Vương triều Semino

Chương 42: Câu chuyện ngàn năm

Đăng: 22/05/2026 22:27 1,641 từ 1 lượt đọc

- Sakai...!!!


Shin đến cạnh Sakai, khẽ lên tiếng gọi. Đột ngột bị kéo ra khỏi miền kí ức, Tướng quân giật nảy mình.


Trông thấy gương mặt căng thẳng ấy, Shin mỉm cười, vỗ nhẹ vai cậu vô thức lập lại lời Hakusho từng nói:


- Có những chuyện không nên để mãi trong lòng!


- Vậy à?


Sakai cười phì, dù lắc đầu nhưng đã ngầm xác nhận điều đó. Hướng mắt về phía những tia nắng cuối cùng, Thống lĩnh miễn cưỡng nở một nụ cười gượng gạo:


- Nhiều lúc, tôi thực sự không hiểu được ý định của cậu!


- Tốt nhất là cậu đừng nên hiểu!


Câu đáp trả có vẻ tuyệt tình này lại chính xác là những điều Sakai muốn nói. Shin nén một tiếng thở dài, bất lực hạ giọng:


- Lẽ ra tôi nên tin tưởng cậu!


- Có chăng mười năm hay hai mươi năm đi nữa cũng không thể xoá bỏ được sai lầm! Đôi lúc tôi còn hoài nghi về chính mình, huống hồ gì là cậu!


Sakai nhếch môi đầy cay đắng cho một câu chuyện tưởng chừng đã chìm vào dĩ vãng. Sau, cậu cúi mặt hít thật sâu để giữ bình tĩnh. Nghe đến đây, Shin vô cùng hoảng hốt, vội phân trần:


- Đợi đã, cậu đang nghĩ đi đâu thế?


- Bỏ đi!


Sakai buông thõng một câu rồi lập tức quay lưng. Cảm giác bị hiểu lầm, Thống lĩnh vừa hoang mang vừa tức giận, túm chặt lấy vai Sakai, hét lên:


- Tôi không nói chuyện năm đó! Đừng tự dằn vặt bản thân mãi như thế!


- Chẳng phải chúng ta rất giống nhau sao, Thống lĩnh?


Sakai dừng bước, liếc sang nhìn bàn tay Shin đang siết lấy vai mình. Thừa biết Shin sẽ chẳng trả lời được câu hỏi này, cậu đành gạt tay cậu ta ra, chốt hạ:


- Đừng bận tâm, nghĩ ngơi sớm đi, Shin!


- Là vì giao ước đó sao?


Shin cố chế ngự cảm xúc tiêu cực, quyết làm rõ sự việc. Hai từ "giao ước" khiến Tướng quân không khỏi bật cười rồi rơi vào trầm lặng.


<<


Năm Sakai và Shin lên tầm độ 10 tuổi, núi Vọng Nguyệt vẫn luôn là nơi mà cả hai thường xuyên lui tới. Hôm ấy, Công chúa Hira cùng hai người bọn họ trở về núi thăm Thiền sư Makoto.


Sau khi trò chuyện dưới tán đại thụ, Hira tạm biệt họ để trở vào miếu miếu nghỉ ngơi. Sakai lúc bấy giờ mới thở phào, buông rơi thanh chủy thủ giấu phía sau lưng. Trong cơn hoảng loạn, cậu ngã khuỵu, cả người run lên bần bật.


- Sakai!


Shin tái mặt, vội ngồi xuống cạnh, giữ chặt hai vai cậu.


- Tôi... tôi không muốn như vậy!


Vươn tay nắm lấy áo Shin, Sakai cố kìm nén nỗi sợ hãi chất chứa trong lòng mình.


- Tôi sẽ giữ kín chuyện này... thay vào đó cậu phải bảo vệ cho tôi đấy! Đây sẽ là giao ước giữa chúng ta!


Shin hí hửng cười, giơ ngón út ra trước mắt Sakai, khẳng định. Liếc nhìn ánh mắt hãy còn ngây ngô kia, Sakai miễn cưỡng nghéo tay. Nhưng ngay sau đó, cậu cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm, phần nào an tâm mà giao phó bí mật cho Shin.


