Vương triều Semino

Chương 24: Một Đêm Say

Đăng: 22/05/2026 06:58 1,839 từ 31 lượt đọc

Ngang tài ngang sức, cuộc chiến của Shin và Kuro tạo thành làn mưa tên bay xối xả khiến Chishi hoa cả mắt, điên cuồng nhảy nhót né tránh. Bức bối trong lòng, cô hét toáng lên, “Hai người có thể chuyển sang vũ khí khác không?” Để bảo toàn tính mạng, Chishi thi triển linh thuật, bay thẳng lên cao.

Pháo sáng nổ rực trên nền trời, Kuro nhận ra ám hiệu của đồng bọn. Cậu chuyển mục tiêu sang Chishi, hạ màn cuộc chiến trước khi rời đi.

Nhanh như cắt, mũi tên đồng của Kuro bay vút đến Chishi. Nỗi ám ảnh từ tận cùng tâm trí làm tim cô đập loạn nhịp, đồng tử giãn to. Dòng linh lực trong cơ thể Chishi cũng bị xáo động theo.

"Vụt" - Bất thình lình, phía sau lưng Chishi bung ra một đôi cánh trắng muốt, giúp cô đảo qua hướng khác, thoát chết trong gang tất.

Khi đồng tử trở lại bình thường, Chishi ngỡ ngàng, vòng tay ra sau lưng, chạm vào đôi cánh. Tay cô run run, kinh hãi mà hét lên, “Trời ơi, ta biến thành chim mất rồi!”

“Chishi!” - Shin cũng vô cùng rối bời, chẳng thể tin được chuyện đang diễn ra.

Đôi cánh kỳ lạ ấy chỉ xuất hiện trong giây lát rồi biến mất. Chishi cạn linh lực, rơi tự do xuống.

“Chishi!” - Shin vội vã đến đỡ cô thì va phải Norido từ đâu chạy tới. Cả hai người họ đâm sầm vào nhau, bật ngửa.

"Bộp" - Chishi tiếp đất chỏng chơ ngay giữa Shin và Norido.

Sau khi Norido đưa Chishi về trị thương, Shin tức tốc đến đại lao nhưng đã quá muộn. Cửa ngục vẫn khóa nhưng cả Sakai và Tamo đều biến mất không chút vết tích.

Shin liếc nhìn Hakusho, bán tín bán nghi. “Là Hikari sao?”

Hakusho cúi mặt, cảm thấy tội lỗi chất chồng, “Xin lỗi, tất cả là do ta!”

Shin thở dài, vỗ vai trấn an Hakusho. “Bỏ đi! Bây giờ chúng ta phải tìm cách cứu Sakai và Tamo trước đã!” Nếu dựa vào mối quan hệ với Hikari mà khép tội Hakusho thì hết sức vô lý. Thống lĩnh đã từng sai phạm, cậu không muốn tiếp tục đẩy Hakusho vào tình thế khó xử lần nữa.

Tại phòng Chishi. Mắc kẹt trong mớ suy nghĩ bòng bong, Norido lỡ tay ấn mạnh vào vết thương của Chishi. Chishi đau điếng, trách móc, “Ui da, cậu đừng giận cá chém thớt chứ?”

“Giờ cái gì tớ cũng chém hết á chứ không riêng thớt đâu!” - Norido trợn mắt, vẫn còn ghim chuyện của Hakusho và nữ nhân kia.

Chẳng biết an ủi sao cho đành, Chishi thử gợi ý, “Hay cậu thử hỏi Hakusho rõ ràng xem?”

“Không muốn gặp nữa!” - Norido hất mặt lên, giận lẫy.

Chishi nắm chặt vai Norido, khuyên nhủ, “Tuy Hakusho hay nói lời ba hoa nhưng tâm tính rất chân thành! Cậu giỏi thấu hiểu cho người khác, sao lại chẳng thể dành điều đó cho Hakusho?”

Câu nói này khiến Norido thinh lặng, bất giác nắm chặt sợi dây chuyền ngọc.

***

Do dự một hồi, Norido chỉ lên bầu trời cao, thách thức cậu, “Thế hái giúp ta một ngôi sao đi!”

“Dễ ợt! Xem nè!” - Hakusho cười hào sảng, giơ tay ngang qua tầm mắt Norido. Thoắt cái, trên tay cậu đã xuất hiện một viên ngọc châu lấp lánh.

Norido tròn mắt ngạc nhiên, “Oa, đẹp quá!”

