Chương 34: Thấu Tận Tâm Can
Tuyết dần tan, không khí mùa xuân tràn về, cỏ hoa bắt đầu ươm mầm mới. Nhóm Tamo thu dọn hành trang, chuẩn bị cho chuyến hành trình tiếp theo.
Rời thành Biyori, đoàn quân viễn chinh của Shin khởi hành đến núi Vọng Nguyệt. Khi gần tới chân núi, họ trông thấy ngọn cờ của triều đình tung bay trong gió. Đó là đoàn quân hộ tống Công chúa.
Nghe Kanako báo tin, Công chúa Hira vén rèm kiệu lên, hớn hở vẫy tay với Thống lĩnh. Shin vội vàng leo xuống ngựa, dẫn cả nhóm đến diện kiến Công chúa.
“Công chúa đích thân đến đây, chẳng hay có việc gì?”
Hira bước xuống kiệu, giơ tay ra hiệu cho tất cả miễn lễ. Sắc mặt cô rạng rỡ, môi hé nở nụ cười dịu dàng trước khi nhắc về chuyện đại sự, “Tất nhiên ta đến là để thực hiện lời đính ước giữa ta với Thống lĩnh!”
Vừa nghe đã lùng bùng lỗ tai, Norido kéo tay áo Chishi, thắc mắc, “Ủa, đính ước là sao? Shin có nói gì với cậu không?”
“Làm sao tớ biết được! Tớ cũng chẳng quan tâm!”
Chishi quay mặt đi, tỏ vẻ thờ ơ. Điều này càng khiến Norido khó hiểu. Tamo cũng hoang mang không kém, vội hỏi, “Không phải hai người thân nhau lắm sao?”
“Thân ai nấy lo đấy!” - Chishi hạ giọng rồi một mạch leo lên những nấc thang đầu tiên hướng về đỉnh Vọng Nguyệt.
Tamo, Norido và Toji cũng vội vàng đuổi theo cô. Chạy ngang kiệu công chúa, Tamo đột nhiên dừng lại. Cô nhìn chăm chăm vào Công chúa rồi đột nhiên kéo mí mắt xuống, thè lưỡi giễu cợt.
Hira bị thái độ ấy chọc cho tức giận, liền chỉ tay về hướng Tamo, cáu gắt quát, “Lại là nha đầu đó… cô ta, cô ta dám vô lễ với ta!”
Sakai không biết bênh vực ai, vờ ho hắng một cái. Còn Hakusho thì cười phá lên, “Công chúa gặp lại đối thủ rồi! Thú vị đây!”
Hai đoàn quân hợp lại, cùng nhau dựng trại túc trực dưới chân núi, chỉ có vài người trong nhóm Thống lĩnh hộ tống Công chúa lên đỉnh Vọng Nguyệt. Đường lên núi vô cùng cheo leo, dù đã được lát đá nhưng vẫn gây không ít trở ngại cho cả nhóm.
Đi được một đoạn, Công chúa Hira cúi người chống gối, mệt mỏi than vãn. “Ta mệt quá, nghỉ ngơi một chút thôi!”
Phát chán với vẻ õng ẹo của Công chúa, Tamo nhíu mày, khó chịu, “Vậy cô cứ ở đó đi, ai rảnh mà chờ!”
“Ơ, ta là Công chúa đấy! Ngươi dám kháng lệnh à?”
Hira trở giọng trịch thượng, phản bác Tamo. Tamo chẳng chịu nhún nhường, bĩu môi chê bai, “Công chúa gì yếu như sợi bún thiu!”
“Cái gì? Nha đầu nhà ngươi dám cả gan vô lễ với bổn Công chúa sao?” - Hira đùng đùng giận dữ, xắn tay áo lên, định cho Tamo một trận ra trò.
“Cô nói ai là nha đầu?”
Tamo nóng máu, nhào tới. Hiểu rõ bản tính ngang bướng của cả hai, Sakai lập tức kéo Tamo xa ra. Kanako cũng vội can ngăn Công chúa lại.
Hira biết dùng danh nghĩa "Công chúa" chỉ bằng thừa, liền hất mặt tuyên chiến, “Cô bảo ta yếu? Vậy chi bằng cả hai chúng ta cùng thách đấu, xem ai bay lên đỉnh Vọng Nguyệt trước tiên!”
