Vương triều Semino

Chương 37: Dòng Chảy Thiên Mệnh

Đăng: 22/05/2026 22:27 1,702 từ 26 lượt đọc

Trong lòng Chishi chất chứa nhiều ưu phiền. Cô dạo một vòng quanh miếu thì vô tình gặp Shin. Cậu ta dường như cũng đang có chuyện muốn trao đổi với cô.

“Mau theo ta đến thiền phòng, thầy Makoto sẽ giúp cô trị bệnh!”

Lời đề nghị này vốn không thể từ chối, Chishi đi theo Shin đến diện kiến Thiền sư.

Sau khi được Thiền sư cho phép, cả hai nhẹ nhàng mở cửa, bước vào. Thiền phòng đóng kín, dù ban ngày vẫn phải thắp nến. Làn khói nến bay lững lờ lan tỏa trong không gian huyền ảo. Thấy Thiền sư Makoto vẫn gục đầu, im lặng hồi lâu, Chishi khẽ hỏi Shin, “Thiền sư ngủ mất rồi, hay bữa khác lại ghé?”

“Cứ ngồi yên ở đó!”

Makoto bất chợt lên tiếng làm Chishi giật mình. Cô quay qua nhìn gương mặt tỉnh rụi của Shin, đoán là cậu đã quá quen với việc này. Tuy nhiên, sau câu nói đó, Thiền sư lại chẳng hé môi thêm nửa lời.

Kiên nhẫn được một canh giờ, Chishi không ngừng ra hiệu cho Shin. “Làm sao bây giờ?”

“Nóng vội chính là rào cản lớn nhất của con người!” - Thiền sư Makoto cuối cùng đã tiếp tục cuộc trò chuyện. Ông từ từ ngước mặt lên nhìn Chishi. Hốc mắt của thầy sâu thẳm như có thể soi thấu vạn vật. Ánh mắt này làm Chishi ớn lạnh mà nuốt nước bọt, chẳng dám thở mạnh nữa.

Đẩy ngọn nến về phía Chishi, Makoto bắt đầu chỉ dạy, “Lửa sẽ giúp con người thanh tẩy tâm ma!”

Nhận ra dụng ý của Thiền sư, Chishi mở to mắt, tập trung nhìn vào thứ ánh sáng bé nhỏ mà vô cùng uy lực kia.

Thêm nửa canh giờ sau, mắt cô đã mỏi nhừ. Chishi lén liếc sang Makoto thì lại bắt gặp thầy ngủ gục. Trong lòng cô không ngừng than trời.

Ơ! Đã gần hai canh giờ rồi mà Thiền sư vẫn chưa dạy mình cái gì cả!

Trong kho sách, Quân sư Yuki lục lọi từ kệ sách này đến kệ sách khác. Sự gấp gáp trong cậu hóa thành cơn hậm hực, “Dời qua kho bên này rồi vị trí sắp xếp loạn lên cả!”

Toji đứng phía sau Quân sư, bất thình lình vỗ vào lưng cậu. “Cậu đang tìm gì sao?”

Cô vô tình chạm trúng vào vết thương cũ của Yuki. Theo phản xạ, cậu ta lập tức giơ cánh tay áp sát Toji vào vách tường.

“A!” - Toji bị đẩy mạnh vào tường, đau đớn bật thành lời. Trong khoảnh khắc ấy, cô một lần nữa chạm trán với ánh mắt đáng sợ của Quân sư.

Khi nhận ra Toji, cậu ta vội buông tay, sốt ruột hỏi, “Cô... cô không sao chứ?”

Toji xoa xoa vai, nhăn mặt đáp. “Không, ta không sao!” Giấu đi sự hốt hoảng, cô gượng cười rồi giả vờ hỏi thăm, “Cậu đang tìm sách gì à?”

“À, ta ghé xem một chút thôi!” Yuki cười trừ, với tay lấy đại một cuốn sách đưa cho Toji và giới thiệu, “Quyển này cũng hay nè, cô có muốn đọc thử không?”

“Đa tạ cậu, ta mượn mang về phòng đọc nha!” - Toji chộp cuốn sách rồi kiếm cớ rời đi.

