Vương triều Semino

Chương 38: Linh Lực Huyền Bí

Đăng: 22/05/2026 22:27 1,724 từ 28 lượt đọc

Yuki thản nhiên ôm một bó hoa sen lớn vào phòng của nhóm Tamo. Hakusho và Norido đang cãi nhau chí choé cũng phải ngừng lại để dõi theo hành động kỳ lạ ấy. Norido xót hoa, vội chạy đến, khuyên ngăn, “Làm trà sen không cần phải hái nhiều thế này đâu, Yuki!”

“Ta đâu có làm trà!”

Quân sư dứt khoát trả lời khiến Hakusho và Norido càng rối não hơn. Sau khi bỏ bó hoa sen lên giường Toji, cậu ta lại tiếp tục chạy ra ngoài, mang thêm bó khác vào.

“Chuyện quái quỷ gì vậy nè!”

Norido há hốc, chỉ biết đứng chết trân ra nhìn. Hakusho thì bức xúc, lao đến chặn đường Yuki, quyết hỏi cho ra lẽ, “Quân sư đang tính làm cái gì thế?”

“Toji bảo thích hoa sen, ta chỉ tiện thể hái một ít cho cô ấy!” - Quân sư mỉm cười, tỏ vẻ rất hài lòng với thành quả của mình.

Hakusho liếc sang Norido, cả hai đơ mặt, đồng thanh hỏi, “Một ít?”

Rất nhanh, cơn thịnh nộ đã kéo đến. Toji vừa trở về phòng, nhìn thấy trên giường mình chất đầy hoa sen, cô sửng sốt, “Trời ơi, chuyện gì xảy ra thế này?” Khi biết thủ phạm là Yuki, Toji giận đến run cả người.

“Aaaa, Quân sư đâu, mau mang chúng đi hết cho ta!”

Sau tiếng hét rúng động đất trời, Yuki cùng đám hoa sen bị ném ra khỏi cửa. Lần đầu tiên Norido thấy Toji tức giận đến thế, cô im bặt, chẳng dám nói nửa lời. Hakusho cũng bị doạ cho xanh mặt, chạy ra ngoài chung với Quân sư.

Nhìn bộ dạng ngơ ngác đáng thương của kẻ hái hoa, Hakusho bất giác hiểu thấu sự tình. Cậu cười phá lên, giọng đầy chế nhạo, “Không thể tin được Quân sư đầy mưu lược của chúng ta lại chọn tán tỉnh quê mùa đến thế! Cậu làm ta thấy thất vọng quá đó, Yuki!”

Vươn tay đỡ Yuki đứng dậy, Hakusho cố nhịn cười, một mạch thuật lại câu chuyện của vị bằng hữu, “Nàng lỡ buông lời thích hoa sen, chàng dại dột mà hái trụi cả hồ! Quân sư nên biết rằng nữ nhân thích nhất là hoa hồng, lần sau hãy rút kinh nghiệm!”

“Ta có thích hoa hồng đâu! Ở đó mà khuyên bậy bạ!”

Norido nghe chói cả tai, khinh khỉnh mà dè bỉu. Hakusho híp mắt ngó sang cô, cười hề hề, đáp trả, “Vậy chứng tỏ cô không phải là nữ nhân!”

“Thế à?” - Norido nhếch môi cười ghê rợn rồi xắn tay áo lên, tiến về phía Hakusho.

Tại thiền phòng, Tamo đã mang bữa trưa đến cho Thiền sư Makoto. Cô đặt giỏ thức ăn xuống, thoăn thoắt bày biện các món chỉn chu. Dù vậy, sắc mặt thầy lại chợt thay đổi. Nhìn nét cau có của ông, Tamo vô cùng khó hiểu nhưng vẫn nhẫn nại mở lời mời, “Những món này cực kỳ ngon, ăn vào là nhớ mãi! Thiền sư mau dùng thử đi!”

“Tamo!”

Sakai gọi lớn. Dường như cậu đã đến chậm một bước. Nhìn bàn ăn thịnh soạn mà lòng Tướng quân rơi vào bế tắc. Cậu vội giúp Tamo đổi món.

“Chỉ toàn rau thế, Thiền sư đang giảm cân sao?”

