Vương triều Semino

Chương 63: Cuối Đường Hoa Nở

Đăng: 28/05/2026 12:29 1,758 từ 46 lượt đọc

Thiên Hoa phủ được xây dựng hơn ngàn năm, các dãy thành cổ kính đã nhuốm màu rêu phong tự bao giờ. Một số khu vực biệt lập cấm cửa, ngày đêm u ám, chướng khí dày đặc, bất kể ai cũng không thể tự ý ra vào.

Sứ thần cẩn trọng dặn dò thật kỹ, đề phòng trường hợp những vị khách quý này lại lầm đường lạc bước. Tiến sâu vào phủ, ông dừng tại ngã ba đường, giơ tay hướng về phía cổng hoa nhỏ rồi giới thiệu:

“Phía bên kia chính là phủ của Công chúa Narumi, một trong những khu vực cấm ra vào! Sở dĩ nơi đó không chốt chặn cửa bởi vì sinh thời Công chúa Narumi vốn vô cùng phóng khoáng, chán ghét sự tù túng!”

Tamo vừa nghe giải thích đã lập tức đồng cảm, “Đúng vậy đó! Dù nơi này có to lớn thế nào, ở lâu ngày cũng thật vô vị!” Sự hưởng ứng mạnh mẽ của cô khiến Sứ thần để tâm đến. Ông ta chăm chú nhìn nữ nhân tóc cam kỳ lạ, mơ hồ suy đoán:

“Cô nương này sao giống...?”

Hiro đột ngột xen ngang vào, ánh mắt trực diện hướng về Sứ thần, “Cũng trễ rồi! Ngài về nghỉ ngơi trước đi! Mọi việc còn lại cứ để ta lo liệu!”

Ngẫm rằng họa có thể từ miệng mà đến, ông ta thành khẩn cúi đầu, cáo từ trước.

Dùng xong bữa tối, mọi người có thời gian dư dả, người ở lại phòng nghỉ ngơi, người bận rộn với công việc riêng.

Tamo nấn ná, đi qua đi lại mấy bận trước cửa phòng Thống lĩnh. Ngồi trong phòng trông thấy bóng cô, Shin liền mở cửa bước ra, thắc mắc hỏi, “Tamo, cô có chuyện gì sao?”

Tamo chưa kịp chuẩn bị tinh thần, đã bị sự xuất hiện bất thình lình của Thống lĩnh làm cho rối ren. “A… chào… chào cậu!” Tâm tư khó bộc bạch, cô né tránh ánh mắt từ đối phương, ấp úng đáp, “Thật ra… ta, ta muốn hỏi một chuyện!”

Kinh ngạc trước biểu hiện e dè khác thường của Tamo nhưng Shin vẫn kiên nhẫn lắng nghe, “Cô cứ hỏi đi!”

“Ta…”

Tamo vừa mở miệng định hỏi thì Kanako bước đến cạnh họ. Cô hành lễ rồi thông báo với Shin, “Thưa Thống lĩnh, Công Chúa cho gọi Ngài!”

Shin phất tay xác nhận, “Ta biết rồi! Cô về trước đi!”

Chờ Kanako rời khỏi, cậu mới quay sang Tamo, hỏi, “Có chuyện gì sao, Tamo?”

Tamo ái ngại, vội xua tay, “Cũng không có gì quan trọng đâu! Cậu bận việc thì cứ đi đi nha!”

Shin gật đầu rồi quay đi. Nhưng đi được vài bước, cậu ngoảnh lại, nhắn nhủ với Tamo, “Xong việc, nếu không quá trễ, ta sẽ ghé sang chỗ cô sau!”

Tại Thư phòng Cổ trấn, hương thảo dược thoang thoảng được đốt trong lư đồng, hoà quyện cùng mùi sách cũ khiến không gian trở nên ấm áp, dễ chịu.

Toji ngồi đối diện bàn đọc sách của Yuki, chốc chốc lại hạ quyển binh thư xuống, lén nhìn sang cậu ta.

Chàng Quân sư có cốt cách nhã nhặn, ánh mắt tinh tường, đôi mày chau nhẹ như thể đang dồn hết thần trí vào việc nghiên cứu các thế trận. Nét đẹp tri thức này cuốn hút Toji, trái tim cô có chút bồi hồi, có chút tiếc nuối.

