Vương triều Semino

Chương 90: Dòng Lệ Biệt Ly

Đăng: 07/08/2026 03:35 1,883 từ 3 lượt đọc

Tamo dìu Sakai ngồi tựa vào bụi trúc. Nước mắt cô chảy nhòe ướt mi, miệng nhất mực khẳng định, “Chàng cố gắng thêm chút! Về tới cổ trấn, chắc chắn Norido sẽ điều trị khỏi vết thương này!”

Nhìn bộ dạng bấn loạn của Tamo, Sakai cũng đỏ hoe cả mắt, ôm chầm lấy cô. Giọng cậu run run, thì thầm giãi bày, “Tamo, xin lỗi nàng! Ta biết rõ tình trạng của mình! Di chuyển lúc này càng khiến vết thương trầm trọng hơn, ta sợ… không trụ nổi!”

Tamo nghe xong hoảng hốt, định ngóc dậy, bác bỏ, “Nhưng mà…!”

Sakai vội giữ chặt cô, nhẹ nhàng xoa đầu, “Ta chỉ mong được ở cạnh nàng… đến hết khoảng thời gian còn lại…”

Áp mặt vào lòng Quận vương, dù không trực tiếp thấy nụ cười gượng gạo của cậu nhưng Tamo có thể cảm nhận rất rõ sự chua xót và đau đớn. Lòng cô quặn thắt, mọi thứ trong tâm trí đều bị xáo trộn. Song, vì lo lắng làm động đến vết thương của Sakai nên ngoài hai dòng nước mắt tuôn trào giàn giụa thì Tamo chẳng dám nhúc nhích cơ thể.

Chúng ta chỉ vừa mới tỏ lòng! Chúng ta chỉ vừa mới đính ước! Chúng ta chỉ vừa mới nghĩ tới tương lai hạnh phúc hơn! Tất cả đều chỉ mới bắt đầu… tại sao…?

Những suy nghĩ trong thâm tâm Tamo bỗng chốc bật thành lời, hòa lẫn tiếng nấc nghẹn xé nát ruột gan:

“Tại sao… tại sao…?”

Chiêm nghiệm về chuyện cũ, Sakai nhếch mép một cái, “Cái chết này, ta đã chuẩn bị đón nhận từ lâu! Nhưng nó xảy ra quá sớm, ta chưa kịp đưa Hira lên ngôi, cũng chưa trả được thù!” Cậu tự hổ thẹn với sự kỳ vọng của phụ mẫu, với những người đã hy sinh và với cả vương triều Semino. Bên nước không trọn, bên tình dở dang, nước cờ này đã tính sai rồi sao.

Nếu mọi chuyện diễn ra đúng theo kế hoạch, Hira lên ngôi, Sakai sẽ giết Đế vương và vùi mình vào giấc ngủ ngàn thu, liệu cậu có mãn nguyện? Đó là khi Tamo chưa đến. Mong cầu hạnh phúc riêng, Sakai từng nghĩ vô số cách để thay đổi, tuy nhiên cuối cùng chẳng những dự tính ban đầu không thành mà còn mất cả chì lẫn chài.

Hơi thở Sakai ngày một yếu đi, sự kiềm chế cũng dần suy giảm, cơn đau thừa lúc hoành hành, dày vò điên đảo. Cậu nắm chặt bàn tay Tamo, bỏ qua thể diện mà bộc lộ cảm xúc yếu đuối.

“Tamo, ta bỗng cảm thấy hối hận… ta không cam tâm chết như thế này. Ta thật sự muốn dành một điều gì đó tốt đẹp cho bản thân, muốn có một cuộc sống bình yên cùng nàng. Ta sợ…”

Giọng Sakai nặng nề, những quãng ngắt cũng dài hơn rồi chợt ngừng hẳn. Tamo thót tim, vội vàng ngồi thẳng lên, xem xét tình trạng của cậu. Cô hết vỗ má rồi lại lay vai, cuống cuồng đánh thức Sakai:

“Sakai, chàng mau tỉnh dậy đi! Mau tỉnh dậy đi! Ta không cho phép chàng chết!”

Sakai từ từ hé mắt, gượng cười châm chọc Tamo, “Thì ra đây là… phản ứng của nàng sau khi ta chết sao?”

Đúng thật là có chết cũng không yên. Giải thích về thời cuộc tàn nhẫn sao cho thỏa đáng? Chắc gì Tamo chịu hiểu. Sakai đành chậm rãi lau dòng lệ trên gương mặt ngỡ ngàng ấy. Cậu ngắm nhìn dáng vẻ người thương, cố ghi nhớ thật kỹ rồi mở lời tạ lỗi với cô.

