Vương triều Semino

Chương 13: Trúng Kế

Đăng: 21/05/2026 14:53 1,894 từ 34 lượt đọc

Có sự góp sức của tiểu đội quân, cuộc chiến diễn ra vô cùng thuận lợi khiến phe địch thất điên bát đảo. Chishi phi ngựa đến chỗ Toji và Norido, thông báo, “Tên tướng giặc một mình rẽ sang hướng bờ sông! Tamo đuổi theo hắn rồi!”

Lời Chishi nói có chút kỳ lạ, Toji cẩn thận suy xét lại tình hình. Quân địch chống cự rất yếu ớt, không rút lui theo mệnh lệnh mà như đang thủ thế câu giờ. Điều này càng chứng tỏ giả thuyết của Toji là có cơ sở. Cô vội vã phân tích cho Chishi. “Nguy quá! Chúng ta rơi vào bẫy rồi! Bọn chúng đang giả vờ thua để dụ Tamo vào điểm mai phục!”

Thời gian gấp rút, Chishi đành đưa ra quyết định thay cho cả bọn, “Norido, cậu lo phần ở đây đi! Tớ và Toji sẽ đuổi theo hỗ trợ Tamo!”

“Ừm! Cẩn thận đó!” - Norido giơ ngón cái lên, nhất trí tán thành.

Ngay lập tức, Chishi cùng Toji điều động vài chục tên lính, tức tốc men theo lối xuống bờ sông.

Con đường xuống bờ sông nhiều đá lớn, Tamo chạy một hồi, đã hoàn toàn mất dấu tên tướng giặc. Cô nhìn quang cảnh hoang vu, cảm thấy rợn cả tóc gáy. Nơi đây có một hồ nước cùng những khối đá tảng bao bọc xung quanh, giống hệt như Toji đã mô tả trước đó. Tamo nắm chặt dây cương, đảo mắt một vòng, cảnh giác cao độ.

Bất thình lình, từ trong vách đá, một mũi tên đồng bay thẳng về phía Tamo. Nhờ không gian im ắng, Tamo nghe rõ âm thanh xé gió của mũi tên, thuận lợi né tránh. Nhưng mũi tên thứ hai đã trúng vào chân con ngựa. Nó hí vang, nhảy nhót loạn xạ, hất ngã Tamo.

Vừa ngã đau vừa mất luôn chiến mã, Tamo điên tiết lên. Cô đứng phắt dậy, lăm lăm thanh kiếm trong tay, quát lớn, “Là kẻ nào? Mau ra đây!”

Trông thấy chỉ còn đơn độc mỗi Tamo, tên Tướng giặc chẳng nhịn được mà cười lớn, hùng hổ ra mặt, “Hahaha!” Hắn phất tay ra hiệu cho toàn bộ toán quân mai phục lộ diện, chĩa binh khí vào Tamo. “Lần này ngươi chết chắc rồi!”

Rõ ràng, ban nãy hắn bị thương nặng, tìm đường chạy trốn, ấy mà giờ lại như chưa hề hấn gì. Tamo bàng hoàng khó hiểu. Cô nhìn thật kỹ vào phần bả vai của hắn. Thì ra tên tướng giặc mặc tới hai lớp giáp. Máu và vết thương đỏ lòm như đồ giả, ắt là do hắn ngụy tạo để đánh lừa cô. Tamo ngầm hiểu ra: Trên chiến trường, có sức mạnh thôi là chưa đủ.

Mất ngựa, chỉ còn mỗi thanh kiếm trên tay, Tamo tự trách bản thân đã phớt lờ lời cảnh báo của Toji.

Tên tướng giặc cưỡi ngựa lao tới Tamo. Hắn cúi người, vung kiếm từ trên xuống, nhanh chóng đẩy lùi cô. Kể từ lúc vết thương tự phục hồi, cơ thể Tamo bắt đầu xuất hiện những dấu hiệu bất thường. Mạch tượng cô đập loạn nhịp, thể lực giảm, đầu óc choáng váng, mơ hồ.

Tên tướng giặc giữ được thế thượng phong, trấn áp và kề sát kiếm vào cổ Tamo. Hắn đắc ý, nở một nụ cười giễu cợt, “Thấy rõ thực lực của ta chưa? Phận nữ nhi như người nên lo chuyện bếp núc, thêu thùa! Ra trận làm gì để phải bỏ mạng thế này!”

