Chương 5: Xích Nguyệt
Vị chủ trì buổi lễ trao ngọn đuốc cho Công chúa Hira, rồi lui về sau. Để tiếp tục nghi thức, Công chúa tiến đến tháp củi khổng lồ và châm lửa. Chỉ vài giây sau đó, ngọn lửa đã bao phủ tháp củi, cháy sáng rực cả một vùng. Buổi lễ cũng chính thức được bắt đầu.
“Nhìn kìa, nhìn kìa!” - Tamo cuống quýt, chỉ tay lên mặt trăng đang trở mình, chuyển dần sang màu đỏ sẫm.
“Kì diệu quá!” - Chishi há hốc kinh ngạc, cố mở to đôi mắt ghi lại khoảnh khắc tuyệt vời này.
Thấy biểu hiện hào hứng như trẻ con của cô, Shin bật cười, “Ở nơi này còn nhiều điều kì diệu khác nữa!”
“Haha…ha!” - Chishi nhíu mày, gượng cười. Cô chẳng hiểu do tình cờ hay cố ý mà Shin cứ nhắm vào mình. Vừa mới đây cô còn nghĩ Thống lĩnh lạnh lùng, khắc nghiệt, giờ lại thấy phát hiện thêm tật xấu của cậu ta.
“Dù không biết chúng ta lạc tới nơi nào nhưng tớ bắt đầu thích hành trình này rồi!” - Toji tâm đắc, nở một cười sảng khoái.
Norido có vẻ không quá hứng thú với hiện tượng trăng máu, cô chỉ loay hoay tìm hiểu về hệ sinh thái thực vật độc lạ trong Hoàng cung. “Không biết có loại cây thuốc nào quý hiếm không?”
Nhìn Norido như vậy, Tamo tụt cả hứng, “Trời ạ! Cậu thôi nghiên cứu giúp tớ!”. Cô nhăn mặt, vội kéo tay Norido trở ra lan can.
Từ nãy đến giờ, Hoàng tử Usagi cứ quay qua quay lại, ngóng đợi điều gì đó. Cậu lay nhẹ tà áo Hiro, nũng nịu, “Lý sư, sắp có hạt Yoribi chưa?
“Sắp rồi thưa Hoàng tử!” - Hiro cúi đầu, kính cẩn đáp.
Những đốm sáng nhỏ xíu lần lượt xuất hiện trong khắp các chậu cây tại hoa viên Yoribi.
“Ôi! Đom đóm! Đom đóm đó!” - Tamo hí hửng reo lên.
Hiro bứt vài hạt Yoribi đang tỏa sáng xuống, đưa cho cô rồi giải thích, “Không phải đom đóm! Đây là hạt Yoribi!”
Bị vật nhỏ bé, lấp lánh này thu hút, Chishi cũng chạy đến, tiện tay hái vài hạt. “Nó đẹp quá!”
Bên dưới lan can Đình Nguyệt bỗng chốc trở nên ồn ào náo nhiệt. Toji nhìn xuống xem, không chỉ trẻ con mà hầu như tất cả mọi người đều tham gia vào cuộc vui hái hạt Yoribi, “Xem ra nơi đây nhận hạt Yoribi thay kẹo!”
“Sao nó phát sáng được nhỉ?” - Norido trố mắt ra, vô cùng tò mò về hạt Yoribi trên tay mình.
“Có lẽ nó chứa chất gì đó! Lưu quỳnh chẳng hạn!” - Toji phỏng đoán.
Để những vị khách mới đến hiểu rõ hơn, Yuki liền lý giải. “Hạt Yoribi chỉ xuất hiện vào đêm Xích Nguyệt! Tương truyền nó chính là hiện thân của các linh hồn!”
Nghe đến đây, Chishi có chút lấn cấn nên hỏi ngay, “Vậy mọi người hái làm gì? Có để dành làm kỉ niệm được không?”
“Đệ sẽ cho tỷ thấy công dụng của hạt Yoribi!” - Usagi nắm tay Chishi, dẫn cô và cả bọn xuống dưới sân.