“Tamo, ta xin lỗi! Là ta phụ nàng! Là ta nợ nàng… nửa đời chăm sóc đến đầu bạc răng long…”

Dứt lời, Sakai nhắm nghiền mắt, ôm chặt Tamo, lưu giữ hơi ấm trước lúc xuôi tay. Tamo dường như linh cảm được. Cô bủn rủn cả tay chân, nghẹn ngào nài nỉ cậu:

“Sakai! Sakai, chàng ở lại thêm một lát nữa… được không? Một lát thôi!”

Sinh ly tử biệt muôn thuở gieo rắc sầu bi, nhưng thà rằng xa lìa vạn dặm còn hơn chia cách âm dương. Trách ai xé cánh chim trời, tang thương bủa vây một đời.

Ở bên kia rừng trúc, cuộc chiến trong ma trận cũng đang dần đi vào hồi kết.

Chishi tận dụng đôi cánh lớn tạo thành cơn gió thổi tan khói mù. Tầm nhìn đã rõ, cô giương cung, mường tượng lại chiêu thức Shin từng dạy rồi thực hành ngay. Ba mũi tên cắm thẳng vào ba yếu huyệt của cáo yêu khiến nó gục chết tại chỗ. Linh lực Chishi vì vậy mà hao tổn, đôi cánh biến mất, cô rơi xuống tự do.

Shin lao nhanh tới, chụp lấy Chishi. Hai người cùng ngã lăn xuống đất. Cảnh tượng này giống hệt cái lần cậu nhờ cô hái sao giúp. Chishi nằm trên người Thống lĩnh, mặt vẫn đỏ bừng y chang. Phút mất cảnh giác, quạ yêu xòe móng, nhảy xổ vào họ.

“Chishi, cẩn thận!”

Shin kinh hãi, vội lật người ôm trọn Chishi vào lòng, lấy thân mình che chắn cho cô. Tiếc là móng vuốt con quạ vừa dài vừa sắc nhọn, đâm xuyên qua lưng cậu rồi găm thẳng vào bụng Chishi. Cả hai chau mày đau điếng, lập tức thổ huyết.

“Chết tiệt!”

Shin cay cú, chống tay nâng người lên, cố rút chiếc móng khỏi cơ thể Chishi. Sau đó, cậu nghiến răng, nuốt cơn đau tê dại, xoay cánh tay ra phía sau mà kết liễu quạ yêu. Hai con yêu thú tan biến, phần thử thách coi như hoàn thành. Dẫu thế, vết thương của họ vẫn không thể cứu vãn được.

Shin ôm chầm lấy Chishi, tự trách mình, “Chishi, do ta bất cẩn, liên lụy đến nàng rồi!”

Đã là trận chiến chung, sao lại dùng từ liên lụy? Chishi mỉm cười, lắc đầu, “Chúng ta là một cặp… hy sinh cùng nhau là lẽ thường! Sao ta bỏ mặc chàng được chứ?!”

Tất nhiên Chishi không nói suông. Cô ghé sát Shin, trao nụ hôn giã từ.

Norido đứng bên kia chiến tuyến, chứng kiến hai người họ tan biến, hốt hoảng gào thét, “Chishi! Shin!” Cô giật tay áo Hakusho, khóc nấc lên, “Hai cậu ấy… hai cậu ấy tan biến mất rồi!”

Chàng kiếm khách căng thẳng không kém, xoa vai trấn an Norido, “Không sao đâu, Norido! Chúng ta vẫn còn cơ hội cứu họ!” Đắn đo đôi chút, cậu quay sang hướng Hikari.

Nguy thật! Mình phải làm gì để kết thúc cuộc chiến vô nghĩa này chứ?

Hikari dù đã thoát khỏi chú thuật hợp xác nhưng tâm trạng cô lại chuyển biến tồi tệ hơn. Bởi lẽ bướm yêu nhốt cô trong những mảnh hồi ức tươi đẹp nhất để rồi khi trở về thực tại, cô không tài nào chấp nhận được. Nỗi đau tái diễn thêm lần nữa, Hikari hóa điên loạn, phản kháng lại mọi sự giúp đỡ từ Kuro. Cô lớn tiếng quát tháo:

“Mau tránh xa! Không được động vào ta!”

Chẳng rõ đầu đuôi sự tình, cứ ngỡ Hikari bị bắt nạt, Hakusho đùng đùng tức giận. Cậu vội căn dặn Norido, “Tuy con nhện đang mắc kẹt trong đám tơ nhưng cô phải hết sức thận trọng! Chờ ta quay lại xử lý!”