“Đáng ghét!”

Từ xa, Chishi chớp thời cơ, phóng phi tiêu vào cổ tay tên tướng giặc. Thanh kiếm của hắn văng ra, mất khả năng khống chế Tamo.

Toji cứu viện, điều một con ngựa khác đến chỗ Tamo, “Tamo!”

“Hay lắm!”

Vực dậy được tinh thần, Tamo phóng lên ngựa tiếp tục tham chiến. Toji, Chishi và quân triều đình cùng phá vòng vây, tạo cơ hội cho Tamo bắt tên tướng giặc.

Dồn hắn ta vào đường cùng, Tamo nhảy lên, vung cao kiếm, hất hắn ngã lăn ra đất. Cô đáp xuống lưng ngựa, một tay kéo căng dây cương giữ thăng bằng, một tay chĩa mũi kiếm về phía hắn.

“Té ngựa chắc thoải mái lắm nhỉ?” - Tamo nhếch mép, hiên ngang khép lại trận chiến.

Tiểu đội quân toàn thắng trở về. Áp giải tên tướng giặc đến soái trướng, Tamo chưa kịp tự đắc, đã thấy tim đau nhói. “A!” Cô khuỵu xuống, ôm chặt ngực trái, cắn răng chịu đựng.

Mọi người hoảng hốt, chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra. Chishi vội đỡ Tamo. “Tamo, cậu bị làm sao vậy?”

Toji giận dữ, túm cổ áo tên tướng giặc, giật ngược lên, “Ngươi tẩm độc vào kiếm à?”

“Không, ta... ta không biết gì cả!” - Hắn ú ớ trả lời, sợ hãi lắc đầu lia lịa.

Cơn đau tăng dần, Tamo vã mồ hôi, cảm giác phổi bị bóp nghẹt. Cô thở dốc, nôn ra ngụm máu tươi rồi rơi vào trạng thái mất ý thức.

Tạm gác việc xử tội tên tướng giặc, cả bọn sang lều của nhóm Tamo. Norido sử dụng vốn kiến thức y học của mình để phối hợp với quân y bắt mạch và chẩn đoán bệnh tình cho Tamo. Tuy vậy, cả hai người họ vẫn chưa rõ nguyên nhân.

“Không phải do trúng độc, bên ngoài cơ thể cũng không có thương tích khác! Chẳng hiểu tại sao Tamo lại bị nội thương được!”

Thấy mọi người vì mình mà tụ tập đông đủ, Tamo liền ái ngại, gượng cười. “Tớ chỉ thấy hơi mệt chút thôi! Đừng bận tâm!”

Sau khi Toji thuật lại toàn bộ sự việc, Thống lĩnh cố giấu phiền não, chậm rãi kết luận, “Lại là linh lực phục hồi?!”

Vừa nghe nhắc tên linh lực này, Sakai đã bất giác quay sang nhìn Tamo, nét mặt cậu vừa kinh ngạc vừa lo lắng. “...!”

“Linh lực phục hồi là sao?” - Chishi không khỏi thắc mắc, đặt câu hỏi ngược lại.

Yuki hít một hơi thật sâu rồi ôn tồn lý giải, “Đó là một loại linh lực thiên bẩm, giúp người sở hữu tự chữa lành vết thương trong khoảng thời gian ngắn! Khi đạt cảnh giới cao nhất, thậm chí họ có thể tái sinh lại sau khi đã chết! Linh lực này hầu như không thể lĩnh hội theo cách thông thường, nên số người dùng được nó cực kỳ hiếm!

“Vậy chứng tỏ tớ rất đặc biệt! Haha!” - Tamo vỗ tay, hí hửng reo mừng.

Nhớ ra điều gì đó, Hakusho vội hỏi, “Chẳng lẽ lại có thêm người khác ngoài tộc Mi…”

“Hùm!” - Sakai ho khàn một cái, chặn ngang lời Hakusho.

Thái độ kỳ lạ của cậu làm Tamo khó chịu. Cô hậm hực, nhíu mày, “Gì đây? Tướng quân có ý kiến gì đây?”

Hakusho ngầm hiểu ý Sakai, liền đảo sang vấn đề khác, vờ châm chọc, “Mấy khi được Tướng quân của chúng ta sang tận lều thăm hỏi! Tamo, cô nên trân trọng!”

