Chương 2: Bị Phục Kích
Nể mặt Lý sư Hiro, Tướng quân Sakai thu kiếm về. Điều đầu tiên mà Tamo muốn làm khi vừa được trả tự do, chính là nhìn thật kỹ gương mặt của cái tên khó ưa phía sau. Cô quay phắt về phía Sakai, liếc mắt dò xét.
Không chỉ riêng Tamo, ngay từ ban đầu, Sakai cũng chẳng thấy dung mạo của cô. Cho tới khi mà hai ánh mắt họ chạm nhau, một cảm xúc kỳ lạ len lỏi trong lòng Tướng quân. Cậu ta không lý giải được nên đành xếp cô vào diện tình nghi, cần đặc biệt theo dõi.
Tamo giữ tư thù cá nhân nhưng chẳng thể dối lòng. Hình mẫu của một Tướng quân uy dũng, dáng người cao ráo, vai rộng cường tráng, mày rậm mắt sâu, điểm nào Sakai cũng có. Nhưng điều khiến Tamo thật sự ấn tượng chính là mái tóc xám sẫm dài tầm ngang hông.
Suy đoán Tướng quân đang nhìn mình bằng nửa con mắt, Tamo sôi máu, đáp trả cậu ta bằng nụ cười khiêu khích.
Chishi chỉ tay lên cổ Tamo, vô cùng lo lắng, “Tamo, cậu bị thương rồi kìa!”
Norido hối hả lục lọi trong túi đồ nhưng cô chỉ còn có mỗi bông băng.
“Các vị dùng tạm thuốc này đi!” - Hiro lấy một lọ tán dược đưa cho Norido.
Cô vừa bôi giúp cho Tamo xong thì vết thương đã dần lên da non.
“Thật không thể tin được!” - Norido reo lên, vô cùng hiếu kỳ với loại thần dược này.
Trời đã chạng vạng tối, thời gian không còn nhiều, Hiro nhanh chóng lên tiếng đốc thúc cả nhóm, “Khu vực này ban đêm rất nguy hiểm! Chúng ta khẩn trương về doanh trại trước đã!”
Họ nhanh chóng di chuyển đến doanh trại gần đó. Nhóm bạn hiện đại choáng ngợp với quy mô nơi đây. Họ chưa từng thấy doanh trại ngoài đời thật. Binh lính có ở khắp nơi, một bên đang đốt lửa, dọn dẹp, một bên lại đang cầm vũ khí đi tuần tra.
Norido kéo tay Chishi, khẽ nói, “Tớ thấy không ổn đâu! Tìm cách rời khỏi đây đi!”
“Lính đông như kiến vậy! Cậu chạy đường nào?” - Chishi nhăn mặt, lắc đầu.
Toji cố trấn an cả bọn, “Chúng ta cứ vào gặp, xem họ nói gì đã!”
Theo sự sắp xếp, bốn người bọn họ được đưa đến soái trướng. Đây là lều trại lớn nhất, nằm giữa trung tâm bản doanh. Vào trong diện kiến Thống lĩnh, bọn họ rối bời, chưa biết phải hành xử thế nào. Thấy bốn nữ nhân này ăn mặc kỳ lạ, Shin - người đang ngồi trịnh thượng trên chiếc ghế cao, thắc mắc hỏi:
“Chuyện gì vậy?”
“Ta phát hiện họ có ý đồ bắt cóc Hoàng tử!” - Sakai quả quyết, tấu trình tội trạng của nhóm Tamo.
Tamo bức xúc, phản bác lại, “Cậu nói ai bắt cóc chứ hả? Rõ ràng là cậu bé đó đã đưa chúng tôi đến đây!”
Tức giận vì sự phạm thượng của cô, Sakai hắng giọng, “Ai cho phép cô gọi Hoàng tử là cậu bé?” Cậu rút kiếm ra, cảnh cáo.
Quân sư Yuki từ vách lều bên cạnh, vén rèm bước qua, vỗ nhẹ vai Sakai, “Sao hôm nay, Tướng quân lại dễ nổi nóng thế?”
Chẳng nói chẳng rằng, Sakai gạt phắt tay Yuki ra, rồi quay lưng bỏ đi một nước.