“Tỷ xem nhé!” - Usagi ném những hạt Yoribi vào tháp lửa của lễ hội.
"Bùm, bùm, bùm" - chúng tiếp xúc với lửa, tạo phản ứng bùng nổ, lập tức bắn thẳng lên trời, rộ thành những đợt pháo hoa đầy màu sắc.
“Pháo hoa... là pháo hoa!” - Chishi vỡ oà, như không tin vào mắt mình nữa.
Tamo phấn khích tột cùng, vội chạy đi hái thêm để chơi cùng đám trẻ con. “Tớ cũng muốn thử! Tớ cũng muốn thử!”
“Không ngờ nó có công dụng như thế! Kì diệu hơn cả điều kì diệu!”
Mắt Toji sáng lên, gương mặt rạng rỡ khi khám phá được thêm một kiến thức mới lạ. Trong khoảnh khắc ấy, nụ cười của cô đã làm ai đó ngẩn ngơ.
“Yuki, Yuki! Quân sư Yuki!” - Norido muốn hỏi thêm gì đó, liền quay sang gọi Yuki nhưng dường như lúc này tâm trí của cậu ta đã dành trọn cho Toji, chẳng còn tha thiết đến những chuyện xung quanh nữa.
Sau màn khai mạc hoành tráng, các tiết mục khác của buổi lễ được tiến hành. Hòa trong khúc nhạc du dương, điệu múa từ những cung tần mỹ nữ làm say lòng người. Yến tiệc cũng đã được chuẩn bị chu đáo, sẵn sàng đón tiếp quan khách.
Tamo nhìn một lượt các món ăn bày trí mãn nhãn, bụng không kiềm được sự cồn cào. “Chao ôi! Nhiều món thế này! Đúng là Hoàng tộc có khác!”
Norido nếm được vài món thì tặc lưỡi, “Hình như các món này đều làm từ đậu hũ và các loại rau, củ?!”
“Còn món này giống bún khô!” - Chishi nhún vai, nhìn chăm chăm vào dĩa vi cá.
Toji liếc nhìn vẻ thất tha thất thiểu của Tamo, nhịn cười bất thành, “Chỉ tội cho Tamo thôi!”
Nhận ra vấn đề, Yuki liền ái ngại vì sự bất tiện. “À! Do ta không chu đáo báo trước với các vị! Ngày Xích Nguyệt cúng tế Thần linh và các linh hồn, không được phép sát sinh nên triều đình chỉ chiêu đãi món chay!”
Sự thật đã quá tàn nhẫn, Chishi cười nghiêng ngả, trêu “Đành thế! Nay Tamo ăn chay tĩnh tâm đi nha!”
“Trời ạ!” - Tamo gục đầu lên bàn, thất vọng tràn trề.
Xoa dịu bao tử kén chọn kia, Norido nhẹ nhàng vỗ vai, trấn an Tamo, “Lo gì! Thế nào chúng ta cũng có dịp thưởng thức ẩm thực cung đình ‘thật sự’ thôi!”
Tamo bật dậy, híp mắt nhìn Norido rồi bắt đầu buông lời hoa mỹ. “Hứ! Làm như tớ ham ăn lắm vậy?! Ăn uống là nhu cầu cần thiết...!”
“Thôi được rồi! Bọn tớ hiểu mà!” - Norido cười trừ, gật đầu như tâm đắc lắm.
Trong lúc cả bọn mãi hùa nhau chọc Tamo thì Yuki sực nhớ ra điều gì đó, cậu nén tiếng thở dài rồi cười lạnh. “Chẳng trách!”
Quân sư đúng là biết cách làm cho người khác lo lắng, Toji lập tức hỏi thăm, “Có chuyện gì sao?”
Nỗi buồn hiện rõ trên chân mày, Yuki trầm mặt xuống, tự trách bản thân quá vô ý. “Ta đã hiểu nguyên nhân mấy hôm nay tâm tính của Tướng quân lại khắc nghiệt như vậy!”
Nhắc đến Tướng quân, Usagi quay qua quay lại kiếm cậu, “Đúng rồi! Hình như Sakai huynh không có tham gia lễ hội!”
