Vương triều Semino

Chương 62: Minh Nguyệt Trùng Lai

Đăng: 27/05/2026 12:50 1,779 từ 52 lượt đọc

Theo sự sắp xếp của Hiro, cả nhóm dừng chân tại một Tửu quán nhỏ để nghỉ ngơi, dùng bữa. Trước khi rời khỏi bàn tiệc, cậu nhẹ nhàng nhắc nhở:

“Còn tầm ba canh giờ nữa chúng ta sẽ bắt đầu đến đền thờ Mão thần! Các vị có thể ở lại đây hoặc tiếp tục tham quan Cổ trấn trong khoảng thời gian này!”

“Ủa, Tamo đâu rồi?”

Chishi bỏ đũa xuống, thoáng chốc đã chẳng thấy người ngồi kế bên mình đâu.

Tamo bon chen vào sạp hàng hóa, chăm chú quan sát những miếng bùa vải may mắn. Sau một hồi hí hoáy lựa tới lựa lui, cô cũng chọn được hai miếng ưng ý.

Ông chủ quán vội vàng khen lấy khen để, tâng bốc hết lời, thúc giục Tamo mua ngay kẻo lỡ, “Cô nương thật có mắt nhìn. Đây là loại bùa uyên ương được đặt trong miếu Mão thần đúng ba năm mà ta vừa thỉnh về. Có thứ này, chắc chắn cô nương và ý trung nhân sẽ luôn được may mắn, tình cảm thăng hoa!”

Nghe quảng bá, Tamo nóng mặt, cố gượng cười, “Vậy ta lấy hai cái này nha!”

“Cô nương yên tâm! Lão phu buôn bán xưa nay chưa gạt ai bao giờ! Phần của cô hết mười lượng bạc!” - Chủ quầy hớn hở, lập tức tính tiền cho khách quý.

Tamo bị hét giá đến giật cả mình, há hốc mồm, lắp bắp chẳng thành câu, “Mười… mười lượng bạc?” Lén mở túi bạc nhẹ tênh ra kiểm tra, biết bản thân đã vung tay quá trán, chỉ còn vài lượng bạc nhỏ cùng cái mùi nghèo nàn, cô vừa đau lòng vừa xấu hổ.

Trông thấy gương mặt khốn đốn của cô, Hiro bật cười, đến cạnh ứng cứu.

“Mười lượng hình như có hơi quá rồi!”

“Trưởng… Trưởng bối!” - Mắt Tamo rưng rưng lệ, suýt nữa không biết trốn đi đâu.

Lão chủ quầy vội chống chế, “Công tử khoan quở trách! Đây là bùa uyên ương hàng cực phẩm, trước khi đặt trong miếu Mão thần, còn được Long thần chứng giám!”

Hiro tặc lưỡi một cái, nhướng mắt lườm ông ta rồi khẽ cười, “Vậy à?”

Sợ bại lộ, ông ta liền đổi sang chiêu thức khác, “Nếu công tử không tin, hãy nhìn vị cô nương này, vừa nãy cô ta mới lựa bùa uyên ương xong thì công tử đến. Đúng là tâm linh tương thông, nhân duyên tiền định!”

“Ông nói lung tung gì thế?” - Tamo chau mày, bức xúc trước thái độ câu khách bất chấp của lão ta.

Trái với cô, Hiro có vẻ hài lòng, gật đầu tâm đắc, “Được! Mười lượng thì mười lượng! Cứ tính cho ta!”

Ở một góc phố khác, Hakusho và Norido cùng dạo qua các quầy dược phẩm lớn nhỏ. Tay họ xách lỉnh kỉnh đủ mọi loại thuốc.

Chàng Kiếm khách ngán ngẩm, than ngắn thở dài, “Đừng nói với ta, cô tính gom hết thuốc trong trấn này nha!”

Norido chẳng mảy may để tâm lời phàn nàn của cậu. Sau một hồi ngắm nghía mẫu cỏ lạ chứa trong hũ thuỷ tinh, cô tò mò hỏi chủ tiệm, “Ông chủ, đó là loại thảo dược gì vậy?”

“Đó là Huyết Thảo mọc ở bên bờ hồ trong rừng Hiến tế, quý hiếm vô cùng!”

Chủ tiệm đang thao thao bất tuyệt thì Hakusho đột ngột chen vào, chộp lấy vật phẩm mà quan sát.

“Ông nói cỏ này mọc ở rừng Hiến tế sao?”