“Nhưng ta đâu sử dụng được Phi Hành thuật! Cô ăn gian vừa thôi!”
Tamo giậm chân đành đạch, phản đối kịch liệt. Nhưng giây sau, cô chợt nhớ ra, vội nắm tay Chishi giơ lên cao, nhận lời thách đấu, “Chishi sẽ thay ta tham chiến!”
“Khoan... khoan đã...!” - Chishi bối rối, xua tay.
Đứng trước sự cổ vũ nhiệt tình của nhóm Tamo kèm việc chứng kiến điệu bộ khó ưa của công chúa, Chishi miễn cưỡng, gật đầu chấp thuận.
Toji lấn cấn trong lòng, liền hỏi, “Tại sao lúc đầu Công chúa không tự dùng linh lực bay lên núi, có phải đỡ phiền phức hơn không?”
“Linh lực của Công chúa còn rất yếu! Chỉ khi hơn thua với người khác, mới có thể phát huy được!”
Yuki cười phì, giải thích. Nén một tiếng thở dài, Toji trưng ra nét mặt đầy bất mãn.
Lười biếng luyện tập nhưng lúc cần thi triển linh lực, Hira vẫn theo kịp tốc độ của Chishi. Cả hai ngang tài ngang sức cho đến khi Chishi bung ra đôi cánh trắng muốt, một mạch lượn thẳng lên tới đỉnh.
“Đồ ăn gian! Ta không chịu đâu!” - Hira tức tối, hét lớn.
Chishi đứng trên bậc thang cao nhất, đưa ánh mắt kinh khỉnh nhìn xuống Hira rồi nhếch môi, “Vậy Công chúa cũng ráng mọc cánh như ta đi!”
Từ lúc cuộc thi diễn ra, để không mất dấu hai người họ, nhóm hộ tống cũng dốc hết sức mà leo. Lên tới đỉnh, ai nấy đều nhễ nhại mồ hôi, bủn rủn cả chân.
Núi Vọng Nguyệt cao hơn ngàn trượng, không khí se lạnh, mây mù bao phủ quanh năm. Trên đỉnh chỉ có một ngôi miếu nhỏ, một cây đại thụ và một hồ sen. Ngoài cảnh sắc hữu tình, nơi đây còn chất chứa biết bao kỷ niệm tuổi thơ của Thống lĩnh. Cũng mấy năm rồi, cậu ta mới có dịp ghé thăm chốn cũ.
Hakusho vươn vai, tận hưởng không khí trong trẻo, “Lâu lắm rồi mới có được cảm giác này!”
“Ừm, mọi thứ vẫn như xưa!” - Yuki đảo mắt một vòng, ngắm nhìn phong cảnh.
Được báo tin trước, Thiền sư Makoto ra tận cổng miếu tiếp đón sứ đoàn triều đình. Theo sau ông là bóng dáng lấp ló của Hoàng tử Usagi.
“Các tỷ cũng lên đây du xuân sao?” - Usagi hớn hở chạy đến.
“Usagi kìa!”
Chishi và Tamo đồng thanh reo lên, ôm chầm lấy Tiểu hoàng tử. Lý sư Hiro cũng có mặt, bước ra chào hỏi, “Thật vui vì được hội ngộ cùng các vị!”
“Trưởng bối!” - Tamo tròn mắt bất ngờ, nhanh chóng đến khoác tay cậu, cười tươi rói.
Biểu hiện thân mật giữa họ khiến Sakai có chút không vui, cậu liền liếc sang hướng khác.
Hiro cũng niềm nở thăm hỏi lại Tamo. “Tamo luyện kiếm tới đâu rồi, đã có tiến triển gì chưa?”
Giọng đầy tự hào, Tamo tíu tít kể công, “Ta đã bắt được Tướng giặc, còn thành thạo thuật xoáy kiếm!”
“Tamo số 1 rồi!”
Lý sư không ngớt lời khen, động viên tinh thần cô. Sau trận cười tít mắt, Tamo chạy sang khoe mẽ với Sakai, “Sakai nè, Trưởng bối của ta rất lợi hại, cậu có muốn đấu một trận giao lưu không?”
“Tướng quân Sakai là tay kiếm bậc nhất vương triều, ta làm sao sánh bằng được! Đúng không Tướng quân?”