“Cái tên đó thật ngang ngược!” - Tamo vẫn không khỏi cáu gắt trước thái độ bốc đồng của Sakai.
Để trấn an tinh thần cho các vị khách mới đến, Yuki đứng về phía họ.
“Ta tin các cô không phải là kẻ xấu! Ban nãy, Hoàng tử đã kể toàn bộ sự việc cho ta nghe rồi!”
Cuối cùng cũng được giải oan, Toji thở phào nhẹ nhõm, “Vậy tốt quá!”
Chishi liền hỏi lai lịch về người đã khiến họ lạc lối đến nơi đây, “Vậy bạn nhỏ kia là Hoàng tử sao?”
“Đúng!” - Shin cười trừ, gật đầu xác nhận.
Dù câu trả lời đúng trọng tâm nhưng cậu không biết rằng trong lòng Chishi đang cáu bẳn.
Tên này sao mà kiệm lời thế nhỉ?
Sau khi lấy lại công bằng cho họ, Yuki mới cúi đầu thành khẩn mà phân trần sự việc:
“Vị bằng hữu lúc nãy là Tướng quân của Vương triều Semino! Ngày thường cậu ta giữ bình tĩnh rất tốt nhưng có lẽ vì gần đây chiến sự liên miên nên mới có hành động thô lỗ như thế!”
Tamo nhếch miệng, khinh khỉnh cười phì, “Không sao đâu! Tôi biết triệu chứng ‘hâm’ mà!”
Một thoáng suy ngẫm, Yuki bèn hỏi, “‘Hâm’ là gì vậy?”
“Đừng nghe cậu ấy nói bậy!” - Toji ái ngại, thở dài nhìn gương mặt ngơ ngác của vị Quân sư nho nhã kia.
Tạm gác ‘ngôn từ lạ’ đó qua một bên, Yuki hỏi ngược lại lai lịch của nhóm Tamo, “Vậy còn các cô là ai? Từ đâu đến?”
Toji đại diện cả bọn, kể lại đoạn hành trình, “Chúng tôi đang đi du lịch ở khu rừng phong phía Đông! Không rõ vì sao lại lạc tới đây!”
Yuki đặt tay dưới cằm đắn đo một hồi rồi hỏi, “Phía Đông đúng là có một khu rừng, nhưng không phải rừng phong!”
“Sao lại như thế được?”
Bốn cô nàng hoang mang, nhìn Yuki rồi quay lại nhìn nhau. Tamo sốt vó, vội đề nghị, “Vậy để tớ đến đó kiểm chứng!”
Yuki lập tức bác bỏ ý định đầy liều lĩnh của Tamo, “Dừng lại đã! Khu rừng đó từng là nơi cư ngụ của Bạch Long, vì vậy binh đoàn Gitaca thường xuyên lui tới điều tra! Nếu bị họ bắt, hậu quả vô cùng khó lường, huống hồ gì các cô chỉ là phận nữ nhi yếu đuối!”
Dù hiểu ý tốt của cậu nhưng Tamo chẳng lấy làm vui vẻ mà gằn giọng, “Ai là nữ nhi yếu đuối chứ?”
“Thôi nào, Tamo!” - Toji chen vào, cố gắng không để mất hoà khí. Sau đó, cô quay sang Yuki và Shin, hạ giọng, “Chúng tôi mới đến đây, chưa rõ luật lệ và địa thế nơi này! Mong các cậu chiếu cố cho!”
“Cô không cần khách sáo vậy đâu! Dù sao các cô cũng có công cứu Hoàng tử!” - Yuki kính cẩn đáp lễ rồi giới thiệu sơ lược tình hình cho nhóm họ nắm rõ, “Nơi đây là địa phận của Vương triều Semino. Những người ở đây đều là con dân, phụng sự cho vương triều, đấu tranh chống lại binh đoàn Gitaca xâm lăng. Vị này là Shin - Thống lĩnh đội quân triều đình. Còn ta là Yuki, giữ chức vụ Quân sư chiến lược!”
Dù còn hàng tá câu hỏi nhưng Toji quyết định ngừng tò mòi, thay mặt cả nhóm khai danh tính, “Tôi là Toji, cô bạn tóc cam này là Tamo, bên cạnh nữa là Chishi và Norido!”
