Xuyên Thành Phản Diện Ta Chỉ Muốn Sống Nhàn

Quyển 4: Vòng Lặp Lời Nguyền — Kẻ Định Giá Cảm Xúc

Chương 4: Bài Toán Gia Công, Sự Thức Tỉnh Của Vua Lời Nguyền Và Kẻ Độc Quyền Lục Nhãn

Đăng: 01/09/2026 01:51 3,464 từ 1 lượt đọc

Gió đêm tháng mười hai rít gào qua những ô cửa kính vỡ nát của câu lạc bộ tâm linh trường Cao trung Sugisawa. Bầu không khí bên trong căn phòng lúc này căng thẳng và đặc quánh đến mức tưởng chừng như có thể dùng một con dao để cắt ra thành từng khúc. Lưỡi hái của tử thần đang treo lơ lửng trên đỉnh đầu những kẻ mộng mơ.

Itadori Yuji — nam sinh trung học với thể chất phi thường vừa lao vào phòng chưa đầy một phút trước — lúc này đã bị Vương Khôi dùng một ngón tay điểm gục. Luồng Chú lực lạnh ngắt như băng băng luồn lách qua từng dây thần kinh vận động, khiến toàn thân cậu thiếu niên tê liệt hoàn toàn, ngã quỵ xuống sàn gỗ mục nát nhưng đôi mắt vẫn mở trân trân đầy phẫn nộ và bất lực.

Cách đó không xa, Fushiguro Megumi nghiến chặt hàm răng đến mức bật máu. Mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa trên vầng trán thanh tú. Hai bàn tay cậu đan vào nhau, kết thành một ấn chú phức tạp, điên cuồng vắt kiệt những giọt Chú lực cuối cùng trong cơ thể để duy trì hai con Ngọc Khuyển. Dù vậy, bản năng sinh tồn của một Chú Thuật Sư được đào tạo bài bản đang gào thét trong não Megumi rằng: Kẻ đứng trước mặt cậu — mang nhân dạng của Geto Suguru — là một ngọn núi không thể vượt qua.

Ngay khoảnh khắc Vương Khôi hơi hạ trọng tâm, vươn bàn tay tái nhợt định xách cổ Yuji lên để mang đi, một hồi còi báo động chói tai vang lên điên cuồng trong tầng thức hải của hắn.

Đồ ngu! Dừng lại ngay! Ngươi định mang vật chứa đi ngay lúc này sao?! Linh hồn của Kenjaku gào lên qua sóng ý niệm, sự hoảng loạn xen lẫn tức giận khiến ảo ảnh bộ não có răng rung lên bần bật.

Vương Khôi vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, nhàn nhạt hỏi trong tâm trí: "Có chuyện gì mà một kẻ sống ngàn năm như ngươi lại hoảng hốt đến mức đánh mất cả phong thái thế kia?"

Ngươi có biết ai là giáo viên phụ trách trực tiếp của thằng nhóc Fushiguro đang đứng kia không?! Kenjaku rít lên. Là Gojo Satoru! Kẻ mang Lục Nhãn và Vô Hạ Hạn! Lục Nhãn của hắn có khả năng bao quát toàn bộ những dị thường về dòng chảy Chú lực trong bán kính cực lớn. Thằng nhóc Fushiguro đã được phái đến đây, nghĩa là Gojo Satoru chắc chắn đang ở quanh quẩn khu vực Sendai này! Nếu ngươi ngang nhiên cướp đi ngón tay của Sukuna và đem theo cả vật chứa ngay trước mũi hắn, hắn sẽ phát điên và lật tung cả nước Nhật lên để truy sát ngươi! Cỗ thân thể của Geto này chỉ vừa mới khôi phục, thuật thức chưa được đồng bộ 100%, đối đầu với Kẻ Mạnh Nhất ngay lúc này chẳng khác nào tự sát!

Bàn tay đang vươn ra giữa không trung của Vương Khôi khẽ khựng lại. Một khoảng lặng kéo dài trong chưa đầy một phần mười giây.