Ông ta gật đầu xác nhận, không quên khoe mẽ thành quả của bản thân, “Đúng vậy! Tuy ở đây chỉ có một ít nhưng vất vả lắm ta mới mang về được!”

Nắm chặt lọ Huyết Thảo, Hakusho nhếch miệng cười đắc chí, “Hay lắm! Có bao nhiêu Huyết Thảo, mang hết ra đây!”

Chủ tiệm thuốc lắc đầu, "Chỉ có chừng ấy thôi! Nhưng tiệm ta không bán Huyết Thảo, mong công tử thông cảm!”

Vở diễn này trông thật quen thuộc, Hakusho đạp một chân lên quầy thuốc, nghênh mặt rồi hắng giọng răn đe, “Ông muốn bán hay muốn ta dỡ tung cái tiệm này lên?”

Norido bị doạ cho xanh mặt, luống cuống giữ tay cậu, can ngăn, “Ha… Hakusho, cậu bình tĩnh lại đã!”

Thái độ ngang tàn từ chàng Kiếm khách khiến chủ tiệm sợ hãi nhưng ông ta vẫn nhất quyết không bán, “Xin công tử đừng làm khó ta! Bọn ta chỉ là...!”

Hakusho vừa bĩu môi, vừa ngoáy tai trước những lời biện hộ dông dài kia. Lát sau, cậu điềm nhiên đặt ngọc ấn Vương phủ lên bàn, nở một nụ cười đắc ý, “Ngân lượng không thành vấn đề! Bao nhiêu ta cũng trả!”

Cả chủ tiệm lẫn Norido đều toát mồ hôi hột. Ông ta bủn rủn tay chân, giọng run lên cầm cập mà thưa gửi, “Tiểu… tiểu nhân có mắt như mù! Đại nhân, ngài thích gì cứ lấy thoải mái!”

“Ta không phải kẻ thích cậy quyền! Nhưng Huyết Thảo ta buộc phải lấy! Ông cứ cầm ngân phiếu này đến Vương phủ để nhận tiền!”

Hakusho viết vài dòng chữ trên giấy, dùng ngọc ấn đóng dấu rồi đưa cho chủ tiệm.

Xong xuôi mọi chuyện, Norido liền kéo cậu lại, hỏi nhỏ, “Khối ngọc đó là gì mà quyền lực dữ vậy?”

Hakusho thở dài, ánh mắt trầm tư cúi nhìn bảo vật trên tay mình, “Là ngọc ấn Vương phủ mà Sakai đã giao cho ta. Cậu ta chối bỏ Vương tước, đến cả ngọc ấn cũng chẳng cần. Tên đại ngốc có phúc mà không biết hưởng!”

Sẵn dịp, Norido hỏi thêm, “Vậy tại sao Sakai lại từ bỏ Vương tước?”

Hakusho vốn dĩ còn muốn biết điều này hơn cả cô, cậu cười nhạt, kể lại, “Cái tên đó, càng lúc càng kín tiếng. Ngoài việc nghĩ cậu ta sợ vướng vào thị phi đảo chính thì ta cũng chưa tìm ra được nguyên nhân nào khác.” Hakusho vắt tay lên trán, thở dài rồi kể tiếp, “Ta chỉ có cảm giác Sakai đang phải đối mặt với chuyện gì đó rất khủng khiếp. Lần đầu tiên bọn ta gặp nhau cũng là ở Thiên Hoa Cổ trấn này. Chắc đã hơn 5 năm rồi. Khi đó, tuy Sakai đã đầu quân cho Shin nhưng cậu ta vẫn thường xuyên trở về kinh thành để giải quyết chuyện của Vương phủ. Trong một lần triều đình cho mở yến tiệc chào mừng các tân binh, bọn ta đều đến dự đông đủ. Tối đêm ấy, Đế Vương bị hành thích, Sakai xuất hiện đúng thời điểm nhưng lại không bắt được tên thích khách. Cậu ta ngay lập tức trở thành nghi phạm. Nực cười thay, tên cứng đầu đó lại chẳng chịu giải thích rõ ràng khiến mọi chuyện càng rối ren hơn.”

Trông nét mặt sầu tư của chàng Kiếm khách, Norido liền đưa ra lời gợi ý, “Cậu nghĩ xem, liệu Sakai có nỗi khổ tâm gì không thể nói ra không?”