Ở phòng riêng, cuộc cãi vã um sùm giữa Hakusho và Norido khiến Tamo chẳng thể nghỉ ngơi. Cô vừa ra khỏi phòng thì nhận được tin tốt của Lý sư. Cậu ta mang sách đến cho cô, không quên hỏi về chuyện ở hồ sen, “Nghe Hoàng tử nói Tamo ngã xuống hồ sen sao?”

“Sơ ý chút thôi! Trưởng bối đừng lo lắng!” - Tamo xua tay, trấn an Hiro rồi ngó xuống quyển sách. Hiro đưa nó cho cô. Tamo cầm quyển sách, lật vội vài trang, vết ố vàng cùng lớp bụi bám quanh đủ giúp cô hiểu được bề dày lịch sử của nó.

Hiro mỉm cười, ngỏ ý: “Tamo có muốn đọc cùng ta không?”

Tamo chưa kịp quyết định thì tiếng gọi của Tướng quân đã chen ngang vào.

“Tamo!”

Hiro một tay giữ chặt quyển sách, một tay nhẹ nhàng xoa đầu Tamo. “Có vẻ lúc này không tiện rồi! Để ta mang sách về phòng cho cô nhé!” Sau đó, cậu nhìn về phía Sakai, gật đầu chào, “Ta có việc phải đi trước!”

Tạm biệt Hiro xong, Tamo quay sang Sakai. Cô mỉm cười rồi đột nhiên cúi gập người xuống, bày tỏ lòng thành, “Chuyện hồi sáng, đa tạ Tướng quân đã cứu mạng!”

Thái độ trịnh trọng của cô khiến Sakai sửng sốt. Cậu lặng người vài giây, sau đó nhếch môi cười phì một cái, “Trưởng bối của cô lợi hại thật đấy! Có thể khiến Tamo ương ngạnh trở nên hiểu chuyện như vậy!”

Trước câu nhận định chướng tai này, Tamo trợn mắt, lườm nguýt Sakai. “Gì chứ?”

Đây mới đúng là vẻ mặt thường nhật của cô. Sakai cảm thấy hài lòng đến lạ, kéo tay áo cô đi, “Được rồi! Mau theo ta nào!”

Tại thiền phòng, Chishi nhẫn nại dõi mắt theo ngọn nến thêm nửa canh giờ nữa rồi ngủ quên lúc nào không hay.

“Chishi, Chishi à!”

Nghe tiếng Shin kêu, cô lớ ngớ nửa mê nửa tỉnh. Lúc đã lấy lại ý thức, Chishi chợt phát hiện Thiền sư đang ngồi nhìn mình chăm chăm. Cô xấu hổ, lúng túng mà phân trần, “Con... con xin lỗi, xin lỗi thầy!”

“Bài điều trị kết thúc rồi!”

Makoto gấp cuốn sách lại, những ngọn nến trong phòng lần lượt tắt. Cứ ngỡ do mình ngủ quên khiến Thiền sư nổi giận, Chishi vội thanh minh, “Con...!!!”

“Bài điều trị đã kết thúc! Nhưng ta có chuyện riêng muốn nói với vị cô nương này!”

Thầy vừa dứt câu cũng là lúc chỉ còn duy nhất một ngọn nến trên bàn cháy sáng. Thấy Thống lĩnh định rời đi, Chishi áp lực, vội níu lấy tay áo cậu, ánh mắt như cầu khẩn. Shin hiểu ý, cười nhẹ, trấn an cô, “Không phải do cô ngủ gục đâu!”

Shin ra khỏi phòng. Chishi ngồi ngay ngắn lại, chăm chú nghe Thiền sư dạy bảo. Ông ta ngắt một cánh hoa bỏ vào cốc trà rồi ôn tồn hỏi, “Con có biết vì sao cánh hoa lại không bị chìm không?”

“A... vì nó nhẹ!”

Trước câu hỏi này, Chishi trở nên lúng túng, chẳng hiểu được ý định thật sự của thầy. Makoto nở một nụ cười vô ưu, “Đáng tiếc lòng người lại không nhẹ nhàng được vậy! Cứ thích ôm lấy buồn phiền để bị chúng nhấn chìm!”