“Đừng nói nhảm!” - Sakai trừng mắt, liếc tên Kiếm khách thích đùa nhây rồi bỏ ra khỏi lều, không quên chào từ biệt, “Ta đi đây!”

“Không tiễn nhá, Tướng quân!” - Tamo vô tư hùa theo Hakusho khiến cả bọn, ai nấy đều bật cười.

Toji ngẫm một hồi, mới lên tiếng hỏi, “Nhưng Tamo không phải người ở Semino, sao lại có linh lực thiên bẩm đó?”

“Ta cũng không rõ nữa!” - Yuki ngần ngại trả lời vì điều này nằm ngoài sự hiểu biết của cậu.

Hakusho cũng am hiểu đôi chút về loại linh lực này, liền đóng góp vào câu chuyện. Cậu đưa ra mặt trái của nó, “Theo ta biết, đây cũng chẳng phải loại linh lực dễ khống chế! Bản chất thật vốn là tự sinh, tự sát!”

“Ý cậu là sao? Ta chưa hiểu!” - Norido ngạc nhiên, hỏi.

Yuki thay Hakusho giải thích nốt: “Nguyên tắc cũng giống như các loại linh thuật khác, dùng linh lực trong cơ thể để thi triển thuật pháp. Chỉ khác ở điểm, khi chúng ta cạn linh lực, những linh thuật thông thường chỉ mất tác dụng thôi. Còn linh lực phục hồi thì không. Một khi được kích hoạt, nó sẽ tự động chuyển sang tiêu hao nội lực để duy trì quá trình chữa thương. Nội lực cạn kiệt sẽ khiến kinh mạch bị tổn thương, ảnh hưởng đến mạng sống! Vì vậy mà người sở hữu linh lực này thường mất mạng do không kiểm soát được nó! Một cái chết "xinh đẹp"!”

“Eo ôi! Nghe đáng sợ quá!” - Tamo xanh mặt, nuốt nước bọt ừng ực.

Để giúp Tamo dễ hiểu hơn, Toji đưa ra ví dụ, “Là vậy! Nó tương tự như thuốc giảm đau, chỉ khiến chúng ta tạm quên đi cơn đau nhưng thực chất tổn thương vẫn còn đó!”

“Vậy nguyên nhân Tamo thổ huyết là do linh lực của cậu ấy còn yếu, dẫn đến tổn thương kinh mạch?” - Norido gật gù, dần giải mã được triệu chứng kỳ lạ của Tamo.

Bàn luận cả buổi, Tamo càng rối mù, chán ngán mà xụ mặt, “Mặc kệ nó là gì! Tạm thời tớ vẫn ổn nên mọi người đừng lo nghĩ nữa nha!”

Chợt có một tên lính hớt hải đến cấp báo với Shin, “Thưa Thống lĩnh, Tướng giặc đã bị sát hại!”

“Cái gì?”

Nghe tin sét đánh, Shin phẫn nộ, siết chặt nắm tay.

Thống lĩnh và những người có liên quan khẩn trương sang soái trướng. Tên tướng giặc bị tạm giam đã chết. Hắn chết trong trạng thái trợn trừng mắt, phần ngực trái bị đâm một nhát xuyên thấu, máu chảy đầm đìa. Trước cảnh tượng kinh dị này, Chishi thót tim, lấy tay che miệng, giọng run run, “Kẻ... kẻ nào đã làm điều này?”

“Có lẽ hắn bị bọn Gitaca giết để bịt đầu mối!” - Yuki nhận định, nét mặt căng thẳng tột độ.

Dẫu sợ hãi, nhưng Toji vẫn cố quan sát vết thương, mong tìm ra manh mối, “Đòn chí mạng! Ra tay quá tàn nhẫn!”

“Tên thích khách này phải thuộc bậc cao thủ! Xuất thân hẳn không tầm thường!”

Shin cười nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh đến rợn người. Kẻ dám giết người diệt khẩu ngay trong soái trướng, rõ ràng chẳng coi Thống lĩnh ra gì.

Hakusho vốn là một tay kiếm hành tẩu bốn bể, hoàn toàn đồng ý với cách nhìn nhận của Shin, “Hẳn thế rồi!”

Chưa khám nghiệm thi thể đã vội kết luận, Norido nhíu mày, thắc mắc. “Mà sao các cậu khẳng định vậy?”

Hakusho bật cười, thản nhiên giảng giải, “Thông qua độ chính xác và dứt khoát từ vết thương!”

0