“Giá như ta biết được điều đó!” - Hakusho ngước mắt lên khoảng trời xanh cao rộng, miễn cưỡng cười, “Từ cái ngày đó, Sakai trầm tính hẳn, như biến thành một con người khác, ánh mắt cậu ta luôn ngập tràn sự bất an. Đỉnh điểm là biến cố ba năm trước. Sau khi ở ẩn một thời gian, Sakai đã đi tìm ta, khuyên ta thi thoảng hãy trở về hỗ trợ cho Thống lĩnh.” Hakusho lại nhìn xuống ngọc ấn, cười phì, “Thậm chí cậu ta còn giao ngọc ấn cho ta làm tin. Dù ngoài mặt Sakai bất cần đến đâu nhưng tâm tính vốn chẳng thay đổi, luôn âm thầm bảo vệ, gắn kết tình bằng hữu giữa bọn ta. Vì vậy, ta cũng sẽ dốc hết sức để giúp đỡ cậu ta!”

Đúng giờ hẹn, tất cả tập trung tại Tửu quán, chuẩn bị chuyến viếng thăm miếu Mão thần.

Miếu Mão thần đông nghịt người, hương khói nghi ngút. Tượng Mão thần do quá to lớn nên được đặt ngoài miếu, đứng uy nghiêm sừng sững giữa đất trời.

Chishi há hốc, ngẩng đầu chiêm ngưỡng pho tượng điêu khắc tráng lệ, “Cao, cao thật!”

Usagi nhanh nhảu nắm tay cô rồi bảo, “Chishi tỷ, đệ nghe nói chỉ cần thành tâm cầu xin, Mão thần chắc chắn sẽ đáp lại tất cả nguyện vọng của chúng ta!”

“Vậy thì còn gì bằng!” - Toji mỉm cười, hướng mắt về phía dòng người đang thắp hương, cúng bái.

Tamo lén ngó hai tấm bùa may mắn trong lòng bàn tay mình, lòng cô ngập tràn kỳ vọng. Nhìn nụ cười tủm tỉm ấy, Hiro bất giác hụt hẫng, nỗi sợ vô hình bủa vây lấy cậu.

Tiếp nối dòng người, cả bọn lần lượt dâng lễ và bái tế Mão thần. Khi trời đã chạng vạng tối, họ mới thu dọn nhang đèn, tranh thủ trở về phủ Thiên Hoa.

Lý sư bước chầm chậm bên cạnh Tamo, mượn trăng để trút ưu phiền, “Trăng đêm nay không được tròn, Tamo nhỉ?”

Tamo sửng sốt, vội ngước xem vầng trăng khuyết. Nhưng thay vì thừa nhận trăng không tròn thật, cô lắc đầu, vô tư giải thích, “Trăng lúc nào không tròn! Chẳng qua do chúng ta không nhìn được phần còn lại thôi!”

Hiro bất ngờ dừng bước. Cậu nắm chặt ngực trái, kìm nén sự loạn nhịp ở trong tim.

***

Narumi tiến đến bên ghế Hiro, giơ cao bàn tay nhỏ bé chắn ngang tầm nhìn của cậu, mặt trăng liền bị che mất một nửa. Sau đó, cô nở nụ tươi tắn, “Chàng đã nhận ra chưa? Mặt trăng vốn dĩ luôn tròn, nhìn không trọn vẹn thì hãy trách tầm mắt giới hạn của chính ta!”

***

Thoát khỏi hồi ức, Hiro khẽ gọi Tamo, “Tamo này!”

Tamo quay đầu lại, chớp mắt nhìn cậu. Hiro lấy ra một chiếc vòng ngọc lưu ly, hạ giọng đầy ấm áp, “Vòng Ngọc Thuỷ Lưu Ly này sẽ mang lại may mắn và bình an! Tamo hãy luôn giữ nó bên mình!”

Tamo ái ngại, liên tục lắc tay từ chối, “Đa tạ Trưởng bối nhưng cậu đã tặng ta nhiều thứ rồi! Lần này ta không thể nhận nữa!”

Bất chấp sự cự tuyệt, Hiro vẫn nắm chặt lấy cổ tay Tamo, kiên quyết đeo chiếc vòng vào, “Thành ý của ta, cô cứ nhận đi nhé!”

Tamo tròn xoe mắt kinh ngạc.

Trưởng bối… bị sao thế này?

0
Ủng hộ tác giả Lauren Sazuky Ủng hộ trên tinh thần cũng được. Có dư thì mình gom lúa làm truyện tranh tiếp :'3