Đôi mắt đen sâu thẳm của hắn khép hờ. Hàng loạt dữ liệu, biến số, biểu đồ rủi ro và tỷ suất lợi nhuận bắt đầu chạy dọc qua đại não với tốc độ xử lý của một siêu máy tính lượng tử. Lăng kính thực dụng của một nhà tư bản lập tức phân tích bài toán trước mắt.

"Đối đầu trực diện với Gojo Satoru tại thời điểm hiện tại? Chi phí rủi ro: Cực kỳ cao. Khả năng tổn thất tài sản (cỗ thân xác Geto): Lên tới 90%. Tỷ suất sinh lời: Bằng không." Vương Khôi thầm lẩm nhẩm những con số lạnh lùng. "Thêm vào đó, nếu ta thực sự bắt thằng nhóc Itadori này đi ngay bây giờ, ta sẽ phải gánh vác toàn bộ chi phí vận hành cho nó. Ta sẽ phải tự mình đi lùng sục khắp nước Nhật để tìm 19 ngón tay còn lại. Ta sẽ phải tốn tiền của để nuôi ăn, nuôi mặc, và tốn thời gian để huấn luyện nó cách kiểm soát Chú lực. Đó là một khoản đầu tư trực tiếp quá tốn kém cả về thời gian lẫn nguồn lực."

Khóe môi Vương Khôi từ từ vẽ lên một nụ cười cực kỳ giảo hoạt. Hắn đã tìm ra một phương án kinh tế vĩ mô hoàn hảo hơn rất nhiều.

"Kenjaku, ngươi nói rất đúng. Ta suýt nữa đã phạm phải sai lầm của những kẻ khởi nghiệp bốc đồng," Vương Khôi đáp lại trong thức hải, giọng điệu sắc lẹm. "Tại sao ta phải tự mình ôm đồm mọi việc, chịu mọi chi phí sản xuất, trong khi ta có thể áp dụng mô hình gia công (Outsourcing)?"

Gia công? Kenjaku ngớ người, hoàn toàn không theo kịp tư duy của kẻ đang chiếm xác mình.

"Đúng vậy," Vương Khôi chậm rãi mở mắt, luồng uy áp tâm linh đang đè nặng lên căn phòng đột ngột thu hồi lại sạch sẽ. "Ta sẽ để thằng nhóc này ở lại. Ta sẽ để giới Chú Thuật tiếp nhận nó, biến nó thành một phần tài sản của chúng. Bọn chúng sẽ cung cấp cho nó chỗ ở miễn phí tại Cao chuyên Chú Thuật, bao ăn bao tiêu. Bọn chúng sẽ phải trả tiền lương khổng lồ cho Gojo Satoru để làm vệ sĩ kiêm bảo mẫu, bảo vệ tài sản của ta khỏi sự nhòm ngó của các thế lực khác. Và tuyệt vời nhất... bọn chúng sẽ dùng mạng sống, xương máu của hàng trăm Chú Thuật Sư ngoài kia để lùng sục, thu gom 19 ngón tay còn lại rồi dâng tận miệng cho thằng nhóc này ăn."

Một kế hoạch "mượn gà đẻ trứng" hoàn hảo đến rợn người.

Vương Khôi không hề có ý định phá vỡ cốt truyện ban đầu. Trái lại, hắn đang sử dụng chính cái cốt truyện ngập tràn sự hy sinh anh dũng ấy như một dây chuyền sản xuất miễn phí. Hắn để những nhân vật chính diện gánh vác toàn bộ rủi ro, chịu đựng mọi nỗi đau thương, trong khi bản thân chỉ việc rung đùi ngồi chờ ở cuối chu kỳ sản xuất để thu hoạch mẻ lợi nhuận khổng lồ nhất.

Nghĩ là làm, Vương Khôi lập tức búng tay. Luồng Chú lực đang phong bế cơ thể Yuji tan biến. Cậu thiếu niên lấy lại được cảm giác, lập tức ho sặc sụa và lồm cồm bò dậy.