Dù mình chưa rõ sự tình thế nào nhưng cậu ta tài giỏi như vậy, cần mẫn như vậy, hà cớ gì lại tự nhúng tay vào chàm?

“Toji, cô đang nghĩ gì à?”

Yuki chợt gọi lớn, xé tan mạch tâm tưởng của Toji. Lo sợ bị phát giác, cô liền chỉ tay lên kệ gỗ cạnh bên Quân sư rồi mỉm cười bảo:

“Ta thấy có một cuốn sách! Ta qua đó lấy xem một chút được không?”

Yuki sửng người vài giây rồi vội giấu đi ánh mắt dò xét, cười đáp, “Hmm… tất nhiên là được!”

Toji bước đến kệ sách sau lưng Yuki, vươn tay lên cao vờ như đang tìm sách. Mắt cô thận trọng liếc dọc ngang, không quên nhìn trộm vào quyển sách trên bàn cậu ta.

Lục lọi hồi lâu, Toji vô tình chạm vào cuộn tranh cũ. Bức họa đã bạc màu, nhàu mục, ngẫm chỉ cần mạnh tay một chút thì nó sẽ rã nát theo dòng lịch sử. Tuy nhiên hình vẽ trong tranh mới là thứ làm cô kinh hãi.

Không, không thể nào?

Toji cảm thấy lạnh sống lưng, do dự chẳng biết có nên thảo luận cùng Quân sư không. Lần nữa bị Yuki bắt gặp, hết đường chối cãi, hết lý lẽ để biện minh, cô chỉ đành thú nhận:

“Xin lỗi nhưng ta không cố ý nhìn cậu đâu! Chẳng hiểu sao dạo này mỗi lần nhìn thấy cậu, ta lại có cảm giác lạ lắm…”

Hai tay Toji chắp phía sau, đôi gò má ửng đỏ, cái cúi mặt thẹn thùng phải chăng là biểu hiện của một thiếu nữ đang yêu.

Hương thảo dược toả lan giữa hai người họ. Loại thảo dược giúp thư giãn đầu óc, đồng thời mang đến nhiều cảm xúc không tên.

Chàng Quân sư suýt rơi vào trạng thái u mê. Cậu vội khống chế lại bản thân, liếc mắt nhìn vật mà Toji giấu sau lưng.

Sợ kẻ thông tuệ ấy sắp phát hiện, Toji một tay áp sát cuộn tranh vào lưng mình, tay còn lại túm chặt cổ áo cậu ta. Không để Quân sư kịp phản ứng, cô đã hạ thấp người, ghì chặt lấy môi cậu.

Toji…?

Yuki choáng ngợp sau nụ hôn táo bạo của cô. Cổ họng cậu nghẹn cứng, cơ thể run rẩy liên hồi.

Buông nhẹ vạt áo Quân sư ra, Toji ngượng ngùng, lùi bước. “Xin, xin lỗi Quân sư! Ta mạo phạm rồi!” Chẳng thể đối diện với cậu được nữa, cô bỏ chạy khỏi Thư phòng.

Thành công mang được cuộn tranh về phòng riêng, Toji đóng sập cửa lại. Khi đã ngồi phịch xuống chiếc giường của mình, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Chuyện ban nãy rõ ràng là do cô cố ý nhưng trong lòng lại cứ áy náy, chẳng yên.

Yuki, đừng trách ta! Cậu từng dùng nụ hôn như một công cụ để thao túng thì ta sẽ dùng chính nó để đối phó với cậu! Lần này xem như chúng ta hòa!

Tựa lưng vào thành giường, Toji hé một nụ cười cay nghiệt.

Giữa khoảng sân vắng lặng, hàng nghìn cánh hoa lả lướt rơi. Cảnh sắc thanh bình, tâm thái an nhiên, đặc biệt là biết người thương sắp sửa ghé qua. Theo lời mời trước đó, Thống lĩnh đến điểm hẹn, kính cẩn hành lễ.

“Công chúa, đã để Người phải đợi lâu rồi!”