Cắt ngang cuộc trò chuyện của họ, Hiro bước vào lều, thông báo, “Hoàng tử cho gọi các vị!”
Nhóm Tamo được dẫn sang một lều trại khác. Vừa thấy họ, Usagi đã chạy ùa đến, “Các tỷ không sao là tốt rồi!”
“Thì ra em là Hoàng tử! Bất ngờ thật!” - Norido vẫn chưa khỏi ngạc nhiên.
“Các tỷ cứ tự nhiên, không cần phải kiêng nể!”- Usagi lo lắng nhóm họ sẽ giữ kẽ với mình, vội giải thích, “Ngày trước, xuất thân của đệ cũng chỉ là một người dân bình thường. Trong một lần vi hành đến cổ trấn, Đế vương đã cưu mang và phong tước Hoàng tử cho đệ!”
Tamo trầm trồ thán phục, “Đế vương ở đây ‘xịn’ thế? Hẳn là một người có tấm lòng nhân hậu!”
“Vậy mà vẫn có thế lực muốn chống đối, gây chiến!” - Thoáng bâng khuâng trong lòng, ánh mắt Toji nặng trĩu nỗi buồn.
Hiro nén một tiếng thở dài, cúi mặt mà cười nhạt, “Nơi đâu cũng vậy! Dù ấm no, hạnh phúc thì vẫn có kẻ mang lòng tham vô đáy thôi!”
“Cháy! Cháy rồi!”
Tiếng la hét của quân lính chấn động khắp vùng. Tất cả chạy ra khỏi lều, quan sát tình hình. Nhiều lều trại chìm trong biển lửa, khói bay nghi ngút. Hiro túm lấy một tên lính đang chạy qua, sốt ruột hỏi:
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Tên lính hoảng sợ, lắp bắp bẩm báo, “Thưa Lý sư… quân ta bị phục kích!”
Cố giữ bình tĩnh, Hiro quay sang dặn dò cả bọn, “Đừng đi đâu lung tung! Giờ ở đây rất nguy hiểm!”
“Chúng ta bị bao vây rồi sao?”
Tamo nháo nhào, bấu vào tay Chishi. Chishi cuống quýt theo, “Làm sao bây giờ?”
“Các vị cứ ở yên đây! Ta sẽ đi gọi quân chi viện!” - Dứt lời, xung quanh Hiro tỏa ra một luồng ánh sáng kỳ lạ, trong nháy mắt cậu đã lặn sâu xuống đất và biến mất.
Ngó vào hố trũng ấy, Tamo rùng mình, hét lên, “Trời ơi! Cậu ấy bị Thổ Địa bắt đi rồi!”
“Làm sao, làm sao đây?” - Chishi lại bị Tamo doạ cho kinh hồn khiếp vía.
Norido và Toji thì mặt mày tái mét.
Thấy vẻ lúng túng của họ, Usagi bật cười, “Ha ha! Các tỷ không biết đó là linh lực độn thổ sao?”
“Linh lực?” - Cả 4 nàng sửng sốt, mắt tròn xoe nhìn Hoàng tử.
Quân sư Yuki dùng linh lực đưa cậu và Shin dịch chuyển đến chỗ của nhóm Tamo.
Yuki lo lắng, hỏi, “Các vị vẫn ổn chứ?”
Bị cuốn từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, bốn người bọn họ chẳng còn biết nói gì ngoài lắc đầu thay cho câu trả lời.
Đảo quanh đám hỗn loạn nhưng chẳng thấy Tướng quân đâu, Shin giận dữ, quát lớn, “Sakai đâu rồi?”
Yuki vội trấn an, hạ hoả cho cậu trước, “Có lẽ Tướng quân ở đâu đó quanh đây thôi!”
“Cái tên Sakai này!” - Ánh mắt phẫn nộ, cùng tiếng gằn giọng đáng sợ của Shin khiến cả bọn phát khiếp. Con người này tốt nhất không nên đắc tội.
Một tên lính chạy đến cấp báo, “Thưa Thống lĩnh, Tướng quân có lẽ đang ở trên núi!”
Shin siết chặt lòng bàn tay, nghiến răng ken két, “Chết tiệt!”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.