Vương triều Semino

Chương 51: Nhất Tâm

Đăng: 26/05/2026 00:58 1,731 từ 49 lượt đọc

Quyết đòi lại công bằng cho Chishi, Tamo chạy khắp miếu truy tìm Sakai. Cuối cùng, cô bắt gặp Tướng quân đang lúi húi dưới bếp. Dáng vẻ thần bí của cậu càng khiến Tamo khó chịu, cô hét lớn, “Nè, Sakai!”

Đúng là đang lén lút làm chuyện mờ ám nên vừa nghe tiếng cô, Sakai đã giật mình. Cậu vội giấu thứ gì đó vào lòng bàn tay rồi quay sang nhìn Tamo, thận trọng hỏi, “Có chuyện gì sao?”

Tamo nghiến răng, hung hăng tiến thẳng đến Tướng quân. Cô chỉ tay lên vai cậu, gằn giọng chất vấn, “Tại sao cậu chia rẽ Chishi và Shin?”

Sakai chợt phì cười. “Thì ra là chuyện đó!” Đúng như cậu dự đoán, Tamo đã âm thầm tác hợp cho Chishi và Thống lĩnh.

“Cậu bảo ‘Thì ra là chuyện đó’ nghe nhẹ nhàng quá nhỉ? Ta tốn bao nhiêu công sức giúp họ, cậu lại đi phá đám như thế à? Cậu có còn lương tâm không?” - Tamo mắng xối xả, giậm chân đành đạch xuống đất.

Tiếng mắng sang sảng của cô khiến Sakai đau đầu, nhức óc. Mới một canh giờ trước còn vui vẻ treo thẻ nguyện ước, ấy vậy mà giờ, nha đầu tóc cam này đã muốn chém cậu thành mấy khúc rồi. Sakai cau mày, cố giữ phong thái điềm tĩnh, hỏi ngược lại Tamo, “Ai đã nói với cô?”

Tamo tức trào máu, trợn mắt, quát lên, “Cậu trả lời câu hỏi của ta trước đi! Tại sao lại chia rẽ họ?”

Sakai biết nếu không đưa ra câu trả lời thích đáng, Tamo sẽ quậy đến tan nhà nát cửa. Cậu nén một tiếng thở dài, đành thừa nhận, “Đúng, ta có ngăn cản! Nhưng đây cũng là quyết định của cô ta!”

Tamo thừa thế lấn tới, lớn giọng hạch sách. “Tại sao ngăn cản? Chẳng phải Shin là huynh đệ tốt của cậu sao?”

“Vì như vậy nên ta mới phải ngăn cản họ!” - Sakai phản bác.

Trong khi bọn họ cãi nhau, có một người đứng ngoài cửa bếp, đã nghe hết mọi chuyện. Cô ta lặng lẽ mà rời đi.

Tamo bức bối, nghĩ mãi cũng không tìm ra được một lý do hợp lý cho sự việc này. Lát sau, trong đầu cô chợt lóe lên ý nghĩ gì đó, sắc mặt bỗng chốc thay đổi. “Lẽ nào cậu…” Sự ngập ngừng của cô làm Sakai hoang mang theo.

“Lẽ nào cậu... thích Chishi sao?”

Câu hỏi quái gở của Tamo như một cú tát thẳng vào mặt Sakai. Cậu ta siết chặt lòng bàn tay, kìm hãm nỗi ức chế, gằn giọng, “Tamo! Cô đang suy đoán vớ vẩn gì vậy chứ?”

Tamo gượng cười hề hề, lắc tay, “À… nếu không phải Chishi…” Nói nửa chừng, cô vô thức nhìn sâu vào đôi mắt của Tướng quân, hai má dần ửng đỏ. “Chẳng lẽ người cậu thích là...?”

Bị cuốn theo những suy đoán của Tamo , Sakai nhất thời quên mất cả cuộc tranh cãi ban đầu.

Sau khi nghe trộm cuộc trò chuyện giữa Sakai và Tamo, Hira hạ quyết tâm đến tìm Thiền sư Makoto. Cô chưa kịp gõ cửa đã bị ông phát hiện và lên tiếng gọi:

“Công chúa cứ vào đi!”