Giọng nói trầm ấm của Shin kéo Hira thoát khỏi mộng tưởng. Cô quay sang, mỉm cười thật tươi, mời cậu ngồi xuống cùng, “Huynh mau ngồi xuống đây!”

Hiếm khi Công chúa gọi diện kiến riêng tư thế này, Shin có chút lo lắng, “Công chúa cho gọi, chẳng hay có chuyện gì?”

Hira bĩu môi, hất mặt trách móc, “Phải có chuyện gì thì muội mới được gặp huynh sao?”

Câu hỏi đầy hờn dỗi của cô khiến Shin bất an, gấp gáp phân trần, “Không! Ý huynh không phải như vậy!”

Công chúa bật cười, “Muội hiểu mà, huynh không cần phải khẩn trương thế!” Tiếp đó, cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cậu, e ấp ngỏ lời:

“Muội cũng đến tuổi thành gia lập thất rồi! Muội dự tính vài hôm nữa trở về kinh thành sẽ thưa chuyện với phụ vương, xin gả cho huynh!”

Nghe ý định của Công chúa, Shin trở nên mất bình tĩnh. Cậu vội vàng rút tay về, đứng bật dậy mà can ngăn, “Công chúa, xin hãy khoan đã!”

So với đính ước vu vơ thuở nhỏ thì lập gia thất vốn là chuyện đại sự. Mặt khác, Hira lại mang thân phận Công chúa cao quý. Nếu do Đế Vương đích thân ban hôn thì e rằng việc khước từ còn khó hơn lên trời.

“Muội đã đợi hơn mười năm rồi...!” - Đôi môi nhỏ nhắn của Hira khẽ nấc từng từ một, cảm giác uất nghẹn như dội ngược vào tim.

Shin cúi gằm mặt, “Hira, huynh xin lỗi...!” Câu xin lỗi này lẽ ra cậu nên nói từ rất lâu rồi nhưng lại không đủ dũng khí. Giống như Sakai, cậu nhất mực chiều chuộng, quan tâm đến cảm xúc của Công chúa, đáng tiếc đó chẳng phải thứ tình yêu trai gái đơn thuần.

Thoạt thấy nắm tay Thống lĩnh cuộn chặt, Hira hiểu được nỗi bứt rứt ngự trị trong cậu, hiểu được cậu đã khó xử, dằn vặt đến độ nào. Từ đầu đến cuối, cô đã phó mặc cho sự cố chấp bào mòn trái tim mình.

“Nếu cô ta không xuất hiện, huynh sẽ lấy muội chứ?” - Hira khẽ hỏi.

Shin ngập ngừng rồi hít một hơi thật sâu, thú thật, “Ta càng sợ muội tổn thương lại càng khiến muội tổn thương nhiều hơn! Muội oán trách ta cũng được, căm ghét ta cũng được nhưng…” Nắm tay cậu siết chặt hơn, thi thoảng co giật nhẹ trước khi một lời nhẫn tâm bật ra khỏi khoé miệng, “Câu trả lời vốn chỉ có một!”

Hira miễn cưỡng gượng cười. Cô cầm lấy bàn tay Shin, lần lượt mở từng ngón ra. Chính giữa lòng tay cậu có một vết hằn lớn, đang rỉ máu. Mắt Hira dần đỏ lên. Cô nhanh chóng rút chiếc khăn nhỏ, cẩn thận băng bó vết thương cho Thống lĩnh.

Chứng kiến dòng lệ Công chúa tuôn rơi, từng giọt thấm đẫm lớp vải bông, Shin đau thắt cả cõi lòng, “Hira...!” Cậu định mở lời an ủi thì bị giọng nói nghẹn đắng của cô xen ngang.

“Đừng như thế! Xin huynh… đừng đối tốt với muội nữa!”

Gió lặng, cánh hoa anh đào ngừng rơi, Công chúa cũng bình thản mà rời đi.

Nếu quá khứ quay trở lại, dù có đau đớn hơn thế này gấp trăm vạn lần, muội sẽ vẫn chọn huynh!

Có một loại tình yêu gọi là buông tay, chỉ mong ngày mai cuối đường thấy hoa nở.

0
Ủng hộ tác giả Lauren Sazuky Ủng hộ trên tinh thần cũng được. Có dư thì mình gom lúa làm truyện tranh tiếp :'3