Chương 4: “Halloween”
Quá sức chịu đựng, Chishi ngã khỏi ngựa. Con ngựa chở Usagi cứ thế mà chạy băng băng cùng tiếng thét vang vọng, “Chishi tỷ!”
Ngay sau đó, Sakai và Tamo đã đuổi kịp tới. Sakai chém một nhát khai tử tên lính rồi thúc ngựa đuổi theo hộ giá Hoàng tử.
Tamo thì nhanh chóng chạy đến đỡ Chishi. Nhìn thấy cung tên cắm sâu vào người bạn mình, máu đẫm cả áo, cô hoảng sợ, “Chishi! Chishi, cậu không sao chứ?”
“Tamo…!” - Chishi thoi thóp, tựa đầu vào Tamo rồi ngất lịm.
Tamo thót tim, vội lay mạnh Chishi, nức nở gọi tên cô: “Chishi, Chishi!”
Cuộc chiến khép lại, đội quân của Shin tổn thất nặng nề, phải tạm rút về Kinh thành.
Nhìn Thái y và các cung nữ chạy ngược chạy xuôi cứu chữa vết thương cho Chishi mà lòng Norido chẳng hồi nào yên. Cô đặt tay lên ngực, thầm cầu nguyện, “Mong Chishi bình an vượt qua!”
Mất hơn nửa ngày trời, cuối cùng, Chishi mới qua cơn thập tử nhất sinh. Ba cô người bạn của cô lặng im, đứng bên giường bệnh.
Một tên lính vào phòng, cấp báo: “Thống lĩnh đến!”
Cả ba quay ra tiếp đón.
Shin bước vào phòng, nhìn Chishi đang nằm bất động trên giường, gửi đôi lời thăm hỏi, “Vết thương của cô ấy thế nào rồi?”
“May có thuốc tốt nên Chishi đỡ đau hơn nhiều! Cậu ấy vừa mới ngủ đó thôi!” - Norido cười nhẹ.
Yuki thở phào nhẹ nhõm, “Vậy là tốt rồi!”
Toji chợt nhớ ra, liền hỏi tình hình bên phía Yuki, “Hoàng tử đã khoẻ lại chưa? Còn cả chuyện đội quân thất thủ nữa, các cậu có sao không?”
Trước sự quan tâm ấm áp ấy, Yuki gật đầu, nhẹ nhàng mỉm cười, “Hoàng tử chỉ hơi chấn động một tí! Còn bọn ta thì bị tuyên phạt giảm một phần bổng lộc! May là có Hoàng tử xin giúp nếu không chắc sẽ tệ hơn!”
“Thôi! Vậy cũng tốt rồi!” - Norido thầm tạ ơn trời đất.
Lính gác vào cấp báo lần nữa, “Hoàng tử đến!”
“Chishi tỷ!!!” - Vừa nghe tiếng đã thấy Usagi chạy tót vào trong, đến cạnh giường Chishi. Đứa trẻ ấy quan sát vết thương của cô rồi quay sang hỏi mọi người: “Tỷ ấy không sao chứ?”
“Không sao! Em đừng quá lo!” - Thái độ sốt ruột cuống cuồng của cậu khiến Norido không khỏi bật cười.
Những tia nắng cuối ngày len lỏi rơi trên mi mắt Chishi. Cô nhẹ nhàng mở mắt ra.
Trông thấy Chishi ngọ nguậy tỉnh dậy, Norido lập tức đến cạnh đỡ cô. “Từ từ thôi! Cậu thấy trong người thế nào rồi?”
“Còn đau chút! Nhưng mà...!” - Chishi cười gượng, rồi nhìn quanh phòng như tìm kiếm Tamo và Toji.
Ở suốt trong phòng có phần tù túng nên Tamo đã lôi kéo Toji ra ngoài đi dạo. Họ leo lên lan can Đình Nguyệt - nơi nhìn được bao quát cả cung đình.
“Chỗ này ngắm cảnh lý tưởng quá!” - Tamo reo lên, mắt sáng rỡ.
Toji khẽ gật đầu đồng tình rồi chỉ về phía đoàn người tấp nập bên dưới, thắc mắc, “Hôm nay chắc có lễ hội gì đây!?”
“Họ đón tiếp chúng ta chăng?” - Tamo khoái chí, cười phì.
