Vương triều Semino

Chương 33: Giải Trừ Linh Lực

Đăng: 22/05/2026 18:38 2,028 từ 28 lượt đọc

Dọn dẹp chén bát xuống bếp, Chishi phát hiện Sakai vẫn còn ở đây. Thấy cậu ta đang tập trung nhào bột, cô sửng sốt, lên tiếng hỏi, “Này, đừng nói là Tướng quân đang tính làm lại bánh trứng nhé!”

Sakai giật mình, ngước lên nhìn Chishi rồi khẽ gật đầu. “À... đúng vậy!”

Chuyện lạ lùng gì đây? Cô há hốc miệng, bày tỏ sự ngưỡng mộ, “Công nhận chỉ có cậu mới chiều nổi Tamo!”

“Ta chỉ không thích cảm giác bị thất bại!”

Câu trả lời đầy lạnh lùng của Sakai như vả thẳng vào mặt Chishi. Cô trợn mắt, trở giọng mỉa mai, “Ồ, đúng rồi! Đúng là Tướng quân, ý chí thật đáng nể đấy!” Dứt lời, cô nhún vai một cái, định rời đi.

Nhưng Chishi chưa bước ra khỏi cửa đã bị Sakai gọi lại, “Khoan đã!”

“Chuyện gì?” - Cô ngơ ngác, dừng chân.

Sakai do dự hồi lâu rồi quyết nói thẳng, giọng đầy nghiêm nghị, “Cô đừng cố tiếp cận Thống lĩnh nữa!”

“Gì cơ?”

Câu đề nghị nghe vô lý thật sự, Chishi ngớ người, vừa khó hiểu vừa tức cười.

Ở ngoài vườn, Tamo ngóng cổ ngồi chờ Sakai. Đợi mãi sốt ruột, cô đi qua đi lại, tiện tay rút kiếm chém bay mấy cái lá cây, “Kêu chờ đã tới giờ vẫn chưa thấy đâu!”

"Soạt" - Nghe tiếng động sau lưng, Tamo nhíu mày, hờn dỗi quay sang, “Giờ mới...!”

Một thanh thương bay thẳng đến Tamo. Dù đã nhanh chóng né tránh nhưng với tốc độ giết người này, mũi giáo đã cắt trúng cánh tay cô. Máu bắt đầu chảy xuống. Tamo đau đớn nắm chặt tay, linh lực tỏa ra giúp cô chữa lành vết thương.

Tamo giữ vững thanh kiếm, ánh mắt đảo quanh quan sát. Không có ai gần đó cả. Điều này càng khiến cô thêm bất an.

Sau tiếng gió rít, phi tiêu từ các hướng phóng về Tamo. Cô vung kiếm lên chắn đỡ liên tục. Những vết xước do phi tiêu tạo nên đều được linh lực của Tamo chữa lành hết. Căn bản chúng chẳng làm tổn hại nhiều đến cô. Tên thích khách quyết định phóng thanh thương thứ hai.

Lần này, Tamo không tránh được nữa. Mũi giáo xuyên thủng qua cơ thể cô. “Aaaa!!!” Tamo xây xẩm mặt mày, ngã nhào. Thanh thương dài nặng trịch đang mắc kẹt giữa người, nếu cứ để nguyên, cô thậm chí còn không thể đứng thẳng dậy được. Tamo cố chịu đau, dùng hết sức bình sinh để bẻ bớt một đoạn, giảm trọng lượng đè lên cơ thể. Đoạn thương còn ghim ở giữa bụng chưa rút ra được làm gián đoạn quá trình phục hồi vết thương. Linh lực chữa lành của Tamo dường như bị vô hiệu hoá. Có lẽ, đây mới chính là dụng ý của tên thích khách kia.

Tamo đau điếng, ném phăng phần cán gãy xuống đất, hét lên, “Là kẻ nào? Ra mặt đi!”

Cơn gió thổi qua mái tóc Tamo, tên thích khách nhẹ nhàng đáp xuống ngay cạnh bên cô. Thân thủ tên này thật đáng nể. Hắn ta trùm kín cả người nhưng thông qua ánh mắt và cử chỉ, Tamo nhận ra hắn đích thị là tên lần trước đã đột nhập vào thành Takagi.

“Là ngươi!” - Tamo nghiến chặt răng, chĩa mũi kiếm về phía hắn.

Tên đó vẫn im lặng, trực tiếp xông đến tấn công Tamo. Đường kiếm của hắn lướt đi rất nhanh. Tamo tập trung hết sức, quyết tâm phải phục thù.

Cô nhảy bật lên cao, chém bổ xuống. Hắn ta liền ngẩng đầu, giơ cao kiếm chắn ngang. Trong khoảnh khắc này, ánh mắt của hắn sáng rõ dưới trăng. Tamo cố nhìn thật kỹ. Sợ bại lộ, tên thích khách vung kiếm thật mạnh làm cô té lăn quay ra đất.

