Vương triều Semino

Chương 11: Picnic Ngoài Trận Chiến

Đăng: 21/05/2026 14:53 1,632 từ 35 lượt đọc

Ngày Shin xuất chinh, Tiểu hoàng tử Usagi ra tận cổng thành tiễn bọn họ. Vẻ mặt lưu luyến của cậu khiến Yuki khó xử, phải tìm cách xoa dịu, “Hoàng tử xin đừng buồn phiền! Thần tin chắc rồi chúng ta sẽ có dịp du ngoạn cùng nhau thôi!”

Toji bước đến cạnh Usagi, giơ ngón tay móc ngoéo với cậu bé. “Đúng vậy! Hẹn gặp đệ vào ngày không xa nhé! Hứa đó!”

Tạm biệt kinh thành xa hoa nhộn nhịp, Thống lĩnh Shin cưỡi ngựa tiên phong, theo sau là một đội quân hùng hậu.

Mặt trời lặn ở lưng chừng mây, bọn họ nhanh chóng chọn nơi để nghỉ chân qua đêm. Binh lính hối hả dựng lều trại, chuẩn bị củi lửa và thức ăn.

Cảnh sắc Semino đẹp mê hồn. Nơi đây có những dãy đồi cao, thảo nguyên bạt ngàn xanh mướt cùng hồ nước lộ thiên sóng sánh phản chiếu cả bầu trời mùa thu.

Chishi giang hai tay đón cơn gió trong trẻo cuối ngày, miệng không ngừng tấm tắc, “Đúng là một nơi lý tưởng!”

“Đẹp hơn cả trong tranh!” - Toji cố tận hưởng cảm giác tự do.

Norido chép miệng, vẻ hơi tiếc nuối, “Nơi này mà xảy ra chiến tranh thì còn gì là thiên nhiên nữa!”

“Các cậu ơi! Giúp tớ với!!!” - Tiếng hét của Tamo phá tan bầu không khí bình yên. Cô hì hục bê ra cả túi thức ăn mà Tiểu hoàng tử chuẩn bị cho họ.

Cả ba cô nàng bị doạ cho kinh hãi, lập tức hỗ trợ cho Tamo. Norido rùng mình, “Cậu định mở picnic ở đây luôn à?”

“Ừm! Chính xác là thế!” - Tamo nhe răng cười, lòng rộn ràng hào hứng.

Theo gợi ý của cô, họ chọn được một mô đất cao cạnh bờ hồ để thưởng trà ngắm cảnh, hòa mình cùng đất trời.

Toji ban đầu còn e dè, sau đó lại phấn khởi với ý tưởng táo bạo nhưng cũng đầy thú vị này. “Tuyệt thật đó, Tamo!”

Chishi nhìn những đồi cỏ mướt mượt, “Bình yên làm sao!”

Để khuấy động không khí vui tươi, Tamo đề nghị tiết mục hát hò. Tuy nhiên, cô đã vấp phải sự phản đối của Norido, “Thôi, kỳ lắm! Lỡ mọi người bên doanh trại nghe được thì sao?”

“Cậu sợ gì chứ? Chúng ta hát hay mà!” - Tamo đứng bật dậy, đầy tự tin.

Chishi hùa theo Tamo, khởi xướng trước.

“Tận sâu trong khu rừng

Thoang thoảng mùi hương thân thuộc

Em mãi tìm kiếm hình bóng anh…”*

(*Bài hát Anata Ga Ita Mori - Jyukai)

Rơi vào tâm trạng ưu uất, Norido thở dài. “Tớ không thích những bài hát buồn đâu!”

Đã không chịu hát lại còn hay phán xét, Tamo liếc sang cô, thách thức, “Vậy cậu có bài nào vui hơn không?”

“Hừ! Hát thì hát, sợ gì chứ!”

Norido cũng bị cuốn theo, không cần thúc ép vẫn tự động hát để so tài:

“Chỉ cần một ánh mắt lặng lẽ dịu dàng nhìn em

Chỉ cần một tia sáng nhỏ nhoi đó thôi

Những thứ khác đối với em chỉ là vô nghĩa...

