Chương 69: Muộn Phiền Khó Tỏ
Một bình, ba bình rồi năm bình, chẳng biết Tướng quân đã uống bao nhiêu rượu rồi nữa. Hakusho thấy gai mắt, liền giật lấy bình rượu trên tay cậu ta, tức giận quở trách, “Cậu đang bị thương đấy! Còn định uống tới chết hay sao?”
Ngày thường Hakusho chỉ chờ cơ hội chuốc say Sakai nhưng lần này lại muốn ngăn cản cậu ta. Thần sắc sầu thảm, gương mặt hốc hác, ánh mắt trầm tư đích thị là bộ dạng của kẻ ngốc đang thất tình. Hakusho từng vướng vào những chuyện éo le tương tự nên vô cùng đồng cảm với Tướng quân. Tuy nhiên, sự thương cảm ấy chỉ tồn tại vỏn vẹn trong vài phút ngắn ngủi, Hakusho đã chuyển sang nhạo báng vị bằng hữu mình:
“Không ngờ Đại Tướng quân cũng có ngày lâm vào cảnh này!”
Mặc kệ Hakusho cười nắc nẻ chế giễu, Sakai mở nắp bình rượu khác, ngẩng đầu dốc một hơi cạn sạch. Tâm trí cậu ngổn ngang, hình ảnh khóe mi Tamo ngấn lệ cùng câu gào thét cứ liên tục tái hiện.
***
Tamo lắc đầu khước từ mọi lời phân trần. Cô mặc kệ tất cả, lùi bước về sau, lảng tránh cái chạm tay níu kéo của Sakai. Mất kiểm soát, nước mắt Tamo tuôn thành dòng, cô lớn tiếng nạt nộ, “Cậu thay đổi rồi! Sakai, ta ghét cậu!” Nói xong, cô xoay gót chạy vụt đi.
***
"Ta ghét cậu!", ba từ ấy không ngừng gây ám ảnh, giày xéo trái tim Tướng quân. Tình cảm cậu vun đắp dành cho cô, tựa nụ hoa chưa kịp bung nở đã bị vùi dập mất. Đau đớn hơn, cậu chính là người tự tay hủy hoại nó. Giá như cậu kiên nhẫn một chút, tỉnh táo một chút thì đâu ra nông nỗi.
Hakusho trông thấy bình rượu trong tay Sakai run run đủ hiểu cậu ta cố gắng kìm nén đến độ nào. Sau tiếng thở dài trong đêm lạnh, Hakusho vỗ nhẹ vai bằng hữu, an ủi:
“Thôi được rồi! Hôm nay Hakusho ta sẽ ngàn chén cạn, ngàn chén say với cậu! Cùng lắm ngày này năm sau là ngày giỗ của chúng ta!”
Đang sầu đứt ruột còn phải nghe tên Kiếm khách lầm bầm lời nhảm nhí, Sakai hậm hực hạ giọng, “Bớt nói lại đi, Hakusho!”
Hết cách, Hakusho đành trở mặt, nhếch môi cười khẩy, “Ta có vài chuyện liên quan đến nữ nhân tóc cam định kể cho cậu nghe nhưng có vẻ cậu cần sự yên tĩnh hơn!” Dứt câu, cậu giả vờ nhổm người dậy, định nhảy khỏi mái nhà thì chợt nghe tiếng gọi từ phía sau lưng.
“Đợi đã!” - Sakai nắm lấy tà áo Hakusho, kéo lại.
Đúng, đúng là con cá tự nguyện vào rọ. Hakusho cười thầm đắc chí, làm vẻ mặt nghiêm trọng mà quay sang Sakai. Nhưng khi tính mở miệng nói gì đó thì cậu lại đột ngột im bặt. Hakusho thận trọng suy nghĩ rồi mới ra điều kiện với Tướng quân:
“Ta sẽ kể chuyện trong rừng Cấm đổi lại cậu phải cho ta biết về thân phận của Natsu!”
Sakai dùng ánh mắt kiên định trấn áp Hakusho, “Cậu quan tâm đến việc đó thế sao?” Câu hỏi của cậu như thể muốn Hakusho xác nhận bản thân đã chắc chắn muốn biết sự thật chưa. Vị Kiếm khách mới ban nãy còn khí thế bừng bừng, giờ lại có chút chột dạ, vội nuốt nước bọt.