- Được! >>


Vụ thương thảo động trời này trong mắt một đứa trẻ quá đỗi giản đơn, liệu bây giờ có thể bình thản, mắt nhắm mắt mở xem như không có. Sakai hít một hơi thật sâu, cười nhạt mà đáp:


- Cứ cho là vậy đi!


Dứt lời, cậu bỏ đi, không ngoảnh mặt lại thêm lần nào nữa.


Yuki nhân lúc trong phòng không có ai, mở quyển sách ra, xem kỹ. Chỉ toàn là giấy trắng, điều này khiến cậu vô cùng bối rối.


- Sao lại như thế được chứ?


Cậu chưa hết hoang mang thì quyển sách toả ra nguồn linh lực kỳ bí rồi tan biến trước mắt Yuki.


- Sức mạnh này... không lẽ Bạch Long trở lại rồi sao?


Sau những từ cuối cùng bật ra từ miệng cậu, một luồng sét lớn rạch ngang trời, cơn mưa đổ xuống bất chợt.


- Aaaa, mưa rồi, mưa rồi, mau về thôi Toji!


Tamo buông kiếm xuống, vội hối thúc Toji kết thúc buổi tập để về tránh mưa. Nhưng sự cố chấp khiến Toji không muốn bỏ cuộc giữa chừng.


- Cậu về trước đi! Tớ muốn luyện tập thêm!


Tamo ngước nhìn làn mưa phủ trên mái hiên, do dự khuyên nhủ:


- Nhưng mà...!!!


- Đừng lo lắng, tớ ổn mà!


Đôi lời xoa dịu Tamo xong thì Toji trở lại tập cùng cột gỗ. Tamo thấy bóng dáng điên cuồng của mình ngày trước nên phần nào hiểu được, cười nhẹ rồi cổ vũ hết lòng:


- Cố lên nhé! Tớ ra bếp mang bữa tối cho cậu!


Mưa không quá lớn, trời chẳng lấy chút gió nhưng sấm sét vang rền. Thời tiết bất thường này thật khéo làm người ta phải chú ý đến.


Thiền sư Makoto sau thời gian tịnh dưỡng, mới khôi phục sức khoẻ đã bị cơn chấn động làm cho lòng lo lắng không nguôi. Bàn trà rung lắc dữ dội, ánh đèn cũng chợt vụt tắt.


Bóng từ đuôi một con rồng lớn in hằng trên vách cửa, Makoto hoảng hốt, vội chạy ra nhưng chẳng có gì ngoài cơn mưa đang trút. Tim ông đập mạnh, hơi thở dồn dập, cả cơ thể run lên, linh cảm sắp có chuyện gì đó xảy đến.


- Mưa rồi mà vẫn chẳng thấy đâu, hai người đó thiệt tình chứ!


Norido ngó ra ngoài hiên, trách móc hai kẻ siêng năng luyện tập kia. Chishi thở dài, quay sang Hiro, khuyên lơn:


- Thôi cậu về phòng nghỉ ngơi sớm đi! Kiểu này chắc họ còn lâu mới tập xong!


- Ùm! Vậy mai tôi ghé!


Gật đầu chào Chishi, Hiro vừa bước ra khỏi phòng thì chạm mặt Toji. Cả người cô ướt sũng, gương mặt tái mét, sợ hãi mà hét toán:


- Có... có một con rồng rất lớn bên ngoài!


- Gì chứ?


Cả bọn tá hoả, vội kéo nhau đi xem. Norido không thấy Tamo đâu, liền thắc mắc hỏi:


- Sao có mình cậu vậy?


- Tamo chưa về phòng sao?


Toji ngớ người, ngó quanh tìm kiếm Tamo nhưng chẳng thấy. Hiro kéo tay cô, hối thúc:


- Tamo có nói đi đâu không? Chúng ta đi tìm cô ấy mau đi!