Thứ có thể gắn kết được đôi ta

Chỉ có một tấm lòng chân thành mà thôi…”*

(*Bài hát Aoi Usagi - Noriko)

Giọng hát của Norido thật sự được thiên nhiên ủng hộ. Gió như đang mang câu ca gửi đến chàng Kiếm khách điển trai Hakusho. Nhưng tại đây thì Tamo nhăn mặt, nhíu mày, “Thật ủy mị!”

Norido mỉm cười, chìm đắm trong sự ngọt ngào. “Người ta gọi là lãng mạn đó!”

Tất nhiên Tamo và Toji cũng không chịu thua. Cả hai nhìn nhau, như đã thấu hiểu đối phương muốn gì.

“Sắc xám nhuộm kín cả bầu trời, kể cả khi không một tia nắng nào xuyên qua được, cũng đừng vì thế mà rời bỏ bản tính lương thiện của mình, đừng bao giờ đổi thay. Khi nhận đủ tình yêu thương, chúng ta sẽ nhận ra cuộc sống này vốn không hề cô độc…”*

(*Bài hát Sekaijuu No Ame - AKB48)

Sau khi Tamo và Toji biểu diễn, ánh chiều tà cuối cùng cũng lặng mất, mây đen kéo tới ùng ùng. Bầu trời thật sự đã bị che phủ một màu xám ngắt.

Ở doanh trại, Shin đau cả đầu, không khỏi càm ràm, “Bọn sói hoang gào gú đấy sao?”

Hakusho cũng một phen khiếp vía nhưng vẫn cố lịch thiệp mà khen ngợi, “Không phải đâu! Là giọng hát "kinh thiên động địa" của các mỹ nữ!”

Màn đêm buông xuống, tiết trời trở nên se lạnh, nhóm Tamo quay trở về lều trú ẩn. Có vẻ như lúc chiều quá hưng phấn, giờ cả nhóm lại rơi vào tình cảnh không có gì làm nên Chishi đâm ra chán ngán, đi đi lại lại, “Chẳng lẽ chúng ta đến đây để làm "cảnh" thôi ư?”

Toji lật vội vài trang sách, góp lời. “Tớ không biết! Nhưng hình như họ đang bàn việc binh!”

Nhìn Toji cứ chăm chăm vào quyển sách, Tamo liền giật lấy, thu hút sự chú ý của cả nhóm, “Hay chúng ta qua đó cùng bàn việc binh?”

“Cậu nghĩ họ sẽ hoan nghênh sao?” - Norido trề môi, cảm thấy bất khả thi.

Thấy chẳng ai tán thành, Tamo phát cọc, dõng dạc tuyên bố, “Họ không muốn hoan nghênh cũng phải hoan nghênh! Chờ tớ đi!” Dứt lời, Tamo hùng hổ bỏ ra khỏi lều.

Toji linh tính chuyện chẳng lành, liền bảo Chishi, “Cậu theo Tamo đi! Không khéo có chuyện nữa! Dù sao cậu cũng thân thiết với Thống lĩnh mà!”

“Gì chứ? Ai mà thân với hắn ta chứ?” - Nghe nhắc đến Shin, Chishi cáu gắt trả lời nhưng vẫn đồng ý đuổi theo Tamo.

Trong soái trướng chỉ có Thống lĩnh và những người có chức vụ liên quan mới được tham gia. Không khí hội hợp hết mực căng thẳng, nặng nề. Bất kể ai cũng đều phải thận trọng, cân nhắc từng lời nói và quyết định của mình.

Trải tấm bản đồ lớn bằng da thú lên bàn, Shin dùng cọ khoanh tròn hai điểm và vẽ đường tiến binh. “Hiện tại chúng ta đang ở vị trí này! Đội quân Gitaca có thể đang mai phục bên phía núi!”