Fushiguro sững sờ. Cậu hoàn toàn không hiểu tại sao tên ác quỷ trước mặt lại đột ngột tha cho Yuji. Có mưu đồ gì ẩn sau nụ cười nhạt nhẽo đó?

Ngay lúc sự căng thẳng đang chùng xuống một cách bất thường, thì từ trên trần nhà, một tiếng nổ chói tai rung chuyển toàn bộ cấu trúc tòa nhà vang lên.

RẦM!

Gỗ vụn, gạch ngói và những thanh dầm thép đổ sụp xuống. Một con Chú linh khổng lồ với hình thù tựa như một con bọ nẹt khổng lồ, trên thân mọc ra vô số những con mắt lồi lõm gớm ghiếc, đã đập nát mái trường lao thẳng xuống. Nó bị thu hút bởi khí tức ô uế nồng nặc phát ra từ chiếc hộp gỗ chứa ngón tay Sukuna mà Vương Khôi vừa bóc dở phong ấn.

Khối cơ thể nhầy nhụa, tỏa ra mùi thối rữa nồng nặc của nó quất mạnh một cái. Lực va đập kinh hoàng hất văng Fushiguro bay ngược ra sau, đâm sầm vào bức tường xi măng khiến vách tường nứt toác. Cậu thiếu niên phun ra một ngụm máu tươi, hai con Ngọc Khuyển cũng vì chủ nhân trọng thương mà vỡ tan thành những cái bóng mờ ảo.

"Fushiguro!" Yuji hoảng loạn thét lên. Cậu lao tới định đỡ lấy người bạn mới quen, nhưng con Chú linh khổng lồ đã há cái miệng rộng ngoác đầy răng nanh lởm chởm, vươn những xúc tu nhớp nháp quấn chặt lấy cơ thể cậu nhấc bổng lên không trung.

Nhìn cảnh tượng sinh tử đang diễn ra trước mắt, Vương Khôi chỉ dửng dưng lùi lại một bước, lẩn mình vào trong bóng tối của góc phòng. Hắn mở chiếc hộp gỗ trên tay, lấy khúc ngón tay quắt quéo của Sukuna ra.

"Không có sức mạnh, những lý tưởng bảo vệ người khác của con người chỉ là những lời hứa hão huyền không có tài sản thế chấp," Vương Khôi khẽ thầm thì. Hắn dùng ngón tay cái và ngón trỏ giữ lấy vật phẩm Đặc cấp, ngắm nghía nó lần cuối rồi búng nhẹ một cái.

Vút!

Ngón tay khô quắt bay vút lên không trung với một quỹ đạo hình parabol hoàn hảo, nhắm thẳng về phía Itadori Yuji đang lơ lửng trên cao, vùng vẫy tuyệt vọng trong những xúc tu của con Chú linh.

"Ăn đi, cậu nhóc," Vương Khôi mỉm cười thì thầm, âm thanh nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính hắn và Kenjaku nghe thấy. "Nuốt nó vào. Ký kết bản hợp đồng không thể vãn hồi này đi, và trở thành khối tài sản được niêm yết độc quyền của ta."

Khung cảnh diễn ra đúng như những gì định mệnh đã sắp đặt, nhưng bản chất của nó đã hoàn toàn thay đổi. Yuji không ăn ngón tay vì một sự bộc phát ngẫu nhiên, mà cậu đang thực hiện thao tác hoàn thành một bản hợp đồng đầu tư do Vương Khôi giật dây.

Bị dồn vào đường cùng, nhìn thấy Fushiguro đang thoi thóp dưới đống đổ nát, không còn bất kỳ sức mạnh nào để bảo vệ người khác, Itadori Yuji ngửa cổ lên. Khi ngón tay bay vừa vặn đến trước mặt, cậu dùng chút sức lực cuối cùng, há miệng đón lấy ngón tay của Vua Lời Nguyền và nuốt ực xuống dạ dày.

Một tiếng thịch vang lên. Âm thanh nhịp tim đập mạnh đến mức khiến không gian xung quanh dường như ngưng trệ.

