Vương triều Semino

Chương 20: Mâu Thuẫn

Đăng: 21/05/2026 14:52 1,880 từ 35 lượt đọc

Sáng hôm sau, Tamo mới ngủ dậy thì hay tin Tướng quân bị tạm giam chờ kết quả điều tra. Cô tức tốc chạy thẳng tới cổng đại lao, gây náo loạn.

Hai tên lính gác cầm thương, chặn không cho Tamo vào ngục. “Theo lệnh của Thống lĩnh, bất cứ ai cũng không được phép vào trong!”

Mặc kệ bọn họ, Tamo giận dữ rút kiếm, doạ nạt, “Mau tránh ra!”

Chishi cuối cùng cũng đuổi kịp. Cô túm lấy tay Tamo, khuyên can. “Tamo, đừng làm binh sĩ khó xử!”

Shin cũng đến. Cậu ta dẫn theo vài tên lính, hậm hực cảnh cáo. “Nếu cô gây chuyện ở đây, đừng trách ta không nể mặt!”

Tamo không khỏi bất bình, quay sang đấu khẩu với Thống lĩnh, “Tại sao lại bắt giam Sakai? Tướng quân đã cùng cậu vào sinh ra tử, chẳng lẽ bây giờ chỉ vì một kỷ vật ngớ ngẩn đó mà đổ hết tội lên đầu cậu ta?”

“Tamo, tốt nhất là cô nên thận trọng lời nói! Vương triều Semino có luật lệ của nó, không phải chỉ dựa vào thẻ gỗ mà ta tùy tiện phán quyết! Ngày tướng giặc Gitaca bị sát hại, Sakai vắng mặt có thể xem là trùng hợp. Nhưng sau sự việc đêm qua, ta buộc phải thi hành lệnh tạm giam!” - Shin cố kiên nhẫn giải thích. Trước là để ngăn Tamo nổi loạn, sau là tránh có kẻ gièm pha khiến tội trạng của Sakai thêm trầm trọng. Nghe Thống lĩnh phân tích, Tamo mới dần xâu chuỗi lại toàn bộ chuyện đã xảy ra.

***

“Đừng nói nhảm!” - Sakai trừng mắt, liếc tên Kiếm khách thích đùa nhây rồi bỏ ra khỏi lều, không quên chào từ biệt, “Ta đi đây!”

“Không tiễn nhá, Tướng quân!” - Tamo vô tư hùa theo Hakusho khiến cả bọn, ai nấy đều bật cười.

...

Bàn luận cả buổi, Tamo càng rối mù, chán ngán mà xụ mặt, “Mặc kệ nó là gì! Tạm thời tớ vẫn ổn nên mọi người đừng lo nghĩ nữa nha!”

Chợt có một tên lính hớt hải đến cấp báo với Shin, “Thưa Thống lĩnh, Tướng giặc đã bị sát hại!”

“Cái gì?”

Nghe tin sét đánh, Shin phẫn nộ, siết chặt nắm tay.

...

“Có lẽ hắn bị bọn Gitaca giết để bịt đầu mối!” - Yuki nhận định, nét mặt căng thẳng tột độ.

Dẫu sợ hãi, nhưng Toji vẫn cố quan sát vết thương, mong tìm ra manh mối, “Đòn chí mạng! Ra tay quá tàn nhẫn!”

“Tên thích khách này phải thuộc bậc cao thủ! Xuất thân hẳn không tầm thường!”

Shin cười nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh đến rợn người. Kẻ dám giết người diệt khẩu ngay trong soái trướng, rõ ràng chẳng coi Thống lĩnh ra gì.

Hakusho vốn là một tay kiếm hành tẩu bốn bể, hoàn toàn đồng ý với cách nhìn nhận của Shin, “Hẳn thế rồi!”

***

“Không đúng, không phải vậy!”

Dù mọi chứng cứ đang chống lại Sakai nhưng Tamo vẫn khăng khăng phủ nhận. Shin nhìn cô, ánh mắt nghiêm nghị đến đáng sợ, “Quốc có quốc pháp, mong cô hiểu cho!”

“Lý lẽ gì chứ?!” - Biết bản thân chẳng thể làm được gì, Tamo hét lớn rồi bỏ đi một nước.

“Mọi chuyện sao lại thành ra thế này?” - Chishi dõi theo Tamo, gương mặt đầy bất an.

Shin thở dài, trấn an cô, “Không cần phải lo lắng! Ta sẽ giải quyết êm xuôi chuyện này!”