"Phập, phập, phập" - Tamo lăn người tránh né từng nhát kiếm tàn bạo bổ xuống. Tên máu lạnh này như muốn lấy mạng cô ngay lập tức.

"Phập" - Nhát cuối cùng, mũi kiếm cắm thẳng xuống nền đất, ngay sát bên tai Tamo. Cô giật thót tim, toàn thân lạnh ngắt. Trước áp lực từ phía trên, Tamo không thể ngóc dậy, chỉ có thể nằm thoi thóp trừng mắt nhìn hắn.

Thắng thua đã định, tên thích khách từ từ nhấc thanh kiếm lên. Tamo cắn chặt đôi môi đang run rẩy, nuốt nước bọt ừng ực.

Trò chuyện với Sakai xong, Chishi mang tâm trạng nặng nề đến phòng Norido.

“Tớ vào một lúc nhé!” - Chishi tiến vào trong rồi ngồi xuống cạnh Norido. Thấy trên bàn có vài bình rượu, cô hiểu ngay sự tình, “Rốt cuộc có chuyện gì mà cậu đổi trà thành rượu vậy?!”

“Tớ chỉ để đó, không có uống đâu!”

Norido nhanh tay mang mấy bình rượu cất vào tủ nhưng gương mặt đỏ ngà ngà của cô chẳng thể che giấu được.

“Cậu vẫn còn giận Hakusho sao?”

Chishi hỏi thẳng. Ánh mắt Norido chùng xuống, u uất, “Có lẽ kết thúc thật rồi!”

Để an ủi Norido, Chishi vỗ vai cô, cười nhẹ. “Để tớ kể cho cậu nghe một câu chuyện!”

***

“Chắc chắn rồi, cô nghĩ Hakusho ta là ai cơ chứ?”

Hakusho đắc chí, bật cười khanh khách. Trước khi cậu rời đi, Chishi vội tiết lộ, “Còn chuyện của Hikari, thật ra, Norido chỉ đang cố chấp thôi!”

Hakusho đặt tay lên vai Chishi, “Đừng lo lắng!” Nói rồi, cậu ngước nhìn lên bầu trời đầy tuyết rơi, hé nụ cười cay cay. “Ta đã quen với sự cô đơn nhưng ta tuyệt đối không để Norido rơi vào hoàn cảnh giống như ta!”

***

Sau khi nghe Chishi kể lại, Norido chẳng tỏ ra bất ngờ. Cô chỉ cúi mặt, cười phì, “Tớ biết chứ! Nhưng vì biết như thế nên mới khó xử!”

“Norido, hãy thành thật với trái tim mình! Cho dù sau này có xảy ra chuyện gì thì hai cậu cũng đã có khoảng thời gian tươi đẹp bên nhau! Đừng sợ nỗi đau chia cách mà đánh mất chân tình này!”

Chishi cố gắng thuyết phục Norido. Sau đó, cô tự ngẫm lại chuyện của mình, miễn cưỡng gượng cười, “Nếu tớ là cậu, tớ sẽ không từ bỏ đâu! Tiếc là chuyện của tớ có thể sẽ ảnh hưởng đến tương lai của cả một vương triều!”

“Cậu… cậu đang nói gì vậy, Chishi?”

Norido đánh rơi cốc trà, hoảng hồn trước câu nói kỳ lạ của bạn mình.

"Phập" - Nghe âm thanh ghê rợn từ nhát đâm xuống, Tamo nhắm tịt mắt.

Mình chết rồi sao?

Chợt thấy nhẹ bẫng người, cô mơ màng mở mắt thì trông thấy gương mặt của Sakai. Hai tay cậu ta đang chống xuống cạnh vai cô, máu từ đâu chảy dài xuống cánh tay ấy.

“Sakai…” - Tamo ngỡ ngàng.

Sakai đã đỡ giúp Tamo một nhát kiếm chí mạng. Cậu ta vươn người dậy, đỡ cô lên. Nhìn mũi giáo cắm trên người Tamo, Sakai khựng lại chừng nửa giây rồi mới quay đầu, ném ánh mắt rực sát khí vào tên thích khách. Hắn ta vội rút kiếm lại, chuẩn bị tìm đường tẩu thoát.

Tên thích khách vừa xoay gót chạy, Sakai đã lộn một vòng, nhặt thanh kiếm của Tamo, chém ngang lưng hắn. Y phục hắn rách toạc, máu văng tung toé. Hắn cố gượng, nhảy qua vách tường, trốn mất.

“Vết thương của cô...?” - Sakai trở lại dìu Tamo, giọng đầy lo lắng.

Tamo phớt lờ sự thăm hỏi của cậu, đột nhiên tức giận, trách móc.“Đồ ngốc, ta có linh lực chữa lành, cậu đỡ giúp làm gì?”

Nhìn thấu tâm ý trong lời trách cứ, Tướng quân khẽ xoa đầu cô, cười nhẹ, “Ta biết linh lực của cô rất lợi hại nhưng ta không muốn cô phải chịu đau đớn!”