Dàn xếp ổn thỏa, Hakusho nhanh chóng chạy tới chỗ Hikari. Suốt đoạn đường đó, lồng ngực cậu đập dồn dập giống như trên đoạn đường cậu quay về doanh trại vào cái ngày Hikari bị đổ oan. Hakusho cảm giác chỉ cần chậm vài giây, bi kịch xưa sẽ lặp lại. Lần này, cậu quyết tâm bằng mọi giá phải bảo vệ được Hikari. Trớ trêu thay, tình cảnh hiện tại lại không hoàn toàn như vậy.

Kuro đang nhiễm kịch độc, giờ bị Hakusho đâm cho một nhát. Hắn đã chạm tới giới hạn. Nhát kiếm này lẽ ra phải xuất hiện từ ba năm trước. Kuro tự biết thân phận. Hắn khẽ nhếch môi rồi phó mặc linh hồn theo gió bay.

Chẳng khác gì Kuro, Norido không khỏi chạnh lòng. Nhìn Hikari và Hakusho ôm nhau, sóng mũi cô nóng rát, khóe miệng bật cười phì. Norido thấy mình như người thừa, đang chen chân vào giữa hai người bọn họ.

Giây phút yếu lòng trôi qua, Hikari liền đẩy vai Hakusho ra. Cô chĩa mũi đoản kiếm vào cậu, hậm hực quở trách:

“Do ta nhất thời ngu muội, để ngươi giết chết đồng đội của mình! Nhưng trận này chưa đến hồi kết đâu, Hakusho!”

Hakusho dốc hết tâm can khuyên nhủ, “Đừng cố chấp nữa, Hikari! Rốt cuộc nàng đang nghĩ cái gì vậy hả? Nếu nàng muốn giết, cứ nhắm vào một mình ta, được không?”

Hikari gật đầu, cười xót xa, “Ngươi bảo vệ cho bằng hữu của ngươi, bảo vệ nữ nhân đó. Còn ta… ta bảo vệ danh dự và trái tim của ta. Ngươi nói ba năm qua ngươi cô đơn, dằn vặt, ngươi khổ sở tìm kiếm ta. Vậy ngươi có biết trong ba năm đó, ta phải đối mặt với những chuyện tồi tệ gì không?”

Quá khứ đeo bám dai dẳng, cắt mãi chẳng đứt được. Năm ấy, Hikari bị trúng một mũi đoản kiếm, ngã xuống vực. Lúc tỉnh lại, cô phát hiện đang ở trong thành trì giặc. Kuro ra sức thuyết phục cô phục tùng, trong khi đó, Hayashi giở đủ thủ đoạn ép buộc cô. Thương tích chồng thương tích, thể xác và tinh thần đều hứng chịu tổn thương. Nếu không có Hana giải cứu kịp thời, hẳn Hikari đã thuộc về tay Hayashi. Bông hoa xinh đẹp mang dòng máu ma tộc mạnh mẽ, hiển nhiên thu hút lòng tham vô độ của kẻ đi săn.

Nghe Hikari kể lại, đôi mắt Hakusho đỏ dần. Cậu cắn chặt răng, kìm nén dòng lệ chực trào.

“Ta không biết… nhưng ta nhận thức được rằng: Một sai phạm ta từng xem nhẹ, vô tình chà đạp niềm tin của nàng… và phá hủy toàn bộ giấc mơ chung của đôi ta!”

Ái tình thoáng chốc hóa thành biển hận, bướm yêu cắt ngang câu chuyện của họ, đưa ra lời chê trách:

“Nhân loại các ngươi luôn chăm chú vào những thứ to lớn mà phớt lờ những vụn vặt.” Nó quay sang nhìn Hikari, gợi ý, “Hikari, ta đoán ngươi đã quên đi yêu hồn đầu tiên ngươi thu phục được!”

Đồng tử Hikari giãn to, nét mặt cô bỗng xám xịt đi. Yêu hồn đầu tiên mà Hikari thu phục chính là yêu hồn của một con sâu. Con sâu ấy vô cùng yếu ớt, thậm chí còn làm trò cười cho bọn trẻ cùng trang lứa. Nó âm thầm sinh trưởng, ngày qua ngày ăn linh lực, kết kén để hoá thành một chú bướm yêu. Đến đây, Hikari nhận ra, cái kén kỳ lạ đã che chở cô và tổ mẫu thoát nạn diệt tộc năm xưa, đích thị là kén bướm.

0