Bớt một lời cũng chẳng được, câu hỏi ngây ngô từ Tamo lần nữa khiến Sakai tá hoả. Cậu kéo cô lại gần rồi khẽ thì thầm, “Thiền sư là người tu hành nên chỉ ăn chay thôi!”

“Thôi chết mất!” - Tamo biết mình đã gây chuyện, mặt tái nhợt đi, lúng ta lúng túng.

“Vị cô nương này thật thú vị!” - Makoto bật cười thành tiếng, đồng ý bỏ qua sai sót cho cô.

Tẩu vi là thượng sách, Sakai kính cẩn cáo từ Thiền sư. Cậu định đưa Tamo rời đi thì ông vội ra hiệu cho cả hai ngồi xuống. Nhìn vào đôi mắt tròn xoe của Tamo, Makoto nghi hoặc hỏi, “Hình như con không phải là người ở nơi này!”

“Đúng vậy thưa Ngài! Ngoài con còn có ba người khác nữa! Họ đều là những bằng hữu siêu siêu tốt của con!”

Tamo hào phóng trả lời dư cả thông tin. Gật đầu nhẹ, Thiền sư thi triển linh lực giữa lòng bàn tay rồi đưa tay về phía cô, đề nghị, “Tamo, con hãy đặt tay lên đây!”

Tamo liếc sang Sakai, thấy ánh mắt tán thành của cậu ta, cô mới e dè thực hiện. Tamo bắt đầu cảm nhận được linh lực đang chảy trong cơ thể mình.

“Là linh lực chữa lành? Người bình thường vẫn có thể sở hữu được sao?” - Makoto tự hỏi. Chính ông cũng bị mắc kẹt trong điều kỳ lạ này.

Để kiểm tra kỹ lưỡng hơn, Thiền sư quyết định gia tăng linh lực. Nhưng chỉ ít phút sau, ông đã cau mày, phát hiện ra nhiều bất ổn.

“Thiền sư, Ngài không sao chứ?”

Tamo kinh ngạc, khẽ hỏi Thiền sư rồi quay sang cầu cứu Sakai. Sakai cũng chưa từng thấy ông căng thẳng như vậy, trong tình huống này, quả thật cậu chẳng biết nên làm gì kế tiếp.

Hai nguồn linh lực dần xung đột với nhau. Tamo gồng cứng người, cắn răng chịu đựng sự hỗn loạn trong cơ thể. Tình trạng của Thiền sư cũng chẳng khá hơn. Cố khống chế dòng linh lực, cơ thể ông run rẩy, mắt tối sầm lại.

Tamo cứ nghĩ chỉ cần rút tay ra là xong, nào ngờ bàn tay cô nặng trĩu, không thể nhấc lên được. “Tay ta!” Tamo đau đớn, toát mồ hôi lạnh. Những cơn đau nhói ở tim liên tục ập đến như bóp nghẹt hơi thở của cô.

“Thầy Makoto, Tamo!”

Tướng quân hoảng sợ, định chạm vào tay họ thì Makoto lập tức lên tiếng can ngăn, “Dừng lại, Sakai! Làm như vậy rất nguy hiểm!”

“Nhưng mà...!” - Sakai có chút do dự.

Makoto vừa nghĩ cách, vừa giải thích rõ hơn cho Sakai hiểu, “Vị cô nương này không hoàn toàn sở hữu được linh lực chữa lành mà ngược lại còn đang bị nó điều khiển! Nếu dòng linh lực kết nối đột ngột chia tách sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”

“Vậy chúng ta phải làm sao, thưa thầy?”

Sakai càng nghe giải thích, càng trở nên nóng lòng, cậu vội xin lời khuyên. Makoto chỉ im lặng, khép chặt mi lại, dồn hết sức lực vào lòng bàn tay. Khi dòng linh lực giữa hai bên đạt tới mức cực đại thì Thiền sư nhanh chóng thu hồi linh lực của mình. Quá trình kết nối linh lực được chấm dứt. Tamo và Thiền sư đều bị đẩy bật ngược ra sau.

“Á!” - Tamo ngã nhào xuống đất, bất tỉnh.