Hakusho cứ ngỡ Tướng quân sẽ tìm cách lảng tránh như mọi khi, nào ngờ lần này, cậu ta lại đề cập thẳng thắn như vậy. Dù là vì Tamo hay vì bản thân hỏi dai như đỉa thì chỉ cần một cái gật đầu, Hakusho sẽ được biết toàn bộ mọi chuyện. Để cạy miệng Sakai vốn khó hơn lên trời, Hakusho không cam tâm từ bỏ ở phút cuối. Nhưng thông qua đó, cậu phần nào khẳng định những uẩn khúc xung quanh danh tính Natsu là có thật.
Ngoài tò mò, mục đích chính của Hakusho là dựa vào bí mật ấy làm rõ nguyên nhân khiến Tướng quân từ một thiếu niên đầy nhiệt huyết biến thành kẻ bị ưu phiền đeo bám. Do mất mát quá lớn, do thường xuyên bị khép tội phản quốc hay còn ẩn tình gì phía sau? Rốt cuộc Sakai đang mắc kẹt, đang vướng bận chuyện gì, Hakusho điên cả đầu vẫn chẳng thể thông suốt.
Chàng Kiếm khách luôn khao khát lội ngược dòng thời gian, đến thời điểm mà cả nhóm còn chu du khắp nơi, chinh chiến kề vai sát cánh, chia sẻ vui buồn cùng nhau. Nhớ lời thách đấu đọ tửu lượng ba ngày ba đêm, kết quả chỉ qua ngày thứ hai cậu đã lăn ra nôn mửa như sắp chết. Nhớ khoảnh khắc bốn huynh đệ bọn họ đứng trước đại thụ ngàn năm, trên tay nắm chặt thẻ gỗ, tuyên thề một lòng trung kiên. Nhớ trận tỉ thí cuối cùng với Tướng quân, cái hôm mà cậu ta bất chấp mọi thứ, kể cả việc phải rút kiếm đánh nhau chỉ để ép cậu đồng ý trở về nhóm.
Trầm ngâm hồi lâu, Hakusho vô thức lắc đầu. Cậu nở nụ cười gượng gạo rồi đáp trả, “Hẳn là cậu biết, ta về đây trước là để điều tra kẻ nội gián năm xưa, sau là để tìm nguyên do cậu trở nên thế này. Ta không thể đứng nhìn cậu một mình gánh vác những điều tồi tệ đó. Sakai, cậu có còn xem ta là bằng hữu không?”
Sakai cười nhẹ, “Hakusho, những khúc mắc đó ta nhất định sẽ cho cậu câu trả lời! Nhưng hiện tại, ta cần giải quyết chuyện của Tamo trước!”
Đây chắc chắn không phải kế hoãn binh của Tướng quân, sự cam kết chắc nịch này khiến Hakusho hoàn toàn an tâm. Cậu bắt đầu kể lại đầu đuôi ngọn ngành chuyện diễn ra trong ba ngày Sakai vắng mặt.
Nghe xong, Sakai không giấu được nỗi căm tức. Cậu nghiến răng, bóp chặt bình rượu để lại những vết rạn lớn. Hakusho xám mặt, liền chụp lấy bàn tay cậu, trấn an:
“Sakai, bình tĩnh đã! Cậu càng nóng giận càng đúng ý hắn! Cứng rắn quá rất dễ vỡ. Dù Tamo cá tính đến mấy thì cô ấy cũng là nữ nhi. Vả lại, Tamo xem Hiro là Trưởng bối nên một mực tin tưởng và tôn trọng hắn. Cậu đột nhiên cấm cản, hỏi sao nha đầu đó không nổi điên?”
Sau khi trò chuyện cùng lão bà, Toji đi về phía tượng thờ Mão thần. Cứ lên vài bậc thang, cái rét thấu xương tủy lại khiến cô ngừng một lúc. Toji thổi chút hơi ấm vào giữa hai lòng bàn tay rồi xoa xoa cho khỏi cóng.
Đêm lạnh thế này, đúng là chỉ có kẻ điên mới mò đến miếu Mão thần. Đứng trước bức tượng cao đầy uy nghiêm, Toji cúi gập người thành khẩn khấn bái.
