở thành cao thủ!”
Tamo tròn xoe mắt nhìn, cố khuyến khích chàng Quân sư hay bị chê yếu đuối. Muốn xác định lại, Tamo đề nghị, “Nào, đưa tay đây, ta xem lại cho!”
“Không, không cần đâu!”
Yuki bối rối, nghiêng người tránh né. Tamo nổi máu nhiệt huyết, lấn tới gần cậu. Cô cố kéo lấy cánh tay Quân sư, quyết dụ cậu ta luyện võ cho bằng được.
Sakai nghe ngoài hiên ồn ào, liền bước ra. Bắt gặp cả hai đang giằng co, cậu gai mắt, hắng giọng, “Đã không phụ dọn dẹp, còn ở đó mà đùa giỡn!”
Tamo thấy Sakai như thấy đồng minh, mừng rỡ trình bày, “Sakai nè, Yuki...!”
“Đợi đã, Tamo!” - Yuki hoảng hốt, tức tốc kéo Tamo tận ngoài vườn cây. Sau đó, cậu thì thầm to nhỏ với cô, giọng nài nỉ, “Tương truyền người không có vân tay là đoản mệnh! Ta không muốn ai biết, đặc biệt là Toji! Cô ta mà biết sẽ rất lo lắng!”
“Thật... thật vậy sao?”
Tamo tái mặt, hoảng sợ. Cô hứa với Yuki sẽ giữ kín bí mật. Đàm phán xong thì cả hai quay lại bếp.
“Lại bày trò gì nữa đây?”
Sakai liếc nhìn gương mặt lấm lét của Tamo, khó chịu vô cùng. Nhưng cô chỉ cười phì, chối bay chối biến, “Không có gì đâu mà, bọn ta chỉ nói về... à... về bánh trứng!”
“Bọn ta?” Ánh mắt Sakai sắc lại, sau đó, cậu đành thở dài, nhếch mép, “Là bánh trứng nổi loạn à?”
Biết Tướng quân ám chỉ mình, Tamo vùng vằng, giận dỗi, “Ta đã phụ băm hành rồi còn gì nữa!”
“Náo nhiệt thế này đúng là nơi có dấu chân Tamo!”
Shin vừa đến trù phòng, đã nhoẻn miệng. Theo sau cậu là Chishi. Cô xông vào, làm mình làm mẩy, trách móc, “Đi nấu ăn mà không thèm rủ tớ luôn!”
“Có nấu được gì đâu, tớ dọn bếp mệt muốn xỉu này!”
Toji dựng cây chổi về vị trí cũ, vươn vai uể oải. Nghe Toji kể khổ, Chishi không khỏi thắc mắc, “Có chuyện gì sao?”
“Cậu hỏi hai cái người kia kìa!”
Toji bĩu môi, chỉ tay về phía Yuki và Tamo.
“Chỉ gãy cái thớt là còn may đó, ta còn sợ cháy luôn cả bếp cơ!”
Chishi nhướng mày, cười mỉa mai. Nghe tới đây, cả đám ngó sang Tamo bằng ánh mắt nghi ngờ. Sakai muốn toát mồ hôi, cảm thấy quan ngại, “Lẽ ra ta không nên dẫn cô đến đây!”
“Không, không phải như thế mà!” - Tamo rưng rưng lệ, vội bào chữa cho bản thân.
“Nghe Shin bảo tay nghề của Tướng quân cao siêu lắm nhỉ?”
Chishi bước đến gần Sakai, ngỏ ý muốn so tài. Sakai ngạc nhiên, liền nhìn Shin thì thấy cậu ta đang mỉm cười với mình. Có vẻ chuyện nội gián đã khép lại rồi. Sakai khiêm tốn gật đầu, xác nhận, “Ta cũng biết đôi chút thôi!”
“Hai người mau tranh tài đi, nếu vậy sẽ có rất nhiều món ngon đó!”
Tamo reo lên, ánh mắt bừng sáng, lòng đầy mong đợi. Shin cũng nhất trí tán thành, “Đúng vậy! Ta chưa gặp ai nấu ăn ngon hơn Sakai cả!”
“Để chờ mà xem!”
Chishi đắc ý, vểnh mặt nghênh ngang.
Trong khi gian bếp đang náo nhiệt thì ở dãy hành lang vắng vẻ, Norido đã chạm mặt Hakusho. Cô lập tức ngó lơ mà lướt nhanh qua.
“Norido!”
Hakusho quay sang, lên tiếng gọi nhưng Norido vẫn không có ý dừng lại.
“Định tránh mặt ta đến bao giờ?”
Hakusho kiên nhẫn hơn. Bước chân Norido đã giẫm tại chỗ, cô thở dài, “Ta không có giận gì cậu cả, chỉ là chúng ta không thể...!”
“Ta cũng không thể…” - Bộc bạch giữa chừng thì ngưng một chút, có vẻ như đây là điều quan trọng mà Hakusho muốn nói. Cậu tiếp lời, “... ta không thể đành tâm từ bỏ cô!”
Nhìn tấm lưng lạnh lùng của Norido không hề động đậy, Hakusho để lại một câu xin lỗi rồi miễn cưỡng cất bước.
Cuối cùng, món ăn đã được bày ra bàn tiệc. Mọi người tập trung đông đủ để thưởng thức. Ai cũng hứng khởi, ngoại trừ Hakusho và Norido.
Tamo kéo tay hai người họ lại, cho ngồi vào bàn làm chủ trì cuộc thi, “Để công bằng, chúng ta cho Norido và Hakusho đánh giá nha!”
Hai người bọn họ như bị ép buộc nếm thức ăn. Mặt Hakusho vẫn lạnh tanh, “Chẳng có gì đặc biệt!”
Ánh mắt Norido vô hồn, nuốt vội cho có rồi nhận xét. “Thật là nhạt nhẽo!”
Để xua tan bầu không khí nặng nề, Toji mở lời mời nhập tiệc, “Mọi người vất vả rồi, chúng ta cùng dùng bữa nhé!”
Tamo nhìn chăm chăm vào đĩa bánh trứng, mắt long lanh lên. Chishi đẩy đĩa bánh lại gần cô, giải thích, “Vì đang so tài nên tớ chỉ nói công thức cho Tướng quân thôi! Còn cách làm là tự cậu ta suy đoán đấy!”
Tamo chẳng quan tâm do ai làm, chỉ muốn nhanh chóng nếm thử.
"Rộp" - Âm thanh giòn giã phát ra khi Tamo nhai bánh. Cô bất động, người run run lên.
“Sao vậy?” - Sakai sửng sốt trước thái độ của Tamo.
Buông miếng bánh cứng như đá xuống, Tamo bụm má, gào hét lên. “Aaaa, gãy răng ta mất!”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.