Vương triều Semino

Chương 61: Thiên Hoa Cổ Trấn

Đăng: 28/05/2026 12:05 1,778 từ 53 lượt đọc

Ngược chiều gió, Sakai lao ngựa thẳng về hướng Cổ trấn. Một chú đại bàng lớn bay theo ngựa, là là ngang tầm cậu. Nhận ra nó là đại bàng của Hakusho, Sakai liền giơ cánh tay lên cho nó đáp xuống. Cậu cẩn thận tháo mẩu giấy dưới chân nó ra.

Đọc xong thư, sắc mặt Tướng quân bỗng chốc đằng đằng sát khí.

“Chết tiệt!” - Cậu nghiến chặt răng, vò nát bức thư rồi điên tiết phóng ngựa như bay, hy vọng sớm đuổi kịp đoàn quân triều đình.

Buổi tối trên thảo nguyên rất lạnh nhưng cũng không lạnh bằng cõi lòng đang vụn vỡ. Hổ thẹn vì để lộ bộ mặt yếu đuối của bản thân, Hakusho gượng gạo cười, “Nhìn ta bây giờ trông tệ hại lắm, đúng không?”

Norido quay sang, vội lắc đầu, “Không! Không đúng! Cậu rất là mạnh mẽ!” Cô hừng hực khí thế, cố vực dậy tinh thần cho chàng Kiếm khách, “Phải nói sao ta…?”

Cô đắn đo suy nghĩ một lúc, đến khi sắp xếp xong mớ ngôn từ lộn xộn trong đầu thì mừng rỡ reo lên, “Đúng rồi… cậu chính là một nam nhi đại trượng phu!” Dứt lời, Norido nhoẻn miệng cười, giơ ngón cái lên đầy quả quyết.

Một ngôi sao băng bất thình lình bay vụt qua, cô túm lấy tay áo Hakusho, giật lia lịa, “Sao băng, là sao băng kìa!”

Cô chẳng muốn bỏ qua cơ hội có một không hai này, liền chắp tay, nhắm mắt nguyện cầu:

“Ta ước sau này, mỗi nụ cười của Hakusho đều là nụ cười vui vẻ thật sự!”

Biểu hiện sốt sắng cùng trái tim dịu dàng của Norido giống hệt như những vị thuốc mà cô điều chế, giúp vết thương trong lòng chàng Kiếm khách nhanh chóng được chữa lành.

Hakusho nghẹn ngào, khẽ gọi tên nữ nhân trước mặt mình, “Norido!” Cảm xúc của cậu như mặt biển, đã đợi được cơn gió lớn để hóa thành những dòng thuỷ triều cuồn cuộn.

Hakusho kéo Norido lại gần, ôm chầm lấy cô chẳng muốn rời. Thân nhiệt tỏa ra ấm áp, hai trái tim bắt đầu loạn nhịp vì nhau. Cậu khẽ nâng sau gáy Norido rồi nhẹ nhàng đặt lên môi cô một nụ hôn.

Chìm đắm trong sự ngọt ngào, Norido cũng đáp lại nụ hôn của Hakusho. Những ngón tay cô ghì chặt vào lưng cậu, thầm mong giây phút này kéo dài mãi mãi.

Sáng hôm sau. Trời còn tờ mờ sáng, đoàn quân triều đình đã thu xếp xong hành trang, chuẩn bị tiến vào địa phận của Thiên Hoa Cổ trấn.

Cổ trấn vào độ xuân, hàng quán mở bán tấp nập, dòng người đông đúc, nhộn nhịp vô cùng. Các dãy nhà treo đầy lồng đèn đỏ, trang trí bắt mắt, mở cửa hoan hỉ đón khách.

Tamo hớn hở chạy ùa vào cổng trấn, hòa mình trong không khí náo nhiệt. Cô xoay người lại, vẫy tay với cả bọn, “Oa, mọi người xem kìa, xem vui chưa kìa!”

Bản tính hấp tấp lại một lần nữa khiến Tamo rước họa vào thân. Cô va phải một gã nam nhân đang đi ngược chiều khiến cả hai chao đảo, suýt ngã.

Biết mình sai phạm, Tamo lập tức cúi đầu, chắp tay mong được tha thứ. “A… Xin lỗi, xin lỗi đại huynh! Ta vô ý quá!”