Hiro hạ giọng khiêm tốn nhưng trong câu nói vẫn mang ẩn ý thách thức. Sakai nhếch môi cười, tỏ ý chẳng bận tâm, “Hừ! Không dám nhận!”
Norido ngồi xuống cạnh Usagi, tiện thể hỏi: “Mà sao Hoàng tử lại chọn nơi đây để du xuân?”
Usagi hào hứng kể, “Đệ nghe nói núi Vọng Nguyệt rất linh thiêng nên muốn lên cầu nguyện trong dịp đầu năm!”
Để lý giải rõ hơn cho Norido và mọi người cùng hiểu, Yuki chỉ tay về hướng cây đại thụ khổng lồ ngay cổng miếu, “Bên kia có một cây đại thụ ngàn năm được gọi là cây ước nguyện! Tương truyền nếu những điều ước treo đó được chứng giám thì đại thụ sẽ trổ hoa!”
Toji tiếp nhận thêm một điều mới lạ, tâm đắc khen, “Thú vị đấy chứ!”
Nhắc tới ước nguyện, Công chúa Hira hồi tưởng về ký ức xưa, mỉm cười kể, “Năm đó, ta và Thống lĩnh cùng treo thẻ điều ước lên đại thụ, quả nhiên nó đã trổ hoa!”
Chishi đứng kế bên, nghe chẳng lọt tai, trong lòng thầm mỉa mai.
Nở hoa "đom đóm" trên mắt cô thì có!
Cắt ngang câu chuyện của họ, Thiền sư lên tiếng thông báo, “Mọi thứ đã chuẩn bị xong! Ngôi miếu nhỏ này chỉ có vài phòng nên các vị cảm phiền chia chỗ ở cùng nhau!”
“Việc đó xin thầy đừng bận tâm!” - Shin cúi đầu, thành kính gửi lời đến Thiền sư Makoto.
Sắp xếp ổn thỏa, Shin đến diện kiến Thiền sư Makoto. Trong căn phòng nhỏ, ngọn đèn dầu rực sáng, in bóng thầy trên vách tường.
“Lâu rồi không gặp, đồ nhi của ta đang có ưu phiền gì đúng không?”
Dù Makoto đang chăm chú vào dòng chữ trên quyển sách, ông vẫn cảm nhận được nỗi lòng của tiểu tử mà ông đã cưu mang từng ấy năm. Thống lĩnh quỳ xuống trước thầy, kính cẩn thưa, “Con vẫn ổn! Chiến sự triền miên, cũng lâu rồi con không về thăm thầy!”
“Con còn nhớ lần hội ngộ trước, ta đã nói gì không?”
Ngước lên nhìn Shin, đôi mắt Makoto chất chứa nhiều trăn trở.
***
Tiễn Shin ra trước cổng miếu, Thiền sư dành chút thời gian ít ỏi đến dặn dò riêng với cậu.
“Lần sau gặp lại, vận mệnh có lẽ đã xoay chuyển! Đôi khi chỉ vì một quyết định của con sẽ làm thay đổi toàn bộ cục diện! Về phía Sakai, ta không thể nói trước được điều gì! Cậu ta giống như một thanh bảo kiếm, hoặc bảo vệ cho con hoặc sẽ giết chết con!”
***
“Con đã trách lầm Sakai!” - Shin thở dài, thú thật nỗi lòng mình với Thiền sư. Ánh mắt cậu chùng xuống, nỗi ân hận như đè nặng trên vai.
Makoto đẩy tách trà nóng về phía Shin, mỉm cười dạy bảo, “Lầm hay không lầm! Thật ra chỉ cách nhau một ý niệm!” Im lặng hồi lâu, ông tiếp lời, “Những vị cô nương mới đến, có lẽ là một ẩn số góp phần thay đổi vận mệnh này! Dù con có bất cứ dự tính gì, hãy cân nhắc cho thật cẩn thận!”
“Con hiểu rồi, thưa thầy!” - Shin cúi đầu, tiếp nhận lời giáo huấn.
Khép cửa phòng Thiền sư lại, Shin lặng lẽ rời đi. Cậu hướng mắt lên bầu trời, ánh trăng vành vạnh như soi thấu cả tâm can.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.