Ngay lập tức, một luồng Chú lực đen ngòm, tà ác, mang theo sự cuồng bạo nguyên thủy bùng nổ xé toạc không gian. Áp lực khổng lồ đẩy bật mọi thứ xung quanh. Căn phòng câu lạc bộ vốn dĩ đã nát bươm nay bị cày xới bọc trần.

Con Chú linh khổng lồ chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì một bàn tay mang theo những móng vuốt sắc nhọn đã vung lên.

Xoẹt!

Không cần đến một thuật thức phức tạp, chỉ bằng sức mạnh cơ bắp được cường hóa bởi Chú lực Đặc cấp, con quái vật bị xẻ làm nhiều mảnh văng tung tóe khắp nơi. Máu màu tím đen của Chú linh trút xuống như một cơn mưa rào.

Khi khói bụi và mưa máu tan đi, trên đống đổ nát, một hình bóng đứng sừng sững dưới ánh trăng mờ ảo. Yuji đứng đó. Mái tóc màu hồng xù lên, những hình xăm màu đen quỷ dị chạy dọc từ trán xuống hai bên gò má, uốn lượn khắp cơ thể. Dưới bọng mắt cậu, một đôi mắt thứ hai từ từ mở ra, đỏ ngầu và tràn ngập sự ngạo mạn của một vị bạo chúa.

Ryomen Sukuna — Vua Lời Nguyền của ngàn năm trước — đã chính thức thức tỉnh.

"Ánh trăng! Máu thịt! Bầu không khí tuyệt vời này!" Sukuna dang rộng hai tay, ngửa cổ lên trời gầm thét bằng một giọng nói trầm đục, vang dội như tiếng sấm rền. Hắn tự tay xé rách chiếc áo đồng phục vướng víu trên người, để lộ những bó cơ săn chắc bện chặt bởi Chú lực. "Cơ thể con người quả nhiên là tuyệt nhất! Bọn đàn bà và trẻ con đang ở đâu?! Lâu lắm rồi ta mới được tận hưởng một bữa tiệc đẫm máu thế này!"

Sự tà ác và điên cuồng của Sukuna khiến Fushiguro ở bên dưới chỉ biết trân trân nhìn, trái tim như ngừng đập vì sự chênh lệch đẳng cấp quá lớn. Lời nguyền vĩ đại nhất lịch sử đã tái sinh.

Tuy nhiên, từ trong bóng tối của góc phòng, nơi không có ánh trăng rọi tới, Vương Khôi vẫn tĩnh lặng khoanh tay quan sát. Không có lấy một giọt mồ hôi, không có sự kinh hoàng. Trước mắt hắn, thông qua hệ thống Sổ Tay Xám Tro, những hàng mã code màu xanh lục đang liên tục nhảy múa, ghi chép lại mọi thông số.

Ting! "Đã thu thập thành công mẫu sóng Chú lực của Ryomen Sukuna (Tỷ lệ 1/20). Phân tích cường độ: Cấp độ Đặc cấp. Cấu trúc sinh học: Đang dung hợp đồng bộ với vật chủ. Ghi nhận dữ liệu thành công vào cơ sở lưu trữ."

Vương Khôi gật gù hài lòng. Kế hoạch thu thập dữ liệu thô đã thành công mỹ mãn. Hắn đã lấy được thứ mình cần: Dữ liệu cốt lõi về bản chất Chú lực của Vua Lời Nguyền.

Đột nhiên, tiếng cười cuồng loạn của Sukuna im bặt. Cỗ máy sát nhân ngàn năm tuổi cực kỳ nhạy bén với sát khí và ánh nhìn của kẻ khác. Sukuna quay phắt đầu lại, bốn con mắt đỏ ngầu khóa chặt vào góc tối nơi Vương Khôi đang ẩn nấp.

