Chương 72: Lu Mờ Lý Trí
Sau khi trở về thành Thiên Hoa, Hiro dẫn Tamo qua cổng phủ Công chúa Narumi. Tới đây, nha đầu tóc cam phát hoảng, lật đật kéo cậu ta lại, nhắc nhở, “Trưởng bối, nhầm đường rồi! Bên đó là khu vực cấm mà!”
“Chỉ cấm người ngoài thôi! Ta từng tiếp quản cung Thiên Hoa nên có thể tự do ra vào!” - Hiro mỉm cười giải thích rồi tiếp tục dắt cô vượt qua cổng hoa nhỏ.
Cổng phủ này đặc biệt hơn các cánh cổng khác, nó như một đường hầm thu nhỏ, lối đi vừa kín vừa dài. Bên trong hầm u tối, chẳng thấy được lối ra. Mùi hơi đất ẩm thấp, mớ dây leo giăng đầy tường. Có vài sợi dây leo thả mình lơ lửng, Tamo vừa chạm phải chúng đã lạnh gáy. Cô chợt nhớ về câu chuyện Hira kể, sợ hãi túm lấy áo Lý sư, hỏi “Trưởng bối, liệu trong này... có ma không?”
Hiro nghe rất rõ câu hỏi nhưng vẫn quyết định giữ im lặng. Đôi chân cậu bước nhanh hơn, chủ yếu là để Tamo tự mình kiểm chứng. Trái với tưởng tượng, ra khỏi đoạn đường hầm, Tamo ngỡ ngàng nhìn khung cảnh xung quanh cung phủ. Nơi đây vô cùng rộng lớn, thoáng đãng, khuôn viên ngập tràn hoa thơm. Băng qua một chiếc cầu nhỏ bắc ngang ao sen, Tamo chính thức đặt chân vào cung phủ của Công chúa Narumi. Cô bị hấp dẫn bởi ánh sáng rực rỡ từ những ngọn đèn lồng bố trí trên mái hiên. Thấy bước chân Tamo nhanh hơn, Lý sư lặng lẽ thả tay cho cô tự do tham quan.
Sau đó, cậu đứng ở một góc dõi theo cô, an tâm mà mỉm cười.
Mừng nàng trở về nhà!
Trong Thư phòng, Toji đang đọc sách thì cơn buồn ngủ ập tới, kéo sụp mí mắt cô. Thiêm thiếp được vài giây, cô liền giật mình thức giấc.
Cố lên, cố lên nào Toji! Nốt thêm một cuốn nữa rồi ngủ!
Toji đốt thêm hương thảo rồi đi tìm một cuốn khác. Trên tầng cao nhất của kệ sách có một cuộn tranh trông khá quen thuộc, cô tò mò, kê ghế trèo lên xem thử. Toji vừa với tay tới, kệ sách kia bỗng run lắc khiến cuộn tranh rơi thẳng xuống. Khung vỏ gỗ của nó trúng vào trán cô làm xước một mảng da.
Kìm nén nỗi đau, Toji một tay lau máu, một tay mở vội cuộn tranh ra. Đúng như phán đoán, khóe môi cô lập tức nhoẻn cười. Cô dùng cả hai tay nắm chặt chiến lợi phẩm, sợ rằng một lần nữa sẽ mất nó. Máu từ bàn tay Toji vô tình thấm vào vỏ tranh.
Bất thình lình, ngoài trời trở gió lớn. Gió thổi tung cửa Thư phòng, dập tắt hết nến bên trong. Toji tự biết bản thân đang chống đối với một thế lực nào đó và cuộn tranh này là nguyên nhân chính của sự việc lạ lùng đang diễn ra. Bên tai cô văng vẳng lời mời gọi giống hệt giấc mơ hôm đó.
Sự tò mò bám trên vai... Này, cô gái nhỏ, ngươi hãy mau đặt nó xuống... hoặc là đi theo chúng tôi... lời giải đáp ở phía cuối con đường này...!