Makoto cũng bị ảnh hưởng, cả người chao đảo, nôn ra một ngụm máu tươi.

“Tamo!” - Sakai đỡ lấy Tamo rồi nhìn về phía Thiền sư. “Thầy Makoto!”

Makoto gượng dậy, vội hối thúc, “Mau đưa vị cô nương ấy đến đây!” Bắt mạch cho Tamo xong, biết cô vẫn ổn, ông mới thở phào nhẹ nhõm.

Nguồn linh lực chữa lành trong nữ tử này quá khủng khiếp! Xem ra ta đã quá khinh suất rồi!

“Thầy không sao chứ?”

Sakai sốt ruột hỏi thăm, cơ mặt cậu vẫn chưa thể giãn ra. Để Tướng quân an tâm, ông từ tốn lắc đầu. Nhưng ngay sau đó, ánh mắt Thiền sư trở nên sắc lạnh, ông cẩn thận dặn dò, “Hãy luôn để mắt đến Tamo! Nguồn linh lực này sẽ dễ thu hút lòng tham của kẻ khác!”

Ở phòng riêng, Norido và Toji vừa mới tống khứ được hai kẻ rắc rối thì lại tiếp tục đối đầu với những vị khách không mời. Mùi sen ngào ngạt đã dẫn dụ lũ côn trùng kéo đến, vây kín cả phòng. Đuổi hết đợt bướm này đến đợt bướm khác, Norido phát cáu mà quát lớn, “Tức chết đi được mà!”

Chishi vừa về phòng đã nghe tiếng quát mắng của Norido, liền hỏi, “Chuyện gì vậy?”

Toji mệt lả người, chỉ có thể kể qua loa, “Tụi tớ đang đuổi lũ bướm! Thật may là chúng bỏ đi hết rồi!”

“May thật không?” Chishi tái mặt, miệng lắp bắp, tay chỉ về phía sau lưng Norido và Toji. “Tớ... tớ thấy đàn ong đang kéo đến kìa!”

“Aaaa! Mau vào phòng đóng cửa lại!” - Norido kinh hoàng, vội vã đóng sầm cửa lại.

Chỉ chậm vài giây, cả ba đã bị ong đốt đến nổi mẩn đỏ khắp người. Chishi nước mắt lăn tròn, nức nở, “Tại sao tớ cũng bị cuốn vào chuyện này cơ chứ?”

“Cũng tại hai cái tên kia!”

Một lần nữa Norido mất hết bình tĩnh, đập mạnh tay lên bàn. Chiếc bàn run lắc, ngọn nến phía trên chợt đổ xuống tấm khăn trải bàn.

“Cháy, cháy rồi!” - Chishi ôm mặt hét lên.

“Làm sao, làm sao bây giờ?” - Norido rối trí theo.

Ba người họ cuống cuồng lên, người lấy nước chậu hoa tạt vào, người dùng cả chăn gối để dập lửa. May mắn ngọn lửa đã được dập tắt, không gây ra hỏa hoạn. Cả ba chẳng còn tí hơi sức nào, ngồi bệt xuống đất, tựa lưng vào nhau. Toji than trời trách đất, “Làm ơn, tha cho tớ đi!”

Tại thiền phòng. Cuối cùng Tamo đã tỉnh lại. Mạch tượng cô dần ổn định, ý thức cũng được phục hồi. Makoto phần nào yên tâm, bảo họ mau chóng về nghỉ ngơi. Trước lúc đi, ông căn dặn, “Chuyện hôm nay con đừng kể với Shin, đừng để cậu ta lo lắng! Tạm thời ta sẽ tịnh dưỡng trong ba ngày, nếu không có việc gì gấp thì đừng đến đây!”

“Vâng, thưa thầy!” - Sakai chào Thiền sư, dẫn Tamo trở về.

Cánh cửa thiền phòng vừa khép lại, Makoto liền lật ngược lòng bàn tay mình lên. Lòng bàn tay ông đã bị linh lực của Tamo ăn mòn đến tím tái. “Tới rồi, đã tới rồi hay sao?”

Qua khe cửa sổ bụi bặm, một ánh mắt đỏ ngầu đang chờ chực bên ngoài, hướng về Thiền sư Makoto.

0