Như dội một gáo nước lạnh để cô bớt ảo tưởng, Toji nhún vai, bĩu môi, “Cậu nghĩ tụi mình được hoan nghênh vậy ư?”
“Chào hai Tiểu thư!”
Tiếng Yuki đột ngột cất lên từ phía sau làm cả hai giật mình. Cậu ta dường như đã nghe hết câu chuyện, bật cười, giới thiệu, “Hôm nay là lễ hội Xích Nguyệt, một ngày lễ lớn trong năm! Các cô may mắn lắm mới kịp tham dự đấy!”
“Xích Nguyệt? Nghe giống ngày tụ hội các yêu ma quỷ quái nhỉ?” - Toji rùng mình, hỏi.
Tamo nghe nhắc đến cũng cảm thấy ớn lạnh trong người, “Eo ôi! Ngày này mà làm lễ hội ư?”
“Không đáng sợ như các cô nghĩ đâu! Đây là ngày mà con dân Vương triều Semino sẽ cải trang thành những loại yêu quái trong truyền thuyết mà họ sợ!” - Yuki lý giải thêm.
Gật đầu tâm đắc, Toji nói ra phỏng đoán của mình cho Tamo nghe, “Chắc giống Halloween!”
“Ra vậy! Nhưng làm như thế để làm gì?” - Tamo nghiêng đầu, vẻ khó hiểu.
Yuki hướng mắt về dòng người đang chuẩn bị bên dưới rồi tiếp lời: “Đó là phong tục truyền thống từ ngàn năm xưa! Mọi người cải trang vì muốn đối mặt với sự sợ hãi và làm bạn với chúng! Chỉ có như thế họ mới không bị chúng quấy nhiễu!”
Cảm giác ghê sợ đã chuyển thành phấn khích, Tamo như vỡ oà. “Na ná giống truyền thuyết Halloween! Thế hôm nay bọn trẻ có đi xin kẹo không?”
Yuki không hiểu cô nói gì nhưng cậu đoán là cô đang hỏi về tiệc tùng. “Tối nay, vào thời khắc trăng máu diễn ra, buổi lễ cũng sẽ chính thức bắt đầu ở vườn Yoribi ngay bên dưới này! Chúng ta sẽ đốt ngọn lửa cầu nguyện và nhận được những hạt Yoribi!”
“Tuyệt! Thật là hoành tráng!” - Toji cũng hào hứng theo.
Thời gian thảo luận đã hết, Yuki kính cẩn chào cả hai rồi quay đi. “Ta cũng phải đi chuẩn bị rồi! Hẹn gặp lại các cô vào buổi lễ tối nay!”
Vừa trở về phòng thấy Chishi đã ngủ dậy, Tamo liền chạy ào đến, hớn hở khoe, “Chishi, cậu tỉnh lại rồi! Hay quá! Vậy tối nay chúng ta có thể đi chơi hội rồi!”
“Hội gì?”
Chishi và Norido đồng thanh hỏi.
“Halloween đấy mà!” - Toji giải thích.
“Hả???”
Cả hai kinh ngạc, tròn xoe mắt nhìn.
Tiểu Hoàng tử cử nội vụ chuẩn bị y quan phục sức mang đến cho nhóm Tamo cùng lời mời đến buổi lễ đêm nay.
Ánh tà dương buông xuống để lại sắc đỏ cam rực cháy cuối chân trời. Vòng luân chuyển đã hoàn thành, nhường chỗ cho sắc vàng ấm áp, huyền ảo của trăng.
Tamo nao nức, “Ôi ôi! Thích quá!”
“Không phải cậu sợ ma lắm sao? - Chishi bật cười, châm chọc.
Nghe câu này, Tamo lập tức nhíu mày, “Sợ thì có nhưng miễn vui thì địa phủ tớ cũng muốn đến tham quan!”
“Bó tay! Thần thánh nào ban cho cậu cái tật ham vui quá trớn thế?!” - Toji than ngắn thở dài nhưng thật ra đã quá hiểu tính kỳ quái này rồi.
Ngước nhìn trăng vàng vành vạnh trên cao, Norido chợt bĩu môi, “Xích nguyệt gì mà còn vàng khè vậy nè?”
Cả bốn người bọn họ chen chúc giữa đám đông lễ hội. Ai nấy cũng đều đeo mặt nạ, hoá trang thành đủ loại yêu ma quỷ quái.