Hakusho xỏ viên ngọc qua một sợi dây đỏ rồi đeo vào cổ cho Norido. Sau cái ôm hờ, ánh mắt bọn họ chạm nhau. Norido xấu hổ, đỏ ửng cả mặt.

Từ ngày đầu gặp gỡ, Hakusho cứ ngỡ Norido cũng giống như những nữ nhân mà cậu từng gặp gỡ, trêu đùa. Nhưng càng ở bên cạnh cô, cậu càng cảm thấy kỳ lạ. Cảm xúc ấy không bùng cháy mãnh liệt nhưng đủ khiến cõi lòng cậu xuyến xao, lưu luyến khó dứt.

Hakusho dịu dàng ôm Norido vào lòng, giọng thì thầm trầm ấm, “Giờ nàng là của Hakusho ta! Đừng bao giờ rời xa ta, có được không?”

***

Norido cười nhẹ, áp viên ngọc lên trái tim mình. “Ước gì tớ hiểu được cảm xúc của cậu ấy!”

Thống lĩnh dạo một vòng, từ đại lao rồi đến căn phòng trống lạnh lẽo của Sakai. Cậu nhớ lại trận chiến ba năm trước. Chỉ vì những quyết định sai lầm của cậu đã khiến cho cả nhóm bọn họ mỗi người một ngả. Natsu tử nạn, Hikari mất tích, Sakai rơi vào ưu uất, còn Hakusho sống lang bạt khắp nơi.

***

Ba năm trước.

Shin giận dữ đập tay lên bàn, quát thẳng vào mặt Hakusho, “Quả nhiên Hikari là nội gián! Cậu ở bên cạnh cô ta mà không quản được sao?”

“Ta xin lỗi, ta hoàn toàn không biết!” - Hakusho cúi gầm mặt, cảm giác nặng nề và tội lỗi. Cậu vừa xấu hổ vì chuyện Hikari vừa đau đớn khi mất đi cô ấy.

“Giờ xin lỗi có ích gì chứ?” - Shin nạt nộ. Cơn giận đã khiến Thống lĩnh mất đi bình tĩnh, đổ hết lỗi lầm cho Hakusho.

“Xin lỗi!” - Hakusho nắm chặt lòng bàn tay, thốt ra những lời cuối cùng rồi rút kiếm, tự đâm vào tim mình.

“Dừng lại!” - Yuki nhanh tay ngăn cản. Mũi dao lệch sang vai Hakusho, máu cậu chảy ướt đẫm tay Yuki. Tuy Quân sư giữ được mạng sống cho Hakusho nhưng lại không giữ được niềm tin đã vỡ vụn nơi cậu ta.

“Hakusho, cậu...!” - Lúc này Shin tỉnh ra, vội đỡ Hakusho nhưng bị khước từ.

Hakusho leo lên ngựa, tiến thẳng vào rừng sâu. Shin bấn loạn, vội vàng chạy theo. Tim chợt đau nhói, cậu khuỵu xuống, ôm chặt ngực trái. Yuki hoảng hốt đến cạnh, lo lắng gọi, “Thống lĩnh!”

“Ta sai rồi, ta không nên làm vậy! Quân sư, ta làm sai rồi!”

Nước mắt Shin tuôn trào, cậu đấm tay xuống đất, liên tục oán trách bản thân.

***

Ngồi bên hồ nước nhỏ trong hoa viên, Shin lặng nhìn chiếc bóng của mình. Anh mắt cậu nặng trĩu nỗi buồn. Dù chẳng rõ Thống lĩnh đang phiền não vì chuyện gì nhưng Chishi thật tâm an ủi cậu. Một kẻ hà khắc, luôn nói những lời khó nghe, ấy vậy mà giờ lại trông thật thê thảm.

Chishi đứng phía sau Shin, lớn giọng trêu chọc. “Chào chàng Thống lĩnh, có tâm sự gì chăng?”

Nghe tiếng cô, Shin giật mình, vội gạt dòng lệ sắp rơi. Cậu trở về với vẻ mặt nghiêm túc, quay sang, hắng giọng, “Khuya rồi còn chưa ngủ?”

“Tại không ngủ được… nên chưa ngủ!” - Câu trả lời có gì đó sai sai mà cũng đúng đúng, Chishi cố gắng chọc ghẹo để Shin xoã bớt tâm trạng.

Cười khẩy một cái, Thống lĩnh ngồi nhích sang một bên, như thể kêu cô ngồi xuống cùng.

Chishi đến ngồi kế Shin rồi đưa cho cậu bình rượu, mời mọc, “Uống chút rượu cậu sẽ đỡ buồn hơn đó!”