Ngước lên nhìn vầng nhật nguyệt, sắc đỏ rực phản chiếu vào đôi mắt của Quân sư, cậu thì thầm kể lại, “Cũng hơn ba năm trôi qua rồi! Từ sau khi Natsu qua đời, tang trùng tang, quả thật Tướng quân đã chịu quá nhiều đau đớn!”
“Natsu…?!” - Tamo chậm rãi lập lại cái tên này.
Yuki nhắc đến đây, ai nấy đều chìm vào dòng hồi ức đầy thương tâm.
“Đó là một vị chiến hữu thân cận của bọn ta! Cậu ấy đã bị sát hại trong trận chiến ba năm về trước!” - Yuki thở dài, cảm giác bất lực tột cùng.
Nhóm Tamo chợt thấy nhói trong tim. Thật khó chấp nhận người bạn kề vai sát cánh bên mình đã mãi mãi ngủ quên trong kí ức.
Cuộc vui của họ chấm dứt tại đây.
Thống lĩnh lặng lẽ rời khỏi yến tiệc. Không khí nặng nề bao phủ lên cảnh sắc lễ hội hãy còn vui tươi ngoài kia.
Câu chuyện quá khứ đầy bi ai khiến lòng Tamo trùng xuống. Cô hiểu được cảm giác của Sakai vì mới đây, cô cũng suýt mất đi bạn thân của mình. Thứ cảm giác sợ hãi, đau xót không lời lẽ nào diễn tả hết.
Cuốn theo dòng suy nghĩ, những bước chân vô định dẫn Tamo đến một nội điện khác. Khi biết mình bị lạc, cô mới vội vã tìm đường về. Đi dọc theo dãy hành lang vắng tanh, Tamo chợt thấy bóng dáng ai đó đang ngồi trên thành lan can.
Là Tướng quân Sakai?! Tamo dừng lại, nhìn cho thật kỹ.
Tướng quân lặng lẽ ngước nhìn trăng, gương mặt cậu phảng phất nét u buồn. Tamo hít một hơi thật sâu rồi quyết định gỡ bỏ chiếc mặt nạ, đến chào cậu, “Này Tướng quân... Sakai!”
Không gian riêng tư đã bị cô quấy nhiễu, Sakai mệt mỏi thở dài, chẳng màng nhìn cô một cái, “Việc gì nữa?”
“Chuyện hôm qua, ta có hơi quá lời! Cho ta xin lỗi nha!” - Tamo cúi mặt, thì thầm, mắt ngấn lệ. Cô vốn là người trọng tình nghĩa, thấu cảm cho sự mất mát của Sakai, nhưng lại chẳng thể hiểu được, điều mà cậu ta cần nhất lúc này, chính là sự tĩnh lặng.
Tránh rước thêm phiền phức, Sakai đành hạ giọng, “Cô không có lỗi gì cả!”
Muốn an ủi mà chưa chọn được từ ngữ nào phù hợp, Tamo lắp bắp chẳng thành câu. “Ta… thật sự không biết tâm trạng của cậu lúc ấy! Ta...!”
Lời nói của Tamo dường như đang khơi dậy vết thương cũ khiến Sakai thêm giận dữ. Cậu cố kìm chế, hắng giọng lạnh tanh, “Làm ơn để ta yên! Cô có phải Thánh thần đâu mà soi thấu tâm can người khác?”
“Nhưng mà...!” - Tamo nhượng bộ, muốn dứt khoát chuyện này. Cô thật tâm chỉ muốn giúp Sakai nhanh chóng lấy lại tinh thần nhưng vô tình lại đẩy mọi thứ đi xa hơn.
Tướng quân nổi cơn thịnh nộ, lớn tiếng xua đuổi, “Đủ rồi! Đi đi!”
Hạ thấp lòng tự tôn, vác mặt đi xin lỗi mà gặp cảnh tủi thân thế này, Tamo nuốt không trôi nỗi ấm ức, liền gào lên, “Cậu cứ ở đây buồn cho đến chết luôn đi!”
Dứt lời, cô hất cằm, quay người bỏ đi một mạch.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.