Toji hít một hơi thật sâu, thu hết can đảm đi theo lời chỉ dẫn. Càng đi, cảnh vật càng biến đổi lạ thường, chốc lát cô đã đứng trước sân chính điện, khu vực thiết triều thời Sudo. Đây cũng là một trong những khu bị phong tỏa, hiện tại hoang vu không bóng người. Toji bắt đầu áp lực, tay vẫn siết lấy cuộn tranh, đảo mắt liên hồi.
"Ầm ầm" - tiếng bước chân huỳnh huỵch rung động sau lưng Toji. Hàng nghìn hình bóng binh sĩ và người dân lũ lượt lao về hướng cô. Bọn họ tháo chạy, hỗn loạn chém giết nhau. Cô tái mặt, liên tục bước lùi.
Chuyện gì, chuyện gì vậy chứ?
Lũ binh sĩ nhắm vào Toji, một nhát kiếm xuyên bụng. Cô đau đớn thổ huyết, loạng choạng suýt ngã. Tuy vậy, sau đó, Toji kinh ngạc nhận thấy vùng bụng vừa bị kiếm xuyên qua, chẳng có máu hay vết rách nào.
Kỳ lạ, nếu bọn chúng là ảo ảnh, sao vẫn có thể gây nội thương cho mình chứ?
Toji gượng đứng thẳng dậy, tìm cách đối phó với bọn lính đang vây quanh.
Sức cùng lực kiệt, không ngờ có ngày sự tò mò khiến cô dấn thân vào chỗ chết. Toji gục ngã, thần trí rơi vào trạng thái mụ mị.
Ở phủ Công chúa Narumi, Tamo mải mê thăm thú, lúc ngoảnh lại đã lạc mất Hiro. Cô rối bời, chẳng biết đường về ở đâu. Bỗng, một khúc nhạc êm ả vang lên, Tamo liền chạy về hướng phát âm thanh ấy. Là Lý sư. Cậu ta ngồi bên bàn đá, tay gảy đàn thanh thoát, gương mặt dịu dàng vô ưu.
“Trưởng bối!”
Nghe Tamo gọi, Hiro tạm ngưng đàn, mỉm cười mời cô ngồi xuống. Trên bàn đá bày sẵn thức ăn và vài bình rượu, tuy không nhiều nhưng đủ thấy thành ý của người chuẩn bị.
“Đây là loại rượu ủ lâu năm mà tôi đã kể! Nếu tâm trạng không tốt, cô có thể uống!”
Hiro nhắc “tâm trạng không tốt”, Tamo liền sụ mặt, ánh mắt vương đọng nỗi buồn. Quan sát biểu hiện của cô, cậu thở dài, đổi sang gãy một khúc nhạc thê lương.
Nàng vì hắn mà khổ tâm! Vậy còn ta? Nàng có từng nghĩ đến cảm xúc của ta chưa?
Từ giây phút ấy, Tamo ngồi uống rượu, Hiro thì gảy đàn, cả hai giữ cho mình khoảng lặng riêng. Tiếc thay dù là rượu hay đàn đều chẳng thể đánh tan chua xót bủa vây trong lòng.
Ánh mắt Hiro không rời Tamo, thần thức nảy sinh ảo cảnh quá khứ.
***
“Hiro, Hiro, chàng mau ra đây! Bọn họ đi hết rồi!”
Narumi chạy về phía bàn đá, khẽ gọi Hiro. Nghe báo hiệu, một con rồng trắng xuất hiện rồi hóa thành vị thiếu niên thanh tú. Sau bao nhiêu ngày xa cách, Công chúa lập tức ùa đến ôm chầm lấy cậu, tranh thủ thời gian gặp gỡ ngắn ngủi này. “Ta rất nhớ chàng!”
“Ta đã đợi nàng rất lâu!” - Giọng Hiro thoáng chút ấm ức mà trách móc.
Biểu cảm giận dỗi đáng yêu thế kia, Narumi không nhịn được mà cười phá lên. Đứng trong vòng tay ấm áp, cô ngẩng lên, áp hai tay vào má Hiro, nói rõ uẩn khúc, “Dạo gần đây phụ vương thường xuyên để mắt đến ta, không dễ dàng trốn khỏi cung như trước nữa! Ban nãy khó khăn lắm ta mới dụ được đám nha hoàn rời khỏi! Chàng xem, vậy mà chàng lại giận ta cơ chứ!”