Shin thẳng thừng từ chối, vẻ mặt cũng không chút ngại ngùng. “À... ta không uống được!”

Nhưng đối với Chishi điều này hơi khó hiểu. Cô liếc mắt sang Shin, chế giễu, “Đường đường là Thống lĩnh đội quân mà không uống rượu được, nghe sai trái thế?”

Vẫn giữ phong thái rất điềm nhiên, Shin lý giải nguyên do. “Thầy ta bảo, rượu sẽ khiến con người mất đi lý trí!”

Chishi thấy hơi mệt với sự giáo huấn này, cô nhấp một ngụm rồi tặc lưỡi, “Nhưng nó sẽ tốt cho tâm trạng!”

Một chút dao động, Shin tò mò hỏi. “Thật à?”

Chishi như nắm được cán dao, lia lịa gật đầu, đưa bình rượu cho Shin, “Đương nhiên! Cứ thử đi, Thống lĩnh sẽ quên hết ưu phiền! Tamo đã nói thế đó!”

“Lời của Tamo có vẻ không đáng tin!” - Nghe đến Tamo, Shin có chút do dự. Nhưng khi nhìn sâu vào ánh mắt long lanh của Chishi, cậu lại muốn phá lệ một lần.

Norido leo lên mái nhà, chờ mãi mới thấy chú đại bàng của mình trở về. Nó đậu trên cánh tay cô kèm theo mẩu giấy nhỏ gắn ở chân. Là thư của Toji. Đọc xong, Norido mừng thầm, “Hay quá, Toji và Yuki vẫn bình an!”

Chợt Norido nghe động tĩnh phía dưới sân. Cô nhìn xuống thì thấy bóng dáng Hakusho lướt qua. Bất an trong lòng, cô bám theo cậu. Nhưng Norido đi chưa được bao lâu đã bị Hakusho phát hiện. Cậu lên tiếng, “Đừng trốn nữa, Norido!”

Norido lộ diện, ái ngại mà biện minh. “Ơ... ta chỉ tình cờ đi qua thôi!”

Hakusho cười phì một cái rồi đề nghị, “Nói chuyện một lát được không?”

Dù thế nào, Norido vẫn giữ lập trường, không để cậu ta nhận ra sự quan tâm của mình. “Không, ta bận rồi! Giờ ta phải đi điều chế thuốc!”

“Vậy cùng nhau điều chế đi!” - Hakusho thẳng thắn đáp, ngăn ý định lảng tránh của cô.

Một canh giờ sau, tại hoa viên. Shin đã say bí tỉ, cảm thấy toàn thân mệt mỏi, không chút sức lực. Cậu gượng đứng dậy, định lui về phòng ngủ, “Đa tạ cô nhưng ta...!” Vừa đứng lên, cậu đột ngột choáng váng, muốn ngã nghiêng.

Chishi vội đỡ lấy cánh tay cậu, cười mỉa mai, “Yếu quá, yếu quá!” Trêu chọc Shin chứ bản thân Chishi cũng như người trên mây. Vì muốn dụ Shin uống nên cô đã lỡ quá chén. “Để ta đưa cậu về phòng!” Nói rồi Chishi đỡ Shin về phòng.

Dìu cậu ngồi xuống giường, Chishi chợt mất đà, ngã bật ngửa. Theo quán tính, cô quơ tay, tìm điểm vịn. Nào ngờ Chishi lại tóm nhầm cổ áo Shin, kéo cậu ngã xuống cùng mình.

Kẻ từng chê cô nặng cũng chẳng khác gì cái bao cát. Bị Thống lĩnh đè lên người, Chishi gần như không thở nổi. Cô lúng túng, cố đẩy cậu ta ra. Một người đỏ mặt vì say, người kia lại đỏ mặt vì xấu hổ.

Shin chống cánh tay xuống nệm, nâng người lên một chút, vừa đủ để thấy Chishi. Chishi phát điên, nội tâm kêu gào thảm thiết.

Shin thi thoảng chớp mắt rồi hạ thấp đầu như cố nhìn cho rõ người bên dưới. Chishi nín thở, hối hận khi rủ cậu ta uống rượu.

Lẽ ra mình không nên bảo Shin cãi lời thầy! Trời ơi! Mình phải làm sao?

Cái miệng hại cái thân, Chishi muốn khóc ròng.

Nhìn Shin càng lúc càng cúi thấp xuống, Chishi bắt đầu có cảm giác như cậu ta muốn hôn mình. Cô giãy nảy, cố thoát ra nhưng bất thành. “Shin, đợi, đợi đã!!”

0