Hira bước vào phòng, ngồi xuống đối diện Makoto. Ánh mắt ưu phiền của cô đủ để ông thấu suốt. Lặng thinh hồi lâu, Công chúa miễn cưỡng lấy trong thắt lưng ra một chiếc thẻ nguyện ước. Cô đặt nó lên bàn, hít thật sâu, thở đều rồi đẩy về phía Thiền sư, “Đây là thẻ cuối cùng!”

“Người đã nghĩ thông rồi sao?”

Dù thẻ gỗ cầu duyên nằm im lìm trên bàn, Makoto vẫn muốn biết liệu trong lòng Hira đã thực sự trút bỏ vương vấn này hay chưa.

Thấm thoắt đã ngần ấy năm, mọi thứ như một giấc mơ mà Công chúa không muốn thức tỉnh.

***

Sau khi cùng Shin và Sakai treo thẻ nguyện ước, đón năm mới đầu tiên trên núi Vọng Nguyệt, Hira hí hửng quay trở lại miếu.

Tờ mờ sáng hôm sau, Công chúa trong tâm trạng phấn khởi nên đã thức giấc rất sớm, chạy ra gốc Đại thụ đón bình minh. Từ xa trông thấy Thiền sư Makoto đứng đăm chiêu ngắm mây trời, Hira quyết định đến thăm hỏi thầy, “Thầy Makoto, chúc năm mới!”

“À, là Công chúa đó sao? Mặt trời còn chưa lên, Người đã dậy rồi! Chẳng hay có việc gì?”

Makoto kính cẩn chào Hira, ông có chút ngạc nhiên vì chuyện hiếm thấy này. Vội xua tay, Hira mỉm cười thật tươi:

“Không, không có đâu!”

Thiền sư đưa thẻ gỗ cho Hira xem. “Đây là thẻ nguyện ước của Người đúng không?”

Nhìn ra đúng là thẻ của mình, Công chúa kinh ngạc, thốt lên, “Sao... sao lại?” Cô chẳng thể chấp nhận được điều vô lý kia, liền nổi giận, hắng giọng hỏi Thiền sư, “Tại sao thầy lại giữ nó, rõ ràng hôm qua đã linh ứng rồi mà?”

Makoto chậm rãi trả lời. “Ban nãy, thần nhặt được nó dưới gốc đại thụ!”

Công chúa thẹn quá hoá giận, ném thẻ nguyện ước xuống đất, “Nguyện ước gì chứ! Ta không tin!”

...

Bẵng đi vài năm sau, Hira mới có dịp ghé thăm núi Vọng Nguyệt lần nữa. Nhưng lần này, cô chỉ đi một mình. Treo thẻ nguyện ước lên đại thụ, Hira hồi hộp chờ đợi khoảnh khắc giao mùa.

Một cơn gió lớn thình lình thổi qua, thẻ nguyện ước của cô bị cuốn bay khỏi nhành cây. Hira hốt hoảng, vội vàng lao đến chụp nhưng hụt mất. Khi thẻ vừa rơi xuống đất cũng là lúc anh đào trổ hoa.

Công chúa khuỵu gục dưới nền đất lạnh. Đôi mắt cô đỏ ngầu, ngấn lệ, sự tuyệt vọng bao trùm lấy tâm can. Thiền sư Makoto từ tốn bước đến cạnh Hira. Ông cúi người nhặt tấm thẻ nguyện ước lên, khuyên nhủ cô:

“Công chúa, có những chuyện Người không nên cưỡng cầu!”

Hira không thể kìm nén, bật khóc nức nở. “Tại sao? Tại sao chứ?” Khóc một hồi, cô vội kéo tà áo thầy, khẩn xin, “Chẳng phải thầy có khả năng tiên đoán tương lai sao, thầy xem giúp ta được chứ?”

“Thần đã nói rồi, nhân duyên không thể cưỡng cầu!”

Trước sự kiên định của Makoto, Công chúa hiểu rằng dù có dùng quyền thế ép buộc cũng vô ích. Cô cười nhạt một cái, định quay đi thì Thiền sư đã níu cô lại:

“Công chúa điện hạ, Người xòe lòng bàn tay ra, thần tặng Người một chữ!” Nói rồi, ông vẽ lên lòng bàn tay Hira một chữ ‘An’ và từ tốn giảng giải:

“Phía trước còn rất nhiều gian truân, Công chúa đừng vì tình cảm trai gái đơn thuần này mà bận lòng! Dù có bất cứ chuyện gì xảy đến, thần mong Người luôn giữ được sự an yên!”