“Mão thần, ta chưa từng ỷ lại vào thần linh, cũng chưa từng mưu cầu gì cho bản thân. Nhưng hôm nay, nếu Ngài có hiển linh, xin hãy giúp Yuki thoát khỏi tham vọng đoạt vị, sớm thức tỉnh mà quay đầu!”
Khẩn cầu xong, cô đặt hoa lên bục thờ rồi lấy nến ra thắp. Nhân gian tương truyền chỉ cần thắp liên tiếp mười tám ngọn nến không bị tắt thì xem như tâm nguyện đã được Mão thần chứng giám.
Toji cẩn thận châm từng ngọn, thoáng chốc đã có mười lăm ánh sáng nhỏ bé. Ngọn thứ mười sáu vừa được thắp thì một cơn gió lớn đột ngột thổi qua. Tất cả ngọn nến đều vụt tắt. Bóng tối ập tới tức khắc.
Tự nhủ chỉ do sơ suất thôi, cô cười phì, hơi thở hóa thành làn khói lạnh lẽo. Tắt rồi thì thắp lại từ đầu vậy. Toji tiếp tục mồi lửa.
Ba ngọn đã cháy rồi. Ba ngọn tắt rồi. Hai ngọn cháy rồi. Hai ngọn lại tắt rồi. Một ngọn?
Ha ha! Ngài đang trêu đùa ta đấy sao, Mão thần?
Dẫu ấm ức hay giận dữ thì cũng vô ích. Toji gạt nhanh giọt nước mắt lăn trên gò má rồi ngẩng cao đầu nhìn pho tượng Mão thần.
Ta không từ bỏ đâu!
Đêm tĩnh mịch, tiếng đàn của Hiro réo rắt từ cung phủ Công chúa Narumi đương theo gió, quyện cùng sương. Khúc nhạc bi thương, não nề phơi bày hết mọi ai oán triền miên của người gảy.
Cảnh vật vẫn như xưa, đàn tranh ngân nga giai điệu cũ nhưng trái tim người chẳng còn lay động.
"Tằng" - Dây đàn đứt phăng một sợi, cắt lẹm vào ngón tay Hiro. Vết thương ngoài da nhỏ bé sao sánh với nỗi tuyệt vọng chất chứa trong lòng.
"Hóa ra cậu cũng như ta, cố chấp đến ngu muội!"
Giọng nói dịu dàng ngày nào đã nhuốm vị chua chát, Kanako bước đến bàn đá, mặt đối mặt Hiro, tặng cậu một nụ cười chế nhạo.
“Đây không phải nơi cô có thể tùy tiện vào!”
Hiro đáp trả, âm giọng sắc lạnh đến đáng sợ. Thấy Lý sư đang đe dọa mình, Kanako bật cười lớn, “Dựa vào cái gì mà cấm ta vào đây! Chẳng lẽ cậu là...?”
Mới mở miệng suy đoán, cô đã điếng người với cái liếc ngang của Hiro. Đồng tử cậu hóa đỏ, hai bên đuôi mắt dần hằn lên những đoạn mạch đen ngòm, hung tợn.
Bất thình lình nơi cả hai đứng rung chuyển dữ dội, Kanako chao đảo, đầu óc rơi vào trạng thái mụ mị, mất dần ý thức. Cô chỉ còn nghe tiếng bước chân mỗi lúc to hơn, cùng giọng nói nặng trịch:
“Là Ngươi… Ngươi đã giết chết nàng!”
Trong giây lát, Hiro như hoá điên, bóp chặt cổ Kanako. Cô vùng vẫy cỡ nào cũng không thoát được những chiếc móng vuốt bén lẹm.
“Lý sư... Ngươi... Ngươi là thứ gì chứ?”
"Ầm" - Vì câu hỏi đó, Kanako bị ném thẳng vào vách tường nhưng cũng vì câu hỏi đó đã cứu cô một mạng.
Thừa lúc Hiro ôm đầu, quay cuồng hỗn loạn, Kanako tháo chạy khỏi cung phủ Công chúa Narumi.
Thảo luận
Bình luận chương
0 bình luận
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận chương này.