“Theo ta nên đánh úp chúng dọc theo lối này!” - Sakai định vẽ đường thì Quân sư Yuki vội vã ngăn cản.

“Khả năng thắng chỉ có một nửa! Chúng ta rất dễ bị phục kích từ trên đỉnh núi như lần trước!” - Quân sư góp lời.

“Khu núi cao dày đặc đúng là rất nguy hiểm!” - Hakusho cũng gật đầu đồng ý.

Suy ngẫm một lát, Shin mới đưa ra quyết định, “Vậy chúng ta sẽ...!” Cậu chưa nói hết câu thì có tiếng ai đó vọng vào, cắt ngang.

“Chào buổi sáng, các vị!” Tamo đánh ngất hai tên lính gác, ung dung xông vào lều. Sau đó, cô chợt nhớ ra bản thân vừa phạm sai lầm, liền giơ tay chào lại họ, “À... Xin lỗi! Chào buổi tối chứ!”

Sự ngang nhiên của Tamo khiến bốn nam nhân trong soái trướng kinh ngạc. Mặc kệ bọn họ, Tamo đến quan sát tấm bản đồ, tỏ vẻ cao thâm mà gật gù khen ngợi, “Tốt lắm! Vẽ rất đẹp!” Nói rồi cô thoăn thoắt cuộn tấm bản đồ lại, vác trên vai và rời đi.

Tamo vừa vén rèm lều bước ra, đã chạm mặt Chishi.

“Trời ạ, Tamo! Cậu đang làm cái gì vậy chứ?” - Chishi hoảng sợ, run cả tay với độ liều lĩnh của bạn mình.

Tamo vỗ vai Chishi, cười lớn. “Cậu đến làm gì? Chúng ta về lều trại thảo luận việc binh đi!”

Bước chân Tamo về lều nhẹ tênh, chỉ có người ở lại là chôn chân tại chỗ. Trước tình huống khó xử, Chishi không biết làm gì hơn, đành lia lịa dập đầu tạ lỗi, “Tính khí Tamo có phần trẻ con, không biết phép tắc, đã làm phiền các vị rồi!” Không một động tác thừa, cô rút bên dưới bàn lên một tấm bản đồ dự phòng, trải ra thật chỉn chu, “Các vị rộng lòng lượng thứ, tạm dùng tấm bản đồ khác nhé!” Nhân lúc bốn người họ vẫn còn ngơ ngác, Chishi bỏ chạy thật nhanh.

Lần đầu tiên có kẻ dám vào soái trướng cướp đồ trắng trợn thế này, nhóm Shin cũng vì quá bất ngờ nên chẳng kịp phản ứng gì. Sau khoảng lặng đáng sợ, Hakusho mới lên tiếng thức tỉnh, “Ơ hay, cô ta có vấn đề gì không vậy?”

Về lều riêng của nhóm, Tamo hăng hái chỉ vào điểm đánh dấu trên bản đồ - nơi có những dãy núi cao rồi phán bừa, “Đây là chỗ chúng ta đang cắm trại!”

Norido chăm chú quan sát rồi thắc mắc. “Theo hình vẽ thì chỗ của chúng ta đâu phải miền núi cao!”

Chishi gật đầu đồng tình với Norido. Cô chỉ lại vào vùng thảo nguyên được đánh dấu gần đó, nhận định, “Chúng ta đang ở đây mới đúng nè!”

Am hiểu đôi chút về chiến lược, Toji liền đưa ra quan điểm. “Nếu thế thì chỗ Tamo chỉ lúc nãy là khu tập kích của bọn giặc! Ở đó núi cao hiểm trở, rất dễ bị mai phục từ phía trên!”

Norido, Chishi và Toji tích cực tranh luận, họ càng bàn càng sôi nổi. Tamo như đứng bên ngoài cuộc, không cách nào chen vào được. Cô nghe thêm một hồi, đã bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài. “Chẳng có gì vui hết!” Tamo chui vào góc lều, đánh một giấc ngon lành.

0