- Hình như Tamo nói xuống bếp!


Lúc này Toji mới chợt nhớ ra câu nói cuối cùng trước khi Tamo rời đi.


- Narumi... Narumi...!


Theo âm vọng của tiếng gọi thần bí, Tamo đã đi quá xa khu vực họ ở. Nơi đây xuất hiện một ngôi miếu nhỏ khác, trông như đền thờ cổ.


Quan cảnh ngôi miếu âm u và lạnh lẽo, chỉ lạ thay, Tamo vẫn không có cảm giác sợ hãi. Sự tò mò thôi thúc bước chân, cô khẽ mở cánh cửa, âm thanh "cót két" nặng nề rít lên.


Bên trong có treo nhiều khung tranh. Tranh đã bạc màu, chỉ mơ hồ thấy được nét vẽ nhạt nhoà đủ để cô hình dung được nội dung bức tranh. Mỗi bức tranh đều có một người, một rồng từ lúc nữ nhân còn bé đến khi trưởng thành.


- Là Bạch Long sao? Còn cô gái đó...?


Tamo chợt thấy trái tim ấm áp đến lạ thường. Ngắm mớ tranh xếp ở nửa vòng cung bên trái, cô tiếp tục xem thêm nửa vòng còn lại. Dừng ở bức vẽ bên bờ hồ, hoạ nữ nhân ấy đang rút mũi tên ra khỏi người Bạch Long.


- Chuyện này...?


Cảnh vừa lạ vừa quen, Tamo nghĩ mãi vẫn chưa nhớ được, quyết định lia mắt sang tấm khác cho khỏi bận lòng. Những thiếu nữ trong các bức về sau có gì đó rất khác, cứ như là cùng một người nhưng cũng chẳng phải cùng một người.


Chạy ầm ầm trên hành lang tìm kiếm Tamo, Hiro và ba cô nàng thu hút sự chú ý của các giang phòng. Hakusho vội mở cửa, ngóng tình hình:


- Có chuyện gì sao?


- Tamo đâu mất tích rồi!


Norido giọng run run đầy lo lắng. Nghe Tamo mất tích, Shin và Sakai cũng nhanh chóng ra khỏi phòng, vẻ mặt đầy căng thẳng:


- Sao lại mất tích?


- Tôi không biết nhưng Bạch Long xuất hiện rồi!


Toji chen vào, cảm giác sốt ruột khiến lời nói của cô có chút rối ren.


- Bạch Long?


Sakai nhấn mạnh như muốn xác nhận thêm lần nữa. Dù vậy, cậu vẫn không đủ kiên nhẫn nghe Toji trả lời, ba chân bốn cẳng phi như bay đi mất hút.


- Chishi đâu rồi?


Shin bất giác hỏi khi không thấy bóng dáng Chishi đâu. Norido chỉ tay về phía nhà bếp, giải thích:


- Cậu ấy xuống bếp tìm, còn Hiro cũng đi đâu đó tìm rồi!


- Nhưng cô thấy Bạch Long thật sao?


Hakusho nhíu mày nhìn Toji, lòng đầy nghi vấn. Đang lúc cấp bách còn bị hỏi nhảm, Toji giận dữ, quát lên:


- Con rồng trắng rất lớn, tôi nhìn sai sao được chứ?


- Mọi người bình tĩnh đã! Trước mắt chờ Chishi quay lại, chúng ta sẽ đi cùng nhau!


Shin ngoài mặt thận trọng đề nghị, trái lại tâm trí đang réo lên vì lo lắng.


- Tamo không có xuống bếp!


Chishi hối hả chạy đến họ, báo tin dữ. Hakusho lập tức chuyển hướng, chỉ tay về hướng cổng miếu:


- Đi kiếm Bạch Long trước đã, có thể Tamo đang ở đó!


Cả bọn nhìn nhau rồi tức tốc đuổi theo Sakai. Shin là người sau cùng, đang tính nối gót họ thì một cánh tay kéo mạnh cậu lại.


- Là...!!!


0