Chút rung động khó hiểu cộng thêm cơn tê dại từ vết thương, Tamo tối sầm mặt, gục trên vai Tướng quân, bất tỉnh.

Trằn trọc chẳng yên giấc, Toji đành ra ngoài hóng gió. Cô suy nghĩ vẩn vơ dăm ba chuyện, chợt trông thấy một căn phòng vẫn còn sáng đèn.

Là phòng Quân sư sao?

Nhờ không gian im ắng, Toji thoáng nghe được tiếng rên rỉ kỳ lạ bên trong. Sự tò mò thôi thúc, cô áp sát cửa sổ, khẽ nhìn trộm vào. Dưới ánh đèn mờ ảo, Quân sư đang cởi y phục. Tấm lưng trần của cậu ta khiến Toji nóng mặt, vội vàng nheo mắt. Nhưng rồi, cô phát hiện trên tấm lưng kia có vết sẹo đang ứa máu.

Bị thương? Sao Quân sư lại bị thương nặng thế này?

Mặt Toji biến sắc, tâm trí hỗn loạn, vừa nghi hoặc vừa khó hiểu.

Lát sau, lệnh triệu tập đến phòng Tamo được ban bố. Norido bồn chồn nhìn vào vết thương của Tamo. Tay cô run run, cố giữ chặt con dao nhỏ, “Tamo ráng chịu đau một chút, tớ sẽ nhanh chóng phẫu thuật rút nó ra!”

Chishi ngồi cạnh giường, siết chặt tay Tamo, động viên. “Cố lên Tamo!”

Bên ngoài bức rèm, những người còn lại đang hồi hộp trông ngóng tình hình.

Shin lo lắng hỏi Sakai, “Còn vết thương của cậu không sao chứ?”

Sakai chỉ im lặng lắc đầu, mắt vẫn hướng về phía rèm che. Hakusho không khỏi bức xúc, “Tên thích khách này ra tay thật tàn nhẫn! Nhưng sao hắn cứ nhắm vào Tamo nhỉ?”

“Không lẽ là tên Hayashi?”

Shin thử phán đoán nhưng vừa nghe câu này, Sakai lập tức phản bác, “Không phải là hắn ta!”

“Vậy... thân thủ cao cường như thế là ai được cơ chứ?”

Toji thận trọng góp lời, cố tình nhấn mạnh từ "cao cường" để tâm trí loại bỏ nghi ngờ về Yuki.

“Dù là ai, dám cả gan động thủ, đừng trách ta không nể mặt!” Dứt lời, Sakai dồn hết cơn giận dữ mà đấm mạnh xuống bàn.

"Rầm" - Chiếc bàn gãy đôi trước mắt cả bọn. Không khí ngạt thở như bóp chặt tim họ.

Bên trong rèm, Norido nhẹ nhàng dùng dao rạch phần da xung quanh vết thương, cẩn thận lôi mũi giáo ra. Tamo tím tái mặt mày, cắn chặt răng chịu đựng. Cô đau như muốn chết đi sống lại, thà bị đâm thẳng thêm một nhát còn hơn bị dao cứa từ từ thế này. Chishi cố thở đều đều, nhìn Tamo rồi nhìn gương mặt trắng bệch vì căng thẳng của Norido. Sau cùng, Norido đã thành công. Mũi giáo vừa được rút ra thì linh lực của Tamo mau chóng bồi đắp lại phần da thịt bị thủng. Norido lau mồ hôi, thở phào nhẹ nhõm.

“Sao nhiều người muốn ám sát Tamo vậy chứ?” - Chishi bâng khuâng hỏi.

Norido nhìn xuống Tamo, tiếp lời. “Cậu nghĩ xem có từng gây thù chuốc oán với ai không?”

Tamo nhíu mày, lắc đầu. Chishi chợt nghĩ ra gì đó, hỏi tiếp, “Hay cậu đang nắm giữ bí mật của ai đó nên họ mới tìm cậu để diệt khẩu?”

“Bí mật sao...?”

Tamo ngờ ngợ nhớ về lời hứa với Yuki nhưng rồi cô lại lắc đầu, thầm phủ nhận điều vô lý này.

Cuộc phẫu thuật kết thúc, ai về phòng nấy. Thấy Sakai vẫn còn nấn ná ở lại, Tamo vội trấn an cậu, “Yên tâm! Ta đỡ hơn nhiều rồi! Cậu mau về nghỉ ngơi đi!”

“Điểm yếu của linh lực chữa lành đã bị phát giác! Lần sau cô nhất định phải chú ý hơn!” - Sakai nhắc nhở, nét mặt đầy nghiêm trọng.

Sợ cậu ta tiếp tục giáo điều dài dòng, Tamo khẽ kéo chăn che lên sóng mũi, giấu đi cảm xúc của bản thân. Thấy thái độ đó, Sakai thở dài. Trước khi rời đi, cậu không quên buông lời cảnh tỉnh:

“Ở Semino này, người vừa mới trò chuyện vui vẻ với cô, quay lưng đã có thể muốn lấy mạng cô!”

0