"Ồ?" Sukuna khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực kỳ tàn nhẫn và hung bạo. Hắn chậm rãi bước tới, không thèm để mắt đến một Fushiguro đang bị thương dưới đất. "Ở đây lại có một con chuột nhắt mang mùi vị khá thú vị này. Một kẻ mặc áo cà sa, nhưng khí tức bên trong lại không thuộc về thế giới này. Dám lén lút quan sát bản vương, ngươi đã chuẩn bị tinh thần để bị cắt thành từng lát mỏng chưa?"

Sát khí cuồn cuộn dâng trào, hội tụ thành những vệt cắt sắc bén vạch lên không gian xung quanh Sukuna. Hắn gập ngón tay, chuẩn bị tung ra thuật thức Bát (Cleave) để băm vằm kẻ đối diện.

Nhưng đối mặt với uy áp của Vua Lời Nguyền, Vương Khôi không hề bộc lộ sự e sợ. Hắn vẫn đứng chắp tay sau lưng, dửng dưng bước ra khỏi bóng tối, để lộ khuôn mặt bình thản của Geto Suguru.

"Sức mạnh đáng nể đấy, Sukuna," Vương Khôi cất giọng nhàn nhạt, đánh giá đối thủ như một chuyên viên thẩm định. "Tuy nhiên, đừng cư xử thô lỗ với nhà đầu tư tương lai của mình như thế. Ngươi hiện tại chỉ là một mảnh vỡ chiếm 5% cổ phần của chính mình. Với ngần ấy sức mạnh, ngươi không đủ tư cách để làm xước vạt áo của ta đâu."

Tên điên này! Kenjaku trong đầu gào lên. Ngươi đang chọc giận Vua Lời Nguyền đấy!

"Khẩu khí lớn lắm!" Sukuna cười gằn, gân xanh nổi đầy trên trán. "Để xem sau khi ta lôi ruột gan ngươi ra, ngươi có còn sủa được những từ ngữ kỳ lạ đó không!"

Sukuna nhún người, nền bê tông dưới chân nứt toác. Hắn hóa thành một cái bóng đen lao tới với tốc độ kinh hoàng, vung tay tung ra một loạt nhát chém vô hình xé rách không khí.

Thế nhưng, Vương Khôi đã nhanh hơn một nhịp. Hắn không hề có ý định phung phí sức lực vào một trận đánh không mang lại lợi nhuận ngay lúc này.

"Bãi Bùn Hư Không."

Vương Khôi nhẹ nhàng lẩm nhẩm. Thuật thức Thao Túng Chú Linh kết hợp với kiến thức Kết Giới Thuật của Kenjaku được kích hoạt ở mức độ tinh vi nhất. Mặt đất dưới chân hắn hóa thành một vũng bùn đen ngòm, đặc quánh. Thân hình Vương Khôi từ từ chìm xuống bóng tối một cách trơn tru, né tránh hoàn hảo quỹ đạo của những nhát chém đang lao tới.

Ngay trước khi hoàn toàn chìm vào hư không, Vương Khôi ngẩng đầu lên, khẽ cúi chào Sukuna một cách lịch thiệp, chuẩn mực hệt như một doanh nhân đang chào tạm biệt đối tác sau khi ký kết xong một bản hợp đồng lớn:

"Cứ từ từ tận hưởng thế giới mới đi, Vua Lời Nguyền. Hãy ăn thật nhiều, tích lũy thật nhiều giá trị. Hẹn gặp lại ngài vào ngày chốt sổ tài chính cuối năm."

Vút!

Những nhát chém của Sukuna phạt ngang qua khoảng không, băm nát bức tường phía sau thành cát bụi. Nhưng Vương Khôi đã hoàn toàn biến mất không để lại một chút dấu vết nào.

"Tch! Một con chuột nhắt có trò trốn tìm khá giỏi," Sukuna tặc lưỡi, có chút khó chịu vì đòn tấn công trượt mục tiêu. Hắn quay lại nhìn Fushiguro đang cố gắng đứng dậy. "Thôi được rồi, trước khi đi tìm con chuột đó, ta sẽ dùng ngươi để khởi động..."

"Chà chà, xem ra tình hình đang khá là hỗn loạn nhỉ?"