Về đến khu sinh hoạt chung, Tamo trút giận lên những hàng cây xung quanh. Chúng bị chém tả tơi, đổ rạp xuống, tạo thành một bãi chiến trường hỗn độn.

Đoán thể nào Tamo cũng không chịu nghe lời, Shin đã đi theo trông chừng cô. Biểu hiện ngang tàn của Tamo thật khó chấp nhận, cậu ra mặt, cố gắng thỏa hiệp, “Cô định thế này đến khi nào?”

Cậu xuất hiện như đổ dầu vào lửa, Tamo thêm bức bối, nạt nộ to tiếng, “Đó là chuyện của ta!”

“Miễn là cô đừng làm ảnh hưởng đến những người khác! Nổi giận thế này có ích gì?”

Shin chẳng thể khoan nhượng được nữa, lao đến giữ chặt tay kiếm của Tamo. Cô lập tức hất Shin ra rồi chĩa thẳng mũi kiếm về phía cậu, khảng khái tuyên bố, “Đối với ta, phản bội là khi không tin tưởng vào đồng đội của mình!”

“Còn với ta, chỉ có hạ gục cô mới giải quyết được rắc rối này!”

Nói rồi Shin cười phì, rút kiếm, sẵn sàng đấu một trận sống mái cùng Tamo. Tình hình căng như dây đàn, mâu thuẫn chồng chất, rối ren. Chishi sốt ruột, muốn ngăn cản cuộc chiến vô nghĩa này, “Hai cậu bình tĩnh đã! Đừng đánh nhau mà!”

Cả hai trừng mắt nhìn nhau rồi đồng thanh hét lên. “Tránh ra, Chishi!” Giờ là lúc họ phân tranh, chiến thắng đối phương và với cả suy nghĩ của chính mình.

Mỗi nhát kiếm của họ đều làm Chishi muốn rớt tim ra ngoài. Cô bất lực, nức nở hét lớn, “Dừng lại! Đây là cách "giải quyết êm xuôi" của cậu sao, Shin?”

Thấy Shin đâm thẳng mũi kiếm đến Tamo, Chishi rối trí, theo bản năng mà lao ra chặn ngang giữa họ.

"Phựt" - mũi kiếm của Shin trúng vào vai Chishi. Cô ôm chặt vết thương, máu chảy ròng ròng.

“Chishi!!!”

Tamo và Shin kinh hãi, hét toáng lên, vội đỡ Chishi. Có lẽ hành động ngu ngốc ấy lại là cách duy nhất giúp hai kẻ cứng đầu kia chịu dừng tay. Dù vết thương đau nhói nhưng lòng Chishi nhẹ nhõm vô cùng. Họ đã vì cô mà đồng ý gác lại hiềm khích. Ngước nhìn cả hai, cô cười nhẹ, “Chúng ta luôn muốn bảo vệ và tin tưởng những người mà mình yêu thương, điều đó có gì sai trái chứ?”

Câu nói của Chishi đọng lại trong tâm trí Thống lĩnh. Cậu quyết định ghé sang phòng Hakusho cho khuây khỏa. Cuộc hàn huyên diễn ra giữa một kẻ băng bó khắp người và một kẻ mang trái tim đầy vết xước.

Hakusho hoà cùng tâm trạng với Shin, rót cho cậu một tách trà. “Lâu rồi mới thấy bộ mặt phiền não này của cậu!”

Shin thở dài, cúi đầu nhìn tấm thẻ gỗ trong tay rồi cười nhạt, “Ta đã làm sai hay sao?”

“Không đâu Shin! Chỉ là mỗi chúng ta đều có một sứ mệnh riêng!”

Đối với sự việc này, Hakusho vốn chỉ có thể an ủi. Tuy cậu không thường xuyên đồng hành cùng đội quân của Shin nhưng tình bằng hữu giữa họ luôn bền chặt. Hơn ai hết, Hakusho thấu cảm được nỗi lòng của Shin lúc này, khẽ vỗ vai xoa dịu cậu ta, “Cậu đã làm đúng trách nhiệm của một Thống lĩnh! Ta tin chắc Sakai sẽ hiểu được!”

“...”

Shin rơi vào khoảng lặng, ánh mắt chẳng rời tấm thẻ gỗ, ký ức ngày xưa chợt vọng về.

***

Mùa xuân năm đó trên đỉnh Vọng Nguyệt là mùa xuân đẹp nhất. Khi ấy, Shin chỉ mới sáu, bảy tuổi, được Thiền sư Makoto nuôi dạy. Dù cảnh sắc ở đây quanh năm tươi đẹp, vạn vật huyền ảo nhưng đứa trẻ này vẫn luôn cảm thấy cô đơn.