***

“Đa tạ Thiền sư! Chặng đường phía trước, ta sẽ tự mình bước đi!”

Bằng tất cả tôn kính và lòng biết ơn, Công chúa Hira đứng dậy, cúi người chào Thiền sư rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.

Gian bếp yên ắng đủ để nghe rõ từng hơi thở. Sakai bỗng hồi hộp lạ thường, lồng ngực như đánh trống, mồ hôi túa khắp trán. Cậu tập trung mọi chú ý vào khuôn miệng Tamo, mong đợi cô nói tiếp.

“Chẳng lẽ người cậu thích là… Shin sao?”

Lại thêm câu hỏi quái đản khác từ Tamo. Sakai đứng hình trong vài giây. Tới mức này thì cậu quả thật chẳng lường trước được. Cảm xúc dạt dào trong lòng Tướng quân đột ngột ngắt quãng, thay vào đó là thái độ hằn học ra mặt. Cậu túm chặt vai, đẩy mạnh Tamo vào vách tường, quát lớn, “Tamo, cô muốn chọc tức ta đúng không?”

Phát khiếp trước hành động của Sakai, Tamo tái mét mặt mày, ấp a ấp úng. “Ta… ta…” Đầu óc cô rối bời, chẳng biết phải nói gì, cũng chẳng rõ mình đã làm gì sai. Cô cười gượng gạo, biện minh, “Ta có… chọc gì cậu đâu! Ta chỉ…”

Để trả đũa Tamo đã giày xéo cảm xúc mình, Sakai lập tức ghì chặt, khóa môi cô bằng một nụ hôn bất ngờ. Tamo sửng người, mắt mở trừng trừng, hồn như lìa khỏi xác. Giây sau, tâm trí cô hỗn loạn, vừa bước lùi, vừa mấp máy môi, “Chuyện… chuyện này…”

Tướng quân nhất quyết không cho nha đầu tóc cam nói thêm lời nào nữa. Cậu tiếp tục ghé sát, ôm lấy sau gáy cô rồi trao cho cô một nụ hôn sâu.

Bị công kích dồn dập, Tamo ngượng đỏ cả mặt, toàn thân mềm nhũn. Sakai dường như đã nắm được điểm yếu của Tamo, đồng thời cũng tự chế ngự được cảm xúc của bản thân. Cậu hoàn toàn chiếm thế chủ động, nhếch môi cười châm chọc cô. “Sau này còn suy diễn lung tung, ta sẽ khóa miệng cô lại đấy!”

“Quận vương, Ngài có thư từ kinh thành!”

Tiếng gọi phát ra phía sau cánh cửa phòng bếp khiến cả hai giật mình. Sakai vội ra hiệu cho Tamo giữ im lặng, ấn vai cô ngồi thụp xuống sau chiếc bàn. Sau đó, cậu mới mở cửa, bước ra ngoài nhận tin báo.

Nghĩ rằng người giao thư đã biết chuyện giữa mình và Sakai, Tamo xấu hổ, nép sát vào chân bàn, chẳng dám hé răng. Nhưng thoáng chốc, sự tò mò lại trỗi dậy, cô tạm quên đi sự thẹn thùng, lo lắng nhìn qua khe cửa sổ, nghe ngóng tình hình của Sakai.

Ngoài cửa, Sakai đọc thư xong, nét mặt liền biến sắc. Cũng thông qua khe cửa sổ kia, cậu nhìn ngược vào bếp. Mắt hai người họ va phải nhau. Chứng kiến ánh mắt đầy căng thẳng của Sakai, một nỗi lo lắng vô hình bao trùm lấy Tamo.

Đã xảy ra chuyện gì sao?

Sợ cô manh động, Sakai lắc nhẹ đầu, ngầm nhắc nhở. Tên cận vệ giữ ý tứ, quay mặt ra sân, chờ Sakai dàn xếp xong rồi cùng cậu rời đi.

0
Ủng hộ tác giả Lauren Sazuky Ủng hộ trên tinh thần cũng được. Có dư thì mình gom lúa làm truyện tranh tiếp :'3