Tuy nhiên, gã nam nhân kia chẳng hề đếm xỉa đến sự thành tâm của cô. Hắn nhất quyết không bỏ qua chuyện này, lớn tiếng quát mắng, “Con nha đầu chết tiệt!” Trong cơn tức giận, gã bạo đồ giơ cao tay định tát Tamo một cái.

“Dừng tay!” - Lý sư Hiro nhanh chóng túm chặt lấy cánh tay hắn, ngăn cản hành động lỗ mãng của hắn.

Thoát một phen hú vía, Tamo ngước nhìn cậu, lắp bắp, “Trưởng… trưởng bối!”

“Ngươi!”

Hắn nghiến răng, vẫn giữ thái độ cọc cằn. Thấy vậy, Thống lĩnh đành ra mặt, cùng Quân sư Yuki và Hakusho bước đến hòa giải.

Trông thấy ánh mắt lạnh tanh của Shin, nụ cười nhếch mép của Yuki và gương mặt nghênh ngang của chàng Kiếm khách giang hồ, hai chân hắn run lẩy bẩy, toát mồ hôi hột mà tháo chạy.

“Đa tạ mọi người! Do ta vô ý quá!”

Tamo ái ngại, vội vã cảm ơn sự tương trợ từ ba gương mặt chỉ cần lộ diện cũng đủ dọa cho kẻ khác hồn xiêu phách lạc.

Yuki xua tay phủ nhận rồi lại che miệng, cười phì một cái, “Cô không cần đa tạ! Bọn ta đang giúp gã đó bảo toàn tính mạng đấy!”

“Hả?” - Tamo há hốc, nhất thời chưa hiểu được ẩn ý của Quân sư.

Nhìn gương mặt ngơ ngác của cô, Hakusho nhịn cười bất thành. Cậu liền giúp cô khai thông đầu óc, “Không có Tướng quân ở đây! Chẳng may cô mà động tay động chân với tên kia thì e là bọn ta không kịp cứu hắn!”

Mọi người cười vang khắp phố, Tamo đỏ bừng mặt, bĩu môi phản bác, “Ta đâu phải là kiểu người không biết nói lý lẽ chứ?”

Nhưng ngay sau đó, hai từ ‘Tướng quân’ đọng lại trong tâm tưởng cô. Nói trắng ra, Sakai chỉ mới rời đi có gần hai ngày mà Tamo đã cảm thấy trống vắng, bất giác nhớ nhung khó tả.

Chishi đang cười giòn giã, chợt để ý đến nét mặt trầm tư của Tamo, cô vội hỏi, “Tamo, sao nhăn nhó mặt mày rồi? Hakusho đùa xíu thôi chứ không có ý gì đâu!”

Tamo cố gượng cười, lắc đầu chối bây bẩy. “À, không, không! Tớ đang nghĩ một vài chuyện khác thôi!”

Nghe tin có đoàn quân triều đình ghé thăm, Sứ thần Cổ trấn đích thân đến diện kiến. Ông cúi người hành lễ, “Quý hóa quá, Cổ trấn lại được Công chúa, Hoàng tử và Thống lĩnh ghé thăm! Thần đã cho người trang hoàng lại phòng ốc, mong các vị không chê nơi ở đơn sơ!”

Quân sư Yuki đại diện, đứng ra tiếp chuyện cùng Sứ thần, “Xin Ngài đừng khách sáo! Dù sao Thiên Hoa Cổ trấn cũng từng là cố đô, tuy không được tu sửa nhiều nhưng xét về bề thế chẳng hề kém cạnh kinh thành! Làm sao bọn ta dám chê kén!”

“Vậy thần sẽ cho người mang hành lý về phủ và chuẩn bị yến tiệc tối nay! Không phiền các vị nữa!”

Sứ thần cúi chào rồi ra lệnh cho lính mang vác hành lý trở về phủ.

Trăm nghe không bằng một thấy, quy mô lễ hội ở Cổ trấn quả thật hoành tráng, khiến bất cứ ai mới đặt chân đến đây đều không khỏi ngỡ ngàng.

Hiro lấy ra bốn túi bạc đã chuẩn bị từ trước, chia cho nhóm Tamo, “Ở đây có một ít lộ phí trích trong ngân quỹ triều đình, các cô có thể tùy ý sử dụng!”

Toji mỉm cười, giơ tay đẩy túi bạc ngược lại cho Hiro, “Thật ra bọn ta cũng không có nhu cầu dùng đến!”