Một giọng nói vô cùng cợt nhả, thanh tao nhưng lại mang theo một áp lực áp đảo mọi thứ vang lên từ phía sau.

Sukuna quay lại. Trên lan can của tòa nhà đổ nát, một người đàn ông cao lớn với mái tóc trắng bạch kim, bịt mắt màu đen, mặc bộ đồng phục tối màu đang đứng đó. Trên tay anh ta xách theo một chiếc túi giấy đựng bánh kẹo ngọt mua ở một cửa hàng nổi tiếng.

Gojo Satoru đã đến.

Từ khoảng cách xa xôi, thông qua một con Chú linh do thám mang hình dáng một con bướm đêm đang đậu trên ngọn cây, Vương Khôi lặng lẽ quan sát cuộc gặp gỡ lịch sử này.

Hắn nhìn thấy Gojo Satoru dễ dàng giao túi bánh cho Fushiguro rồi thản nhiên nói: "Thầy sẽ đánh nhau với hắn trong mười giây nhé."

Và sau đó, một màn trình diễn sức mạnh vượt ngoài mọi quy chuẩn vật lý diễn ra. Dù Sukuna lao đến với tốc độ bạo chúa, dội những đòn tấn công hủy diệt, mọi thứ đều bị chặn lại trước một bức tường không gian vô hình xung quanh Gojo Satoru. "Vô Hạ Hạn" — thứ thuật thức mang tính chất phân chia không gian đến vô tận, kết hợp với "Lục Nhãn" có khả năng phân tích luồng Chú lực ở mức độ nguyên tử. Mười giây trôi qua, Vua Lời Nguyền hoàn toàn bị Kẻ Mạnh Nhất áp đảo, đùa cợt và sau đó Itadori Yuji giành lại được quyền kiểm soát cơ thể, ngất lịm đi.

Thấy chưa?! Kenjaku trong đầu Vương Khôi run rẩy lên tiếng. Đó là sức mạnh của Lục Nhãn và Vô Hạ Hạn! Đó là một kẻ bất khả chiến bại, một lỗi hệ thống của thế giới này! Nếu vừa nãy ngươi chậm một bước, hắn đã phát hiện ra ngươi và tiêu diệt ngươi rồi!

"Bất khả chiến bại?" Thông qua tầm nhìn của con Chú linh bướm đêm, Vương Khôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng của Gojo Satoru, khóe môi nhếch lên một nụ cười cực độ phấn khích của một nhà tài phiệt vừa nhìn thấy một mỏ kim cương lộ thiên.

"Kenjaku, trong kinh tế học, không có công ty nào là bất khả chiến bại. Gojo Satoru sở hữu Lục Nhãn và Vô Hạ Hạn, đúng, hắn mạnh. Nhưng nhìn từ góc độ thị trường, hắn đại diện cho cái gì? Hắn chính là một dạng Sức Mạnh Độc Quyền (Monopoly). Hắn cản trở quy luật cạnh tranh, hắn phá vỡ sự cân bằng cung cầu của giới Chú Thuật."

Vương Khôi bóp nát sự kết nối với con bướm đêm, quay người bước đi trong màn đêm tĩnh lặng của Sendai, bắt đầu quay trở lại Tokyo để xây dựng đế chế tài chính của mình.

"Một thị trường bị thao túng bởi một kẻ độc quyền thì không bao giờ phát triển tối đa tiềm năng được. Sukuna là một khoản đầu tư sinh lời dài hạn, còn Gojo Satoru... hắn là một đạo luật chống độc quyền mà ta cần phải tháo gỡ. Chờ đấy, Kẻ Mạnh Nhất. Rất nhanh thôi, ta sẽ định giá xong cái mạng của ngươi, và biến toàn bộ sự tự tôn của ngươi thành thứ tài sản lưu động nằm trong két sắt của ta."

0
Ủng hộ tác giả Cương Vương Nếu bạn yêu thích tác phẩm, hãy ủng hộ mình ly cafe nhé <3