Tương truyền ngôi miếu trên đỉnh núi cầu được ước thấy, linh ứng vô cùng nên Công chúa Hira đã đến viếng thăm. Đi cạnh Công chúa là Sakai - bấy giờ là Quận vương đương triều.

Thấy Shin lấp ló sau chân của Thiền sư Makoto, Sakai bước đến, chủ động bắt chuyện. “Chào cậu!”

Công chúa Hira cũng hào hứng với cuộc gặp gỡ này, “Cậu tên gì vậy? Ta là Công chúa Semino, Hira Semino!”

“Ta là Sakai!”

Nghe cả hai tự giới thiệu, Shin lúng túng, chưa biết phải trả lời như thế nào. Cậu sống ở trên núi đã lâu, không có dịp tiếp xúc với bạn bè cùng trang lứa nên việc có người lạ đột ngột đến, Shin cảm thấy căng thẳng.

Trong phút bối rối, cậu một mạch bỏ chạy. Thái độ kỳ lạ ấy càng làm Sakai thêm khó hiểu, vội đuổi theo Shin. Chẳng mấy chốc, cả hai đã chạy đến cây ước nguyện, Shin trượt chân ngã nhào xuống đất.

Sakai vừa lo lắng vừa khó chịu, hắng giọng. “Này, sao cậu lại bỏ chạy thế?”

Shin vẫn lảng tránh, ngồi cúi đầu, ôm chân. Sakai hít một hơi thật sâu, nhẫn nại hơn, “Đưa tay cho ta nào!”

Cảm giác Sakai không có ý xấu, Shin thận trọng chìa tay về phía cậu ta. Tay họ vừa chạm vào nhau, cây ước nguyện đã nở rộ, những cánh hoa anh đào bay theo gió.

Từ ngày đó, Shin, Sakai và Hira trở thành những người bằng hữu thân thiết. Họ đã có mùa xuân tươi đẹp cùng nhau. Ban ngày nghe Thiền sư Makoto giảng bài, đêm đến rủ nhau khám phá bí ẩn ở miếu, bắt đom đóm, đốt lửa trại trò chuyện.

Vì yêu mến Shin, Công chúa Hira đã xin phép Thiền sư Makoto cho cậu ta được về kinh thành. Cuộc sống của chàng Thống lĩnh Semino bước sang trang mới.

Với bản lĩnh hơn người, Shin nhanh chóng được đề cử tham gia những chiến trận lớn. Trong một lần thất thủ, đoàn quân của cậu bị đánh tan tác, bản thân cậu cũng bị truy sát ráo riết.

Khi ở dưới lưỡi kiếm bọn giặc, cậu nghĩ ngày tàn đã đến. Nhưng may mắn thay, Sakai đã đến giải vây.

“Quận vương, sao Ngài lại đến đây?” - Shin kinh ngạc khi thấy Sakai đến ứng cứu.

“Đừng gọi ta là Quận vương, ta là Sakai, bằng hữu của cậu!” - Ánh mắt của Sakai đã cho cậu thấy, giữa họ là tri kỷ, khoảng cách đã được xóa bỏ. Cả hai cảm thấy tin tưởng hơn vào đối phương.

Được sự trợ giúp của Sakai, Shin thành công bắt được tướng giặc, lập công lớn và trở thành Thống lĩnh số một đội quân binh triều đình.

***

“Cái gì mà "phản bội là khi không tin tưởng vào đồng đội của mình" chứ? Thật nực cười!” - Shin nhếch miệng cười phì một cái. Nụ cười của sự tuyệt vọng.

Tại phòng Chishi, Norido băng bó cho Chishi xong thì thở dài, “Thật tình tớ thấy Shin đâu có làm gì sai! Buộc phải quyết định như vậy, ắt hẳn rất khó khăn!”

“Tớ hiểu chứ! Cả Tamo nữa, chỉ là chưa thể chấp nhận được! Chúng ta mới đến đây, còn họ đã gắn bó với nhau trong suốt từng ấy năm, hẳn sẽ đau lòng lắm!” - Một nỗi buồn miên man, Chishi đặt tay lên tim mình, tự nhủ.

Tại phòng Tamo. Cô ngồi một mình trong căn phòng, lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Cơn gió mạnh thổi qua, tuyết lùa vào tận giường, rơi trên mu bàn tay cô trong giây lát rồi tan chảy.

Tamo nấc lên khe khẽ. “Không phải là cậu ấy! Không phải như thế!”


0