Chishi có phần bất ngờ, có phần cảm phục. Chỉ mới gặp lần đầu, cô đã bị Thiền sư soi thấu nỗi lòng. Cô gượng gạo, chỉ biết cúi mặt.

Makoto tiếp lời, “Con người nhỏ bé vốn đã khó chống lại số mệnh, huống hồ chi là can dự vào số mệnh của người khác! Cứ để sông được chảy xuôi dòng, cứ để mây bay về phía chân núi, cứ để trái tim được phép đập đúng nhịp! Thiên mệnh sẽ không vì sự cự tuyệt của con mà xoay chuyển!”

Giờ Chishi mới hiểu vì sao Shin và mọi người lại coi trọng Thiền sư Makoto đến vậy. Từng lời từng chữ của thầy đều như thẩm thấu vào lòng cô.

Bước ra khỏi thiền phòng, thấy Shin thẫn thờ đứng dưới gốc cây lớn, Chishi bước đến gần cậu, mở lời, “Ngày trước cậu từng sống ở đây cùng thầy Makoto sao?”

“Đúng vậy! Thuở còn nhỏ, phụ mẫu đã gửi ta lại đây! Sau đó... họ chẳng quay lại nữa!”

Shin ngước mặt lên tán cây, trút hết tâm sự, một nụ cười nhạt hé trên môi. Với cậu, đây vốn là chuyện khó tỏ bày cùng ai, nhưng thật lạ là bây giờ cậu lại có thể thốt ra nhẹ nhàng đến thế.

Đặt tay lên vai Shin, Chishi hít một hơi thật sâu, giúp cậu giải tỏa ưu phiền bằng việc chuyển hướng sang điều tích cực hơn, “Ắt hẳn là cậu rất yêu quý Thiền sư Makoto và cũng đã có khoảng thời gian tuyệt vời ở nơi này!”

“Đúng vậy! Đối với ta, lời thầy dạy luôn là chân lý!”

Thoáng nhắm mắt, thả trôi theo dòng ký ức, Thống lĩnh nở một nụ cười đầy tự hào.

Sakai dẫn Tamo xuống bếp, đưa cho cô dĩa bánh trứng thơm phức. Mắt Tamo sáng bừng lên, xúc động mà ôm chầm lấy tay Sakai, “Oa, là bánh trứng sao? Đa tạ cậu!” Chợt cô thấy bản thân quá đà, vội buông Tướng quân ra, ái ngại cười, “Haha, chắc là ngon lắm!”

“Hùm!” - Sakai hắng giọng lấy lại bình tĩnh, đảo mắt sang hướng khác.

Một lúc sau, Tamo đã chén hết sạch dĩa bánh. Cô lộ rõ vẻ mặt mãn nguyện mà khen nấy khen để, “Ngon phết đó!”

“Thật à?” - Sakai bật cười. Sau hai lần thất bại thì đây chính xác là thành quả cậu mong đợi.

“Chishi!”

Thấy bóng Chishi thấp thoáng ngoài cửa, Tamo vẫy tay gọi lớn. Chishi bước vào nhà bếp, mỉm cười chào họ, “Tớ đến lấy bữa trưa qua cho Thiền sư!”

“Cậu mới trị bệnh xong à? Thôi lo mà về nghỉ đi, việc này giao cho tớ là được!”

Ăn no sung sức, Tamo chạy lại bếp soạn thức ăn cho vào giỏ rồi vội vàng mang đi giao.

“Tamo, cậu ấy mang đồ mặn đi rồi! Chết thật!” - Chishi hoảng hốt phát hiện Tamo lấy nhầm món ăn.

“Cứ để ta giúp!”

Sakai vội lên tiếng đề nghị. Chishi đành đưa giỏ đồ ăn khác cho cậu. Trước khi rời đi, cậu khẽ gật đầu với cô, giọng đầy cảm kích, “Chuyện của Thống lĩnh, đa tạ cô đã giúp đỡ!”

“Giúp đỡ?” - Ánh mắt Chishi tức khắc thay đổi, sắc bén và ranh mãnh hơn. Đối diện thẳng với Tướng quân, cô trở mặt, nhếch môi cười, “Hình như ta chưa từng hứa điều gì!”

0