“Ta không giận nàng, chỉ là ta...!” - Cậu đang nói giữa chừng thì Công chúa vội kiễng gót chân, chặn đôi môi ấy bằng một nụ hôn.
“Cứ coi như ta bù đắp cho chàng!”
Nụ hôn nghịch ngợm của cô khiến trái tim Hiro xao xuyến khôn nguôi.
***
Hình bóng cậu chờ đợi bấy lâu, Người đang ngồi trước mặt, Người đang sát cạnh bên nhưng tâm tư lạc ở chốn nào. Hiro gảy phím đàn cuối cùng, hư ảnh của Người cũng tan theo gió.
Rượu đã cạn, sầu chưa vơi, Tamo mệt mỏi, ngã đầu lên mặt bàn. Đôi mắt cô đờ đẫn, mọi vật xung quanh mờ ảo dần.
“Tamo, Tamo!” - Hiro lay mạnh vai kêu nha đầu tóc cam nhưng dường như cô chẳng đủ sức phản hồi. Cậu liền liếc sang những bình rượu, lắc nhẹ kiểm tra, quả nhiên tất cả đều cạn sạch.
Đúng là không thể buông lơi cô, Lý sư bất lực thở dài. Cậu cẩn thận bế Tamo, tránh phá giấc ngủ ngon.
Tamo trong trạng thái mơ màng, chợt túm lấy cổ áo Hiro, áp đầu vào ngực cậu, yếu ớt thì thầm, “Sakai...”
Đôi chân Hiro khựng lại, con tim đột ngột hụt mất một nhịp, trở nên quặn thắt nặng nề. Cậu siết chặt vai Tamo, tròng mắt nhuốm màu ai oán. Cơn hờn ghen trỗi dậy lấn át lý trí khiến sự kiềm chế của cậu đứt đoạn.
"Ầm" - Hiro lạnh lùng buông tay, để mặc Tamo ngã ập xuống bàn đá, càn quét mọi thứ trên bàn rơi vụn nát.
Cơ thể đập mạnh vào mặt bàn, toàn thân Tamo đau điếng, đầu óc quay cuồng. Cô cố trở mình, cơn ê ẩm bật thành tiếng tỉ tê. Hé đôi mi đờ đẫn, Tamo trông thấy bầu trời cao vời vợi. Cô mở mắt lần thứ hai, lại nhìn thấy gương mặt của Lý sư.
“Trưởng... bối?!” - Tamo lờ đờ, giơ tay lên cao, muốn chạm vào cậu để xác định là thật hay mơ.
Hiro nhanh chóng bắt lấy tay cô, ấn mạnh xuống bàn, trở giọng cười khẩy “Sao vậy? Người nàng đang mong đợi là ai?”
Men rượu hòa trong từng hơi thở, Tamo nhắm nghiền mắt, lắc lắc đầu tìm lại sự tỉnh táo. Khi ý thức dần phục hồi, cô mới phát giác cơ thể mình đang bị ghì sát, chẳng thể nhúc nhích.
“Trưởng bối, chuyện gì... chuyện gì thế?”
Trái với bộ dạng hỗn loạn của Tamo, Hiro rất điềm nhiên. Hắn nhẹ nhàng giữ chặt gáy cô. Nỗi sợ hãi vô hình len lỏi trong tiềm thức Tamo, thứ mà cô chưa từng cảm nhận được khi ở cạnh Lý sư.
Hiro cúi thấp đầu, cánh mũi họ chạm vào nhau. Ánh mắt hắn nồng nàn, cả nhịp tim lẫn hơi thở đều có thể nghe rõ mồn một. Nhưng điều này càng dọa Tamo phát khiếp, cổ họng cô nghẹn cứng. Khi cảm giác Hiro sắp hôn mình, Tamo xoay mặt tránh né, cố gắng đẩy vai hắn ra.
“Không!!!”
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.