Chishi thấy vậy, liền sửng sốt, chụp tay Toji ngăn cản, “Ấy Toji, chúng ta dùng số bạc này để mua chút quà lưu niệm cũng được mà!”

“Đúng đúng! Tớ muốn ăn thử những món đường phố nữa!” - Hưởng ứng theo Chishi, Tamo chỉ tay về phía các gian hàng ẩm thực nghi ngút khói.

Norido tuy hơi e ngại nhưng rồi cũng gật đầu tán thành, “Còn tớ cần tìm mua thêm lá thuốc!”

Cả nhóm đồng lòng, khẩn thiết nhìn Toji. Cô xấu hổ, chẳng biết giấu mặt vào đâu, khẽ thì thầm, “Các cậu à...!”

Hiro hiểu ý, vội giải thích, “Các cô cứ nhận! Coi như là phần thù lao hộ tống Hoàng tử!”

Chia bạc xong, chẳng bao lâu sau, trên tay Tamo và Chishi đã lỉnh kỉnh đồ ăn.

Chishi nếm thử hương vị từ xâu kẹo, tấm tắc khen, “Kẹo đường nhìn đơn giản thế mà ngon phết!”

Tamo mang các xâu kẹo đi phân phát cho mọi người, khi tới tay Công chúa, cô hỏi, “Hira muốn thử chút không?”

Món tủ của mình mà lại bị nha đầu tóc cam rủ ăn thử, Hira hất mặt, hắng giọng dè bỉu, “Thử gì chứ! Hồi nhỏ, ta ăn kẹo đường còn nhiều hơn cô ăn cơm đấy!”

Tamo cau mày, ậm ừ rồi lấy lại xâu kẹo, “Vậy thôi, ta sẽ ăn luôn cây này!”

Hiro mới giả vờ tự cao một chút mà suýt bị hụt ăn. Cô vội giật xâu kẹo trong tay Tamo, giận dỗi trách móc, “Đợi đã! Cô biết cách mời người khác không vậy? Chẳng có xíu thành ý gì cả! Mau đưa cho ta!”

Thái độ lật mặt của Công chúa nhanh hơn Tamo nghĩ, cô bật cười ha hả.

Sau một hồi tham khảo tình hình, Chishi nảy ra ý tưởng táo bạo, “Tamo nè, ở đây kinh doanh khấm khá quá! Hay tụi mình mở tiệm bánh trứng, biết đâu sẽ mau phát tài!”

Bán gì chứ bán bánh trứng thì Tamo ủng hộ hai tay, “Được đó! Cậu mở bán đi! Yên tâm, nếu ế thì tớ ăn phụ cho!”

Cuộc trò chuyện giữa cả hai họ vô tình gợi lại những ký ức cũ trong lòng Hiro.

***

Rảo bước quanh các hàng quán kín người, một nữ nhân tóc trắng nép sát vào lòng Hiro, nhẹ nhàng hỏi, “Giả sử ta từ bỏ thân phận, nguyện ý nên duyên cùng chàng, vậy chàng nghĩ xem, chúng ta sống như thế nào đây?”

Hiro siết chặt bàn tay người thương, một mực khẳng định, “Nếu nàng không thích ở Bạch phủ, ta sẽ mở một quán ăn nhỏ, chắc chắn không để nàng chịu thiệt thòi!”

Nụ cười mãn nguyện nở trên môi, vị nữ nhân ấy ôm chầm lấy Hiro, bông đùa, “Được thôi! Nhưng mà lỡ chàng không bán được thì cũng chẳng sao, ta chấp nhận cùng chàng ăn hết chỗ đó!”

***

Nhìn thấy Hiro đứng thẫn thờ, tay cầm xâu kẹo còn nguyên, Tamo bước đến, vẫy vẫy tay trước mắt, thắc mắc hỏi, “Trưởng bối, cậu không thích kẹo đường sao?”

Hiro chợt tỉnh ra, lập tức mỉm cười, đáp trả cô, “Tamo tặng, tất nhiên là ta thích rồi!”

Tamo cười hí hửng, “Vậy tốt quá rồi!”

Khi cô vừa quay đi thì có một giọng nói phía sau lưng khẽ cất lên, “Vô cùng thích… nàng!”

0
Ủng hộ tác giả Lauren Sazuky Ủng hộ trên tinh thần cũng được. Có dư thì mình gom lúa làm truyện tranh tiếp :'3