Usagi thấy Chishi đi khập khiễng từ xa, lập tức chạy đến nắm lấy tay cô, hỏi, “Chishi tỷ! Tỷ đỡ hơn chưa?”
Nhìn bộ mặt quái dị của Hoàng tử, Chishi giật mình, suýt chẳng nhận ra. “Ôi! Em đấy à, Usagi?”
Toji chiêm ngưỡng đường nét hoa mỹ trên gương mặt ấy, không ngớt lời khen. “Trông công phu thật!”
“Các tỷ đi theo đệ!” - Tiểu hoàng tử nhe răng cười rồi dẫn họ lên lan can Đình Nguyệt. Cậu hớn hở khoe, “Ở đây thấy rõ nhất!”
“Chào các vị!” - Lý sư Hiro bước đến, đưa cho nhóm Tamo những chiếc mặt nạ tinh xảo. “Xin hãy đeo mặt nạ vào trước khi buổi lễ bắt đầu!”
Usagi nhanh nhảu hối thúc, “Các tỷ đeo vô đi! Nếu không ma quỷ sẽ bắt đấy!” Cậu cố nhe răng hù dọa họ.
Trước lời mời gọi nhiệt tình, nhóm Tamo đã lựa chọn được chiếc mặt nạ phù hợp.
Shin và Yuki cũng tham gia lễ hội.
Vừa lên lan can Đình Nguyệt, Thống lĩnh đã để ý dáng vẻ lom khom đáng thương của Chishi. Cậu nhếch mép, buông lời trêu chọc. “Bị thương mà vẫn đến dự hội được à?! Nhìn cô đeo mặt nạ trông xinh đẹp đấy!”
Biết cậu cố tình chế nhạo mình, Chishi nén cơn đau, cố đứng thẳng lưng dậy mà nở một nụ cười lịch thiệp, “Thống lĩnh cũng rất oai phong khi ăn mặc thế này!”
“Buổi lễ bắt đầu rồi!” - Yuki lên tiếng, thu hút sự chú ý của cả bọn hướng về phía buổi lễ.
Trên đài cao giữa sân viện, vị chủ trì nghi lễ bước lên bục lớn, giang hai tay, đọc lời khai mạc: “Hỡi các vị Thần linh, xin hãy xóa đi thói tham lam, ích kỷ, thanh tẩy tâm hồn chúng con, giúp chúng con chống lại sự yếu hèn, sự sợ hãi ngự trị trong lòng!” Tiếp đó, lão ta châm ngọn đuốc, giơ lên, “Trước sự chứng giám của Công chúa Hira, chúng con xin thắp lên ngọn lửa triệu hồi các linh hồn lang thang mang đầy tội nghiệt, nguyện cầu họ sớm siêu sinh!”
Chủ trì mời Công chúa bước ra, những tràng vỗ tay phía dưới vang dội.
“Ôi! Công chúa đẹp quá!” - Norido ngẩn ngơ ngắm nhìn.
Tamo lại chú ý gương mặt trần của Công chúa, cau mày khó hiểu, “Sao cô ta không đeo mặt nạ?”
“Có lẽ vì người ta quan niệm hoàng thân được Thần linh bảo hộ nên có thể đối diện với quỷ dữ!” - Toji suy luận.
Cô đoán đâu trúng đó, Yuki lập tức gật đầu xác nhận, “Đúng vậy! Những người thuộc dòng dõi Hoàng tộc đều được đặc cách!”
“Công chúa cũng là con người mà! Công chúa thì cần phải đeo mặt nạ để thể hiện sự gần gũi với người dân chứ!?” - Chishi cảm thấy có phần thiên vị nên tỏ thái độ bức xúc ra mặt. Đối với cô những luật lệ vua chúa, phong kiến áp đặt thật tầm thường.
Đứng cạnh bên, nghe những lời phạm thượng của cô, Shin lập tức gằn giọng, chấn chỉnh, “Phép tắc là phép tắc! Muốn giữ cái mạng thì tốt nhất cô đừng tuỳ tiện nói những điều này!”
Thái độ chống đối được tăng lên gấp bội do người khuyên lại là kẻ Chishi chẳng ưa nổi. Cô thầm nghĩ:
Ta không sợ đâu! Đừng có mà doạ!
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.